ó đấy, hồi nhỏ, vì muốn tiện lợi, khi học chữ, anh dùng bút bi để viết. Em biết đấy, dùng bút bi viết chữ sẽ rất xấu, lâu dần rồi cứ quen theo thói quen như vậy.” Đại Đổng cảm thấy không cam tâm, nghiêm túc giải thích.
“Đúng vậy, đúng vậy, bút bi đúng là hại người ta không ít, đã hại người ta không ít.” Chu Lạc lắc đầu lắc cổ phụ họa theo, nói xong lại không kiềm chế được, bật cười khanh khách.
Đại Đổng thấy hai má cô cười thành hai khối tròn tròn, lại được gió núi thổi tới làm đỏ hồng lên, trông như hai quả táo, vô cùng đáng yêu, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại đưa tay ra véo một cái. Ừm, không tồi, mềm mại mịn màng, cảm giác còn thích hơn cả khi chạm vào tay cô!
Chu Lạc hoàn toàn không ngờ Đại Đổng có thể bất ngờ giơ móng vuốt của Lộc Sơn[5] ra như vậy, trong chốc lát sững cả người lại, đợi đến khi kịp phản ứng, Đại Đổng đã tươi cười tránh xa, “Ha ha, ai bảo em cười anh cơ!”. Biểu hiện lại giống như trẻ con trong trường mẫu giáo, sau khi giật tóc của bạn gái đứng hàng trên lại đương dương tự đắc.
[5] Móng vuốt của Lộc Sơn: Một điển cố của Trung Quốc. Dương Quý Phi nhận An Lộc Sơn làm con nuôi để có thể dễ dàng dan díu đi lại chơi đùa. Một hôm An Lộc Sơn để lại trên cặp nhũ phong của Quý phi hai vết xước do tay cào, Quý phi sợ Huyền Tông phát hiện, nên mới làm cái yếm bằng gấm che trước ngực.
Chu Lạc trong phút chốc như hóa đá, sau đó dở khóc dở cười, cái anh chàng Đại Đổng này!
Lần leo núi này, không còn nghi ngờ nữa đã kéo gần khoảng cách giữa hai người. Đặc biệt là đối với Chu Lạc, Đại Đổng không còn giống như bóng trăng trong nước, không còn giống như thần tiên trên mây nữa, cậu bỗng trở nên gần gũi đáng yêu, chân thực có thể chạm tới được. Cô không còn e dè giữ kẽ khi nói chuyện, thăm dò theo kiểu mò mò mẫm mẫm nữa, bắt đầu nói chuyện với cậu một cách thoải mái, sau đó phát hiện ra những chuyện hồi nhỏ mà Đại Đổng đã kể cho cô nghe, tuyệt đối không phải là bịa đặt, ngay cả hiện tại cậu cũng có đặc tính bướng bỉnh phá phách.
Phát hiện ra điều này, ngược lại, Chu Lạc càng thản nhiên, sự năng động hoạt bát thường ngày cũng đã quay trở lại. Hai người rôm rả trò chuyện, trong con mắt của những người cùng đoàn, họ đương nhiên là một cặp tình nhân nhỏ bé vui vẻ rồi.
Cùng nhau đi ăn tối, Đại Đổng lái xe theo sau cô, cho đến khi cô về tới tận nhà, cậu mới quay đầu xe ra về. Chu Lạc khóa xe, miệng ngân nga một khúc hát nào đó rồi bước vào trong nhà, bắt gặp dì Mai đang mặc bộ đồ ở nhà ngồi trong phòng khách uống trà, mỉm cười chạy lại chào hỏi.
Dì Mai ra hiệu cho cô ngồi xuống, trong mắt dì cũng đang có ý cười, “Lần này chắc chắn là yêu rồi phải không, còn không khai thật ra mau”.
Chu Lạc trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào, nhưng bị dì ấy hỏi như vậy, lại có chút xấu hổ, pha trò cười: “Chữ bát vẫn còn thiếu một nửa[6]”.
[6] Chữ bát (八), ý chỉ chuyện vẫn chưa đâu vào đâu.
Dì Mai lắc đầu, “Còn muốn giấu dì nữa, tuy nhiên, cháu giấu dì cũng không sao, chuyện đi châu Phi phải làm thế nào, lẽ nào cháu vẫn muốn đi tới đó nửa năm?”.
Trong giây lát, Chu Lạc không thể cười được nữa rồi. Đúng vậy, còn hai tuần nữa là phải đi khảo sát, nếu trúng thầu, cô phải đảm nhiệm chức kiến trúc sư trưởng, vậy thì cho dù thế nào cũng phải ở tại hiện trường một khoảng thời gian. Nghĩ tới Đại Đổng, thật sự là rất lưu luyến.
“Haizz, vẫn sớm mà, tháng sau cháu chỉ đi khảo sát thôi, công trình ít nhất phải sang năm mới thật sự bắt đầu, chuyện của năm sau, đến lúc đó hãy nói vậy!”
Sáng thứ Hai, khi đi làm, trên đường bước vào văn phòng của mình, Chu Lạc cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Các đồng nghiệp trong phòng vẫn chào hỏi cô như thường ngày, biểu hiện mờ ám và ánh mắt hấp háy lại vô cùng đáng ngờ.
Không thể trùng hợp như vậy chứ, lẽ nào chuyến đi chơi cuối tuần của mình và Đại Đổng đã có người nhìn thấy? Chu Lạc không kìm nén được, thầm dò đoán trong lòng.
Đợi đến khi vào tới văn phòng, vừa liếc mắt nhìn một cái, cô đã hiểu ngay mọi chuyện. Hóa ra, trên chỗ ngồi của cô có một bó hoa tươi khổng lồ, rực rỡ diễm lệ, hương thơm ngào ngạt. Kỹ sư Trần Công – người đồng sở hữu văn phòng chủ nhiệm cùng cô đứng dậy chào đón cô, hai mắt kính lấp lánh ánh sáng như đáy của chai rượu, trên đó lại ghi rõ mấy chữ: Buôn dưa lê.
Nhịp tim của Chu Lạc mỗi lúc một nhanh, ngờ rằng đó là hoa của Đại Đổng tặng mình, nhưng lật đi lật lại vẫn không tìm thấy tấm thiệp nào gắn ở đó. Nhìn bó hoa to đó, hoa hồng, hoa bách hợp đầy đủ cả, hoa đỏ lá xanh đan xen lẫn nhau, trong thâm tâm cô không muốn thừa nhận đây là cách của Đại Đổng.
Còn chưa kịp gọi điện thoại để xác nhận, lại có một thông tin mới được truyền tới, hóa ra ở phòng làm việc bên cạnh, tiểu đồ đệ Đồng Đan cũng nhận được một bó hoa tươi, chỉ cần nhìn cũng biết bó hoa đó được mua ở cùng một cửa hàng với bó hoa của cô, chỉ có điều bó hoa của cô ấy còn to hơn, rực rỡ hơn.
Người đồng thời quen biết cả cô và Đồng Đan, Chu Lạc lập tức nghĩ ngay tới Diệp Minh Lỗi. Nhưng, lẽ nào một đại thiếu gia phong lưu phóng khoáng lại dùng cách tặng hoa để theo đuổi bạn gái?
Chu Lạc suy nghĩ một lát, cô gọi điện thoại nội bộ tìm gặp Đồng Đan trước, “Ai tặng hoa cho em thế?”.
“Haizz, không biết nữa, người này cũng thật tầm thường, hồng đỏ, hồng trắng, hồng phấn, tất cả đều là hoa hồng, đủ để ngắt ra ngâm vào bồn tắm. Đáng tiếc là trong khu nhà tập thể của mình không thể tắm bồn được, chỉ có thể dùng để ngâm chân thôi.” Giọng nói uể oải của Đồng Đan vọng lại từ trong ống nghe, buổi sáng sớm của ngày thứ Hai, những người trẻ tuổi luôn luôn ngủ thiếu giấc, hơn nữa việc nhận được hoa tươi đối với cô ấy cũng không phải là chuyện mới lạ.
Với Đồng Đan thì không mới lạ, cũng chẳng để ý tới chuyện đó, nhưng đối với Chu Lạc, ngoài việc nhận giải thưởng và được nhận biểu dương ra, cô chưa từng được nhận hoa do người khác giới tặng. Dù đó là một bó hoa tầm thường như thế nào, cô cũng muốn điều tra thật rõ ràng.
Biết đâu đấy thật sự là bó hoa do Đại Đổng tặng cô thì sao, cậu chưa từng theo đuổi bạn gái, đương nhiên là không biết chọn hoa. Chu Lạc đưa mắt ngắm lại bó hoa, cảm thấy thực ra nó cũng đáng yêu, ít nhất thì màu sắc rất phong phú.
Chuông kêu rất lâu, Đại Đổng mới nghe điện thoại, giọng điệu vô cùng khẩn trương, rõ ràng là đang bận việc gì đó. Chu Lạc không dám làm phiền nhiều, vội vàng hỏi thẳng vào vấn đề, “Đại Đổng, sáng sớm hôm nay anh tặng hoa cho em à?”.
Đầu dây bên Đại Đổng yên lặng một chút, nói: “Em thích hoa gì, ngày mai anh sẽ tặng em, được không?”.
Vậy là bó hoa đó không phải của Đại Đổng rồi, Chu Lạc cảm thấy thất vọng, lại sợ cậu hiểu nhầm, vội nói: “Chắc là của một khách hàng nào đó rồi, không sao, anh làm việc tiếp đi nhé. Hì hì, thích hoa gì, lần sau em sẽ cho anh biết”.
Chắc không thể nào là hoa của Diệp Minh Lỗi chứ, nếu vậy thì quá xúi quẩy rồi. Ăn cơm đã mời cả cô và Đồng Đan, lẽ nào tặng hoa cũng tặng luôn cả hai người cùng một lúc? Anh ta muốn làm gì vậy, một mũi tên ngắm trúng hai đích ư?
Suy đi tính lại một hồi, Chu Lạc vẫn quyết định xác nhận lại một chút.
“A lô?” Xem ra thứ Hai đầu tuần, mọi người đều rất bận rộn, Diệp Minh Lỗi cũng phải rất lâu sau khi điện thoại đổ chuông, tới lúc cô định cúp máy mới nghe máy.
“À ờ, anh đang bận phải không?” Nói chuyện với Diệp Minh Lỗi, không thể tùy tiện như đối với Đại Đổng được. Không biết tại sao, Chu Lạc lại có cảm giác chột dạ, như thể có gì đó có lỗi với anh vậy.
“Sao thế, lẽ nào cô lại muốn hẹn hò với tôi?” Ngữ khí của Diệp Minh Lỗi có chút châm biếm.
“Ha ha.” Chu Lạc cười trừ hai tiếng, tuần trước đã ăn không của người ta một bữa, mời lại là chuyện đương nhiên rồi. Tuy nhiên cô lại càng thiên về xu hướng chối nợ, vậy là vội vàng lấp liếm cho qua, “Người muốn mời tổng giám đốc Diệp ăn cơm nhiều quá rồi, tôi sợ không đủ tư cách ấy chứ. À, anh và Đồng Đan cuối tuần đi chơi có vui không?”.
Đầu dây điện thoại bên kia trở nên im lặng, Chu Lạc bắt đầu nghi ngờ rằng mình đã nói sai, nhưng ngoài vấn đề đó ra, cô nhất thời thực sự không tìm thấy cớ gì để mở đầu vấn đề, vậy là liền vội vàng thêm vào một câu, “Tôi không có ý gì khác, chỉ là hỏi thăm một chút thôi”.
“Cô không cảm thấy rằng hỏi đồ đệ của cô sẽ tiện hơn sao? Nói đi, có việc gì vậy.” Đối phương rõ ràng tâm trạng đang không tốt lắm, không có hứng thú vòng vo đưa đẩy.
Trong đầu Chu Lạc thầm tự tát vào mặt mình, sao cô lại ngốc nghếch như vậy chứ! Lẽ nào lời đồn đại rằng những người phụ nữ khi yêu đều trở nên ngốc nghếch hết, đúng là sự thật?
“Thực ra cũng không có chuyện gì, Đồng Đan mặc dù là đồ đệ của tôi, chẳng qua cũng chỉ là đồng nghiệp, tuổi tác chênh lệch lại không nhiều, chuyện của cô ấy tôi cũng không tiện can thiệp. Vì vậy, nếu anh muốn theo đuổi Đồng Đan, tôi có thể sẽ chẳng giúp ích được gì.” Đồng Đan đã mê hoặc không biết bao chàng trai, rất nhiều người cùng trong đơn vị đều muốn thông qua cô để tiếp cận cô ấy, cô đều dùng lý do đó để từ chối người ta. Nếu đúng là hoa do Diệp Minh Lỗi tặng, cùng lúc tặng cho cả hai người chỉ có thể là có dụng ý đó, còn nếu như hoa không phải do anh tặng, cô tỏ rõ thái độ trước cũng tốt hơn.
“Chu Lạc, cô cũng quá đề cao bản thân đấy, tôi cầu xin cô giúp tôi theo đuổi cô ấy bao giờ chứ?” Giọng nói của Diệp Minh Lỗi như đến từ mùa đông lạnh lẽo, khiến Chu Lạc bị đông cứng tới nỗi toàn thân nổi da gà, cô lập tức tin rằng đó không phải là hoa do anh tặng.
Đồng thời, điều còn tồi tệ hơn đó là, Diệp Minh Lỗi có thể bị cô chọc tức rồi, cũng phải thôi, anh là đại thiếu gia chứ không phải là mấy chàng trai nhỏ mọn trong viện này. Việc theo đuổi bạn gái đâu cần phải có sự giúp đỡ của người khác, đầu óc của cô gỉ ngoét rồi mới tìm ra lý do như vậy.
“Xin lỗi, có lẽ tôi nghĩ nhiều rồi, anh làm việc tiếp đi, tôi cũng đang có chút việc.” Chu Lạc vội vàng nói.
“Cô dám cúp điện thoại của tôi thử xem!” Giọng điệu của Diệp Minh Lỗi vẫn giữ độ ấm áp như ban nãy, đồng thời thêm vào đó chút gia vị mang tên gọi là uy hiếp.
“Vậy anh còn có chuyện gì không?” Chu Lạc lén làm bộ mặt đau khổ, hôm nay cô đã làm chuyện gì vậy, trêu chọc ai không trêu, lại trêu ngay vào cái anh chàng này!
“Ngày mai tôi phải tham gia một bữa tiệc rất quan trọng, cô phải đi cùng tôi, còn có nhiệm vụ cho cô đấy, ngày mai gặp mặt sẽ nói.” Độ ấm áp có chiều hướng tăng lên, nhưng ở dạng ngữ khí mệnh lệnh, không cho phép nghi ngờ.
Dựa vào cái gì chứ! Nếu là trước đây, Chu Lạc nhất định hét toáng lên rồi. Đừng nói rằng cô rất bận rộn, cho dù có rảnh rỗi, chẳng phải là cần đi cùng với Đại Đổng hay sao? Anh là cái thá gì! Nhưng hôm nay, đã đắc tội với người ta trước, lời nói chống đối luôn khó mà mở miệng được, chính vì chút yếu thế đó đã khiến đối phương chiếm được ưu thế rồi.
“Coi như tôi cầu xin cô, được không? Tham gia sẽ có thù lao.” Diệp Minh Lỗi bỗng nhiên lại mềm giọng hẳn xuống, hơn nữa còn tỏ vẻ rất chân tình.