iai Ninh, em nghe cho rõ: Nếu em chết, anh sẽ giết tên đó, để hai người cùng xuống địa ngục. Anh nói được làm được.”
Giai Ninh đang hôn mê bỗng ho một tiếng.
Tiểu Sơn thở phào, vội vàng nhai nát đạm trúc rịt lên vết thương của Giai Ninh, xé quần áo thành mảnh băng bó cho cô, anh rất cẩn thận, vô cùng cẩn thận. Rồi anh ôm trọn cô vào lòng, không cho nhiệt độ cơ thế vốn thấp đến thảm thương của cô mỗi lúc một hạ xuống.
Không biết qua bao lâu, Giai Ninh mới dần cựa quậy trong lòng Châu Tiểu Sơn, anh khẽ hỏi bên tai cô: “Anh là ai?”
Cô nhận ra mùi hương này, trả lời yếu ớt: “Châu Tiểu Sơn.”
Sau đó thở dài một tiếng.
Bàn tay đang ôm lấy cô của anh càng siết chặt thêm.
“Cậu đi đi.”
“…”
“Tôi lấy cái mạng này trả cho những lỗi lầm trước kia không được sao? Thả anh ấy đi.”
“Không được nói.”
“Vật liệu A…”
“Anh muốn em sống.” Nói xong anh bèn hôn lên môi cô, dịu dàng mà vẫn kiên quyết, ngăn cô lên tiếng.
Nụ hôn từ tốn mang theo hơi ấm đã xa cách lâu ngày.
Lần trước là từ khi nào nhỉ?
Chớm đông ở Bắc Kinh, trong ký túc Đại học Bắc Hoa, anh là người tình bí mật của cô.
Anh rời khỏi môi cô, rồi lại ôm cô vào lòng: “Anh đã nói từ lâu rồi, Giai Ninh, em muốn đi sao, không được, tuyệt đối không thể được.”
Khi tỉnh lại lần nữa, cô nghe thấy một tiếng động kỳ lạ.
Mặt đất rung chuyển, cành lá sột soạt.
Tiểu Sơn vẫn đang ở bên cạnh, đỡ cô ngồi dậy, tay vẫn đặt lên vết thương của cô: “Có người đến đón chúng ta.”
Cô ngẩng đầu lên, đó là hai con voi lớn, được trang bị bộ yên vừa lộng lẫy lại vừa thoải mái, cô gái đã từng gặp kia đang ngồi trên một con.
Giai Ninh vẫn nằm trong lòng anh, bọn họ cưỡi voi tiếp tục cuộc hành trình còn dang dở, máu đã ngừng chảy, cô tỉnh táo hơn, lẳng lặng ngắm nhìn vùng đất chưa từng đặt chân tới.
Tiểu Sơn cũng nhìn cô, vươn tay gạt mấy sợi tóc bết mồ hôi dính trên trán cô ra.
Cảnh tượng đó hệt như đôi chim chuyền cành, cẩn thận sửa sang lại bộ lông cho bạn tình, hơi thở như dung hòa vào nhau.
Bọn họ đi dọc sông, đám chim ngụ trên tàng cây bên sông hoảng hốt vỗ cánh bay đi từng đàn.
Giai Ninh bỗng tròn mắt.
Tiểu Sơn nói: “Nhìn thấy không? Vẹt trắng đấy? Nếu em thích anh sẽ bắt cho em.”
Cô lắc đầu.
Anh nắm lấy tay cô, sao anh phải lo lắng trái tim của cô giờ đang ở đâu chứ? Giờ đây cô không thể quay lưng bỏ anh lại được nữa rồỉ.
z
Kì nghỉ hè đã kết thúc nhưng Hương Lan vẫn không chịu quay lại Anh.
Cô chuyển tới học ở một trường trung học quốc tế tại thành Tây, Tiểu Sơn cũng đi theo.
Trước khi đi tướng quân Tra Tài dặn dò Tiểu Sơn phải vừa chăm chỉ học tập vừa hết sức bảo vệ an toàn cho Hương Lan, ông còn đưa cho cậu một khẩu súng lục nhỏ màu bạc được chế tạo ở Anh.
Trong trường khu học của nam nữ được phân riêng biệt. Phòng học và phòng ngủ của Tiểu Sơn và Hương Lan đều đối diện nhau, có đôi khi trong lớp cậu nghiêng đầu nhìn Hương Lan bên kia, cô chống tay lên má, hóa ra cũng đang nhìn về phía cậu. Sau đó giáo viên gọi cô dậy trả lời câu hỏi gì đấy, đương nhiên cô không trả lời được, ấp úng hồi lâu rồi đành đưa tay ra nhận thước của giáo viên. Sau cùng quay sang làm mặt quỷ với cậu.
Vì vậy, sau khi tan học, ngồi trong thư viện Hương Lan lấy câu hỏi của giáo viên ra hỏi lại cậu lượt nữa, kèm theo lý do rất chính đáng: Cô không hề nghe giảng.
Lúc đó cô mặc một chiếc váy trắng, cổ áo thủy thủ, cánh tay thanh mảnh, cô biết rất nhiều cách quay bút, lúc cậu giảng đề vật lý cho cô nghe, tay cô hơi nghiêng, quay bút đến nỗi cậu hoa cả mắt. Cậu giằng lấy bút của cô: “Mắc nối tiếp và mắc song song vô cùng quan trọng, nếu cậu không muốn thi thì tôi không giảng nữa.”
“Chẳng phải chỉ thi thôi sao? Làm như ghê gớm lắm.”
Cậu nhìn cô: Thuốc nổ cùng hàm lượng, nhưng cách mắc quyết định tới phạm vi nổ và mức độ, quyết định xem có thể hại chết bao nhiêu người.
Những lời này cậu không nói ra, chỉ lẳng lặng thu dọn sách vở bỏ đi.
Hương Lan túm lấy gấu áo của cậu: “Cậu nói gì ấy nhỉ? Trong mạch nối tiếp, cường độ dòng điện như nhau nên phải xem hiệu điện thế của điện trở? Đúng không?”
Cậu ngồi xuống hỏi cô: “Thế trong mạch điện song song thì sao? Tôi vừa nói xong…”
Trong khoảng thời gian này Châu Tiểu Sơn cao thêm rất nhiều, cùng một chiếc áo đồng phục màu trắng mà mặc lên người cậu lại càng tôn thêm vẻ tuấn tú. Khi những cậu trai khác trong ngôi trường nhà giàu này vắt óc tìm cơ hội cởi chiếc áo đồng phục nhan nhản này để khoác lên mình những bộ comple cao cấp hay là bộ thể thao có biểu tượng cỏ ba lá trước ngực, Châu Tiểu Sơn vẫn chỉ mặc đồng phục, cả ngày nghỉ cũng vậy.
Cậu rất giản dị.
Cậu thích học, thành thích rất ổn, ngoại ngữ nói rất lưu loát, ngữ âm chẳng kém gì người bản xứ. Cậu được các cô gái để ý nhưng lại không hề quan tâm, điềm tĩnh và kiệm lời hơn tuổi, đám thiếu nữ cảm thấy cậu có bí mật gì đó, vì thế lại càng mê mẩn hơn, nhưng cũng có cô bảo cậu lạnh lùng, thậm chí còn tỏ vẻ từng trải nói, con trai kiểu này ngoài bản thân ra, trong đầu còn chứa nổi ai khác?
Bởi vậy họ quyết định đánh cược.
Chiều cuối tuần hôm đó, có một nữ sinh đang trượt patin gần sân bóng rổ thì bị sảy chân. Cô gái đó cố ý, chính là cô mập rút trúng lá thăm. Có điều quá trình chuẩn bị trước có sơ suất nên từ giả thành thật, ngã trật cả đầu gối. Không một ai ra giúp cô, tuy đám nam sinh mặc Adidas rất tò mò về cân nặng của cô gái ấy nhưng không ai muốn ấy cánh tay mình ra làm cân, đám nữ sinh cũng không có ai chạy lên, bọn họ đang quan sát, nghĩ rằng trò chơi vẫn đang tiếp diễn. Chỉ có Châu Tiểu Sơn chạy qua, đỡ cô gái đó dậy rồi xoay người cõng cô lên lưng. Cuối tuần ấy bác sĩ không có ở trường, trời lại nóng nực, mặt trời như thiêu như đốt, Châu Tiểu Sơn cõng cô mập chạy qua sân bóng, khuôn viên trường, ba con đường mới đến bệnh viện gần nhất, may mà kịp thời sơ cứu nên vết thương ở chân cô gái không có gì đáng ngại. Cậu đợi bác sĩ khám chữa xong rồi mới đưa cô về, tiễn đến tận ký túc xá.
Bọn họ nghĩ, rốt cuộc Châu Tiểu Sơn là người thế nào? Lúc lạnh nhạt, lúc lại tốt bụng, lúc hờ hững, lúc lại thân thiện. Chắc hẳn có một người có thể giải thích: Tra Hương Lan. Bọn họ đến cùng một lúc, thỉnh thoảng lại còn ở cạnh nhau.
“Châu Tiểu Sơn là người thế nào?” Bị bạn bè hỏi chuyện này, Hương Lan nghĩ một lát, “Giống mọi người, chỉ có điều không thích nói chuyện thôi.”
Lúc bọn họ nhắc đến cậu thì đã là nửa đêm. Ký túc tắt đèn, đám nữ sinh ngồi quây trong chăn, tay cầm đèn pin, một con hình nộm làm bằng lá trúc đặt ngay chính giữa, Hương Lan vừa dứt lời đã có người chọc lên mặt hình nộm: “Kẻ nào nói dối phải chịu đau.”
Hương Lan quả thật cảm thấy tai mình hơi nhói, vội vàng sờ thử xem, lầm bầm làu bàu: “Tớ không nói dối.”
Hương Lan nghĩ bụng, quả thật cô cũng không biết chuyện gì, cha mới là người bồi dưỡng Châu Tiểu Sơn, cậu ấy làm việc cho cha, cả hai người đều bí ẩn.
“Các cậu đừng làm khó cậu ấy nữa.” Có người giải vây, đó là cô mập trước kia đã từng “tiếp xúc thân mật” với Châu Tiểu Sơn, “Có khi Hương Lan không biết gì thật. Đã không biết thì làm sao mà gạt chúng ta được” Người nói mỉm cười nhớ lại ký ức ngọt ngào, “Cậu ấy chạy rất nhanh, đưa tớ đến bệnh viện mà không hề thở dốc.”
Hương Lan lại thấy khó chịu, cô vốn là một thục nữ dịu dàng thành thực, biết chuyện gì không thể nói, chuyện gì không thể khoe khoang, nhưng con gái tuổi này, không chuyện gì quan trọng bằng việc giữ sức hút của mình, Hương Lan đáp: “Nếu bắt buộc phải nói vậy tớ cũng không giấu nữa. Châu Tiểu Sơn ấy à, tất nhiên là cậu ấy thích tớ rồi. Cậu ấy đến đây học là vì tớ đấy.”
Đám nữ sinh cười rần rần.
Cô biết vì sao, có lẽ những lời này thực ra phải nói ngược lại mới đúng.
Khi chột dạ con người ta có thể nổi sùng lên, Hương Lan lấy kim đâm lên ngực hình nộm bằng lá trúc: “Kẻ nào nói dối thì cả đời không được hạnh phúc.”
Thầy quản lý cầm roi trúc gõ mạnh một cái vào cửa: “Còn không ngủ? Bắt đầu từ ngày mai dọn dẹp phòng tắm một tuần nhé!”
Đám nữ sinh bịt miệng, ai nấy đều rón ra rón rén quay lại giường mình.
Hương Lan rất lâu sau vẫn không ngủ được, cẩn thận tính toán.
Tiểu Sơn quay về phòng mình thì thấy Hương Lan đang đợi cậu ở đó. Mái tóc của cô vừa đen vừa bóng như gấm, khẽ tung bay trong gió đêm man mát.
“Không phải cậu có tiết Pháp à?”
“Học không vào, tớ chuồn ra trước.”
“…”
“Dù sao thì cậu cũng có thể dạy tớ mà, đúng không? Tiểu Sơn?”
“Giáo viên giảng mới cặn kẽ.”
“Đều là thì quá khứ, một cái nhấn mạnh kết quả, một cái diễn tả hành động đang tiếp diễn trong quá khứ.”
“Ồ… hóa ra là vậy.”
Cô chậm rãi bước lại gần: “Tớ vẫn không hiểu một từ đơn.”
“Từ gì?”
“Embrasser.”
“…”
Cậu không trả lời được, cậu biết nghĩa của từ này, nhưng lại không thốt nên lời. Hương Lan ôm chặt lấy cậu, làn môi màu hồng phấn vừa thơm vừa mềm của cô áp lên đôi môi vừa mỏng vừa lạnh của cậu.
Đó là một nụ hôn phớt nhưng lại đượm hương thơm.
Cô buông cậu ra, cậu nhìn vào mắt cô, và cả làn môi nữa.
“Kiss. Đúng không?”
Cậu gật đầu.
“Tối mai là vũ hội cuối tuần, chúng ta cùng khiêu vũ nhé.”
“…”
Cô yêu biết mấy vẻ mặt của cậu, Tiểu Sơn khi ấy, khuôn mặt lúc nào cũng lãnh đạm bởi vì ngượng ngùng mà đỏ hồng lên, cô phì cười ôm lấy cậu, vùi vào ngực cậu. Đây mới là vẻ mặt nam sinh tuổi này nên có, không phải sao?
Cô đi ra khỏi phòng cậu, vui vẻ hát vang, vừa đi tới trước cửa nhà thể thao thì có người khẽ gọi: “Hương… Hương Lan.”
Cô ngoảnh đầu lại.
Dưới ánh đèn đường, trong điệu múa của những chú côn trùng xanh biếc, có một cậu trai đứng đó.
Cô cảm thấy gương mặt và thân hình có những đường nét rắn rỏi ấy trông quen quen, nhưng quả thật vẫn không nhớ ra đó là ai.
“Tớ là Nguyễn Văn Chiêu.” Chàng trai nói.
“À.” Cô nhận ra cậu ta rồi.
Cha của Nguyễn Văn Chiêu từng là cấp dưới của tướng quân Tra Tài, sau đó không mang bao lớn bao nhỏ quà cáp tới thăm hỏi nữa mà tự tách ra xây dựng thế lực riêng, giờ vô cùng phát triển, độc bá một phương.
“Tớ đã nhận ra cậu từ lâu rồi.” Cậu Nguyễn bảo.
Hương Lan mỉm cười: “Chào cậu, Văn Chiêu.”
“Cậu cao lên nhiêu.”
“Cậu cũng vậy.”
“Ngày mai cùng khiêu vũ chứ?”
“Ngày mai á? Chuyện ngày mai… để ngay mai nói.”
Thế nhưng cô đợi cả một buổi tối, Châu Tiểu Sơn vẫn không xuất hiện.
Cô mặc dạ phục tham dự vũ hội vì cô nghĩ cậu sẽ mặc lễ phục, nhưng cậu không đến.
Lúc đầu đám con gái cười tủm tỉm xem Hương Lan gánh chịu hậu quả từ việc bốc phét ra sao, sau đó từng người ngồi xuống, cầm nước trái cây cùng đợi với cô.
Cô gọi điện, cậu không nghe.
Cô mập chống nạng vốn không định tham dự vũ hội bèn chen miệng: “Tớ thấy Châu Tiểu Sơn chơi bóng một mình ở sân bóng rổ.”
Bọn họ cùng thở dài.
Cô không đi tìm cậu nữa.
Tự mình lên tầng thượng ngắm sao trời, nhớ lại chuyến du lịch tới Nam Mỹ của bọn họ.
Giờ đương tháng Ba, bầu trời sao ở vùng nhiệt đới rực rỡ sá