Trước đây, trong số những khách hàng đến xưởng sửa xe, cũng có các cô gái trẻ thể hiện tình cảm với cậu, nhưng tất cả bọn họ đều lựa chọn cách thức che giấu. Thậm chí còn hỏi cậu một cách bóng gió có cần giúp đỡ gì không, kiểu như học bổ túc hoặc đổi công việc khác gì đó, sau khi bị từ chối còn có người lộ rõ vẻ thương xót, tỏ ý đồng tình thương cảm nữa. Tuy nhiên cũng có người vẫn không nỡ bỏ mà lại đến tìm cậu, nhưng đều cùng một thái độ cố làm ra vẻ gò bó trong tư cách đứng từ trên cao nhìn xuống, dường như đến một nơi đầy dầu mỡ như xưởng sửa xe này sẽ làm tổn hại tới thân phận của họ vậy. Sau đó, rồi lại sau đó, cậu đều cố ý tránh mặt, để họ không tìm gặp nữa.
Chu Lạc lại không giống như vậy, cô lịch sự xinh đẹp, lại là kiến trúc sư thiết kế công nghiệp, hơn nữa rõ ràng là một người rất thành công trong sự nghiệp. Cô còn biết hướng đúng vào tình trạng của cậu, lựa chọn chủ đề chung một cách phù hợp, nhưng tuyệt đối không lên mặt bắt nạt người khác, luôn đối xử một cách bình đẳng. Thậm chí còn giữ thái độ coi mình thấp hơn cậu để nói chuyện, những người nói chuyện với Đại Đổng bằng thái độ đó không ít, nhưng tình huống này xảy ra giữa một người của tầng lớp trí thức và một người mang danh nghĩa thợ sửa xe như Đại Đổng thì vẫn là lần đầu tiên.
Hai người đã trò chuyện rất vui vẻ, cô chăm chú lắng nghe cậu kể về tuổi thơ của mình, về những người trong gia đình mình, luôn tỏ ra rất hiếu kỳ về tất cả những chuyện đó, thậm chí luôn hướng về điều đó. Nghe cậu nói hồi nhỏ, nhà rất nghèo nên đã học vượt cấp, cô không thông cảm, không coi khinh mà lại ngưỡng mộ, ngưỡng mộ một cách chân thành. Có thể là do cô được sinh ra trong một gia đình khá giả nhưng luôn đơn độc, nhưng không phải đứa trẻ nào trong một gia đình như thế cũng đều có thái độ và chí khí như vậy.
Có lẽ, những thứ mà phụ nữ mang lại, không chỉ là phiền phức, hoặc giả không phải bất cứ người phụ nữ nào cũng đều phiền phức cả, cách nghĩ trước đây của Đại Đổng bắt đầu bị lung lay.
Sau đó có một khoảng thời gian không gặp lại Chu Lạc, Đại Đổng biết cô rất bận, cậu cũng rất bận, nhưng đôi khi rảnh rỗi trong những lúc bận rộn ấy, lại cảm thấy có chút gì đó vô vị. Trong cuộc sống bận rộn của Đại Đổng, đây là lần đầu tiên người bạn mới có tên là “Vô vị” lộ diện. Vừa hay gặp đúng dịp câu lạc bộ tổ chức hoạt động leo núi, trong lòng cậu khẽ xao động. Quyết tâm mời Chu Lạc vậy, cũng coi như bản thân mình chủ động một lần, đồng thời thấy cuộc sống của cô bận rộn như vậy, cũng cần thi thoảng thư giãn một chút.
Quả nhiên, cô rất vui vẻ nhận lời, Đại Đổng thậm chí còn có thể tưởng tượng ra nụ cười của cô: Cặp lông mày thường này hay hơi nhướng lên đương nhiên sẽ cong xuống, khóe môi nhếch lên lộ rõ hàm răng trắng ngần, chưa biết chừng khuôn mặt còn đỏ ửng lên nữa, cậu bắt đầu chờ đợi cuộc gặp mặt.
Không ngờ sự chờ đợi đó rất nhanh chóng trở thành hiện thực. Khi đã hơi muộn một chút, cô nhắn tin cho cậu, hỏi đã ăn tối chưa. Nghe tiếng đàn bà là hiểu rõ nhã ý, Đại Đổng lập tức nhận lời cô, lúc này, cậu không để ý tới việc phải đi cả nửa thành phố, đồng thời lại còn trong tình trạng đã ăn tối rồi.
Cậu không cho rằng bạn của Chu Lạc sẽ mời họ ăn ở những quán nhỏ trên vỉa hè, lập tức về chỗ ở thay quần ào. Đến khi gặp mặt mới phát hiện người bạn mà Chu Lạc nói mời họ ăn cơm đó, lại là một người như Diệp Minh Lỗi.
Rốt cuộc, cùng là động vật giống đực, Đại Đổng dần dần phát hiện ra Diệp Minh Lỗi không hề để tâm tới cô bạn gái ngay bên cạnh, mà tâm tư và ánh mắt của đối phương đều dồn cả vào Chu Lạc. Còn Chu Lạc thì ngược lại, hoàn toàn không hề để ý, thậm chí còn có ý bài xích đối với Diệp Minh Lỗi, luôn vận dụng những kỹ xảo trong giao tiếp xã hội để bình thản đối phó với anh.
Người quen ngồi ở vị trí cao, quen với việc ra lệnh cho người khác thường mang lại cho đối phương một cảm giác áp bức, Diệp Minh Lỗi chính là kiểu người như vậy. Huống hồ hôm nay Diệp Minh Lỗi lại là chủ, còn cậu là khách, hơn nữa Diệp Minh Lỗi lại cố tình tạo dựng cảm giác áp bức tranh giành thế lưc, Đại Đổng mặc dù không sợ anh, nhưng cũng luôn cảm thấy không thoải mái.
Nhưng trên người Chu Lạc lại có một cảm giác xa cách rất tự nhiên. Nếu cô không muốn thân thiết với cậu, thì dù miệng lưỡi cậu có khéo léo thế nào, có nhiệt tình thế nào, đều rõ ràng chỉ nhận được sự coi thường, cô vẫn chỉ yên lặng ngồi đấy. Rất may, sự xa cách đó của cô lại không hề xảy đến với Đại Đổng, một lần cũng không có.
Diệp Minh Lỗi rõ ràng là không may mắn bằng cậu, Đại Đổng thấy anh bị bẽ mặt trước một Chu Lạc rất rắn rỏi, trong lòng thầm cảm thấy sảng khoái, cảm giác bị ức chế trước khí thế chèn ép của Diệp Minh Lỗi ngay từ phút đầu tiên gặp mặt đã dần dần hồi phục lại sự tự tin vốn có.
Đại Đổng biết, đạo lý của mối quan hệ xã giao thường được quý trọng bởi sự chân thành. Cậu không thể giấu Chu Lạc mãi được, vậy là cậu nhờ những câu hỏi của Diệp Minh Lỗi để nói cho cô nghe, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị oán trách, đợi đến khi chỉ còn lại hai người, cậu sẽ xin lỗi cô. Đại Đổng tin rằng, với bản tính biết kiềm chế của Chu Lạc, cô sẽ không cằn nhằn mãi không thôi, và trước đó cậu thực sự cũng không cố ý giấu cô.
Nhưng cuối cùng, Đại Đổng đánh giá thấp Chu Lạc, cô lại xin lỗi cậu trước, nguyên nhân là vì đã không nói rõ hoàn cảnh buổi tối hôm đó cho cậu.
Đại Đổng đã vô cùng kinh ngạc, cũng rất đau lòng, nếu như với bất cứ người nào cô cũng khoan dung như vậy.
Có thể, sự khoan dung này chỉ hướng về một mình cậu, Đại Đổng không biết liệu có phải mình đang tự đa tình hay không.
Sau đó, Chu Lạc khen cậu đẹp trai, sau đó, Chu Lạc thổ lộ tình cảm, Đại Đổng hiểu rõ đây không phải là do cậu tự đa tình, mặc dù chưa chuẩn bị tâm lý tốt để yêu đương và kết hôn, nhưng cũng chẳng còn kịp nữa rồi. Cậu không nhẫn tâm nhìn bộ dạng xấu hổ đến nỗi không có lỗ nào mà chui xuống của cô, thuận theo tình thế mà kéo cô lại.
Buổi tối khi về nhà, Đại Đổng cũng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể ngủ được, sau khi suy nghĩ một cách nghiêm túc liền quyết định, cho bản thân thêm một cơ hội, cậu vẫn sẽ làm như vậy, cậu sẽ không từ chối Chu Lạc.
Nếu Chu Lạc yêu cầu trở thành một người bạn bình thường, cậu sẽ rất vui vẻ đồng ý. Nếu Chu Lạc cương quyết đòi trở thành người yêu, nếu cũng không muốn làm bạn, thì suy nghĩ về chuyện được mất, cậu sẽ vẫn đồng ý, bởi vì Đại Đổng không muốn sau này không được gặp cô nữa, cậu thích cô rồi.
Vì sự yêu thích này, Đại Đổng quyết định bắt đầu thử nghiệm. Cậu không biết phải cư xử với con gái thế nào, cảm thấy bọn họ là đối tượng cần phải được chăm sóc. Nhưng Chu Lạc đôi khi lại biểu hiện rõ rệt là một người rất cá tính và có chính kiến, khiến cậu không dám mạo muội can thiệp quá nhiều. Nhưng có nhiều khi, cô cũng thể hiện sự đơn thuần và mơ hồ trước mặt cậu, lại khiến Đại Đổng không kiềm chế được định đoạt thay cô.
Cũng giống như việc leo núi ngày hôm nay, cậu rõ ràng nhận thấy cô mệt mỏi lắm rồi, muốn khuyên Chu Lạc nghỉ ngơi, hay dù không nghỉ thì cũng không nên đi quá vội như vậy, nhưng cô luôn tỏ ra mạnh mẽ khiến Đại Đổng chẳng dám can thiệp nhiều. Nhưng sau đó, khi thấy cô thực sự đã mệt mà vẫn không kêu ca một tiếng, cậu đành phải nói mình mệt, yêu cầu giảm tốc độ lại một chút. Tiếp đó cậu liền nhìn thấy sự thoải mái trong đáy mắt cô, trong lòng dần dần hiểu ra, có lẽ khi tiếp xúc với bạn gái, lời nói dối lương thiện thật cần thiết.
Sau đó nữa, cô lại giở trò ngồi xuống nghỉ ngơi, nhưng khi nói với cậu rằng hãy đi trước đi, sự lưu luyến trong đáy mắt cô khiến Đại Đổng lập tức hiểu rõ, hóa ra lúc trước Chu Lạc đi nhanh như vậy không phải vì tính hiếu thắng, mà là muốn được cùng đi với mình! Nhất thời Đại Đổng không thể nói ra được cảm xúc trong lòng, cảm giác được người khác dựa dẫm và lưu luyến, lại ngọt ngào đến vậy, trong dư vị ngọt ngào đó còn có chút chua xót, cảm giác chua xót ấm ức trong lòng.
Bàn tay của Chu Lạc mười ngón thon dài, mềm mại, cảm giác hơi lạnh khi chạm phải, da tay trơn mịn như lụa, nắm bàn tay đó trong tay quả thực không phải là một việc khổ sai, Đại Đổng rất vui vì điều đó. Khi đến đỉnh, Chu Lạc rút tay về, cậu lại có chút lưu luyến, bỗng phát hiện bàn tay của mình lành lạnh, hóa ra ở đó có rất nhiều mồ hôi, chỉ là không biết đầy là mồ hôi của cô hay của Đại Đổng cậu mà thôi.
Trong phút chốc hai người đều có phần bối rối, vừa hay có người gọi bọn họ, “Một nửa đoàn đã lên tới đỉnh núi, Đại Đổng, hôm nay phong độ kém thế”. Một người đàn ông trung tuổi, đeo cặp kính trên mặt trêu đùa cậu, “Xem ra cửa ải mỹ nhân là nấm mồ của anh hùng, lần này vị trí đầu tiên đã nhường cho người khác rồi”.
Chu Lạc vốn đã không tự nhiên, nghe được những lời đó, hai má lại càng ửng đỏ, lúng túng không biết phải nói gì, cô nhìn Đại Đổng, cậu mỉm cười an ủi cô, trả lời người đó: “Sao lại nói nhường là nhường được, lâu rồi em không tham gia hoạt động, phong độ vốn đã không tốt rồi. Anh nói thế mà người lên đầu tiên nghe thấy được, chẳng phải sẽ gây mâu thuẫn sao?”.
Người đó tự biết mình đã lỡ lời, cười khà khà rồi không nói gì nữa. Lúc đó lại có người gọi họ tới ký tên trên lá cờ của câu lạc bộ để chứng minh đã leo lên tới đỉnh núi.
Chu Lạc phi ngay tới đó chẳng khác gì đang chạy trốn, ký tên của mình bằng nét chữ như mây trôi nước chảy, sau đó đưa bút cho người tiếp theo là Đại Đổng, không ngờ cậu cầm cây bút trong tay hồi lâu nhưng vẫn không hề động đậy. Đợi đến khi Chu Lạc ngẩng đầu lên, bỗng nói với cô: “Hay là em ký giúp anh nhé”.
Chu Lạc lại nghĩ rằng cậu không muốn để người khác biết rõ tên tuổi của mình, liền cười nói: “Anh có thể ký bằng tên Đại Đổng mà”. Dù sao gần như cả câu lạc bộ đều không gọi cậu bằng tên họ đầy đủ.
Đại Đổng liếc nhìn cô một cái, lại do dự một lát rồi mới cầm bút viết tên mình vào khoảng trống trên lá cờ. Ngay sau đó, Chu Lạc mới hiểu rõ nguyên nhân vì sao cậu lại do dự.
Không có nguyên nhân gì khác, quả thực là do chữ của Đại Đổng quá xấu, mà không phải xấu theo kiểu bình thường đặc biệt là khi đem so sánh với chữ của Chu Lạc. Chu Lạc từ khi lên ba tuổi đã bắt đầu luyện chữ, dù là thư pháp viết bằng bút lông hay bút máy, cô đều là một cây bút xuất chúng, khi đem so với mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo không có bố cục của cậu, rõ ràng khác nhau một trời một vực.
Ha ha ha ha, Chu Lạc bật cười trong bụng, hóa ra anh chàng đẹp trai Đại Đổng lại cũng có điểm yếu kiểu như vậy. Liếc thấy cảm giác thất bại trên mặt cậu, trong chốc lát cô lại cảm thấy nở mày nở mặt. Tuy nhiên, trước điệu bộ rầu rĩ của Đại Đổng cô không dám thể hiện cảm xúc ra ngoài, vẫn phải làm như thể không có chuyện gì xảy ra.
Đại Đổng lại liếc nhìn cô, sắc mặt thản nhiên nói: “Muốn cười thì cứ cười đi, kiềm chế trong lòng sẽ không tốt đâu”. Nói xong, chưa kịp đợi Chu Lạc phản ứng lại, bản thân cậu đã bật cười. Chu Lạc cuối cùng cũng không chịu được, hai người ôm bụng khom người cười sảng khoái, gần như cười chảy cả nước mắt.
Từ đó, bầu không khí gượng gạo đã hoàn toàn tan biến.