a mình? Đại Đổng bắt đầu nói, “Một người đồng hương mở xưởng sửa xe, mời tôi hợp tác góp vốn, tôi thường xuyên qua đó giúp đỡ, cũng coi như một nhân viên sửa xe. Tuy nhiên, chủ yếu thời gian của tôi vẫn giành để nghiên cứu và thực nghiệm động cơ”.
Hóa ra là vậy, Đại Đổng đã không lừa cô, chẳng qua chỉ mới nói có một phần, đây cũng là một trong những mánh khóe mà Chu Lạc quen dùng, lại không thể trách người ta được. Tuy nhiên, tại sao tối hôm nay, cậu lại có gì nói thế một cách thành thật như vậy? Chu Lạc không dám nghĩ thêm, bắt đầu cắm đầu tấn công bữa tối của mình.
Lúc này, cô phát hiện ra rằng cách dùng bữa của Đại Đổng cũng hoàn mỹ đến nỗi không thể chê trách được. Từ đó có thể thấy, nghĩ ngợi đương nhiên là một thói quen xấu gây tổn hại biết nhường nào, nhẽ ra cô sớm phải phát hiện nó không đúng rồi chứ. Thương thay cho cô, còn từng cảm thấy rằng Đại Đổng với nghề nghiệp là một thợ sửa xe, thu nhập sẽ rất thấp, lại còn muốn phấn đấu kiếm tiền nữa chứ...
Nhưng không hiểu sao, thân phận mới của Đại Đổng lại không mang đến cho Chu Lạc cảm giác hân hoan vui mừng nhiều lắm. Trước đó, vì nhìn thấy Diệp Minh Lỗi bị bẽ mặt mà cảm thấy vui mừng, cũng cảm thấy yên tâm vì Đại Đổng không bị lúng túng hay bêu xấu, đến bây giờ trong lòng cô ngược lại, lại cảm thấy rầu rĩ, có một cảm giác hụt hẫng không thể diễn tả thành lời.
Tay nghề của đầu bếp chính ở nhà hàng này rất cao, lại vì nể mặt của Diệp Minh Lỗi, đồ ăn vô cùng vừa miệng, miếng thịt bò béo mềm tươi mới vừa đưa vào miệng đã tỏa hương thơm. Nhưng mấy người bọn họ, không ai có tâm trạng để chăm chú thưởng thức món ăn thượng hạng đó, mỗi người một tâm trạng riêng ăn xong bữa ăn này.
Bữa tối kết thúc, mọi người chia tay nhau, ra đến bãi đậu xe, Diệp Minh Lỗi rất có hứng thú với chiếc xe đậu cách đó không xa của Đại Đổng. Là dân chơi xe, anh nhận ra ngay chiếc xe đó đã được độ[4] lại, còn rất hưng phấn mượn chìa khóa xe của Đại Đổng để đi thử, mấy người đành phải đứng đợi anh lượn vài vòng trong làn gió lạnh của mùa thu.
[4] Độ: Hay “độ xe”, là cách thay đổi lại một hay nhiều tính năng hay kiểu dáng không theo chuẩn mực của nhà sản xuất.
“Động cơ chắc chắn không phải nguyên bản, là động cơ do các anh nghiên cứu ra à? Có đầu tư sản xuất không? Hôm nay muộn quá rồi, chúng ta hẹn hôm nào đó gặp nhau trò chuyện một chút.” Diệp Minh Lỗi trả chìa khóa xe lại cho Đại Đổng, bộ dạng có vẻ vẫn rất lưu luyến.
Chu Lạc mím môi một cách bất đắc dĩ, nói: “Tổng giám đốc Diệp, nếu tôi không nhầm, nhà anh kinh doanh bất động sản chứ nhỉ?”.
Diệp Minh Lỗi dường như nhìn cô có vẻ rất khó chịu, nói một cách thờ ơ: “Cô thì hiểu gì, bất động sản là ngành đã lỗi thời rồi, là một thương nhân, không thể khư khư giậm chân tại chỗ được”.
Chu Lạc buồn bực, cô không phải thương nhân, Đại Đổng cũng không phải, chẳng thể có bất kỳ liên quan gì tới bất động sản của anh cả!
Đáng tiếc là cô lại một lần nữa dự đoán sai rồi, Đại Đổng rất là chi phối hợp trao đổi danh thiếp với anh, mức độ nhiệt tình cũng không kém gì Diệp Minh Lỗi, trước khi chia tay còn vỗ vỗ vào vai nhau, điệu bộ giống như anh em bạn bè tốt nói chuyện nghĩa khí vậy.
Sau đó, đương nhiên là Đồng Đan lên xe Diệp Minh Lỗi, còn cô thì đường hoàng đi theo Đại Đổng. Không biết có phải là ảo giác hay không, Chu Lạc cảm thấy Diệp Minh Lỗi trước khi ra về đã nhìn cô một cái. Trong ánh mắt đó, có một thứ khiến cô cảm thấy bất an, đáng tiếc là không thể nói rõ, không thể giải thích cặn kẽ được.
Sau khi hai người bọn họ ra về, một mình Chu Lạc đối diện với Đại Đổng, bỗng nhiên cảm thấy có chút gì đó căng thẳng, ngẩng đầu lên nhìn cậu một cái, nói tiếng: “Xin lỗi”.
Đại Đổng ngạc nhiên nói: “Tại sao lại nói xin lỗi?”. Cậu vốn nghĩ rằng, việc đầu tiên Chu Lạc muốn làm, là chất vấn cậu tại sao lại che giấu thân phận thật sự của mình.
Đúng vậy, Đại Đổng không phải là người thợ sửa xe ô tô mà cô vốn nghĩ, đương nhiên không thể bị mất mặt trong trường hợp này. Nhưng trước đó, cô lại không biết gì, ngộ nhỡ Đại Đổng chỉ là một công nhân có học lực trung bình, còn chưa học đại học, dưới sự truy hỏi gắt gao của Diệp Minh Lỗi, chẳng phải là sẽ khiến cậu cực kỳ bối rối hay sao. Vì vậy, Chu Lạc vẫn cảm thấy cần thiết phải nói lời xin lỗi.
Sau khi nghe rõ lý do của cô, Đại Đổng chăm chú nhìn cô, nhìn đến nỗi Chu Lạc cảm thấy bản thân mình không thể chịu đựng nổi ánh nhìn của cậu nữa, Đại Đổng bỗng nhiên nói một câu: “Chu Lạc, có phải từ nhỏ, cô được nuôi dạy rất nghiêm khắc?”.
“Á, sao cậu biết?” Bằng trực giác, Chu Lạc nhận thấy bản thân mình khi đứng trước Đại Đổng, không nhất thiết phải cố gắng tỏ ra điềm tĩnh.
Đại Đổng mỉm cười, “Nếu không, sao cô cứ phải nghiêm khắc với bản thân mình và khoan dung độ lượng với người khác như vậy? Thực ra làm người, đặc biệt là làm con gái, nếu ngược lại sẽ thoải mái hơn nhiều”.
Ngược lại, khoan dung độ lượng với bản thân mình, khắc nghiệt với người khác ư? Vậy thì con người đó cũng quá tồi tệ rồi nhỉ! Chu Lạc cười theo, bỗng nhiên trong chốc lát, tâm trạng trở nên rất tốt, cảm thấy bầu không khí lúc này cũng rất ổn, nếu tiếp tục nói về những chuyện như mất mặt, công việc thực tế và học lực gì gì đó đều rất ảnh hưởng tới bối cảnh.
“Đại Đổng, cậu thích leo núi không? Cậu còn có những sở thích gì nữa?” Chu Lạc hướng đến việc khai thác một vài đặc tính mới của cậu.
“Về cơ bản thì không có, con người tôi rất vô vị, toàn bộ thời gian đều tập trung cho cơ sở thực nghiệm và xưởng sửa xe, leo núi chỉ là vì rèn luyện sức khỏe.” Đại Đổng thường trả lời câu hỏi một cách rất thật thà.
Chu Lạc cười tít cả mắt, xem ra Đại Đổng là người rất chuyên tâm, điều này có thể giải thích được tại sao cậu lại có được thành tích học tập hơn người. Thực ra, cô cũng là người chuyên tâm, đáng tiếc là sở thích quá nhiều, nếu mỗi sở thích đều rất chuyên tâm vì nó thì sẽ khó tránh khỏi việc phân tán tinh thần và sức lực.
Sau khi lên xe, họ cứ nói chuyện rôm rả như vậy, cô còn vừa nói chuyện vừa liếc trộm khuôn mặt khi nhìn nghiêng của Đại Đổng. Mà khi cậu trả lời câu hỏi, quay đầu lại nhìn cô, Chu Lạc lại chột dạ vội vàng tránh ánh mắt của cậu.
Thấy sắp về tới nhà rồi, trong lòng Chu Lạc lại dấy lên cảm giác lưu luyến, tần số liếc mắt nhìn trộm càng nhiều, liền gây sự chú ý cho Đại Đổng, cậu có cảm giác bất an, “Tôi có gì đó không ổn sao?”.
Khuôn mặt Chu Lạc nhanh chóng đỏ lựng lên, cô bỗng nhiên hưng phấn mở miệng nói: “Đại Đổng, đã có ai nói cậu rất đẹp trai chưa?”.
Đại Đổng xấu hổ rồi, Chu Lạc ngạc nhiên phát hiện ra rằng, cậu lai có thể vì một câu nói của cô mà trở nên xấu hổ! Dù rằng Đại Đổng không có bất kỳ biểu hiện đặc biệt nào, phát hiện ra điều đó là do qua một khúc rẽ, ánh đèn đường chiếu rọi làm sáng lên vành tai đang đỏ bừng của cậu cho cô xem.
“Chưa ai nói với tôi như vậy, cô là người đầu tiên.” Mãi cho tới khi đỗ gọn xe lại, khi Đại Đổng mở cửa xe cho Chu Lạc, đỡ cô đi ra, mới trả lời câu hỏi của cô.
Sự xấu hổ của Đại Đổng đã tăng thêm dũng khí cho Chu Lạc, cô bạo gan khẽ kêu lên: “Trời ơi, mắt của những người xung quanh cậu đều mù hết cả rồi sao?”. Bỗng nhiên nhớ tới việc Đại Đổng nói cậu không có sở thích gì, tất cả thời gian đều chuyên tâm vào cơ sở thực nghiệm và xưởng sửa xe, hai chỗ đó đều là nơi tập trung của cánh đàn ông. Làm gì có người đàn ông nào rỗi việc đến nỗi đi khen một người đàn ông khác rằng anh ta rất đẹp trai chứ. Còn khi đi học, Chu Lạc lại càng hiểu rõ hơn. Cô biết, là một học sinh học vượt cấp, bị người ta coi thường giới tính thế nào, nếu đổi lại thành một cậu học sinh nam, rõ ràng không thể chỉ dùng một từ “thảm” để hình dung được.
Trong lòng Chu Lạc cảm thấy rất vui, lẽ nào mình lại là người đầu tiên có con mắt tinh tường nhận ra được người đàn ông đẹp trai hay sao? Không đúng, còn có cô chủ quán cà phê nữa chứ, đó là người như thế nào? Tuy nhiên, lúc này rõ ràng không phải là thời cơ thuận lợi để dò la thông tin. Ngoài ra, Chu Lạc còn có một mối lo lắng khác, hiện giờ Đại Đổng rất ít khi tiếp xúc với các cô gái trẻ, sau này khi có cơ hội rồi, gặp gỡ nhiều rồi, nhất định sẽ bị đám con gái chiều chuộng nịnh nọt, lúc đó, e rằng cơ hội được cậu đưa về nhà, đi leo núi cùng mình cũng không còn nữa rồi...
Đại Đổng nghe lời xuýt xoa một cách đầy khoa trương của cô, vốn cảm thấy rất buồn cười, sau đó chú ý thấy cô lại rơi vào trạng thái trầm lặng của bản thân, biểu hiện còn trở nên rất rầu rĩ, bỗng nhiên lại có ý định trêu chọc, lấy cớ đùa nói: “Chu Lạc, có phải cô thấy tôi đẹp trai nên mới kết bạn với tôi?”.
“Đúng vậy!” Dòng suy nghĩ bị đứt đoạn, Chu Lạc nghe thấy câu hỏi, trả lời theo bản năng. Đợi sau khi đại não của cô nhắc lại một lần nữa nguyên nhân và kết quả mà tai mình nghe được, trong giây lát cô như hóa đá, ngẩng đầu lên nhìn thấy Đại Đổng cũng đang rất ngạc nhiên, lập tức đỏ mặt tía tai giải thích: “A, không phải, ý tôi muốn nói là tôi thích những người có ngoại hình đẹp...”. Vẫn là ý nghĩa đó.
“Không phải, bởi vì người có ngoại hình đẹp là cậu, nên tôi mới kết bạn...” Hình như cũng không khác là mấy.
“Haizz, tôi không phải vì cậu đẹp trai mà kết bạn với cậu, người có ngoại hình đẹp rất nhiều...” Chu Lạc cũng không biết câu nói này mình đang muốn nói gì.
“Nói tóm lại, em thích anh không phải chỉ vì anh có ngoại hình đẹp!” Câu nói này tương đối đơn giản, Chu Lạc đã hiểu rồi.
Đại Đổng đương nhiên cũng hiểu rồi. Làn gió đêm mùa thu mát lạnh, thổi bay mái tóc ngắn xõa tung của cậu, dưới vầng trán đầy đặn, một đôi mắt đen láy như nước hồ mực đen đang nhìn vào cô gái Chu Lạc trước mặt, sâu thẳm mà sáng ngời.
Chu Lạc lần này quả thực ngây hết cả người rồi, hơn nữa, còn cảm thấy trên thế giới này không thể có người nào khác ngốc nghếch hơn cô được. Một cô gái được coi là trí thức, một ngôi sao trong giới công chức nổi tiếng là giỏi giang quyết đoán, một cô gái muộn chồng đã gần ba mươi tuổi, lại có tư duy lẫn lộn, nói năng không đầu không đuôi đến thế này, lại mặt dày thổ lộ tình cảm như vậy.
Thực ra, nỗi xấu hổ lớn hơn, đó là cô đã đứng ngây người ra lâu như vậy, người được cô thổ lộ tình cảm đó, lại không hề có phản ứng gì!
Lần đầu tiên thổ lộ tình cảm trong đời, lại bị từ chối như vậy ư? Ông trời ơi, không, trái đất ơi, hãy mau xuất hiện một khe nứt để cô có thể chui xuống đó đi!
Bà mẹ trái đất rõ ràng đã không nghe thấy lời kêu gọi của cô, vậy là cô quyết định rút lui – co giò bỏ chạy.
Thế nhưng, kết quả là, không thể chạy thoát nổi.
Đại Đổng với tay một cái đã túm được cô lại. Buổi tối hôm ấy, Chu Lạc lần đầu tiên thổ lộ tình cảm với người khác giới, cũng là lần đầu tiên tự mình cảm nhận được thể lực của con trai và con gái không giống nhau.
Chu Lạc nhớ rõ thành tích của mình ở cả hai môn ném lao và ném bi sắt đều rất được, trong số đám nữ sinh nhỏ bé ở Giang Nam, cô có thể được coi là một người có sức khỏe đáng kinh ngạc. Nhưng trước một Đại Đổng xem ra cũng không cường tráng lắm, khi cậu nắm lấy cánh tay cô, cũng không có vẻ dùng lực, mà cô không giãy giụa để thoát ra được.