Chu Lạc lắc đầu tỏ vẻ không để ý tới điều đó, đồng thời đưa tay ra bật đèn ở đầu giường, cơ thể Đại Đổng cao lớn thẳng tắp, khoác trên người bộ quần áo ngủ rộng rãi, trông vẫn rất hình tượng, lại còn có cảm giác phong độ ngời ngời, quả thực là ngoại hình đẹp đẽ luôn khiến người ta cảm thấy vui vẻ ở bất cứ nơi đâu, bất cứ thời điểm nào.
Bàn tay nắm ống nghe điện thoại của cậu thon dài mà mạnh mẽ, lúc này vì nắm quá chặt, các khớp xương trắng nhợt cả đi, khuôn mặt điển trai cũng càng lúc càng trắng bệch, đôi môi mím chặt, đôi mắt mở to không chớp, cả người đang lặng đi giống như một pho tượng. Mặc dù như vậy, vẫn rất mê hoặc, ồ, đợi một chút, hãy gượm lại những si mê đã! Chu Lạc vội vàng nhắc nhở bản thân, Đại Đổng đang có biểu hiện gì vậy? Không bình thường lắm, quả là quá không bình thường!
Nếu không phải cô nhìn nhầm, biểu hiện của cậu lúc này chắc là đang lo sợ, một nỗi lo sợ vô cùng lớn, đương nhiên, còn có cả chấn động cực độ - có thể đoán được rằng, tin tức mà Phan Đông đưa tới chắc chắn là tin xấu, mà còn là một tin cực kỳ xấu!
Cuối cùng, ống nghe của chiếc điện thoại cũng được buông xuống, bàn tay trống trải của Đại Đổng khẽ run rẩy, sắc mặt cậu trắng nhợt tới cực điểm, đôi mắt giống như hai mặt nước đen ngòm, sâu đến nỗi nhìn mãi không thấy đáy.
Chu Lạc cảm thấy hoảng sợ vì biểu hiện của cậu, cô chưa bao giờ nghĩ rằng Đại Đổng là một kẻ nhát gan, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?
“Lạc Lạc, bây giờ em có lái xe được không? Đưa anh ra sân bay, càng nhanh càng tốt.” Sau khi Đại Đổng nhận được câu trả lời khẳng định, cậu lao thẳng ra ngoài cửa, không hề quay đầu lại.
Chu Lạc không dám chần chừ, lập tức thay quần áo đi xuống lầu, thấy Đại Đổng đã ăn mặc chỉnh tề, chỉ cầm chiếc ba lô màu đen luôn mang theo bên mình.
Trên đường đến sân bay, Đại Đổng gọi điện thoại cho người phụ trách ở cơ sở thực nghiệm, nói rằng ở quê có chuyện, cần phải về quê một thời gian, sau đó lại tiếp tục im lặng.
Trước khi lên máy bay, cuối cùng cậu cũng quay sang nhìn Chu Lạc, giúp cô vuốt lại mái tóc rối tung vì giấc ngủ, dặn lại một câu, “Quay về nghỉ đi nhé”. Rồi đi thẳng lên máy bay không hề quay đầu lại.
Ánh mắt Đại Đổng trước khi đi rất đặc biệt, hàm ý vô cùng phong phú, đến nỗi trong một khoảng thời gian dài, mỗi lần nhớ lại, Chu Lạc luôn phát hiện chút gì đó mới mẻ.
Ra khỏi sân bay, Chu Lạc dừng xe ở bên đường, suy nghĩ thật kỹ những chuyện xảy ra trong tối nay, càng nghĩ càng cảm thấy rối tung cả lên.
Khi Đại Đổng gọi điện thoại xin nghỉ, nói là ở quê xảy ra chuyện, mọi biểu hiện đều thể hiện rõ ràng đó chắc chắn là một chuyện rất nghiêm trọng. Nhưng, cậu lại không hề trao đổi với cô một câu nào, là không thể trao đổi được hay cảm thấy không nhất thiết phải trao đổi? Cả hai khả năng này, đối với cô đều không phải là chuyện tốt đẹp.
Chu Lạc luồn sâu hai bàn tay vào trong mái tóc, từ trán hướng ra phía sau gáy, thực hiện những động tác mát xa nhanh gọn cho da đầu của mình, hòng nhanh chóng khôi phục lại chút tinh thần.
Yêu đương rồi kết hôn, quả đúng là một chuyện đau đầu.
Còn lại một mình cô, căn nhà vốn yên tĩnh giờ trở nên lạnh lẽo. Cứ lăn qua lăn lại mãi trên giường một hồi, khó khăn lắm mới được được đến khi trời sáng, Chu Lạc thu dọn đồ đạc, quyết định tạm thời về nhà dì Mai trước đã, dì Mai có thói quen dậy sớm, lúc này, chắc sẽ không làm phiền.
Vẫn chưa đến giờ tắc đường, xe chạy thẳng một mạch đến nhà của dì Mai, cũng chưa quá bảy giờ sáng, theo thói quen, chắc dì Mai đang tập yoga ở căn phòng yên tĩnh trên gác.
Vì còn phải đi làm ngay, Chu Lạc cho xe đậu ở bên đường phía ngoài sân chứ không cho xe vào gara, sau đó rón rén đi về phòng, nếu may mắn, cô thay quần áo xong đi luôn, có thể sẽ không chạm mặt dì Mai, việc cần giải thích, cứ để đến tối hãy nói vậy.
Nhưng, Chu Lạc đã quên mất rằng, cô thực ra không phải là người may mắn, lớn bằng ngần này rồi, thứ mà cô thật sự mong muốn, đều phải lao tâm khổ tứ khó nhọc mới có được, còn có một chút cầu chẳng được, ước chẳng thấy nữa.
Còn nhớ, có người từng nói, khi đeo thứ gì đó trên người, “nam đeo quan âm nữ đeo phật”, câu nói đó chỉ là cách nói hài âm[2], “quan âm” tức là “quan ấn”, “phật” tức là “phúc”, đại ý là mỗi người đàn ông đều có khát vọng thăng quan phát tài, còn điều quan trọng nhất đối với một người phụ nữ lại là phúc phận.
[2]Hài âm: Sử dụng những từ có âm đọc giống nhau hoặc gần giống nhau để biểu đạt.
Chu Lạc tự nhận mình là một người không may mắn, bố không quý, mẹ không yêu, cuộc sống trong suốt nhiều năm qua, chỉ cần dùng ba từ là có thể khái quát hết: Không hợp thời.
Xuất thân trong một gia đình giàu có, danh giá, cho dù tư chất bình thường, tướng mạo bậc trung, chỉ cần theo đúng trình tự, thậm chí chẳng cần phải bỏ ra một chút nỗ lực nào, chỉ cần lo ăn uống chơi bời, cô cũng có thể sống một cuộc sống vô lo vô nghĩ suốt đời.
Hoặc nếu như cô không cam tâm làm một con mọt gạo, vậy thì, dưới sự giúp đỡ của gia đình, cô có thể dễ dàng thành công, rất dễ có được danh hiệu “tài nữ”, “người phụ nữ nổi tiếng”. Cuối cùng còn có thể chọn ra một thanh niên khôi ngô tuấn tú tài năng xuất chúng để làm phò mã giống như nàng công chúa.
Thậm chí, cô dù có muốn tự chịu khổ sở, nhất định muốn có chút thành tựu thực tế, cho dù chọn công việc kinh doanh hay làm chính trị, hoặc làm một số ngành nghề khác. Chỉ cần cô ngoan ngoãn hơn, chịu nghe lời hơn, không một mực yêu cầu bố mẹ phải làm những chuyện mà họ không làm được, ở phương diện khác, thực ra họ đều không hề nhỏ nhen, đặc biệt là với cô con gái duy nhất của mình, cô sẽ có thể có một cuộc sống gọi gió gió đến, hô mưa mưa về.
Thế nhưng, thời niên thiếu, cô chăm chỉ học hành, nhẫn nhịn vì đại cục, chịu đủ mọi nỗi khó khăn vất vả, khi cuối cùng đã có được sự khẳng định của họ, sự chống đối đến muộn mằn đã bùng nổ.
Cô bỗng nhiên cảm thấy cuộc sống của mình trước đây thật vô nghĩa, đó là cuộc sống sống cho người khác. Sau khi bà nội và ông ngoại qua đời, trong một gia đình lớn như vậy mà cô không hề cảm nhận được chút tình cảm ấm áp nào. Mỗi lần gặp bố mẹ, họ chỉ mang lại cho cô những lời yêu cầu và trách móc, yêu cầu cô phải ngoan ngoãn, yêu cầu cô phải hiểu chuyện, trách móc cô không biết làm, trách móc cô không đủ xuất sắc.
Sau một đêm không ngủ, Chu Lạc đã suy nghĩ kỹ, cô bỗng nhiên cả thấy cô không cần tất cả những thứ mà cô đang có, thứ mà cô mong muốn lại không thể tìm thấy được, cô quyết định thay đổi một cách sống khác.
Chỉ là, cô không ngờ rằng sự thay đổi của mình lại khiến bố mẹ phản ứng mạnh mẽ như vậy. Ban đầu là sửng sốt, sau đó là giận dữ, tiếp đấy nữa là hoàn toàn phủ định mọi suy nghĩ của cô, ném cho cô một quyển sách vạch định sẵn mọi kế hoạch trong đời người. Mọi yêu cầu của họ đối với cô đều đã trở thành văn bản, trong đó bao gồm tất cả mọi việc từ lớn đến nhỏ, đó là một cuộc đời hoàn mỹ không chút tì vết, cũng là một đời người tương đối vô vị. Ba tuổi có thể nhìn thấy bản thân khi tám mươi tuổi, điều này không hề có chút khoa trường đối với trường hợp của cô, kịch bản cũng được viết sẵn cả rồi.
Chu Lạc không xác định được bản thân mình đến từ nơi nào, cũng không biết sau khi chết đi sẽ đi về đâu, rốt cuộc có còn kiếp sau hay không? Nếu đời người chỉ có mấy chục năm ngắn ngủi như vậy, dẫu rằng giàu sang phú quý, cứ tiếp tục sống một cách không chút thấp thỏm nhớ mong và thăng trầm trắc trở, vậy có điều gì khác biệt với một cái xác không hồn, sống mà như đã chết.
Cô quyết tâm phản kháng tới cùng, đồng thời chấp nhận trả cái giá thật đắt, khoảng thời gian tranh đấu với bố mẹ đó, quả đúng là cơn ác mộng, một cơn ác mộng mà cô không dám nhớ lại. Kết quả, cô đã thắng, không phải bởi vì cô lợi hại như thế nào, mà bởi vì họ quá bận rộn, không còn hơi sức tiếp tục tranh đấu với cô, mà con gái của hai nhà Chu – Tất, không điên, không ngốc, họ cũng không thể nhốt cô cả ngày trong nhà, không cho tiếp xúc với những người khác được.
“Mặc kệ nó, con nhóc không biết trời cao đất dày, nếm đủ khổ sở ở bên ngoài rồi sẽ ngoan ngoãn tự tìm về thôi.” Mẹ cô ung dung hào hoa ngồi đó, lạnh lùng liếc cô một cái, cho cô mười năm tự do.
Vậy là Chu Lạc phát hiện, rời khỏi sự che chở bảo bọc của gia đình, cô chẳng qua cũng chỉ là một cô gái bình thường. Những thứ mà trước đây cô phải vất vả rèn luyện, cầm kỳ thi họa, cử chỉ tác phong, chẳng qua chỉ là đồ chơi tiêu khiển của những người giàu có, là món hàng xa xỉ, không phải thứ gì cần thiết. Sự rèn rũa trong suốt nhiều năm qua dường như uổng phí, muốn có cơm ăn áo mặc, có mảnh đất cắm dùi, cô vẫn cần phải chăm chỉ lên lớp, cố gắng làm việc.
Lời dự đoán của mẹ tan vỡ cả rồi, cô không hề ngoan ngoãn quay về, ngược lại còn từng bước từng bước đứng lên, chính vào lúc cô có được tất cả nhờ vào đôi bàn tay của mình, họ lại xuất hiện.
Lần này họ muốn gì, đẩy mọi việc tới mức làm lại từ đầu? Hai mươi tám tuổi rồi, cô không cho rằng mình cần người khác chỉ bảo cho cô về cách sống, thậm chí bao gồm cả việc hôn nhân, càng không phải bàn cãi!
Nhìn thấy bố mang tên Chu Thanh Bách đang ngồi ngay ngắn trong phòng khách uống trà, lông tơ trên người Chu Lạc dựng đứng hết cả lên, dùng ánh mắt cực kỳ phẫn nộ nhìn ông. Nếu không phải vì kiêng nể dì Mai đang xuất hiện ngay trước mặt, cô đã sớm lao tới hét toáng lên cũng chưa biết chừng.
Vẫn là Đại Đổng nói đúng, với sự thần thông của họ, muốn tìm thấy nơi cô đặt chân tới, căn bản là không cần phải tốn sức.
Bố dường như cũng có chút kinh ngạc đối với sự xuất hiện bất ngờ của cô, đôi mắt luôn vững vàng trước sóng to gió cả khẽ hấp háy một cái, điều kỳ lạ, đó là ông lại không hề mở miệng nói.
“Lạc Lạc, chẳng phải cháu nói phải làm thêm giờ sao, sao sáng sớm đã về rồi?” Dì Mai ngạc nhiên hơn khi nhìn thấy cô, sau khi hốt hoảng đứng lên nhưng đứng không vững, lại ngồi phịch xuống.
Vẻ hốt hoảng của dì Mai lại khiến Chu Lạc có chút phẫn nộ, cô cố gắng dùng ngữ khí bình thản để trả lời, “Cháu về thay giặt…”, hai chữ “quần áo” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, Chu Lạc bỗng nhiên ngậm chặt miệng lại, chiếc túi xách trong tay rơi xuống đất.
Trên người bố và dì Mai, đều là những bộ đồ ngủ bằng lụa trắng muốt, cô không cho rằng bố cô lại thất lễ tới mức ăn mặc như vậy tới thăm viếng nhà người khác. Bây giờ là bảy giờ sáng, cũng không phải thời điểm khách khứa tới chơi, hơn nữa, tại sao dì Mai lại hốt hoảng thế?
Chân tướng rõ ràng như vậy, Chu Lạc lại không thể tiếp nhận được. Đã từ rất lâu, cô biết rằng, bố cô có người phụ nữ khác ở bên ngoài, mẹ cô cũng có, mặc dù họ đều thực hiện một cách vô cùng kín đáo, người bên ngoài không ai biết rõ, nhưng cũng không thể giấu nổi đôi mắt to tròn trong veo luôn quan sát mọi thói quen sở thích của họ như hình với bóng.
Cho dù phát hiện ra rồi, nhưng việc tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác, đặc biệt là chân tướng khi được chứng kiến khó có thể chịu đựng nổi như vậy. Tại sao, tại sao cứ nhất định phải là dì Mai, người vừa thân thiết vừa đáng kính, người luôn quan tâm chăm sóc cô tận tình?
Chuyện cũ nhanh chóng lướt qua trong não bộ: Giá tiền thuê