n chiếu ánh nắng lấp lánh vắt ngang qua khung trời xanh tiêu điều, dưới cái lạnh con người như được phủ trong một lớp màng trắng, mờ mờ ảo ảo.
Giai Ninh tới trường, Tần Bân đi gửi thư. Hai người đã hẹn trưa nay đi ăn cơm với cha mẹ anh. Đưa cô tới Đại học Bắc Hoa, lúc xuống xe, anh chợt nắm lấy tay cô: “Lát nữa anh sẽ đến đón em.”
Cô đồng ý, nhìn anh, cảm nhận hơi ấm nơi tay anh.
Giữ thể diện cho cô tới mức này, quả thật là anh yêu cô nhiều lắm.
Cô tới ký túc xá của Châu Tiểu Sơn.
Giờ đang nghỉ đông nên nơi này trống huơ trống hoác.
Giai Ninh nghĩ bụng, dây dưa bao lâu có nói gì cũng không thể rõ ràng được, nhưng một câu tạm biệt vẫn phải nói, có khó đến đâu cũng phải do cô tự nói mới được.
Nhưng Châu Tiểu Sơn đã không còn ở đó nữa.
Cô từ từ đẩy cửa phòng anh ra, phản, bàn học, ghế, khung cửa sổtoang, nhành cây dương vươn vào phòng, gió lạnh lướt qua, Giai Ninh khẽ rùng mình.
Cô ngồi xuống, căn phòng lạnh lẽo cùng cực. Dáng vẻ của Châu Tiểu Sơn luẩn quẩn mãi trong đầu cô suốt mấy ngày qua dần trở nên rõ nét hơn. Chàng trai trẻ giản dị kiệm lời ấy có làn da trắng, đôi mắt đen, chân tay thanh mảnh mà cứng cáp, lúc ân ái tuy đẫm mồ hôi nhưng không hề lên tiếng, thái dương lại lộ ra mạch máu xanh mờ mờ. Cô cố nhớ lại nhiều thứ về anh hơn, nhưng ngoài việc anh đến từ Vân Nam ra thì cô không hề biết gì nữa. Hôm nay anh đi, dứt khoát đến mức ngay cả một tờ giấy cũng không để lại, ra đi cũng đường đột như lúc mới đến.
Giai Ninh vô cùng mâu thuẫn, một mặt cô mong anh đi luôn, như thế thì cô sẽ không phải khó xử khi đối mặt với anh nữa; mặt khác lại không muốn anh biến mất như vậy, như thể có vài lời còn chưa kịp nói xong. Ngay giữa thời khắc mâu thuẫn đó, giọng nói lạnh lùng của Châu Tiểu Sơn lại vang lên bên tai cô, anh nói, em không được làm như vậy. Một nỗi kinh hoảng mang theo áp lực đè nặng bao phủ trong cô.
Tần Bân gửi ba lá thư tố giác đi, rồi ngồi lên xe hút mấy điếu thuốc.
Từ khi đi công tác về, cả công việc lẫn cuộc sống đều nảy sinh những trắc trở mà anh không thể ngờ đến, may mà dường như tất cả mọi thứ đều đã qua rồi, tuy rằng phải đến đất nước mới để bắt đầu một công việc khác, nhưng anh không hề làm trái nguyên tắc của mình, yêu đương bao năm, người con gái luôn dao động mấy tháng nay cuối cùng cũng trở thành vợ anh.
Cô đã là vợ của anh, vậy anh cũng cần cho cô một chút thời gian, họ còn cả đời, không cần phải quá vội vã.
Anh nhìn đồng hồ, cảm thấy đã xêm xêm, bèn gọi điện cho cô.
Điện thoại vừa vang được mấy tiếng thì cô nhận.
“Chuyện bên đó xong chưa? Anh đến đón em.”
“Vâng, xong rồi. Anh đã gửi thư chưa?” Giai Ninh hỏi.
“Cũng ổn rồi. Mười lăm phút nữa anh đến.”
Đúng lúc này có người gõ cửa sổ xe.
Tần Bân cúp máy, đó là một cô gái khá trẻ, ăn mặc phong phanh, run rẩy trong gió rét. Anh hạ cửa kính xe xuống.
Cô gái nói giọng phía Nam: “Tôi không bắt được taxi, anh có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không? Phía Đại học Bắc Hoa ấy.”
Anh đáp: “Cô lên đi, vừa hay tôi thuận đường.”
Cô gái cười, bước lên xe: “Anh quả là người tốt.”
Giai Ninh không thấy Tần Bân đến, điện thoại lúc nào cũng bận.
Bố mẹ anh cũng đang tìm anh, hai tiếng sau, Giai Ninh tự đi đến nhà hàng bọn họ hẹn nhau. Mẹ anh đang khóc.
Giai Ninh nắm tay bà, tay kia gọi điện thoại cho tất cả bạn bè của Tần Bân, kiên nhẫn nghe bọn họ chúc phúc xong rồi mới bình tĩnh hỏi xem lúc nãy họ có gặp Tần Bân không.
Cô liếc mắt nhìn hai vị phụ huynh đang lo lắng và hoang mang, lần đầu tiên cô thấy thành phố này lớn đến đáng sợ, rồi tự nhủ với mình rằng phải bình tĩnh, nếu cả cô cũng bối rối thì bọn họ biết làm thế nào?
Một số điện thoại lạ gọi đến.
Cô vừa nhìn liền nghe máy.
Bên đó nói, họ là đội giao thông Hải Điện.
Cô nghe cẩn thận rồi đáp: “Được, tôi sẽ tới ngay, phiền các anh.”
Bố mẹ Tần Bân lo lắng hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Giai Ninh chớp mắt nói: “Không sao ạ, Tần Bân không mang hộ chiếu nên bị người ta giữ lại. Đội giao thông bảo con đến.”
Mẹ Tần Bân nói: “Gọi điện lại đi, mẹ muốn nói chuyện với nó. Thằng bé này thật khiến người khác lo lắng.”
Giai Ninh cười xòa: “Anh ấy đang bị giam nên không được nghe điện thoại ạ.”
Linh Linh đi vào nhà hàng, Giai Ninh nhìn thấy em gái, bỗng thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy vai cô: “Em giúp chị đưa hai bác về khách sạn nhé.”
Linh Linh nhìn cô, cảm thấy tay chị mình đang run: “Sao vậy chị? Tìm được anh Tần Bân chưa?”
Giai Ninh gật rồi lại lắc đầu: “Không có gì, em đưa hai bác về trước đã. Đợi điện thoại của chị.”
Không ngoảnh đầu lại nhìn bố mẹ Tần Bân, cũng chẳng kịp mặc áo khoác, Giai Ninh đi ra ngoài rồi bắt taxi, cả người ớn lạnh nhưng mồ hôi cứ vã ra, cô nói với tài xế: “Mau cho tôi tới đội giao thông Hải Điện.”