được công bố. Quả là nơi các nhân sĩ trí thức tụ hợp, đơn giản mà sống động. Nhưng ngôi trường này đứng đầu toàn quốc về ngành công nghệ, bữa tiệc nhỏ đây, nếu so trình độ của người tham dự chắc chắn không thể kém một cuộc hội thảo khoa học cấp quốc gia.
Giai Ninh phải đi qua ban công mới có thể tới phòng bếp, góc ban công đối diện hồ Thành Công hình như có một người đang đứng.
Không nhìn rõ, nhưng chỉ qua dáng vẻ, cô đã biết người ấy là ai.
Giai Ninh bước nhanh, cô phải rời khỏi nơi đó, nhưng chưa đi được vài bước, chân đã cứng ngắc xoay trở lại, bước từng bước về phía cậu ta.
Ánh trăng làm chứng tất cả, rõ ràng là… cô đã bị mê hoặc.
z
Giai Ninh hỏi: “Cậu cũng tới à?”
Tiểu Sơn xoay người lại nhìn cô, gật đầu, nói xin chào.
Giữa thu, từng làn gió ẩm từ từ lướt qua mặt hồ, Tiểu Sơn vẫn mặc bộ quần áo làm bằng vải bông kia, cổ tay áo trong gió đêm khẽ lay động, khuôn mặt tuấn tú của anh toát ra khí chất mộc mạc
Muốn nói gì đó, lại không biết nên nói gì.
Trước mặt như có cả con sông không thể vượt qua, Giai Ninh dè dặt: “Cậu mặc phong phanh quá, trời lạnh thế này, phải mặc thêm chứ, Tiểu Sơn.”
“Cô quan tâm đến tôi vậy sao?” Tiểu Sơn hỏi.
Cô lưỡng lự một lúc lâu sau mới nói: “Đương nhiên.”
“Cừu Giai Ninh, sao cô cứ phải ra vẻ đạo mạo như thế?” Ngữ điệu thong thả, anh bước từng bước về phía cô, “Giống như đang đeo mặt nạ vậy.”
Tiến gần theo nhịp bước chân, mặt anh dần hiện ra rõ ràng, đây đúng là gương mặt hủy hoại lòng người, lại luôn giữ vẻ ngây thơ bình lặng.
“Vậy tôi không nên quan tâm cậu phải không?”
“Tại sao lại phải quan tâm.”
“Cậu là học viên, tôi là giảng viên.”
“À, ra là vì thế.” Anh khẽ cười.
“Đúng vậy, chính là vì thế.”
“Nói dối.”
“…”
“Em lại nói dối. Cừu Giai Ninh.”
Đương nhiên cô biết anh nói đúng, nói dối là phản xạ tự nhiên để bảo vệ bản thân. Châu Tiểu Sơn không coi cô là cô giáo, vậy cô có coi anh là học viên không? Nếu có, vậy tại sao từ trước tới nay mỗi một cử chỉ mỗi một lời nói của anh đều khiến cô lo lắng? Nếu có, tại sao cô luôn phải mâu thuẫn, do dự? Nếu có, tại sao giờ khắc này cô lại nhìn ánh sáng kia trong mắt anh với vẻ say đắm như vậy? Không thể bỏ chạy, cũng không có chỗ trốn.
Không thể trốn.
Đúng lúc này cậu đàn em khóa dưới tới giải vây: “Sao chị lại ở đây hả Giai Ninh? Thầy đang tìm chị đấy, đi với em nào.”
Bị người nọ túm đi, lòng đầy bất an, cô tiến vào phòng khách, nhìn viện sĩ Vương, lại nhìn mọi người xung quanh, mỉm cười, nói chuyện, nhưng dường như không thể nghe thấy gì, chỉ có tiếng Tiểu Sơn văng vẳng bên tai: “Nói dối.”
Lúc này cô mới nhớ ra phải đi xã giao, lại khoác lên gương mặt vẻ tươi cười quyến rũ, nói với người bạn mới: “Ồ, xin chào…”
Hai người mặc thường phục một họ Lưu một họ Triệu, đến từ Tửu Tuyền, là những người phụ trách hạng mục vật liệu tàu vũ trụ có người lái, bọn họ mang rượu vang xanh đến cho viện sĩ Vương, Giai Ninh nhấp một hơi, vị ngọt thơm đậm đà.
“Tương truyền nho Tân Cương ngon, nhưng thực sự ngon phải là nho băng ngấm sương sau thu của vùng Cam Túc mới đúng.” Ông Lưu nói, “Nhiều đường, nhiều dinh dưỡng, vị ngọt lại vừa. Lãnh đạo cấp trung ương ai cũng uống loại rượu này.” Nói xong lại rót một ly cho Giai Ninh.
Giai Ninh cười nói: “y dà, rượu của quân đội, tôi không dám uống nhiều.”
Ông Lưu nói: “Nếu hạng mục này hoàn thành thì cô Cừu chính là công thần của quốc gia, khi đó, chẳng đến lượt chúng tôi mời rượu nữa đâu.”
Lời khen dễ nghe, hoàn cảnh ấm cúng, trong tay có rượu ngon, Giai Ninh biết mình hiện giờ hoàn toàn là người tham vọng, dục vọng lộ ra từ chót lưỡi đầu môi đến tận sâu đáy lòng. Cô mặc sức uống, một ly đón một ly.
Dưới tác dụng của cồn, dục vọng làm càn càng hiện rõ.
Lúc này, cô đang ngồi trong taxi, bên cạnh là Tiểu Sơn. Bữa tiệc của viện sĩ Vương kết thúc, anh bảo đưa cô về nhà, cô không từ chối. Cô không còn lòng dạ nào để cố làm ra vẻ nữa, có thể chẳng kiêng nể gì, từ từ đưa mắt thận trọng nhìn anh, trong bụng thầm khen, anh chàng Narcissus chỉ yêu bản thân trong thần thoại Hy Lạp cũng không đẹp đến thế.
Biết rõ đang bị cô nhìn chăm chú, nhưng anh vẫn luôn nhìn về phía trước, gương mặt không có biểu cảm gì, tĩnh lặng như nước.
Cô cũng biết hành vi của mình không phù hợp, khẽ mỉm cười, khóe mắt kết lại một giọt nước.
Đột nhiên anh vươn tay, túm lấy bàn tay đang đặt trong vạt áo khoác của cô, rồi nắm thật chặt, động tác cực kỳ chuẩn xác. Cô không trốn tránh, mặc anh dần tăng thêm lực, trong cái siết tay này như chứa đựng sự tức giận, khó chịu, oán hận đối với khoảng cách giữa họ, còn cả sự khinh bỉ với lớp ngụy trang trước nay của cô. Gương mặt cô vẫn tĩnh lặng, chẳng chút sợ hãi, nhưng cái nắm tay kia lại như hàm chứa những cơn sóng ngầm cuồn cuộn, siết tới mức cô cảm thấy đau buốt.
Xe dừng lại dưới nhà cô, hai người đều không cử động.
Giai Ninh hít một hơi, gắng sức giãy ra khỏi tay anh, trả tiền cho tài xế rồi nói: “Chú ơi, nhờ chú đưa cậu ta về Đại học Bắc Hoa.”
Cô xuống xe, nói với Tiểu Sơn qua cửa kính: “Cảm ơn cậu, hôm nay muộn rồi, nếu không nhất định sẽ mời cậu lên chơi. Cậu về sớm đi, mai còn có tiết.”
Cô thấy hình như anh khẽ mỉm cười, biểu cảm nhỏ này chỉ thoáng qua giây lát, rồi anh gật đầu, để cô lên nhà.
Cô xoay người, vẻ mặt lập tức lộ rõ vẻ suy sụp, cô uể oải lê từng bước.
Đột nhiên cô nghe thấy tiếng anh gọi: “Cừu Giai Ninh.”
Cô quay đầu lại. Tiểu Sơn đang đứng cạnh xe, tay đút túi quần, đầu nghiêng nghiêng, như thể muốn nhìn cô thật kỹ.
Chất giọng pha chút khẩu âm miền Nam, anh nói rõ ràng từng chữ từng chữ, như rơi vào lòng cô: “Nếu tôi nói tôi thích em, tôi muốn có em, em sẽ không để ý phải không? Người Bắc Kinh sẽ nói thế nào nhỉ? Em không thích. Đúng chứ?”
z
Cô nhìn vật liệu A đang phát quang ánh sáng màu xanh trong lò kiểm nghiệm cực nóng đạt 5000 độ C, cảm thấy ít ra vẫn còn một số thứ mình có thể nắm bắt. Thí nghiệm với nhiệt độ cao, tính chất vật liệu cực tốt, tỉ lệ hao mòn giảm năm mươi phần trăm so với hợp kim titan luyện theo cách truyền thống. Cô gọi điện thông báo cho viện sĩ Vương, ông rất vui, nửa tháng nữa, bọn họ sẽ thực hiện thí nghiệm độ ăn mòn trong axit của vật liệu A, ông muốn đích thân tham gia.
Tần Bân chuyển từ bệnh viện về nhà, tâm trạng bí bách. Anh phải đối mặt với sự lựa chọn, nhưng không muốn làm Giai Ninh lo lắng, hôm nay cố ý muốn thử một chút xem thế nào.
“Dự án này quan trọng với em lắm à?”
Giai Ninh đang nấu canh cá, liền quay qua liếc anh một cái: “Anh đang đùa gì thế, Tần Bân? Rất quan trọng, vô cùng quan trọng… Mau, đưa rượu cho em.”
Lúc ăn cơm cô giải thích với anh: “Phải nói thế nào với người học xã hội như anh nhỉ? Kỹ thuật hàng không áp dụng cho công nghiệp dân dụng, anh hiểu chứ?”
“Ừ, vật liệu, công nghệ, hóa sinh. Mấy cái đó anh hiểu.”
“Công nghệ hàng không của quân đội nhờ có chính phủ dốc sức hỗ trợ cùng nguồn vốn đầu tư khổng lồ, cho nên luôn đứng đầu trên mọi phương diện, mỗi lần đổi mới công nghệ sẽ giải mã công nghệ cũ để dùng trong dân dụng, việc này mang đến hiệu quả và lợi ích rất lớn.”
“Chúng ta toàn dùng lại đồ thừa của người ta.”
“Dùng vật liệu hàng không làm bát cho anh ăn không được hả?” Giai Ninh nói tiếp, “Vật liệu A mà phòng thí nghiệm của bọn em đang làm hoàn toàn là dự án tự nghiên cứu của đại học công lập, nhưng lại đạt tới, thậm chí vượt qua tiêu chuẩn hàng không, cho nên được quân đội cực kỳ coi trọng, bọn em chỉ cần thông qua được đợt kiểm nghiệm là họ sẽ tiến hành hợp tác. Khoa học kỹ thuật dân dụng giúp kiến thiết hàng không vũ trụ. Nói cách khác, Mai Siêu Phong hoàn toàn lĩnh ngộ được Cửu m Chân Kinh, phản lại Hoàng Dược Sư. Anh nói xem ý nghĩa của nó lớn thế nào?”
“Vậy võ lâm giang hồ lại nổi sóng phân tranh rồi.”
Giai Ninh gắp miếng cá cho Tần Bân, cười nói: “Bảo mật cũng rất nghiêm ngặt. Ngoài em và thầy, không có người thứ ba biết phương pháp điều chế và tinh luyện vật liệu.”
Tần Bân nâng cốc Coca lên: “Kính Mai Siêu Phong.”
Giai Ninh đáp: “Cảm ơn Huyền Phong sư huynh.”
“Tôi đại diện cho Tổ quốc hỏi một câu: Nếu có cơ quan nghiên cứu nước ngoài muốn chiêu mộ em, lương bổng rất hậu, liệu em có mang cơ mật quốc gia sang đó không?”
Giai Ninh trả lời: “Nếu em muốn vài ba tấc đất ở nước ngoài thì lúc trước còn về nước làm gì?”
“Không phải là vì anh sao?”
“Quên mất, quên mất, đúng rồi, chủ yếu là vì anh.” Giai Ninh cười nói.
“Nếu…” Tần Bân nhìn cô, “… anh cũng muốn xuất ngoại thì sao?”
Đôi đũa trên tay cô khựng lại, cô sửng sốt nhìn anh.
Trời dần chuyển lạnh, lúc làm thí nghiệm có một nữ học viên không ngừng ho.
Giai Ninh đi đến bên cạnh cô gái nói: “Đi bệnh viện chưa?”
“Em đi khám và mua thuốc rồi nhưng có vẻ không ổn lắm.”
“Không khỏe thì phải truyền nước, cô thấy bệnh em nặng hơn thì phải?”
“Vâng, em ổn mà, cảm ơn cô Cừu.”
Cô nữ học viên ấn vài lần mà tia lửa điện vẫn chưa phóng ra, bèn cúi xuống quan sát, tay vẫn còn đặt chỗ công tắc. Giai Ninh thấy cô bé ho khan một tiếng, đầu ngón tay đẩy chốt ra. Lửa điện chợt lóe, đốt cháy phốt pho, bùng lên ngọn lửa trắng. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, cô vươn tay ra bảo vệ khuôn mặt cô nữ sinh, chỉ cảm thấy mu bàn tay mình đau muốn chết, nhịn không được thét lên. “Aaaaaaaaaaa!”
Ngay tức khắc, một bàn tay khác phủ lên tay cô, tay kia dập tắt lửa. Cô đau đớn ngẩng đầu lên, là Tiểu Sơn.
Các học viên vội chạy lại hỏi han rối rít xem cô giáo có bị thương hay không, Giai Ninh đỡ cô bé kia đứng lên: “Vừa rồi cô không đẩy ngã em chứ?”
Cô gái lo lắng khóc òa: “Cô, cô và Châu Tiểu Sơn mau tới bệnh viện xem tay thế nào đi.”
Giai Ninh và Tiểu Sơn ngồi ở khoa ngoại bệnh viện chờ bôi thuốc, mu bàn tay cô, lòng bàn tay anh đều bị thương, cũng may không nghiêm trọng lắm, trên làn da hồng nhăn nhăn rộp lên.
Hai người không nói gì, cô nhớ tới một tiểu phẩm trước đây từng xem: Con buôn bất hợp pháp Hoàng Hoành và khách hàng Tống Đan Đan bị dính chặt hai tay lại với nhau, đi tới đâu cũng phải ở bên nhau, mới đầu còn cãi cọ, sau đó chấp nhận sự thật quyết định cùng đi xem phim. Cô càng nghĩ càng vui vẻ, nếu sự cố kia đúng lúc, cô và Tiểu Sơn cũng sẽ như thế, vậy không ai có thể trách cô không tuân thủ đạo đức nghề giáo.
Bôi thuốc xong, hai người ra khỏi bệnh viện.
Tiểủ Sơn đi sau cô nói: “Vết thương của cô khá nặng, hơn nữa lại ngay trên mu bàn tay, chỉ sợ sau này sẽ để lại sẹo. Cô phải cẩn thận một chút.”
Không quay đầu lại nhìn anh, cô thoải mái nói: “Chỉ cần thời gian thôi. Qua mùa hè sẽ không lưu lại chút dấu vết nào nữa đâu mà.”