n chiếc ghế tựa thoáng lắc lư. Giai Ninh bật đèn lên, dưới ánh đèn tối vàng, góc kia của căn phòng hiện ra một tấm rèm, cô đóng cửa lại, bước qua xốc rèm lên. Có một chiếc giường lớn, phía trên trải một chiếc chiếu trúc tinh tế, thoang thoảng hương thơm.
Không có ai.
Nhưng trên giường lại có đồ chuẩn bị sẵn cho cô. Đó là trang phục dân tộc dành cho nữ giới, chiếc áo dài có nút bấm ở cổ và quần dài màu xanh nhạt, chất tơ mềm mại, vuốt vào liền cảm thấy vừa nhẹ vừa mềm.
Giai Ninh cầm lấy quần áo.
Đây là trò chơi của Châu Tiểu Sơn, đây là đạo cụ cậu ta chỉ định.
Gạo tẻ khác với gạo hương của Thái Lan hoặc gạo trồng ở phía Bắc Trung Quốc: không thơm bằng, không dẻo bằng, cũng không có hàm lượng đường cao bằng, khi nấu thành cơm lại rạc ra từng hạt, không ngon chút nào. Nhưng nếu nhào thành mỳ, nấu thành cháo bột hay cháo hạt thì lại ngon vô cùng. Hạt gạo trắng sắc ngọc đó ăn cùng với canh thịt bò đậm đà, kèm rau thơm, thêm lát chanh chính là thứ Mạc Lị thích ăn nhất.
Món thịt bò lại càng tuyệt hơn. Miếng thịt tươi ngon được thái lát mỏng như giấy, không luộc, không xào mà chỉ dùng chút nước canh đậm rưới qua, chần tới khi miếng thịt nhạt màu đi. Trong vị giòn, vị tươi còn có vị ngọt tự nhiên của thịt.
Mạc Lị ăn nem rán xong lại chờ cháo của mình.
Tiểu Sơn đang chế biến thịt bò tới công đoạn cuối cùng. Anh rất tỉ mỉ, kiên nhẫn, như thể ngoài chuyện này ra anh không còn chuyện gì khác để làm.
Mạc Lị không chờ được nữa, đành lên tiếng: “Người đàn bà đó đã tới đây ba ngày rồi. Anh không đi gặp cô ta à?”
Cuối cùng Tiểu Sơn cũng làm xong một phần, đưa sang cho Mạc Lị: “Không cần vội, vẫn còn thời gian.”
Anh nghĩ, nếu ngay cả Mạc Lị cũng không nhịn được nữa, thì Cừu Giai Ninh sẽ sốt ruột tới độ nào?
Cô nên nếm thử cảm giác chờ đợi xem nó ra sao, đó là sự khó chịu từng chút từng chút một ăn sâu vào tận xương tủy. Cảm xúc giờ này của cô có thể không giống anh trước đó, bỏ qua ân ái khi ấy, chỉ còn lại thù và hận lấn át hết thảy. Làm sao đây, cô phải nhấm nháp kỹ cảm giác chờ đợi này thôi, đó chính là điều cô nợ anh.
Giai Ninh đợi suốt ba ngày.
Từ Bắc Kinh tới đây cùng lắm chỉ mất chưa đầy hai ngày, vậy mà cô lại phải đợi ở đây ba ngày.
Cô ép mình ăn cơm, đi ngủ trong tâm trạng nôn nóng, rồi giữa đêm mơ thấy cảnh Tần Bân chịu khổ lại choàng tỉnh, mở mắt ra, biết mình đang ở nơi đất khách quê người, Giai Ninh cảm giác như anh đang ở một nơi nào đó ngay bên cạnh, mà lại như hai con người ở hai thế giới riêng, không thể chạm đến.
Nhắm mắt lại rơi vào giấc mộng, lần này cô gặp Châu Tiểu Sơn. Cậu ta nhào lên xé nát cô, rồi đột nhiên quay người đi, chắp tay ra sau, bả vai gầy gò, giọng trầm trầm: “Trách tôi ư? Là em tự chuốc lấy. Là em tự tới tìm tôi.” Cô đau khổ gào khóc trong giấc mơ.
Sáng sớm tinh mơ Giai Ninh thức giấc, chiếc gối đã ướt đẫm.
Phía sau khách sạn Hữu Nghị, dưới cửa sổ phòng Giai Ninh là một con sông. Sáng nào trên sông cũng buông một làn sương len lỏi vào phòng khiến quần áo trên người hay đồ dùng đều bị ẩm ướt cả. Bên kia sông toàn khách sạn có vốn đầu tư nước ngoài, người dân bản xứ chèo thuyền nhỏ rao bán thuốc lào, hoa quả tươi trong mùa cùng hàng thủ công mỹ nghệ, cũng có những chiếc thuyền du lịch được dọn dẹp sạch sẽ, chở khách thăm quan ven sông.
Cô ngồi trên bậc thềm bên sông, một người bản xứ còn trẻ đứng trên thuyền của mình nói với cô bằng tiếng Anh: “Phía Tây, có chợ, chim, rất nhiều.”
Cô nhìn người đó, không nói gì.
“Rẻ thôi.” Người đó giơ tay lên, đòi năm đồng.
Giai Ninh đứng dậy bỏ đi.
Người trẻ ấy lấy điếu thuốc lào bằng ống trúc ra tỏ ý bảo cô nếm thử xem, anh ta rít một hơi, sau đó áp hai tay nghiêng đầu qua một bên, ngụ ý bảo với cô rằng: Hãy quên hết mọi thứ, ngủ thật ngon.
Giai Ninh lên thuyền của anh ta.
Anh ta châm thuốc lào cho Giai Ninh, sau đó chậm rãi chèo thuyền ra khỏi mé sông.
Điếu thuốc lào vang lên tiếng rít rít, Giai Ninh thử một hơi, một hương vị cổ xưa kỳ lạ, có chát, có đắng và thơm thoảng. Tâm tình của cô được thả lỏng trong chốc lát như thể uống thuốc, thuốc từ từ ngấm dần. Cô hít vào rồi lại thở ra, làn khói nhè nhẹ như hơi thở dài.
Không biết chèo bao lâu, chiếc thuyền nhỏ bỗng nhiên dừng lại, cô ngẩng đầu nhìn lên, đối diện là một chiếc thuyền mũi nhọn. Lòng sông quá hẹp, hai chiếc thuyền bị kẹt một lúc, mạn thuyền gỗ sượt qua nhau vang lên tiếng kẽo kẹt.
Giai Ninh cúi đầu, tiếp tục hút thuốc.
Trên chiếc thuyền đi sượt qua có người hỏi: “Tiểu thư thích hoa không? Mới cắt sáng nay đấy.”
Cô như bị sét đánh, từ từ ngẩng đầu lên.
Châu Tiểu Sơn.
Gương mặt như ngọc, đôi mắt đen sâu không đáy, miệng khẽ cười, tay cầm một cái rổ bày đầy những bông hoa màu trắng, hương hoa thoảng qua, nhàn nhạt, ngòn ngọt, nhưng cũng thật dữ tợn, quấn quanh Giai Ninh, thoáng chốc đã xé toạc sự mê đắm và bình tĩnh của cô lúc này, chỉ còn nỗi hận thoáng chốc đã đốt cháy cả tim, cổ họng cô bỗng chốc trở nên đau rát.
Uống máu là tốt nhất, máu của kẻ thù.
Uống trước đã rồi nói sau. Uống trước đã rồi nói sau.
Giai Ninh rút con dao lúc nào cũng đem theo bên người ra, lấy hết sức bình sinh đâm về phía Tiểu Sơn, cuốn theo một trận gió.
Anh không hề trốn tránh, chỉ dùng ngón tay gẩy đống hoa trong rổ ra, bên trong giấu một tấm ảnh.
Giai Ninh vội dừng lại, lưỡi dao nhọn hoắt cũng dừng trước ngực Tiểu Sơn, chỉ còn cách đúng một ngón tay.
Lòng bàn tay và cổ tay cô run lên, vũ khí rơi xuống, anh tiện tay đón được.
Trên bức ảnh đó, Tần Bân ở trong một căn phòng tối, bình tĩnh cầm trên tay tờ báo ngày hôm qua.
Cô mệt mỏi ngồi phịch xuống, ngửa đầu lên, nhìn anh theo luồng sáng ngược chiều: “Cậu là đồ ma quỷ, cậu là đồ ma quỷ…”
Anh thong thả dang tay ôm cô lên thuyền của mình, một tay luồn ra sau ôm lấy eo cô. Anh nâng mặt cô lên, đối diện với chính mình, nhìn vào trong đôi mắt ấy, có mệt mỏi, nhưng vẫn đẹp như trong ký ức.
Tiểu Sơn nói: “Lâu rồi không gặp, cô Cừu. Cô muốn bắt tôi về ư?”
Cô cắn răng ra sức giãy giụa thoát khỏi vòm ngực của anh, lại bị anh nắm chặt hai tay lại: “Sao em lại quên rồi? Em và tôi, ai là người đưa ra quy tắc?”
Cô thở hổn hển, không nói nên lời, trợn mắt nhìn anh, ngọn lửa hận thù hệt như muốn xé rách cô ra.
“Chúng ta đi, lập tức lên đường.” Châu Tiểu Sơn nhìn cô nói, “Kể từ giờ em phải ngoan ngoãn. Nếu không vĩnh viễn cũng không gặp lại anh ta được đâu.”
Đó là điều kiện chí mạng. Giai Ninh nhắm mắt lại, tự nhủ rằng phải bình tĩnh, người này là dao thớt, cô và Tần Bân đều là thịt cá, phải liều chết mà kháng cự, không thể để tình hình hỗn loạn thêm.
“Cậu bỏ tay ra cho tôi.” Giai Ninh nói.
Anh buông tay ra, cúi đầu xuống nhặt con dao của cô, đặt trong tay quan sát: “Có thuận tay không?”
“…”
Anh đặt nó vào trong túi xách của cô: “Em giữ lại đi, có thể hữu dụng đấy. Nhưng sau này hãy nhớ kỹ, đầu tiên phải chắc chắn rằng đối tượng nằm trong phạm vi công kích, động mạch ở cổ mới là nơi chí mạng.”
Đúng, chính là nơi này.
Một khi đã ra tay, bất luận thế nào cũng không thể vãn hồi.