Từ Trị Kiến lại không nhận thấy tiếng “Vâng” đó lạnh nhạt, mà cho rằng Thẩm Xuân Hiểu thẹn thùng. Là đấng nam nhi, anh hoàn toàn có trách nhiệm, có nghĩa vụ phải chủ động quan tâm, bởi thế nhiệt tình nói: “Cô Thẩm, tôi có thể mời cô nhảy một bài không?”.
Vốn không muốn nhảy, nhưng bỗng thấy Lư Hạo Tường đang bước vào, Thẩm Xuân Hiểu lại càng chẳng có hứng thú, dịu dàng nói: “Xin lỗi anh Từ, tôi có chút mệt mỏi!”.
Từ Trị Kiến vội nói: “Cô mỏi ở chỗ nào? Không sao chứ?”.
“Không sao.” Thẩm Xuân Hiểu gượng cười: “Tôi ngồi một chút là khỏe ngay thôi! Anh Từ cứ tự nhiên”. Nói xong, cô lịch sự gật đầu rồi tìm cho mình một góc khuất để hưởng thụ sự yên tĩnh.
Từ Trị Kiến bị từ chối nên cũng không quấy rầy cô nữa. Cô tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi, vừa ngồi xuống thì một nhân viên đến phục vụ nước uống. Xem ra, Trương Hướng Dương rất biết cách lãnh đạo, những nhân viên của anh đều vô cùng tinh nhanh. Thẩm Xuân Hiểu bưng cốc nước cam, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn!”.
Vị trí cô ngồi cách chỗ của Triệu Yến Minh rất xa nên không nghe thấy Triệu Yến Minh và Trương Hướng Dương đang nói chuyện gì. Nhìn sàn nhảy trước mặt, cô nhẹ nhàng uống ngụm nước cam, cảm giác mình chẳng hợp gì với không khí nơi đây.
Một cô gái hai mươi tám tuổi sợ kết hôn, đến tham gia hoạt động xem mặt với quy mô lớn mà chẳng có liên quan gì đến mình, đứng ở vị trí người ngoài cuộc để nhìn người khác bận bịu với việc tìm một nửa của đời mình, bản thân cô lại như một vị khách qua đường, nghĩ thế nào cũng có cảm giác kỳ quặc.
Thẩm Xuân Hiểu quyết định ẩn mình như thế. Trương Hướng Dương suy nghĩ rất chu đáo, để giúp những vị khách không cảm thấy nhàm chán, anh đã bố trí cho ánh đèn không sáng lắm mà có vài phần mông lung, tô thêm vẻ lãng mạn.
Thẩm Xuân Hiểu ngồi ở một góc trống, cố ý thoát khỏi ánh mắt của mọi người, bởi thế cũng không thu hút sự chú ý của người khác lắm.
Đây là lần đầu tiên cô tham gia hoạt động như thế này, tuy bị Triệu Yến Minh kéo đến nhưng cô cũng hiểu được ý tốt của bạn, cô ấy chỉ muốn mình từ bỏ nỗi sợ hãi trong lòng mà thôi.
Đối với tình yêu, Triệu Yến Minh năng nổ hơn Thẩm Xuân Hiểu. Điều mà Triệu Yến Minh bài bác chỉ là những cuộc xem mặt mà bố mẹ sắp đặt, nhưng khát vọng tình yêu, khát vọng tìm thấy một nửa của đời mình thì mãnh liệt hơn rất nhiều so với Thẩm Xuân Hiểu.
Triệu Yến Minh thường nói: Chúng ta không thể làm trái với quy luật tự nhiên mà ảnh hưởng đến sự hài hòa của xã hội, không thể sống độc thân cả đời được, tại sao lại không tìm cho mình một người cùng chung sống để những ngày tháng sau này thêm phần thú vị chứ?
Từ câu nói ấy có thể thấy, Triệu Yến Minh không bài xích sự gò bó của cái gọi là vòng vây gia đình, cô chỉ không muốn tùy tiện chọn một người nào đó để cùng vào vòng vây ấy. Người thực sự bài xích điều đó chính là Thẩm Xuân Hiểu, một lần thất bại trong tình yêu đã khiến cho trái tim cô nguội lạnh với cụm từ “hôn nhân”.
Hai mươi tám tuổi, vẫn giữ được lý tưởng của tuổi thanh xuân, chiếc roi da trong tay bố mẹ ở một thành phố khác có dài đến mấy cũng chẳng thể chạm đến được sợi tóc của cô, nhưng cô có thể lừa gạt họ mãi sao? Cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, đến lúc bố mẹ biết tình hình của con gái thì khó trách được việc các cụ lo lắng, khó chịu, đến khi ấy cô làm sao kham nổi? Liệu có cái lỗ nào cho gái ế như cô chui xuống không?
Nhưng, cô sợ tình yêu như thế thì sao có thể hi vọng sẽ có một chàng trai nào đó nhẹ nhàng đến mở cánh cửa lòng của cô được chứ?
Sự náo nhiệt và ầm ĩ ở nơi chỉ cách xa mấy mét kia rõ ràng chẳng có quan hệ gì tới cô. Thẩm Xuân Hiểu một tay chống lên trán, tay khác bất giác nhẹ nhàng chuyển động trên thân cốc.
“Hì!”, một tiếng cười nhẹ bỗng vang lên tai cô.
Thẩm Xuân Hiểu ngước mắt lên, đúng như dự liệu, cô nhìn thấy khuôn mặt cười đáng ghét của Lư Hạo Tường. Cô chau mày, không khách khí nói: “Âm hồn không tan”.
Lư Hạo Tường cười hi hi, nói: “Ồ, cô ở đây học theo Lâm muội muội[6] sao? Em gái họ Lâm mới có mười sáu xuân xanh, đôi mày khẽ chau lại, hơi thở nhẹ nhàng, ai ai cũng yêu mến. Giám đốc Thẩm, cô vẫn còn kém xa so với người ta, muốn thu được hiệu quả như thế thì thật sự quá khả năng rồi, cũng bắt chước việc mà Đông Thi[7] đã làm, như thế chỉ càng bôi xấu hình tượng của Đông Thi thôi!”.
[6]. Lâm đại muội: là một cách gọi thân quen dành cho nhân vật Lâm Đại Ngọc trong tiểu thuyết Hồng lâu mộng của tác giả Tào Tuyết Cần.
[7]. Thời Xuân Thu, ở nước Việt có nàng Tây Thi, thân hình yểu điệu, môi hồng răng trắng, vô cùng xinh xắn. Nhưng do bệnh tim nên nàng thường dung tay ôm ngực, đôi mày chau lại. Dù vậy, dáng điệu của nàng vẫn vô cùng dễ thương và rung động lòng người. Nhà bên có nàng Đông Thi xấu xí, thấy vậy cũng bắt chước làm theo, nhưng lại càng thêm xấu xí.
Những lời đó chẳng phải đang nhiếc móc cô học cách nàng Đông Thi bắt chước chau mày sao? Vô cùng tức giận, Thẩm Xuân Hiểu hít một hơi thật sâu và nhắc nhở mình bình tĩnh. Lư Hạo Tường quen thuộc nơi này hơn cô, nếu cô thật sự nổi nóng thì mới thật sự làm xấu hình tượng bản thân. Cô chau mày, cong môi giễu cợt: “Giám đốc Lư, trong mắt anh, tôi là gái ế, việc tôi ngồi ở đâu cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng tôi thấy có một điều kỳ lạ, anh là người đáng giá như thế, tại sao biết bao cô gái trong sảnh đường kia chẳng ngó ngàng gì tới anh thế nhỉ? Xem ra quan niệm thẩm mĩ của họ bình thường quá. Anh chàng tự cho mình là tài giỏi, số phận cuối cùng ắt hẳn chỉ có thể dương dương tự đắc mà thôi!”.
“Quá khen, quá khen!”, Lư Hạo Tường cười ha ha rồi ngồi xuống bên cạnh cô một cách rất tự nhiên, nói: “Cũng chưa đến mức phải dương dương tự đắc!”. Anh giơ tay, mười mấy tấm danh thiếp trong lòng bàn tay tạo thành khối hình chữ nhật, tiếng cười mang theo ý khoe khoang. “Họ cương quyết nhét danh thiếp vào tay tôi, tôi chỉ đành miễn cưỡng nhận thôi. Những cô gái ấy đều có điều kiện rất tốt, việc này chẳng phải khiến tôi khó xử lắm sao? Giám đốc Thẩm, nếu có thời gian, mong cô góp ý giúp tôi nhé!”
“Xin lỗi, tôi sẽ không dùng thời gian của mình để làm những chuyện vô ích. Hơn nữa, muốn giúp người thì phải xem đối tượng là ai. Đối tượng là Lư Hạo Tường anh sao? Tôi không có nghĩa vụ và cũng chẳng có hứng làm việc ấy!”.
“Nói rất hay, tôi có thể hiểu được. Cảm thấy hổ thẹn khi đối diện với những người bạn cùng giới ưu tú hơn mình cũng là điều khó tránh. Lòng tự trọng của Giám đốc Thẩm rất lớn, tôi cũng không thể ép người vào hoàn cảnh khó khăn được, đúng không?” Lư Hạo Tường miệng lưỡi sắc sảo, rồi lại tươi cười bổ sung thêm: “Hơn nữa, nhìn thân thương phận rất tổn hại sức khỏe. Tôi cũng không thể nhẫn tâm vui vẻ trên sự xấu hổ của cô được, đúng không?”.
“Anh mới là người phải xấu hổ đấy!” Nhìn vẻ mặt ung dung bỡn cợt của Lư Hạo Tường, Thẩm Xuân Hiểu thật sự muốn làm cho ngũ quan của anh ta thay đổi vị trí, chóp mũi nở hoa. Tay cô run run nhưng cuối cùng vẫn khống chế được, không đánh đổ cốc nước. Cô nghiêng đầu nhìn, bây giờ mà to tiếng với anh ta chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ. Lư Hạo Tường cứ trơ trẽn như thế, bản thân lại không khiến anh ta mất mặt được, Thẩm Xuân Hiểu hôm nay thật sự tâm trạng không thoải mái, không muốn hiếu chiến, cũng chẳng thể chịu thua, cô nhẫn nhịn nói: “Tôi chỉ muốn yên tĩnh một lúc thôi, xin anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, điều đó tốt cho tất cả mọi người đấy!”.
Lư Hạo Tường cười nói: “Xem ra Giám đốc Thẩm coi nơi đây là phòng làm việc của mình rồi, đây là nơi công cộng nên chẳng ai có quyền sở hữu cả. Tôi cảm thấy chỗ này rất tuyệt nên không muốn rời khỏi! Kỳ lạ, ông chủ Trương nói mỗi người đều có những ưu điểm tuyệt vời, nhưng sao tôi chẳng thể tìm thấy ưu điểm nào ở nơi cô thế nhỉ?”.
“Như nhau cả thôi!” Thẩm Xuân Hiểu đứng lên, liếc xéo anh một cái, lời nói kèm theo ý coi thường: “Anh không đi thì tôi đi!”.
“Cứ tự nhiên!” Lư Hạo Tường cười rồi nhẹ nhàng đưa tay ra làm động tác xin mời.
Thẩm Xuân Hiểu thật sự không muốn đối diện với anh chàng này nữa, nếu biết hôm nay anh ta có mặt ở đây thì cho dù Triệu Yến Minh có dùng khoản tiền lớn thế nào để dụ dỗ, cô cũng không đến. Đương nhiên, nếu khoản tiền của Triệu Yến Minh vượt quá sáu đơn vị, cô cũng sẽ cân nhắc.
Thấy Thẩm Xuân Hiểu rời đi trong sự phẫn nộ, Lư Hạo Tường chau mày cười, nụ cười thắng lợi, ngay cả trong mắt cũng nhấp nháy ánh sáng của sự khiêu chiến.
Triệu Yến Minh không biết Thẩm Xuân Hiểu ở bên này đang bực bội chán chường thế nào, bởi cô nói chuyện quá mải miết với Trương Hướng Dương. Cô đã bắt đầu hoạch định cho việc phỏng vấn, ngay cả thời gian cũng đã lên lịch. Nếu không phải vì Trương Hướng Dương quá bận thì cô đã hẹn phỏng vấn anh ngay ngày hôm nay rồi.
Bây giờ, Trương Hướng Dương muốn đi tiếp đãi những vị khách mời giả danh. Triệu Yến Minh vô cùng vui mừng và hài lòng, cô vừa ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Xuân Hiểu đang đứng ở phía trước bên phải với vẻ bực bội, anh chàng với nụ cười đắc ý đang đứng bên cạnh chẳng phải là Lư Hạo Tường sao?
Xem ra họ thật sự không hợp nhau, vừa gặp mặt là đã tuốt gươm giương nỏ ra rồi. Triệu Yến Minh hứng thú nhìn Thẩm Xuân Hiểu đi vào đám người.
Cô mỉm cười, lúc trước vì một lòng nghĩ đến cuộc phỏng vấn Trương Hướng Dương nên cô chẳng hề để tâm đến những động tác nhỏ nhặt của Thẩm Xuân Hiểu ngoài sân thượng. Lúc này Thẩm Xuân Hiểu bị anh chàng Lư Hạo Tường chọc tức đến nỗi đầu óc quay mòng mòng mà hằm hằm lao vào giữa đám người xem mặt. Đây đúng là chuyện tốt.
Cái nàng Xuân Hiểu này miệng lưỡi sắc sảo chẳng bằng anh chàng Lư Hạo Tường đang đứng bên đó. Xem ra, anh ta là người chiếm ưu thế rồi.
Thẩm Xuân Hiểu dáng người cao ráo, xinh đẹp, thêm vào nữa lại biết cách ăn mặc, đúng là hình tượng người phụ nữ hiền thục. Từ Trị Kiến với tấm lòng nhiệt huyết, cảm thấy tất cả các cô gái tham gia hoạt động này đều không sánh bằng Thẩm Xuân Hiểu, vì thế một lần nữa lấy hết dũng khí đến mời cô khiêu vũ.
Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy nếu đi vào đám đông mà không khiêu vũ thì lại quá gây sự chú ý, lấy lòng mọi người và tỏ ra nổi trội vốn không phải là việc cô thích làm. Nếu Từ Trị Kiến đã có lời mời, mình lại từ chối nữa cũng không hay cho lắm, bởi thế lần này cô cùng anh bước vào sàn khiêu vũ.
Tuy trình độ khiêu vũ của cô bình thường nhưng Từ Trị Kiến nhảy cũng khá, dưới sự dẫn dắt động tác của anh, cô cũng không bị mất mặt. Triệu Yến Minh như đang xem dạ vũ, đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn hai người họ mong tìm thấy một manh mối nào đó dưới ánh đèn mập mờ.
Từ Trị Kiến rất có cảm tình với Thẩm Xuân Hiểu, luôn dùng ánh mắt đầy tình ý để biểu thị tấm lòng yêu thích cô. Đến tham gia buổi xem mặt do hiệp hội này tổ chức, anh vốn chỉ có suy nghĩ thử xem thế nào thôi, không ngờ mọi việc lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, anh đã bị tiếng sét ái tình với Thẩm Xuân Hiểu.
Cảm giác trái tim rung động khiến trái tim anh chàng ba mươi tuổi bỗng trở nên đầy nhiệt huyết, rất đỗi hài lòng.
Tiếc là Thẩm Xuân Hiểu tinh thần sớm đã ở cách xa tám trăm dặm rồi, ánh mắt tỏ tình của anh hoàn toàn như đàn gảy tai trâu.