Dường như cảm nhận được Chu Lạc đang nhìn mình, Lịch Chủy quay nhìn cô mỉm cười,hồi mâu nhất tiếu bách mi sinh[2], không biết vì sao gần đây Chu Lạc hay đọc thơ cổ và lại nghĩ đến câu này, lập tức hai má ửng hồng, nghĩ đến việc nếu để Lịch Chủy biết mình hình dung anh ta như vậy, cô không thể không cảm thấy bối rối.
[2] Một câu thơ cổ ví nụ cười đẹp như nụ cười của Dương Quý Phi
Đúng lúc đó, tiếng máy bộ đàm của tài xế bỗng vang lên giữa những chiếc xe này bất cứ lúc nào cũng có mối liên hệ mật thiết, nếu một xe nào đó phát hiện ra điều gì thú vị lập tức sẽ thông báo ngay cho các xe khác để tất cả cùng được chia sẻ.
Lúc này có người đã phát hiện ra báo châu Phi ở cách đó không xa, liền phát tín hiệu mời mọi người. Lịch Chủy hỏi con gái: “Châu Châu, con có sợ báo không?”.
Châu Châu mở to mắt nhìn bố, lại nhìn Chu Lạc, chu môi lên nói: “Có bố và chị Chu Lạc đi cùng, con không sợ!”. Giọng điệu rất hùng hồn.
Lịch Chủy véo má cô bé, bật cười sảng khoái, rồi bảo lái xe rời xa khu vực mà ngựa vằn, linh dương, hươu cao cổ đang sinh sống, tới gần những bụi cây nơi có người vừa nhìn thấy loài báo.
Một con, lại một con, cách mấy chục mét lại có thêm một con, lại một con nữa… Ở đây, không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy sư tử và báo, huống hồ là một gia đình nhà báo gồm có bốn con. Mọi người trên xe, bao gồm cả lái xe đều rất phấn khích.
Trong gia đình nhà báo đó, có một chú báo nhỏ chưa trưởng thành, chú mở to đôi mắt ngây thơ, theo sau báo mẹ quay nhìn bốn phía quan sát xung quanh. Quan sát, quan sát, chú báo nhỏ dần dần rời xa báo mẹ, rón rén đi đến khu vực có đám ngựa vằn, ngó nghiêng len lén nhìn trộm.
Những con báo trưởng thành không hề để ý tới việc tách rời bầy đàn của báo con, đều không quan tâm tới nó. Sau đó dường như chỉ trong nháy mắt, báo con tấn công một chú ngựa vằn nhỏ, chú ngựa vằn nhỏ bị kinh động đó gắng hết sức bỏ chạy, chạy vào bên trong bầy ngựa vằn.
Thấy báo con đã chạy rất xa, mấy con báo trưởng thành lại chẳng có chút động đậy, đồng thời cũng chẳng có ý giúp đỡ, dường như cũng không có ý định gọi báo con trở về. Trong lúc đó, ngựa vằn bố và ngựa vằn mẹ đã nhanh chóng lao ra giúp ngựa vằn con chống trả lại chú báo nhỏ.
Chú báo nhỏ vờn mồi, tấn công một hồi, mấy con báo trưởng thành vẫn không có ý định giúp đỡ, chỉ chậm rãi bước lại gần, dẫn báo con rời xa hiện trường.
Tất cả những chuyện đó chỉ xảy ra trong thời gian khoảng mấy chục giây, nhưng mọi người lại cảm thấy kinh động giống như đang xem một đoạn phim. Sau đó người lái xe nói một tràng bằng tiếng địa phương, còn lắc đầu thở dài đầy nuối tiếc. Chu Lạc nghĩ rằng anh ta đang tiếc thay cho chú báo nhỏ, con người thật tàn nhẫn, lẽ nào con ngựa nhỏ phải bị bắt rồi nhai sống thì họ mới hài lòng hay sao?
“Anh ta nói, từ bây giờ trở đi, chú báo con kia sẽ không bỏ qua cho ngựa vằn nữa rồi.” Lịch Chủy dường như cảm nhận được vẻ không hài lòng của Chu Lạc, nên giải thích cho cô.
Hiểu nhầm được giải tỏa, Chu Lạc vẫn cảm thấy run rẩy, nhìn chú ngựa vằn con vừa bị kinh hãi vẫn bám chặt lấy mẹ kia, cảm giác buồn rầu thể hiện trong lời nói, thầm cầu mong ngựa vằn mẹ có thể bảo vệ chú được an toàn.
“Bố ơi, vì sao báo con không chịu bỏ qua cho ngựa con hả bố, chúng có thể làm bạn với nhau không được hay sao?” Giọng nói trong trẻo ngây thơ của Châu Châu vang lên, mọi người đều yên lặng, không ai nỡ giải thích với cô bé về quy luật tự nhiên mạnh được yếu thua ấy.
“Bởi vì báo con mạnh hơn ngựa con, nếu ngựa vằn lớn lên, trở nên khỏe mạnh hơn, lúc ấy báo con sẽ không dám bắt nạt nó nữa.” Lịch Chủy đắn đó một lát mới mở lời giải thích cho cô bé.
“Con biết rồi, giống như Minh Minh hiện tại đang khỏe hơn con, nên mới bắt nạt con, nếu ngày nào đó con giống như bố, mà không, lợi hại như chị Chu Lạc, thì sẽ không sợ Minh Minh nữa!” Châu Châu thật thông minh, cô bé có thể liên tưởng một cách nhanh chóng.
Lịch Chủy xoa đầu cô bé, chỉ mỉm cười, gầu đầu không nói gì. Chu Lạc ở bên cạnh nhìn thấy bố con họ như vậy, bất giác cảm thấy sống mũi cay cay.
Ông trời thật không công bằng, vì sao hồi đó khi cô bị bắt nạt, không ai nói cho cô biết cần phải mạnh mẽ hơn? Cũng chỉ là một học giả, đâu có lợi hại gì, ngay cả số phận của mình cũng không làm chủ được. Châu Châu có một ông bố tốt như Lịch Chủy, tiền đồ tương lai vô cùng rộng mở.
“Kỳ thực, Châu Châu rất không may mắn, bố mẹ con bé đều không làm tròn bổn phận của mình.” Về đến Nairobi, sau khi giao cô bé Châu Châu đang ngủ say vì đi chơi mệt cho người bảo mẫu luôn đi cùng họ, Lịch Chủy kiên quyết đi cùng lái xe đưa Chu Lạc về văn phòng đại diện. Nhưng câu nói đầu tiên sau khi lên xe của anh ta lại khiến Chu Lạc có ý định muốn nhảy ngay ra khỏi xe.
Như vậy mà vẫn gọi là chưa làm tròn bổn phận ư, thế thì bố mẹ cô có thể phải dán cáo thị trên phố rồi! Dù rằng anh ta khiêm tốn, cũng đừng khiêm nhường như vậy trước mặt cô khiến cô phải đau lòng chứ, anh ta lại không phải là không quen biết bố cô.
Nhìn thái độ giận dữ không hài lòng của Chu Lạc, Lịch Chủy bỗng cảm thấy buồn cười, tiếp tục khiêu khích cô, “Mấy hôm trước bí thư Chu còn nói chuyện với tôi, nói rằng suýt nữa bị cô chọc tức đến nỗi tăng huyết áp đấy”.
“Tôi chọc tức ông ấy? Hừ!” Xong rồi cô lại không biết phải nói thế nào nữa. Chuyện trong nhà không nên mang ra ngoài, mấy chuyện vặt vãnh về bố mẹ đó, cô thật sự không muốn nói với Lịch Chủy, dù có thể anh ta đều đã biết.
“Kỳ thực tôi cũng có thể cảm nhận được, ông ấy rất quan tâm đến cô, có thể là cách biểu hiện chưa đúng. Hiện giờ cô thấy tôi và Châu Châu rất thân thiết với nhau, thực ra đôi khi cả tuần bố con tôi cũng không gặp nhau, nghe người khác nói, khi không có tôi ở bên cạnh, con bé sống rất khép kín.” Lịch Chủy thu lại nụ cười, nhìn Chu Lạc đang có vẻ suy tư điều gì đó, nói tiếp, “Người trong giang hồ bản thân đã không phải là của mình, trong chốn quan trường lại còn tệ hơn”.
Bố cô rất giữ thể diện, trước mặt Lịch Chủy đương nhiên sẽ không thể hiện rằng mình không quan tâm tới con gái. Mà Lịch Chủy và Châu Châu cho dù rất ít khi gặp nhau, quan hệ cha con thân thiết lại là một sự thật không thể chối cãi. Chu Lạc không muốn tiếp tục bàn về chủ đề khiến cô cảm thấy buồn rầu này nữa.
“Mẹ Châu Châu trước đây đã đến nơi này sao?” Trong lúc bối rối, Chu Lạc nhanh chóng chuyển chủ đề, nói xong cô mới phát hiện rằng chủ đề này cũng không có gì hay ho cả. Lần này người phải buồn rầu có lẽ lại đến lượt Lịch Chủy rồi, xem ra bản năng luôn sai khiến con người bảo vệ bản thân mình, gây tổn thương cho người khác.
“Ừm, cô ấy từng làm việc tại đại sứ quán ở đây.” Lịch Chủy mặc dù có chút bất ngờ trước câu hỏi của cô nhưng không hề trốn tránh, kể lại mọi chuyện một cách tường tận.
Hóa ra mẹ của Châu Châu trước đây công tác tại bộ Ngoại giao. Cô ấy rất coi trọng sự nghiệp, bản tính lại mạnh mẽ, rất sợ người khác nghĩ rằng mình dựa vào gia thế, sau khi sinh con và cai sữa xong cô ấy chủ động xin đi công tác nước ngoài. Vì tuổi đời còn khá trẻ, lại không muốn làm các công việc đặc biệt, đương nhiên không tránh khỏi việc phải đi một số nước ở châu Á, Phi, Mỹ la tinh. Tính cô ấy vốn lãng mạn, phóng khoáng, thích hội họa và nhiếp ảnh, muốn đi khắp nơi trên thế giới, ba năm trước khi được phái đến Kenya, cô ấy còn cảm thấy rất hào hứng khi được đến địa danh du lịch này sinh sống.
Không ngờ trong một lần đi ra ngoài vẽ tranh, cô ấy bị côn trùng độc cắn. Vì loài trùng độc này ngay cả ở châu Phi cũng rất hiếm gặp, chất độc phát tán rất nhanh, người của sứ quán không dám quyết định cách thức chữa trị, liền ngay lập tức thông báo cho người nhà của cô ấy ở trong nước.
Lúc ấy Lịch Chủy còn chưa giữ cương vị như hiện nay, đang phải đi công tác cùng lãnh đạo ở nước khác, không thể về ngay được, chuyện của vợ đành phải để cho nhà ngoại quyết định, họ đã dùng chuyên cơ để đưa cô ấy về nước chữa trị.
Đây là quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời của ông bà ngoại Châu Châu. Họ chỉ biết rằng châu Phi là nơi nghèo khổ hoang vu, hẻo lánh, điều kiện y tế lạc hậu, nhưng lại không hiểu về đạo lý rằng ở bãi cỏ cách ba bước nơi có loại trùng độc đó ắt sẽ có thuốc giải độc. Bị trùng độc này cắn mặc dù nguy hiểm, nhưng nếu trị liệu ngay tại bệnh viện nước sở tại chưa chắc đã mất mạng. Nhưng các chuyên gia đầu ngành trong nước được mời đến hội chẩn lại không giữ được mạng sống cho mẹ của Châu Châu. Một thiếu nữ tài sắc đã ra đi như vậy. Vì quá đau buồn và dằn vặt, bà ngoại Châu Châu không lâu sau đó cũng từ giã cõi đời.
Giờ đã sắp đến ngày giỗ tròn ba năm của cô ấy. Lịch Chủy không ngại tai tiếng là việc công xen việc tư để đưa con gái và bảo mẫu đến thăm lại nơi mà mẹ cô bé lúc sinh thời đã từng sống, để tưởng nhớ đến mẹ cô bé.
Lịch Chủy kể ngắn gọn, chỉ vài câu đã xong, nhưng cảm giác nuối tiếc và đau buồn mang đến cho Chu Lạc lại không hề ít, bầu không khí trong xe bỗng trở nên yên lặng.
“Lúc còn sống, cô ấy vẫn luôn cho rằng những ngày sống bên cạnh chồng con còn dài, sự nghiệp không thể không chú trọng, mà ngay cả bản thân tôi bây giờ cũng rất bận, Châu Châu có bố mẹ như vậy, chẳng phải là không may mắn sao?” Lịch Chủy đau khổ nở nụ cười mỉa mai tự trách bản thân.
Xe đã đến nơi, Lịch Chủy với thân phận đặc biệt e rằng sẽ gây sự chú ý cho đồng nghiệp, Chu Lạc kiên quyết thuyết phục anh ta không nên xuống xe, tuy nhiên trước khi đi còn nói với anh ta: “Châu Châu và tôi rất có duyên, nếu anh không thấy phiền, sau này tôi sẽ thường xuyên đến tìm cô bé”.
Sau khi về nước, việc đầu tiên của Chu Lạc là gọi điện cho Đại Đổng, phát hiện ra số thuê bao đó đã bị cắt, không chỉ hoang mang mà bao nỗi ưu phiền và tức giận trước đây đã hoàn toàn biến thành sự lo lắng – không có chuyện gì xảy ra với Đại Đổng chứ?
Chu Lạc suy nghĩ một lát, lái xe tới xưởng sửa xe, nhưng lại phát hiện người qua người lại nơi đây dường như đang làm công việc sơn sửa lại, tiện tay túm một người lại hỏi: “Ông chủ của các anh đâu?”. Đêm hôm ấy người liên lạc cuối cùng với Đại Đổng là Phan Đông. Ít nhất thì anh ta cũng biết đã xảy ra chuyện gì.
“Ông chủ ở đằng kia!” Theo hướng chỉ dẫn của người thợ, Chu Lạc nhìn thấy một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi đang chỉ đạo người khác chuyển đồ đạc, lập tức tiến lên hỏi, mới biết xưởng sửa xe đã được chuyển nhượng, ông ta mới đến tiếp nhận từ tuần trước, là chủ mới.
“Ông có cách nào liên lạc được với người chủ trước đây không?” Chu Lạc vẫn không từ bỏ ý định.
“Chỉ có số điện thoại trong hợp đồng, đối phương cần tiền gấp nên tôi đã nhận chuyển nhượng bằng cách thanh toán hết trong một lần, sau đó không liên lạc lại nữa.” Ông chủ mới cũng rất thân thiện, đi ngay vào phòng làm việc chép lại số điện thoại trong hợp đồng cho Chu Lạc.
Cô lập tức gọi tới số máy đó, phát hiện lại không liên lạc được.
Không nói không rằng, Chu Lạc lập tức phóng đến quán cà phê của Phan Lan, tình hình cũng giống như vậy.
Đi lại mấy vòng, Chu Lạc tìm được cơ sở nghiên cứu của Đại Đổng, lại được thông báo rằng cậu đã xin thôi việc, thời điểm xin nghỉ đúng vào thời gian cô còn đang ở châu Phi.
Đại Đổng mất tích rồi, mất tích cùng với bạn của cậu rồi