Kẻ địch khi đó là những người đến từ phương Bắc. Vốn từng là anh em bạn bè nay lại trở mặt thành thù. Mẹ cũng thắc mắc, bọn họ đã làm sai chuyện gì? Chúng ta đã làm sai chuyện gì?
Cậu vẫn là một đứa trẻ con, không hề nghi ngờ giữa đúng và sai. Lúc đó cậu lại được biết thêm một thứ còn đáng sợ hơn: hình tròn, hình thoi, hình vuông, màu đen, bề mặt lồi lên một cái chốt cảm ứng nho nhỏ. Đặt nó dưới đất, hay giữa nhành cây, vùi dưới lớp bùn, cành lá, khẽ chạm một cái, chỉ khẽ chạm thôi thì tiếng nổ cực lớn sẽ vang dội, tia lửa bùng lên, cơ thể bị nổ tanh bành. Thứ đó không giống đạn, nó phá hỏng mọi thứ đến tận cùng, đến tuyệt đẹp.
Tên nó là mìn.
Tiểu Sơn cần mẫn chôn tất cả chỗ mìn vào trong địa bàn được phân của mình, đợi tới lúc từng cái bị dẫn nổ, tình thế sẽ có chuyển biến mới.
Địch đã không còn là địch, biên giới giáp ranh quân địch biến thành vùng bị phong tỏa, sau đó lại bắt đầu giao thương qua lại. Nơi cậu chôn mìn, có người dùng rất nhiều cột mốc cảnh báo: Khu vực có mìn, xin đừng qua. Phía dưới còn vẽ đầu lâu xchéo.
Hòa hảo với kẻ địch trước kia, còn người một nhà cùng chung mối thù giờ lại vì thuốc lá, đá quý, lương thực và súng đạn mà quay sang cấu xé nhau, hơn nữa lại còn điên cuồng hơn. Chỗ mìn cậu chôn cuối cùng cũng có người giẫm phải, Tiểu Sơn ngồi trên cây ló đầu xuống nhìn, đó chính là người chú đã đặt cây súng vào tay cậu, ruột ông ta bị phòi ra ngoài, hai chân cụt mất.
Cậu nhìn ông ta.
Ông ta chỉ vào cây súng trong tay cậu.
Lúc tiễn ông ta lên đường, tay cậu không hề run, tim cũng không hề lạc nhịp.
Khi ấy, Châu Tiểu Sơn còn rất trẻ.
Cậu không giống người ở đây. Ánh nắng cháy bỏng, bầu không khí ngột ngạt hoặc rừng cây âm u ẩm ướt không thể tác động đến làn da hay cơ thể của cậu. Cậu cao ráo, da trắng, gầy nhưng không yếu, rắn rỏi nhưng không thô lậu. Niềm đam mê đối với sự chết chóc và tàn phá, cùng với những bài học kinh nghiệm trong quá khứ khiến cậu ra tay trước khi kịp suy nghĩ.
Vật cực tất phản, hỗn loạn và chiến tranh ít dần đi, vùng đất chia năm xẻ bảy bị một thế lực khổng lồ thâu tóm.
Châu Tiểu Sơn ngày càng nghe thấy mọi người nhắc nhiều đến một cái tên: Tướng quân Tra Tài.
Mẹ cũng nhắc đến ông ta lúc bà cẩn thận đảo lá trà đang sao trong nồi.
Có tướng quân Tra Tài, có trà ngon, bán được ra ngoài, thu tiền về.
Hôm đó, cuối cùng cậu cũng gặp ông ta.
Tướng quân Tra Tài cưỡi ngựa trắng, vẫy tay với mọi người. Ông ta độ ba mươi tuổi, mặc quân trang chỉnh tề, mặt mũi lương thiện. Tùy tùng đỡ ông ta xuống ngựa, làm theo phong tục địa phương, một thanh niên cường tráng khom người quỳ dưới đất làm bục xuống cho ông ta.
Người làm bục mặc một bộ áo trắng, khom người thành một góc tiêu chuẩn, sống lưng như tấm phản.
Tấm lưng đó nên phẳng như phản.
Thế nhưng bên trên lại có một chỗ hơi lồi ra, rất nhỏ, không ai chú ý đến quả mìn được gài trên người kẻ đó. Nhưng Tiểu Sơn lại không như thế, cậu là thiếu niên của rừng rậm, có thị lực tốt nhất, cậu quá quen thuộc với hình dáng cái chốt đó, cậu xông lên, ngay trước khi chân tướng quân giẫm lên bục xuống ngựa, đưa tay kéo lấy ông ta. Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, cậu đã cứu được tướng quân.
Sau đó cậu ở lại bên cạnh ông ta.
Từ ấy cậu nhớ kỹ mỗi một câu ông ta nói:
“Cậu thử nói xem vì sao ta lại có thể chiếm được vùng đất này? Mỗi người đều có nhu cầu của bản thân: Lương thực, hạt giống, lá trà, muối, giao thông thuận lợi, đoàn tụ với người thân, tôi thỏa mãn nhu cầu của bọn họ.”
“Giao dịch nào cũng vì lợi ích. Tiểu Sơn, cậu giỏi như thế, nhưng từ giờ trở đi cậu phải nhớ, không có lợi ích, không cần ra tay, nếu không cũng chỉ lãng phí sức lực.”
“Quân đội khổng lồ chỉ là trang trí, tinh binh mới là mấu chốt giành thắng lợi. Tinh binh là gì? Tiểu Sơn, cậu phải học tri thức, ngôn ngữ, võ thuật, vũ khí. Cậu thích thuốc nổ nhất đúng không? Vậy chúng ta bắt đầu từ thuốc nổ…”
“Tiểu Sơn, có kẻ muốn viên đá này, cậu thấy chưa? Nhớ chưa? Đi mang nó về đây. Phải, nó ở trong hoàng cung Thái Lan…”
Còn cả:
“Tiểu Sơn, đây là con gái tôi, Hương Lan.”
Phía sau vang lên tiếng cười, cắt ngang hồi ức của Châu Tiểu Sơn.
Anh quay đầu lại, Mạc Lị đang xem phim, cô nàng cười rất vui vẻ y như trẻ con. Thấy anh ngoảnh lại, cô ta rướn lên nói: “Anh mau bật tivi lên đi, hay lắm đấy. Hoàn Châu cách cách cạo trọc đầu làm lính thủ thành.”
Tiểu Sơn nói: “Đây là phim cũ, anh xem rồi.”
Mạc Lị đáp: “Xem rồi thì xem lại cho đỡ buồn.”
Anh quay người lại, lật tờ báo trong tay: “Anh không thấy buồn.”
Mạc Lị tắt tivi, mãi lâu sau mới nói bên tai anh: “Liệu cô ta có tới không? Em đang nói Cừu Giai Ninh ấy. Liệu cô ta có đủ thông minh, đủ dũng cảm không?”