t tốt bụng, vừa hào phóng lại có học vấn, ai lấy được cô là phúc đó.”
“Ôi, bác quá khen rồi.” Cô vỗ nhẹ vào tay bác Lý.
Cô không coi việc mình làm có gì to tát, còn Châu Tiểu Sơn nhận việc rồi cũng ngoan ngoãn, từ đó không dám nghỉ học nữa.
Không lâu sau đó, có một hôm tan học rồi, Giai Ninh đang uống nước thì Châu Tiểu Sơn bước tới nói: “Người nhà mang trà Phổ Nhĩ tới cho tôi, cô muốn thử không?”
Hôm đó cô không được vui, hồi sáng gọi điện cho Tần Bân, anh đang bận chạy bài, nên gắt gỏng nói chưa được vài câu đã ngắt máy.
Đúng lúc này lại tìm được người để trút giận.
Giai Ninh đặt cốc nước xuống, không ngẩng đầu nhìn Châu Tiểu Sơn, vừa tắt máy tính vừa nói: “Này, nhóc con, sao cậu vô lễ thế hả?”
“Hử?” Châu Tiểu Sơn sững người vì câu hỏi của cô.
“Tôi là gì của cậu nào? Coi tôi ngang hàng với cậu, là bạn của cậu à? Châu Tiểu Sơn, từ hồi đi học đến giờ cậu đều gọi giáo viên của mình như thế hả?”
Cô liếc thấy một túi giấy tinh tế trong tay anh, chắc mẩm đó là trà Phổ Nhĩ mà anh nói: “Tôi không uống trà, cậu mang về đi.”
Có người nghe thấy, đi từ ngoài vào: “Sao hôm nay Giai Ninh lại cáu kỉnh thế?”
Là viện sĩ Vương Chí Lý.
Giai Ninh đứng dậy: “Thầy ạ. Ơ, đâu, em có cáu kỉnh gì đâu? Sao thầy lại đến đây…?”
“Viện mở tiệc. Thầy tiện qua đây thăm cậu học viên mới.”
Cô nhìn Châu Tiểu Sơn, “Thưa thầy, đây là cậu học viên đến từ Vân Nam mà em đã từng nhắc tới.”
Viện sĩ Vương bật cười: “Cô giáo của cậu đáng sợ đến vậy, sau này còn dám nghỉ học không hả?”
“Em thì có.” Giai Ninh đáp, “Còn cậu ta thì không.”
“Tôi có.” Châu Tiểu Sơn độp lại.
Quả thực bọn họ rất rảnh, ăn cơm còn uống rượu, bữa trưa hết hai tiếng, không ngờ viện sĩ Vương lại thích Vân Nam đến vậy.
“Ở đó cậu đã từng làm qua công việc đồng áng? Sao chưa bao giờ nghe cậu nhắc đến?” Giai Ninh hỏi.
“Tôi nói rồi nhưng mọi người quên mất. Tôi ở nhà sàn ba năm.”
“Ồ, nghe vậy hình như tôi cũng có chút ấn tượng.”
Châu Tiểu Sơn nói tiếp: “Trước giờ gia đình tôi đều ở nhà sàn. Phía sau là vườn trà, mẹ tôi tự sao lá, đây là trà bà làm.”
Giai Ninh vừa nhìn thì im bặt, hơi hối hận vì vừa nãy từ chối cậu học viên này.
Viện sĩ Vương hỏi: “Cậu từng đến Bắc Kinh bao giờ chưa?”
Châu Tiểu Sơn đáp: “Dạ chưa.”
“Vậy phải thăm thú một vòng chứ.” Viện sĩ Vương nói, “Giai Ninh có thời gian thì đưa cậu ấy đi đi.”
Viện sĩ Vương nhiệt tình thật, Giai Ninh nghĩ bụng, đem thời gian và sức lực của cô tặng cả cho người ta chứ. Cô đồng ý, nhưng bằng mặt mà không bằng lòng.
Sau đó viện sĩ Vương vui vẻ nhận túi trà Phổ Nhĩ.
Cô đưa Châu Tiểu Sơn về ký túc xá, đứng dưới ngó nghiêng rồi hỏi: “Điều kiện thế nào?”
“Phòng hai người, giờ có mỗi mình tôi ở, rất ổn.”
“Ừm.” Cô nhìn anh, “Vậy được, mai gặp nhé.”
Châu Tiểu Sơn cũng nhìn cô: “Cô định khi nào đưa tôi đi thăm quan thành phố đây?”
Giai Ninh phì cười, thằng bé này bị sao vậy? Coi lời nói khách sáo ấy là thật ư?
“Tôi bận lắm.” Cô đáp.
“Cô đã hứa rồi mà.” Anh nhìn cô nói, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt dứt khoát, “Lúc ăn cơm, ngay trước mặt viện sĩ Vương.”
“Cậu không sao chứ?” Thật ra điều cô muốn nói là: Cậu bị thiểu năng à?
Châu Tiểu Sơn vẫn ung dung nhìn cô, đợi đáp án mình muốn.
“Vậy được, cuối tuần đi.” Giai Ninh nghĩ ứng phó cho qua vậy, “Ngày thường tôi còn phải đi dạy. Tới lúc đó rồi hẹn sau.”
Anh tạm biệt cô, đoạn xuống xe.
Anh vừa dợm bước đi vào, cô liền bấm còi liên tục mấy lần.
Anh ngoảnh lại nhìn cô.
“Cậu coi lời tôi như gió thổi ngoài tai đúng không, Châu Tiểu Sơn?” Cô nói, “Sao ngay cả một tiếng cô Cừu cậu cũng không chịu gọi thế? Tôi có phải là giáo viên của cậu không hả?”
Anh đáp rành mạch: “Không phải.”
Tiết trời đầu thu, ánh nắng hòa cùng màu xanh của lá, dưới bóng cây dương, gương mặt gầy gò của Tiểu Sơn khi mờ khi tỏ.
Cô là người học ban tự nhiên, cực kỳ tin tưởng vào những con số và công thức, hầu như coi nhẹ trực giác, nhưng lúc này bỗng một dự cảm không lành xộc tới. Chàng thanh niên này thật khiến người ta bất an.
Để tự bảo vệ mình, đến thứ Bảy Giai Ninh cố tình qưên đi một số chuyện, buổi sáng tới tập đoàn Thủ Cương xem xét công trình hợp tác, buổi chiều lại hẹn em gái cùng cha khác mẹ đi tắm hơi kiểu Hàn, chiều tối thì về nhà, trên tivi đang chiếu bộ phim City of Angels do Nicolas Cage thủ vai chính, đó là bộ phim cô thích đã từ lâu lắm, có điều lần này xem lại, tới đoạn thiên thần áo đen do Cage sắm vai, cô bỗng thấy gương mặt nhất mực bình tĩnh ấy thật giống một người.
Đúng lúc đó điện thoại đổ chuông.
Nhìn thấy số máy cố định của trường, biết thừa là ai gọi, hơn một phút trôi qua cô vẫn chưa dám bắt máy, đối phương cũng không gọi lại nữa
Ngoài cửa sổ, ánh chiều trải dài vô tận, cô ngẩn ra một lát
Nhưng nửa phút sau đã có người ấn chuông cửa. Cô giật nảy mình, tay run bần bật, nước trào ra mất nửa cốc
Không đến nỗi đáng sợ vậy chứ?
Cô chầm chậm bước qua, ngần ngừ mãi mới dám ngó qua lỗ mắt mèo, rồi thở phào nhẹ nhõm: Người đang đứng bên ngoài là vị hôn phu Tần Bân trong dáng vẻ phong trần cực nhọc.
Cô xả nước tắm cho anh, sau đó đi nấu mỳ.
Tần Bân vừa ngồi trong bồn tắm vừa nói: “Khổ thật đấy, ngụy trang trà trộn vào sòng bạc chỉ sợ bị lòi đuôi. Cũng may hồi đại học anh có học cách chơi tú lơ khơ, cố tình thua ít tiền, lượn lờ vài vòng cuối cùng cũng chụp được mấy tấm ảnh.”
“Anh cũng to gan gớm.” Giai Ninh đập hai quả trứng vào nồi mỳ, khuấy chầm chậm: “Nếu bị tóm thì không biết bị đưa tới nơi nào rồi.”
“Đúng là rất nguy hiểm.” Tần Bân nói, “Nhưng số ảnh này không chỉ là tin tức mà còn là bằng chứng trước tòa, em hiểu không? Công an cũng không lần ra được đâu.”
Cô cười: “Nói khoác.”
Tần Bân hỏi: “Bên em sao rồi? Sắp thành công rồi chứ?”
“Sắp rồi.” Giai Ninh trả lời, “Thầy nói sau khi thành công phải tặng cho chúng ta một món quà cưới thật lớn.”
“Ài, kể ra em cũng vất vả rồi, chuyện kết hôn anh không làm được gì, toàn một tay em lo liệu.”
“Đâu có.” Giai Ninh đáp, “Chẳng phải chỉ có việc đặt tiệc, mua đồ đạc, viết thiếp mời, liên lạc với người thân thôi sao? Có gì đâu, à, anh xong chưa? Ra ăn mì đi.”
Tần Bân không trả lời.
“Tần Bân?”
“Em lại đây nào, lưng anh ngứa quá.”
Giai Ninh rảo bước tiến vào phòng tắm thì bị anh tóm lấy mắt cá chân mảnh khảnh, cánh tay rắn chắc vừa kéo nhẹ một cái, cô đã ngã vào trong bồn tắm, quần áo đầu tóc ướt hơn phân nửa, ánh mắt cũng trở nên hoang mang.
“Nhớ anh không?” Tần Bân hỏi.
“Nhớ nhung gì, bận bỏ xừ.”
“Em có phải phụ nữ không vậy?”
Cô phì cười: “Phải hay không lẽ nào anh không biết?”
Nói xong thì lửa tình bốc lên, hai người làm một lần trong bồn. Tư thế không thoải mái lắm, Giai Ninh đang điều chỉnh thì Tần Bân đã đạt tới cao trào rồi. Thấy người anh run lên, cô thầm thở dài, mình đã hai mươi sáu tuổi, nhất định là già rồi, nếu không sao chưa gì đã lãnh cảm thế này?
Anh cất lời: “Anh xin lỗi.”
Cô hôn lên trán anh: “Anh ăn xong nhớ phải nghỉ ngơi đấy.” Rồi bước ra khỏi bồn tắm, khoác áo choàng, múc mì cho anh.
Khi cả thể xác lẫn tinh thần cô đều đã lơi lỏng phòng bị vì lười biếng thì điện thoại chợt đổ chuông. Cô không nhìn số đã nghe máy, bỗng thấy giọng nói này như thể vọng tới từ một thế giới khác: “Cuối tuần còn một ngày.”
“Châu Tiểu Sơn đấy à?”
“Là tôi.”
Cô cầm điện thoại nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm kiên cố như bức tường, làn sương trong đêm thu phủ khuất ánh đèn chiếu ra từ những ô cửa sổ.
Cổ họng nghẹn ứ, mãi lâu sau cô mới thốt nên lời: “Tôi quên mất. Mà tôi đã bảo với cậu rồi còn gì, tôi bận.”
“Rốt cuộc là bận hay là quên.”
“…”
“…”
Đúng lúc Tần Bân đi ra khỏi phòng tắm, cô vội vàng tắt máy, liền đó lại thấy hối hận, mình đang làm gì thế này? Nói chuyện điện thoại với học viên thì có gì phải giấu giếm chứ? Nghĩ vậy nhưng cô vẫn không gọi lại.
Đêm đó cô mơ thấy cậu ta, nhưng không hề lấy làm bất ngờ.
Gương mặt trắng trẻo quả thật rất điển trai, nếu nhìn kỹ thì gương mặt ấy đang nhìn cô, khẽ mỉm cười, rõ ràng có ý khiêu khích.
“Tôi đâu có nợ nần gì cậu.” Cô nói, “Sao cậu cứ bám riết lấy tôi như đòi nợ thế?”
“Ai bảo em không nợ tôi?” Tiểu Sơn trong giấc mơ ấy đáp, gương mặt thoắt ẩn thoắt hiện.
“Tôi là giảng viên của cậu.”
“Không phải.”
Dù có đang mơ, cô cũng không thích lằng nhằng nhiều, thấy trái ý mình liền muốn bứt ra. Đột nhiên người kia vươn tay định bắt lấy tay cô.
Cô choàng tỉnh, người đẫm mồ hôi.
z
Chủ nhật trời mưa.
Sáng sớm Tần Bân đã gọi điện cho anh em đồng nghiệp thông báo tình hình ổn cả, Giai Ninh ngồi trên chiếc sofa cạnh cửa sổ cắn móng tay. Anh cúp điện thoại, đi qua kéo tay cô: “Em làm sao thế? Lo lắng điều gì à?”
Cô đáp: “Chúng ta đừng ở nhà nữa, đi ăn cơm đi!”
Anh nói: “Trời đang mưa kìa.”
“Đi mà.”
Hai người tới nhà hàng Maxim cách nhà không xa ăn cơm Tây, tâm trí Giai Ninh để tận đâu đâu, ăn như nhai rơm, chốc chốc lại ngó ra ngoài. Trận mưa này dường như ngày càng nặng hạt, khăng khăng không chịu tạnh. Cô tự an ủi mình rằng, lần này không phải cô cố tình thất hẹn mà là ông trời không chiều lòng người.
Tần Bân gặp người quen nên đưa cô qua chào hỏi, đối phương cũng là một đôi còn trẻ, nghe nói Tần Bân và Giai Ninh sắp kết hôn bèn kéo bàn qua thảo luận xem cuối năm nay có nên cùng đi du lịch một chuyến. Tần Bân đề nghị đi Tây Tạng bằng tuyến tàu hỏa mới mở, vừa thú vị vừa có ý nghĩa. Giai Ninh nhìn điện thoại.
“Em có việc à?” Tần Bân hỏi.
Suy nghĩ lướt qua trong đầu, vừa mở miệng cô đã buột ra câu nói dối: “Em cứ cảm thấy ở phòng thí nghiệm có gì đó chưa ổn.”
“Vậy em mau đi đi.”
“Lát nữa anh tự về nhé?”
“Không sao. Em đi đi.”
Cô chạy vội ra ngoài, đến ô cũng không giương lên. Phóng xe trong màn mưa, lượn hai vòng từ phía Đông thành phố tới phía Tây, nhấn còi phóng vèo qua cổng trường, lướt qua sát sạt vạt áo của học viên như một cơn bão, bị cần gạt giảm tốc chà vào đến đau, cô lao thẳng tới dưới ký túc xá của Châu Tiểu Sơn mà lần trước đã ghé qua, thắng kít lại.
Cô nhìn lại mình trong gương, mặt đỏ tía tai, tóc rối bù, hệt như chạy bộ tới đây vậy.
Có chút khinh bỉ chính mình.
Hoặc hôm qua không nên nuốt lời, hoặc là hôm nay dứt khoát không đến luôn, giờ đã về chiều, biết đưa cậu ta đi thăm quan ở đâu đây? Khuôn viên trường hay là Di Hòa Viên bên cạnh?
Tuy nhiên, đó không phải điều quan trọng, quan trọng là, cô thấy lúng túng.
Hút xong một điếu thuốc, Giai Ninh gọi điện cho Châu Tiểu Sơn, nhưng không ai nhận.
Cô nhìn lên trên, cửa sổ phòng cậu ta vẫn đang mở, một chạc cây dương lớn còn đưa hẳn vào phòng.
Giai Ninh đợi một lát, rồi xuống xe lên tầng tìm cậu ta.