Bắt đầu từ ngày thứ hai, Chu Lạc liền bước vào một trạng thái hoàn toàn mới. Cô làm việc vẫn hết sức hăng hái nhiệt tình, giải quyết công việc vẫn dứt khoát nhanh nhẹn như cũ, những thứ cần phải nhớ vẫn một chữ không sai, nhưng có chỗ nào đó rõ ràng không còn giống như trước nữa rồi.
Các đồng nghiệp khác, đại đa số đều cho rằng Chu Lạc gặp phải một chuyện gì đó rất vui, có người còn cảm thấy có thể cô rất tự tin và nắm chắc phần thắng trong cuộc cạnh tranh thăng chức lần này, chưa biết chừng có được sự đảm bảo nào đó từ phía lãnh đạo. Vậy là trong những ánh mắt nhìn cô, có đố kỵ, có ngưỡng mộ, còn có những người đầu óc nhạy bén đã bắt đầu tìm cách tiếp cận cô. Dù sao người ta cũng sắp là một phần tử của lãnh đạo rồi, mọi người cùng xuất phát từ một đơn vị cơ sở, sau này chạm mặt cũng dễ nói hơn nhiều.
Đồng Đan lại có cách nhìn nhận khác với mọi người, sau hai ngày ngoảnh mặt làm thinh quan sát, cô nàng tìm một cơ hội kéo Chu Lạc lại một góc trong nhà vệ sinh.
“Á, chuyện gì vậy?” Chu Lạc cười hì hì hỏi lại.
Đồng Đan trợn tròn mắt lên ngắm nghía cô một hồi từ đầu tới chân, không bỏ sót chỗ nào, bỗng nhiên cất giọng nói: “Chị Lạc Lạc, chị không phải là vừa mới bị thất thân đấy chứ?”. Lẽ nào lại chính là buổi tối hôm đó? Trời ơi, lẽ nào mình lại là người chứng kiến đêm trong trắng cuối cùng của một cô gái đã hai mươi tám tuổi!
Nụ cười trên khuôn mặt Chu Lạc còn chưa kịp thu lại, thì miệng đã ngoác ra thành hình chữ O, sắc mặt ngay lập tức đổi thành màu gan lợn. Sau khi kịp phản ứng lại, cô vội vàng đưa tay ra bịt miệng Đồng Đan, ngó nghiêng xung quanh thăm dò động tĩnh, một tay còn lại bóp chặt cổ cô ấy cho tới khi Đồng Đan cúi gập người xuống van xin “ưm ưm”.
“Nói cái gì thế hả, mới tí tuổi đầu sao lại có tư duy lộn xộn như vậy cơ chứ?” Khoảng cách tuổi tác ơi là khoảng cách tuổi tác, Chu Lạc muốn khóc mà không ra nước mắt, cô mới chỉ nghe nói thôi mà đã nổi hết cả da gà, vậy mà cô bé Đồng Đan này sao lại có thể dễ dàng nói ra những câu như vậy được?
“Ặc, ặc...” Đồng Đan bị đại lực sĩ Chu Lạc bóp cho đến nỗi đỏ mặt tía tai, suýt nữa thì thở không ra hơi nữa. Vị sư phụ này, thường này vẫn rất văn minh, không biết học được cách chưa bàn bạc gì đã động thủ luôn từ lúc nào? Chắc chắn là do không đáp ứng được nhu cầu nên mới vậy đây mà! Đồng Đan đã sớm thăm dò trước rồi, trong nhà vệ sinh ngoài hai chị em ra, không có ai khác cả, không kìm nén được lại lấm la lấm lét sán lại gần, “Không phải chứ chị Lạc Lạc, chị đừng nói với em là chị bây giờ vẫn là...”.
“Là cái gì?” Chu Lạc cảm thấy đầu óc mình không theo kịp được nữa rồi.
“Đầu óc có vấn đề à, lẽ nào chị thật sự vẫn là...?” Câu nói này gần với câu khẳng định. Chỉ là Đồng Đan có chút phiền muộn, hai ngày hôm nay Chu Lạc mặt tươi như hoa, đôi mắt long lanh, rõ ràng là lượng hoóc môn trong cơ thể được cải thiện, lẽ nào mình lại nhìn nhầm rồi ư? Đương nhiên, câu này cô nàng không nói ra, Đồng Đan cảm thấy bản thân mình làm việc dưới quyền người ta, cũng phải giữ cho đối phương chút thể diện chứ.
Đợi đến khi Chu Lạc hiểu rõ được hàm ý của mấy từ đó, lại một lần nữa cảm nhận được cảm giác máu nóng bốc lên đầu. Bọn trẻ bây giờ, bọn trẻ bây giờ, sao đều như vậy cơ chứ!
Cô bé Đồng Đan này, vốn dĩ rất cung kính tôn trọng cô, sau khi ở cùng nhau, dần dần hiểu được tính cách của nhau lại trở nên tùy tiện quá rồi. Chắc là tối hôm trước thấy bộ dạng thảm thương của mình khi bị Diệp Minh Lỗi ức hiếp, chút cung kính cuối cùng còn lại dành cho sư phụ cũng tan biến luôn rồi, bây giờ lại dám không biết kẻ trên người dưới như vậy với cô nữa!
Nghĩ đi nghĩ lại, Chu Lạc cuối cùng cũng tìm ra kẻ cầm đầu gây tội ác đáng oán hận của mình – đại thiếu gia đa tình Diệp Minh Lỗi.
Tổng giám đốc họ Diệp đang tham dự nghi thức động thổ xây dựng một dự án biệt thự mới, bỗng hắt hơi liên tục, khiến mấy mỹ nữ làm người đại diện ở bên cạnh sợ tái cả mặt, cứ ngỡ “đại dịch Sars” lại giáng xuống thủ đô một lần nữa.
Đối với việc được coi là cạnh tranh vào chức vụ mới, thực lòng Chu Lạc lại không quá coi trọng, toàn bộ sức lực và tinh thần của cô đều tập trung vào công việc chuyên môn hiện tại và chuẩn bị cho dự án đầu tư ra nước ngoài. Nghĩ tới dự án phải đi thường trú nơi đất khách đó, Chu Lạc lần đầu tiên có cảm giác thoái thác đối với công việc, thậm chí còn thầm hy vọng dự án lần này sẽ thất bại. Nửa năm ư, nếu dự án thành công, mà nếu cô thật sự phải ra nước ngoài trong vòng nửa năm, sẽ phải làm thế nào đây?
Một giây ngay sau đó, Chu Lạc lại phủ định suy nghĩ của mình, thầm tự nhủ, thảo nào hầu hết các lãnh đạo đều trọng nam khinh nữ, nhân viên nữ thường tương đối phức tạp, còn chưa lập gia đình, chỉ mới có chút mầm mống của sự yêu đương, mà đã trở nên dây dưa không dứt khoát rồi.
Bởi vì có sự đấu tranh tư tưởng trước đó, Chu Lạc ngược lại lại càng gắng hết sức tập trung tinh thần vào công tác chuẩn bị. Bằng không, nếu dự án không thành công, cô sẽ bị nghi ngờ rằng trong tiềm thức mình đã bị xui dại, không thể nỗ lực để thực hiện một cách tốt nhất. Nếu đúng như vậy, cô sao xứng với sư tổ - người đã biết cô bao nhiêu năm qua? Sẽ vi phạm đạo đứng nghề nghiệp, cũng có lỗi với tất cả những nhân viên đang cùng chung lợi ích trong viện này.
Nhưng, là một cô gái muộn chồng lại lớn tuổi, công việc dù có bận rộn thế nào cũng không thể ngăn cản chuyện Chu Lạc kiếm tìm hạnh phúc. Thứ Sáu làm thêm giờ đến tận khuya, ngày hôm sau mới sáng sớm đã lái xe đến Tây Sơn, mặc dù đôi mắt thâm quầng nhưng tinh thần lại hưng phấn khác thường.
Hưng phấn suốt cả quãng đường, khi sắp tới nơi, vừa nghĩ đến việc phải đối mặt với Đại Đổng, trong lòng Chu Lạc lại cảm thấy căng thẳng. Cô nhút nhát, không biết nên dùng thái độ nào để đối diện với Đại Đổng – người bỗng nhiên trở thành người yêu tương lai của mình, nhưng lại rất muốn biết thái độ của Đại Đổng đối với cô liệu có thay đổi gì không.
Trước khi xuống xe, Chu Lạc mở chiếc gương gắn trên tấm chắn nắng ra, kiểm tra lại lần cuối trang phục của mình, bộ đồ thể thao màu phấn hồng pha lẫn màu xám, mũ lưỡi trai cùng màu với mái tóc buộc kiểu đuôi ngựa sau gáy, hy vọng sẽ không mang lại cảm giác cưa sừng làm nghé cho người khác.
Đến địa điểm tập kết, Chu Lạc mới phát hiện ra mình đã quá lo lắng rồi. Cả nam lẫn nữ tham gia leo núi, khoảng cách chênh lệch độ tuổi rất lớn, thậm chí có cả một gia đình ba thành viên cùng đi leo núi. Đại bộ phận đều ăn mặc rất sặc sỡ, đứng lẫn trong đám người đó, cô tuyệt đối không thể coi là bắt mắt được.
Người bắt mắt nhất chính là Đại Đổng, mặc dù cậu cũng chỉ mặc một bộ đồ thể thao màu xanh trắng đơn giản, nhưng với tác phong tự tin thoải mái cùng vẻ ngoài tự nhiên của Đại Đổng khi đứng ở đó, tất cả mọi người đều trở thành dưa hỏng táo thối hết, ngay cả tư cách làm nền cho cậu cũng không có. Sau khi nhìn thấy cô, Đại Đổng mỉm cười chạy lại đón, lộ rõ hàm răng trắng bóng, trong ánh nắng của buổi sớm mai cả người cậu sống động đến nỗi khiến trái tim cô rạo rực, đợi khi Đại Đổng tới gần rồi, bỗng nhiên lại cảm thấy có chút hoa mắt.
Chu Lạc nhanh chóng phủ định kết luận mà cô phải trằn trọc thao thức mới có được. Đại Đổng, một Đại Đổng như thế này, cho dù ở lì trong nhà ít ra ngoài, cho dù không gần với nữ sắc, sao đám đàn bà con gái lại có thể bỏ qua cậu chứ!
“Sắc mặt của em không được tốt lắm, có phải là không khỏe không? Nếu không khỏe, hay là về nhà nghỉ ngơi đi.” Đại Đổng đi đến trước mặt nhìn cô, đầu lông mày khẽ nhíu lại.
Chu Lạc vội vàng thu lại những suy nghĩ xa xôi, cảm thấy ngọt ngào trước sự quan tâm của Đại Đổng, nhưng đã đến đây rồi, cô sao có thể ra về được. Cô nhanh chóng đáp lại cậu bằng một nụ cười rạng rỡ, “Không sao, chỉ là hôm qua ngủ không ngon, không ảnh hưởng lắm”.
Có được sự đảm bảo của cô, Đại Đổng mới cùng cô bước về phía mọi người đang tập trung dưới chân núi. Mọi người đã tới gần đủ, chỉ đợi tới giờ là đồng loạt xuất phát.
Trong câu lạc bộ ô tô này, mối quan hệ của Đại Đổng với mọi người rõ ràng là rất được, khi Chu Lạc và cậu sóng bước tới nơi, gây được sự chú ý không nhỏ, rất nhiều người chào hỏi đồng thời nhìn chằm chằm, phần lớn ánh mắt của những người đó đều có chút hiếu kỳ.
Còn có một số cô gái trẻ, lại không chỉ đơn thuần là hiếu kỳ như vậy, ánh mắt đó giống như những lưỡi phi đao vậy. Khi Chu Lạc cảm thấy da mặt của mình sắp bị đâm thủng lỗ chỗ, có người không kìm nén được nữa.
“Đại Đổng, ai đấy? Chị gái của anh à?” Một âm thanh trẻ trung lanh lảnh vang lên, đồng thời đứng chắn ngay trước đường mà họ đang đi vào.
Thật tức quá đi mất! Khuôn mặt Chu Lạc xám ngoét cả rồi, chẳng qua cũng chỉ chênh lệch một tuổi thôi mà, nhìn bề ngoài lại rõ rệt đến thế sao? Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không có ý tốt của đối phương, Chu Lạc cân nhắc xem nên dùng thái độ như thế nào để phản kích lại. Suy cho cùng thì cũng là lần đầu tiên tiếp xúc trong phạm vi cuộc sống của Đại Đổng, nặng nề quá sẽ ảnh hưởng tới hình tượng, yếu đuối quá lại dễ bị người ta bắt nạt.
Không ngờ một người thường ngày vốn ít nói như Đại Đổng lúc này lại mở miệng nói trước: “Sao lại thế được, đây là Chu Lạc, bạn của anh”. Nói xong chỉ vào bãi đất bằng cách đó không xa, nói với Chu Lạc: “Đi thôi, thường ngày em cũng không hay vận động, hãy khởi động cho nóng cơ thể trước đã, không lát nữa sẽ bị chuột rút đấy”. Nói xong hai người lách qua một bên đi khỏi chỗ đó, không buồn nhìn lại người vừa chặn đường họ nữa.
Bước chân đi trên đường mà Chu Lạc ngỡ như mình đang đi trên mây, Đại Đổng đã nói là “bạn của anh” chứ không phải là “một người bạn của anh”. Ở thành phố này, ý nghĩa của hai cụm từ đó hoàn toàn không giống nhau, rất nhiều thanh niên thường dùng cách nói đầu tiên đó để nói về bạn trai hoặc bạn gái của mình.
Đại Đổng không phải là người của thành phố này, nhưng đã sống ở đây hơn mười năm rồi, ý của cậu đúng là ý đó sao? Có đúng vậy không? Chu Lạc cảm thấy băn khoăn, nhưng lại không dám hỏi, trái tim cứ nhấp nha nhấp nhổm lên xuống không yên. Lại nghĩ tới chuyện chẳng qua chỉ là một dịp đi leo núi, mà đã có thể chứng kiến tiểu mỹ nữ nhìn Đại Đổng như muốn ăn sống nuốt tươi, có thể thấy cậu rất đắt khách, tình địch rất hung hăng. Vậy thì, nắm xương già này của cô, liệu có sức chiến đầu không, năng lực chiến đấu có thể duy trì được bao nhiêu lâu?
Tự mình trách mình không phải là tác phong từ xưa đến nay của Chu Lạc, đối với sự việc khác, cô luôn xem nhẹ chuyện được mất. Đây cũng là lần đầu tiên cô nghi ngờ bản thân mình như vậy, chỉ bởi vì Đại Đổng trẻ hơn cô, ngoại hình đẹp hơn cô, ngay cả sự nghiệp cũng có khả năng mạnh hơn cô.
Nếu bỏ qua Đại Đổng, đương nhiên sẽ không có tâm trạng lo lắng được mất của hiện tại. Nhưng, ngẩng đầu ngước nhìn người đang tập các động tác thể dục ở bên cạnh kia, sức hấp dẫn tỏa ra bốn phía, chỉ ở bên cạnh cậu thôi cũng cảm thấy thoải mái rồi, cô có nỡ buông tay không?
Đáp án rất rõ ràng, nếu dễ từ bỏ như thế, cô đã không tìm tới đây để leo núi trong tình trạng đêm qua chỉ ngủ được bốn tiếng đồng hồ.