Sau khi hết giờ làm việc, với tâm trạng ngổn ngang, Chu Lạc tìm đến bệnh viện theo địa chỉ mà Đại Đổng đã đưa cho, vốn dĩ có chút thấp thỏm, nhưng khi nhìn thấy chỉ có một mình Đại Đổng trong phòng bệnh, tâm trạng của cô bỗng tốt hơn rất nhiều.
Thấy cô xuất hiện trước cửa phòng bệnh, hai mắt vốn thất thần của Đại Đổng bỗng sáng bừng, lại cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của cô, đôi lông mày đang nhíu chặt cũng giãn dần ra.
Nhận lấy giỏ hoa quả trong tay Chu Lạc, dẫn cô đến trước giường bệnh, cậu trịnh trọng giới thiệu: “Đây là mẹ anh”.
Nằm trên giường bệnh là một phụ nữ gầy yếu, đôi mắt to, tròng mắt sâu, da dẻ vàng vọt, những nếp nhăn hằn rõ trên khuôn mặt chứng tỏ thời gian đã không ưu ái bà, nhưng có một điều kỳ là, dù đang nhắm nghiền hai mắt nằm trên giường bệnh, bạn vẫn có thể cảm nhận được vẻ đẹp của bà, một vẻ đẹp khiến người ta xót xa.
Nhìn thấy mẹ Đại Đồng, Chu Lạc liền hiểu ra vẻ khôi ngô điển trai của cậu được thừa hưởng từ ai, cũng hiểu được lý do mà bố con nhà họ Đổng không tiếc bất cứ thứ gì để bảo vệ người mẹ, người vợ này – một phụ nữ như vậy, vốn sinh ra để được đàn ông yêu thương, nâng niu, trân trọng.
Nhìn mẹ Đại Đổng, không ai có thể nghĩ rằng bà là một người nông dân, thậm chí cũng không giống với hình ảnh vợ của một ông chủ mỏ than mới nổi. Nhìn Đại Đổng cẩn thận kéo chăn cho mẹ, trong lòng Chu Lạc lại thầm cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ mẹ cậu – một người chồng không quản ngại khó khăn vất vả vì bà, không rời nhau nửa bước, các con quan tâm hết mực, thậm chí bí quá phải làm liều, có được tình yêu thương nhiều như thế, bà thực ra là người rất có phúc, hẳn là như vậy.
Trước ngày hành hình, Đại Đổng tới gặp em út, về việc đi tự thú, cậu ấy chỉ giải thích một câu “mẹ cần người chăm sóc”. Đúng vậy, nếu như không thể định tội Đại Đồng, cũng không thể thả cậu ra vì không có chứng cứ ngoại phạm, còn cậu ấy lại là một thủ phạm lẩn trốn, người mẹ lâm bệnh nặng sẽ phải nhờ người ngoài trông nom.
Xét ở một khía cạnh nào đó, là do cậu con út của nhà họ Đổng đã lựa chọn cách chấm dứt cuộc đời của mình ở độ tuổi còn rất trẻ, đổi lại việc mẹ già có được người chăm sóc.
Trong lúc Chu Lạc đứng ngây người, Đại Đổng lại lặng lẽ nhìn người mẹ đang nằm trên giường hồi lâu, đột nhiên nói: “Mẹ, con biết là mẹ nghe được, cô gái hôm nay tới thăm mẹ đây đã từng là con dâu của mẹ, nhưng con trai tồi tệ đã đánh mất cô ấy. Nếu mẹ không tỉnh lại, con không có thời gian để theo đuổi cô ấy, người khác sẽ cướp cô ấy đi mất, không phải là con đang đe dọa mẹ, dù sao thì ba anh em cũng chỉ còn lại mình con thôi, e rằng suốt đời này mẹ không được bế cháu nội rồi”. Trong giọng nói nhẹ nhàng lại ẩn chứa bao nỗi khổ tâm.
Chu Lạc tròn xoe mắt há hốc miệng nhìn người đàn ông đang đứng trước giường bệnh, như thể lần đầu tiên quen biết cậu. Ban nãy cô còn hết mực cảm động trước sự hiếu thuận của con trai nhà họ Đổng, sao giờ lại tiêu tan hết một cách nhanh chóng như vậy chứ. Cậu, cậu tự nhiên lại đe dọa người mẹ đang bệnh nặng của mình, ngay cả câu nói khiến người ta đau lòng như “ba anh em cũng chỉ còn lại mình con” mà cũng dám nói ra.
Đại Đổng dường như không để ý đến sự thất vọng của cô, chỉ quay đầu liếc nhìn cô một cái, chỉ một cái liếc mắt nhẹ nhàng đó, đã ngăn được những lời trách móc đã lên tới miệng của Chu Lạc lại.
Nỗi đau đớn tột cùng trong ánh mắt ấy khiến người ta nghi ngờ rằng những lời nói ban nãy, rốt cuộc là nỗi lòng của ai.
Khi Chu Lạc nhìn theo Đại Đổng về phía người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh kia, lại một lần nữa kinh ngạc đến ngây người, khóe mắt còn mờ nhạt, khô cứng ban nãy, lại xuất hiện hai hàng nước mắt, chảy ngoằn ngoèo về phía hai bên tai.
“Nhanh, mau đi gọi bác sĩ!” Chu Lạc vừa giục Đại Đổng cũng đang đứng ngây người ra, vừa vội vàng rút hai tờ giấy ăn, định ngăn hai dòng nước mắt đang tiếp tục chảy vào trong tai.
Chu Lạc cúi người xuống, bàn tay vừa chạm vào khuôn mặt của mẹ Đại Đổng, phía trước mặt bỗng nhiên bừng sáng, một đôi mắt trong veo ươn ướt như mắt thiếu nữ chầm chậm mở ra, thoạt tiên chăm chú nhìn cô một lát, mở miệng muốn nói điều gì đó, chỉ tiếc rằng cổ họng khàn đặc không chịu phối hợp.
Chu Lạc vừa kinh ngạc vừa vui mừng, “Bác ơi, bác tỉnh lại rồi, anh Đại Đổng đang đi gọi bác sĩ, sẽ quay lại ngay thôi ạ”.
Hôm nay là ngày hoàng đạo, cô rửa được nỗi oan, mẹ Đại Đổng tỉnh lại, có thể coi là song hỷ lâm môn.
Mẹ Đại Đổng mặc dù đã tỉnh lại, nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu, phải tiếp tục nằm viện theo dõi điều trị. Mà Phan Lan – người vốn đang đỡ đần việc chăm sóc cho bà bỗng dưng biến mất nên buổi tối Đại Đổng phải ở lại viện để chăm sóc mẹ.
Tinh thần của Chu Lạc không ổn định, lại không muốn về nhà một mình, lại gọi người cậu Tất Tinh Huy đi uống rượu.
Một nhà hàng cao cấp, tiếng nhạc du dương, một người đàn ông trung niên nhã nhặn tuấn tú, một cô gái trẻ xinh đẹp hào phóng. Trong con mắt của người ngoài, cảnh tượng này vừa mờ ám vừa hào nhoáng, không ai có thể đoán được nội dung cuộc đối thoại của họ lại như thế này: “Nhóc con, hộ khẩu của hai chúng ta đều ở Bắc Kinh, tuần sau cậu phẫu thuật mổ não cho mẹ vợ của Cục trưởng Cục công an, chuyện thay tên đổi họ dễ như trở bàn tay”. Một người đàn ông nào đó quên hết cả đạo đức nghề nghiệp và danh tiếng liêm khiết.
“Ông lão ơi, cái tên ‘Chu Lạc’ mặc dù không hay, nhưng ít nhất cũng có nghĩa là ‘vui vẻ như một chú lợn’, còn ‘Tất Lạc’[1] ư, cậu làm như niềm vui trong cả cuộc đời này của cháu đều hết rồi sao? Cậu thấy cháu còn chưa đủ thảm hại à!” Cô gái nào đó có ý định muốn bỏ đi.
[1]Từ “Tất” trong tiếng Trung có nghĩa là hoàn thành, kết thúc, hết.
“Chúng ta cũng có thể đổi tên cho nhau một chút… được rồi, được rồi, chuyện này để sau hãy nói. Ban nãy cháu nói gì nhỉ, mẹ chồng trước của cháu vừa tỉnh, công việc cũng giải quyết xong, chẳng phải đều đã không có chuyện gì rồi sao?” Tất Tinh Huy cuối cùng đã kiếm được chủ đề khác để giữ chân cô cháu gái đang định bỏ đi.
“Cháu muốn nhờ một người ‘số muối mà người đó ăn còn nhiều hơn số gạo mà cháu ăn’ như cậu tư vấn một chút, trong tình huống này, cháu rốt cuộc có nên tới bệnh viện giúp đỡ chăm sóc cho mẹ anh ấy không?”
Tất Tinh Huy đưa mắt nhìn cô, “Chẳng phải cháu đã nói là sẽ đợi cậu ta theo đuổi cháu hay sao?”
“Cháu…” Chu Lạc có chút ngại ngùng, “Một mình anh ấy vừa phải chăm sóc mẹ vừa phải điều hành công việc ở xưởng gang thép, dù sao cháu cũng sắp xin nghỉ việc, dạo này chẳng có việc gì làm…”. Dưới cái nhìn trừng trừng của cậu, giọng nói của Chu Lạc càng ngày càng nhỏ lại, cuối cùng mím chặt môi lại, cúi đầu xuống.
Đây dường như là giây phút Tất Tinh Huy có vẻ uy nghiêm của một việc vị trưởng bối nhất trong cuộc đời của ông, ông cố gắng thể hiện vẻ nghiêm khắc, “Con gái nhà họ Tất chúng ta, từ bao giờ sa đọa tới mức còn chưa xuất giá đã vội đi hầu hạ mẹ chồng rồi? Cậu ta là đàn ông, trước khi kết hôn, dù việc công hay việc tư, có phiền phức gì cũng nên tự mình giải quyết xong rồi hãy tới tìm cháu. Cháu còn trẻ tuổi, còn chưa tận hưởng tình yêu, cậu ta còn chưa bị giày vò tới nỗi thịt nát xương tan, nước mắt lưng tròng, lại muốn có không được một người vợ hiền thục ư, trên đời này làm gì có việc dễ dàng như thế chứ?”.
“Việc này, cậu, hồi xưa mợ cũng giày vò cậu như vậy ư?” Chu Lạc bị mắng đến nỗi ngồi ngây cả người, mãi lâu sau mới thốt lên một câu.
“Không!” Cậu trả lời rất chắc chắn.
“Vậy cậu…”
“Vì thế cậu mợ mới ly hôn.”
Chu Lạc thấy đầu óc tối sầm lại, cuối cùng phát hiện ra mình lại tìm đúng một người cũng thất bại trong hôn nhân để nhờ tư vấn về chuyện mẹ chồng nàng dâu.
Rượu được nửa tuần, đêm đã quá khuya. Hai người bước ra, đi tới chỗ để xe, lại xảy ra tranh cãi chỉ vì vấn đề ai đưa ai về.
Chu Lạc muốn đưa Tất Tinh Huy về, lý do là ông đã uống say còn cô vẫn tỉnh táo, hơn nữa ông lại là bậc tiền bối.
Tất Tinh Huy đứng cũng không vững nữa rồi, nhưng vẫn không quên mình là đàn ông, một lý do khác, ông là bậc tiền bối.
Chu Lạc còn đang muốn tranh cãi tiếp, Tất Tinh Huy loạng choạng khoát tay nói với Chu Lạc: “Cậu không yên tâm cháu với cái thằng đó, hay là dọn tới nhà cậu ở đi, cậu sẽ chăm sóc cháu, nhân tiện giúp cháu xử lý cậu ta”.
Chu Lạc trợn tròn mắt, ở với một người cuồng khoa học ư, ai chăm sóc ai còn chưa biết ấy chứ, hơn nữa cần “xử lý” Đại Đổng như thế nào, cô còn chưa quyết định được.
Hai người họ cứ lôi lôi kéo kéo như vậy, chưa từng nghĩ rằng trong mắt người ngoài, cảnh tượng này thật mờ ám.
“A lô, đội cảnh sát tuần tra khu Triều Dương phải không, tôi gọi tố cáo, có người lái xe sau khi uống rượu, có khả năng còn lái xe trong khi say, địa chỉ cụ thể là…”
Địa chỉ rất quen thuộc, chính là chỗ họ đang đứng, giọng nói cũng rất quen thuộc, Chu Lạc hoang mang, vội vàng quay đầu nhìn lại phía sau.
Quả nhiên là Diệp Minh Lỗi, nét mặt sa sầm lại, đang hằn học trừng mắt nhìn họ, dường như lại muốn nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, người bị tố chính là cô đấy”.
Rượu khiến người ta bạo gan hơn, Chu Lạc cũng nổi giận, đẩy Tất Tinh Huy ngồi vào phía sau xe, rảo từng bước lớn tới trước mặt Diệp Minh Lỗi, “Anh có ý gì?”.
Diệp Minh Lỗi lạnh lùng mỉm cười, “Chính là ý đó, bảo vệ an toàn nơi công cộng, ai cũng có trách nhiệm”.
“Cô đã uống say rồi.” Diệp Minh Lỗi vẫn không dao động.
Chu Lạc trừng mắt nhìn lại anh một lát, bỗng nhiên cảm thấy việc này thật vô nghĩa, cô thực sự rất ít lái xe sau khi uống rượu, quyết định thỏa hiệp, “Được rồi, tôi để xe ở đây, sẽ gọi taxi đi về”. Nói xong liền quay người đi. Cánh tay bỗng nhiên bị giật lại, bị kéo mạnh vào trong một vòng tay.
Đợi đến khi Chu Lạc định thần lại, trước mắt cô là khuôn mặt to lớn của Diệp Minh Lỗi, ánh mắt còn hằn học hơn cả ban nãy, sắc mặt tím hơn, hơi thở nóng hổi nồng nặc mùi rượu phả vào mặt cô.
Chu Lạc chợt cảm thấy hơi lo lắng, từ trước tới giờ cô và Diệp Minh Lỗi luôn đấu khẩu với nhau, nhưng chưa đến mức độ động chạm tới thân thể, đây là lần đầu tiên họ ở một khoảng cách gần như vậy.
Chu Lạc cố gắng giữ vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt, đồng thời tự nhủ sẽ không khiêu khích anh, “Diệp Minh Lỗi, anh uống nhiều rồi, có chuyện gì chúng ta từ từ nói”.
“Nói gì chứ?” Diệp Minh Lỗi vẫn lạnh nhạt cười khẩy, đưa mắt nhìn về phía Tất Tinh Huy đang ngáy khò khò ở băng ghế sau của một chiếc xe sang trọng, nói, “Nói về chồng trước của cô hay là người tình mới? Chu Lạc, cô càng ngày càng giỏi rồi đấy, vừa bao nuôi đàn ông lại vừa được đàn ông bao nuôi, cảm giác như thế nào? Cô ra giá đi, tôi không tin mình không trả nổi”. Nói xong, cảm giác tức giận dường như đã tiêu tan, lại nở một nụ cười đầy mờ ám, “Hơn nữa, tôi còn trẻ hơn ông ta, cô sắp ba mươi rồi nhỉ, hiểu ý tôi chứ?”. Chỉ là trong đôi mắt của anh không hề có một chút nét cười.
Chu Lạc lắng nghe với vẻ mặt không chút biểu cảm, động đậy cánh tay đang bị túm chặt, “Nói xong chưa, nói xong rồi thì buông tôi ra”