Diệp Minh Lỗi cũng không hiểu tại sao bản thân biết rõ rằng Chu Lạc cư xử không lịch sự với mình, thậm chí là ghét, nhưng anh vẫn cứ sán lại gần cô hết lần này tới lần khác để bị cô ghét bỏ. Nếu như lời Chu Lạc đã nói, anh không phải là công tử hào hoa không có việc gì để làm, giống như các nha nội[1] của thời cổ đại, nhàn rỗi công việc ra phố trêu ghẹo đàn bà con gái nhà lành. Giang sơn bất động sản của nhà họ Diệp đều do bố anh gây dựng, nhưng phát triển lớn mạnh lại nhờ một tay anh lo liệu, người trong giới không ai đặt danh từ “thế hệ giàu có thứ hai” cho anh.
[1] Nha nội: Chức quan cảnh vệ đời Đường, đời Ngũ Đại và đầu đời Tống.
Anh thậm chí còn chẳng có nhiều kinh nghiệm theo đuổi các cô gái, tín điều của anh trong suốt ba mươi năm qua là đại trượng phu lo gì không lấy được vợ, là đàn ông, chỉ cần làm tốt sự nghiệp, bên cạnh sẽ không thiếu mỹ nữ vây quanh. Mà trên thực tế quả thực đúng như vậy, trong số những người từng là bạn gái của anh, người ngang bướng xảo quyệt có, người điềm tĩnh dịu dàng có, người thời trang sành điệu có, trong đó cũng không thiếu các cô gái công chức như Chu Lạc. Bất kể là kiểu người gì, đều không cần anh phải tốn quá nhiều công sức, có một vài người thậm chí chẳng cần phải tiêu tốn nhiều tiền, bản thân anh vốn đã là công cụ tỏ tình và bảo chứng tín dụng lớn mạnh nhất rồi. Hơn nữa, cho dù kết quả như thế nào, anh đều không bạc đãi đối phương, phụ nữ là để yêu thương, anh tán đồng quan điểm đó, cũng vì thế mà anh chưa từng vướng phải rắc rối vì bất bình tức giận nào.
Điều này đồng thời cũng cần phải quy công trạng cho việc anh biết tránh phiền phức, cũng giống như tránh nguy hiểm trên thương trường vậy. Ví dụ như trong hôm lần đầu tiên gặp Chu Lạc, cô gái mà anh đưa đi theo là con gái người bạn thân lâu ngày không gặp của mẹ anh. Từ sau khi gặp mặt cứ luôn miệng gọi “anh Lỗi”, “anh Lỗi” rồi bám theo anh. Anh không có em gái nên thích sự hồn nhiên đáng yêu của cô ta, mặc dù thi thoảng cũng nổi cáu, nhưng anh đều cười xòa mà bỏ qua.
Vốn dĩ tất cả đều đang trong phạm vi phát triển bình thường, nếu sống chung với nhau, việc cưới cô ta làm vợ cũng chẳng phải không có khả năng, dù sao mẹ anh cũng rất thích cô ta. Nhưng bản thân anh vẫn không có biểu hiện gì, cô ta lại coi anh như vật đã sở hữu, lúc nào cũng quản lý nghiêm ngặt, thậm chí ảnh hưởng tới cả việc giao tiếp bình thường của anh với những người khác giới, hơn nữa biểu hiện cực kỳ không trưởng thành. Vậy là ngay lập tức, Diệp Minh Lỗi đưa ra quyết định, may mà lúc đó thật sự chưa xảy ra chuyện gì, cô gái mặc dù không cam lòng nhưng cũng chẳng có cách nào khác, một món quà rất lớn đưa ra, người bạn tốt của mẹ cũng chẳng còn điều gì để nói nữa.
Thu hoạch của buổi tối hôm đó còn có Chu Lạc, nghe nói cô là cháu gái đằng ngoại của Mai Bình, Mai Bình như thế nào, anh không tiện bình phẩm, cũng không có hứng thú. Nhưng cô gái này, mặc dù xem ra có vẻ hấp tấp nóng vội, điệu bộ khua chân múa tay và sự bình lặng trong đáy mắt của Chu Lạc lại không phải là thứ nên có trong độ tuổi và thân phận này của cô. Chỉ thoáng một cái cô đã có thể phân việt được ngọc trắng màu mỡ dê và ngọc của Nga, trong khi đó một thương gia kinh doanh đồ cổ mà anh quen biết, bỏ ra mấy chục vạn để mua về vài miếng ngọc Hòa Điền, trong số đấy đến một nửa là đồ giả. Công lực của Chu Lạc không thể chỉ luyện trong vòng một thời gian ngắn mà có được. Anh thậm chí còn ngờ rằng cô là con cháu của một nhà dòng dõi danh giá đã bị mai một. Sở dĩ cảm giác đã mai một, thứ nhất là bởi vì cô ăn nhờ ở đậu, thứ hai là trên người cô có cảm giác cô đơn, không có vẻ trẻ trung đắc ý tự kiêu như những con cháu của các gia đình giàu có thường thấy.
Ấn tượng mà Chu Lạc để lại trong lòng Diệp Minh Lỗi tối đó, khiến anh nảy sinh ý muốn được làm quen với cô, sau khi bị ngắt giữa chừng, mặc dù cảm thấy tiếc nuối nhưng cũng không có nhu cầu mạnh mẽ nữa.
Mãi cho tới hôm gặp lại ở nhà hàng hôm đó. Lúc ấy, anh đang mời một người đẹp dùng bữa tối, cô gái đó tài sắc vẹn toàn, anh cũng có ý muốn mời người ta làm đại diện cho khu biệt thự mới mở cửa của mình. Đương nhiên cũng không loại trừ khả năng sau khi làm người đại diện phát ngôn xong lại phát triển thành một mối quan hệ khác. Tuy nhiên, điều đó còn phải đợi công việc kết thúc xong đã, anh từ trước tới giờ không có thói quen lẫn lộn giữa công việc và chuyện tình cảm riêng tư.
Lúc đó, Chu Lạc bước vào nhà hàng, đi cùng với một người đàn ông khác, họ ngồi xuống chiếc bàn ngay bên cạnh bàn của anh. Dựa vào khả năng quan sát tinh tế của đàn ông với đồng loại, thoáng một cái anh đã nhận ra rằng người đàn ông kia có ý với Chu Lạc, không kìm nén được bèn quan sát kỹ một chút, phát hiện ra anh ta cũng không tồi, nếu đem ném vào trong đám gái ế chồng chắc cũng thành một thứ hàng đặc biệt để mọi người tranh giành. Đương nhiên so với bản thân mình, anh ta đều kém anh tới vài phần ở tất cả mọi phương diện.
Sau đó, Diệp Minh Lỗi nhận thấy sức hấp dẫn của người đẹp đang ngồi đối diện với mình bỗng giảm sức hút hẳn đi, anh không kiềm chế được, liên tục bị phân tâm đưa mắt quan sát hai người.
Bọn họ chắc chắn đã quen biết nhau từ lâu rồi, nhưng mối quan hệ rõ ràng chưa phát triển tới mức người đàn ông kia mong muốn, mọi cử chỉ lời nói của Chu Lạc đều lộ rõ vẻ xa cách. Sau đó, không biết câu nói nào của người đàn ông kia chạm tới dây thần kinh của cô, Chu Lạc dường như phẫn nộ, nhưng cô không làm ầm ĩ lên mà lại gọi một chai rượu nặng, còn ra sức chuốc rượu cho anh ta.
Nước cờ này quả thật quá thiếu sáng suốt, Diệp Minh Lỗi thầm lắc đầu. Cô không giống như người có tình cảm với anh ta, một nam một nữ, uống say rồi còn chuyện gì tốt đẹp xảy ra được đây? Anh bắt đầu suy nghĩ xem lát nữa có nên tới giúp đỡ không.
Không ngờ, tửu lượng của Chu Lạc lại rất tốt, uống cạn mấy ly rồi vẫn không hề hấn gì, xem ra người ta tài cao mà gan cũng lớn, Diệp Minh Lỗi trong lòng tự cười nhạo bản thân hay xen vào chuyện của người khác.
Càng không ngờ rằng người đàn ông kia lại vô dụng như vậy, cũng chẳng uống nhiều hơn Chu Lạc là bao mà đã trở nên say mèm – đương nhiên cũng không loại trừ khả năng rượu không làm cho người ta say mà người lại tự say.
Đàn ông sau khi uống rượu, âm lượng thường bắt đầu to hơn, Diệp Minh Lỗi nghe được lời thổ lộ của anh ta, hóa ra bọn họ là bạn học từ thời đại học, khi nghe thấy phần sau, Diệp Minh Lỗi bắt đầu coi thường anh ta.
Một người đàn ông trưởng thành, cô gái mà mình yêu thích từ hồi đại học, lại phải đợi bao nhiêu năm sau mới thổ lộ với người ta, lại còn phải sau khi uống say mới có đủ dũng khí nữa, thật chẳng ra cái kiểu gì! Chu Lạc bây giờ vẫn chưa kết hôn, ngộ nhỡ người ta có chồng có con rồi, anh ta còn điều gì có thể gây phiền nhiễu nữa?
Chân tướng sự việc sau đó lại càng kỳ quặc, người đàn ông đó lại từng kết hôn rồi, bây giờ ly hôn đến tìm tình yêu thực sự. Diệp Minh Lỗi muốn đấm cho anh ta một trận, bởi vì anh ta đã làm bất mặt của cánh đàn ông.
Còn biểu hiện của Chu Lạc, ngoài hành động chuốc rượu ban đầu ra, đều rất hợp khẩu với vị của anh, lạnh lùng, quyết đoán, lại biết thừa cơ ứng biến.
Chỉ có điều cô không ngờ rằng người đàn ông kia lại say tới nỗi không tự đứng lên được, nói thật lòng rằng chính anh cũng không ngờ đến, điều này càng khiến cảm giác khinh bỉ của anh đối với người đàn ông kia trầm trọng hơn – tửu lượng kém, nhát gan, không có trách nhiệm, đàn ông như thế còn gọi là đàn ông hay không? Anh thu lại lời bình phẩm “cũng rất được” của mình ban nãy.
Tuy nhiên, điệu bộ cuống quýt không biết phải làm thế nào của Chu Lạc quả thực rất thú vị, cô chau mày nhìn nỗi phiền hà to lớn mà bản thân vừa tự gây ra, ngay cả chạm vào người anh ta cũng không dám. Diệp Minh Lỗi nghĩ, nếu là mình, anh có khả năng sẽ bỏ về luôn, dù sao cuộc trò chuyện ban nãy cũng chẳng vui vẻ gì.
Nhưng Chu Lạc rõ ràng là lương thiện hơn anh. Anh nhận ra rằng cô muốn lo mọi chuyện thật chu đáo, khi cô cúi người xuống kiểm tra tình hình, anh liền quyết định lộ diện. Cô gái Chu Lạc này không khiến anh chán ghét, anh không muốn nhìn thấy cô gặp rắc rối.
Tuy nhiên, ánh mắt ngạc nhiên mừng rỡ của cô trong giây phút khi nhìn thấy anh, bỗng nhiên lại lóe lên một tia thất vọng. Đó là một tia thất vọng chỉ thoáng cái đã biến mất, nhưng cũng đủ khiến anh cảm thấy không thoải mái. Điều đó có nghĩa gì? Là năng lực của anh, hay là nhân cách của anh khiến cô tỏ thái độ không tin tưởng.
Diệp Minh Lỗi thể hiện sự không thoải mái đó ra ngoài, nói một câu có vẻ đúng nhưng thật ra lại không đúng. Quả nhiên, Chu Lạc nổi giận, anh không muốn xung đột với cô, lập tức cất lời mềm mỏng, như vậy là đủ rồi. Đối diện với một người thông minh như Chu Lạc, mục đích của anh đã đạt được.
Khi sắp xếp chỗ nghĩ cho người đàn ông kia, hành động chuẩn bị nước uống cho anh ta của Chu Lạc lại một lần nữa gây ấn tượng với anh. Đàn ông, trước sự lương thiện và dịu dàng được bộc lộ một cách không chủ ý của phụ nữ, thường rất dễ rung động. Anh quyết định giúp cô thêm một việc nữa, mà cũng chính vì cú điện thoại đó khiến anh lộ rõ thân phận. Mặc dù ngay từ đầu, anh cũng không có ý che giấu, nhưng câu đố được giải đáp muộn hơn một chút sẽ càng tăng thêm sự ngạc nhiên thích thú cho các cô gái. Huống hồ, cô gái Chu Lạc – người rất nhanh chóng vạch rõ thân phận này của anh chẳng những không ngạc nhiên vui mừng mà ngược lại, khuôn mặt đầy vẻ đề phòng, bộ dạng lúc nào cũng giữ thái độ nước giếng không phạm nước sông với anh.
Được thôi, anh thừa nhận lòng tự trọng của mình đã bị đè nén rồi. Thực ra trước đây, Diệp Minh Lỗi cũng từng gặp một vài trường hợp đặc biệt không coi anh ra gì, nhưng khi tiếp xúc nhiều hơn, anh phát hiện ra rằng chỉ là người mà anh gặp đấy có khả năng kiềm chế tốt hơn mà thôi. Nói thẳng ra, là muốn dùng cách không giống với mọi người để thu hút ánh nhìn của anh.
Nhưng lần gặp gỡ với Chu Lạc này, anh không thể khẳng định được. Dựa vào khả năng nhìn người của anh, Chu Lạc không phải là người có trù tính đặc biệt sâu xa, vậy là trong lúc chia tay vốn dĩ phải rất đơn giản ấy lại cố ý gây khó dễ, phản ứng mà anh nhận được vẫn không đúng như ý muốn, Chu Lạc vẫn tỏ thái độ bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng bỏ chạy.
Bất đắc dĩ, anh chỉ còn cách tạm lùi một bước, lấy việc thẩm định cổ vật làm lý do, xua tan tâm lý đề phòng của Chu Lạc, để có cách liên lạc với cô. Bằng sự hiểu biết trước mắt của anh, người phụ nữ này không phải là người phóng túng làm xằng làm bậy, những việc xã giao chắc cũng vẫn phải kiêng dè.
Diệp Minh Lỗi không phân tích động cơ sâu xa của mình, anh chỉ cảm thấy Chu Lạc rất thú vị, còn có chút thần bí, thu hút anh thăm dò tìm hiểu sâu thêm một bước nữa, xem cô thật sự thờ ơ với danh lợi hay cố làm ra vẻ thanh cao lạt mềm buộc chặt.
Một tuần trôi qua, Diệp Minh Lỗi ngạc nhiên khi phát hiện bản thân mình lại có chút mong muốn được gặp cô, đồng thời cách nghĩ này một khi đã nảy sinh, lại càng ngày càng có xu hướng bức thiết. Anh thuộc kiểu người thích hành động, lập tức tìm được lý do chính đáng cho bản thân mình.
Cô ngắt điện thoại của anh! Cô lại dám ngắt điện thoại của anh! Điều này Diệp Minh Lỗi hoàn toàn không thể ngờ tới. Những cô gái dù có muốn khiêu gợi hứng thú của anh hơn nữa cũng chưa từng qu