ng cưỡng lại nổi tính tò mò, cô đánh mắt nhìn Từ Trị Kiến và Thẩm Xuân Hiểu, rồi lại nhìn sang anh chàng Lư Hạo Tường đang đứng ở góc khác.
Lúc này, Lư Hạo Tường đang híp mắt nghịch tệp danh thiếp trên tay, ánh mắt lại hướng tới phía đám đông, không biết đang nhìn ai nữa, trông bộ dạng có chút uể oải. Nhưng cho dù như thế, khí chất vô cùng lãnh đạm của anh cũng khiến người khác phải để ý.
Triệu Yến Minh chuyển ánh nhìn, cô khẽ cười rồi bưng ly rượu đi đến.
Nghe tiếng bước chân, Lư Hạo Tường ngẩng đầu thấy Triệu Yến Minh đang đi về phía mình, anh cười cười thay cho lời chào hỏi.
Triệu Yến Minh ngồi xuống đối diện Lư Hạo Tường, cười dịu dàng rồi nâng ly rượu nói với anh: “Chào anh, tôi là Triệu Yến Minh!”.
Triệu Yến Minh cười nói: “Anh không khiêu vũ sao?”.
Lư Hạo Tường quay sang nhìn cô một cái, ánh mắt mang theo ý cười, uể oải nói: “Nếu cô mời tôi khiêu vũ thì tôi có thể suy nghĩ lại!”.
Triệu Yến Minh cười nhẹ, ánh mắt lướt qua tệp danh thiếp trong tay anh, nói xấu xa: “Thôi, nếu mời anh khiêu vũ, tôi sẽ trở thành mục tiêu công kích mất. Hơn nữa, tôi còn phải chú ý một chút tới tình cảm bạn bè chứ, không thể vui đùa với anh trong khi anh vừa chọc tức bạn tôi được!”.
“Bạn bè? Thẩm Xuân Hiểu?” Lư Hạo Tường động lòng, thầm nghĩ, có phải cô gái này cũng quen biết An Châu? Nghĩ tới An Châu, lòng anh đau nhói, tuy mọi chuyện đã qua lâu rồi nhưng khi cái tên ấy bỗng nhiên được gợi lên từ đáy lòng, nó vẫn khiến anh đau đớn.
Đối với sự ra đi không lời từ biệt của An Châu, anh không thể nói rõ cảm giác trong lòng mình, yêu thương xen lẫn oán hận, đau đớn hòa cùng bi ai, tất cả dường như đan chéo với nhau mang đến cho anh cảm giác vô cùng mãnh liệt, khó có thể hình dung.
“Hai người hình như quen biết nhau rất lâu rồi?” Tính tò mò của Triệu Yến Minh đang không ngừng bành trướng trong cô. Thẩm Xuân Hiểu làm gì cũng rất bình tĩnh, điềm đạm, còn anh chàng Lư Hạo Tường này thì thật sự đáng gờm, chỉ cần anh ta nói nhẹ nhàng vài câu là đã chiếm thế thượng phong và khiến Thẩm Xuân Hiểu biến sắc. Nếu không tò mò một chút, cô cũng có lỗi với tâm hồn bị Thẩm Xuân Hiểu làm tổn thương của mình lắm.
“Các cô là bạn bè thì vấn đề này cô cần gì phải hỏi tôi!” Lư Hạo Tường lấy lại tâm trạng, thản nhiên cười, nụ cười rất lịch sự mà cũng vô cùng ngạo mạn.
“Trên đời này không có tình yêu vô duyên vô cớ, cũng chẳng có mối hận thù nào bỗng dưng được tạo nên cả, xem ra, mối hiềm khích của hai người không phải ngày một ngày hai. Là bạn Xuân Hiểu, tôi cũng nên tránh xa anh một chút. Chỉ là sự hiếu kỳ của tôi thường vượt quá tình bạn mà thôi!” Bị từ chối thẳng thừng như thế, Triệu Yến Minh không hề lúng túng, vẫn tươi cười nói.
Lư Hạo Tường nghe cô nói thế lại cười lớn, đánh mắt nhìn cô một lượt, lời nói vừa lạnh nhạt vừa sâu cay: “Những cô gái xinh đẹp đều cho rằng mình là tâm điểm chú ý, cho rằng ai cũng có nghĩa vụ trả lời câu hỏi họ đưa ra, vậy nên càng có tính tò mò. Có người nói, một cô gái bằng năm trăm con vịt! Thế thì liệu một mỹ nữ tương đương với cả nghìn con vịt không?”.
“Quá khen, quá khen! Tôi không bao giở phủ nhận vẻ đẹp của bản thân. Tuy bị anh sánh ngang với nghìn con vịt, nhưng tôi thà chết vẫn bảo vệ quyền lợi được tò mò của mình!” Triệu Yến Minh không nổi giận, mà vẫn mỉm cười, vô cùng tự nhiên, nhã nhặn cầm chiếc ly lên, có ý hờ hững nói: “Những anh chàng đẹp trai một chút đa phần đều thích giả vờ độc địa, cho rằng có thể liếc nhìn phụ nữ trong thiên hạ bằng nửa con mắt. Lư Hạo Tường anh hãy dựa vào chính hành vi của mình để kiểm chứng câu nói này. Tôi nghĩ, tôi cũng hiểu đôi phần về nguyên nhân hiềm khích của anh và Xuân Hiểu rồi đấy!”.
Bị cô gái đối diện mỉa mai một trận, Lư Hạo Tường thầm nghĩ, quả nhiên ngưu tầm ngưu mã tầm mã, ngay cả miệng lưỡi sắc sảo cũng giống, bởi thế anh cười nói: “Quả nhiên gần mực thì đen, bây giờ tôi đã hiểu”.
“Anh quá khen, nhưng tôi lại cảm thấy đúng ra là gần đèn thì rạng!” Triệu Yến Minh mỉm cười, cô vốn xinh đẹp, giờ lại thêm vẻ liếc mắt cười, càng thêm phần quyến rũ.
Lư Hạo Tường nãy giờ không chú ý nhưng lúc này đối diện với nụ cười của cô, anh cảm thấy cô thật sự xinh đẹp, vẻ đẹp không giống Thẩm Xuân Hiểu. Vẻ đẹp của Thẩm Xuân Hiểu mang theo chút kiêu ngạo, lạnh lùng. Còn vẻ đẹp của cô lại là sự thân thiết, nhiệt tình, khiến người khác như được tắm gió xuân, cảm giác thật gần gũi.
Điều kỳ lạ là, Thẩm Xuân Hiểu càng lạnh lùng, cao ngạo thì anh lại càng muốn khích bác cô, khích bác cho cô tức giận đến đỉnh điểm, anh mới có vài phần đắc ý. Trái lại, đối với vẻ thân thiết của Triệu Yến Minh, anh lại chẳng thấy hứng thú gì.
Thấy Thẩm Xuân Hiểu ở bên kia đã kết thúc bài khiêu vũ, Triệu Yến Minh đứng lên cười nói: “Thôi được rồi, một nghìn con vịt như tôi phải đi đây, anh Lư, tạm biệt”.
Lư Hạo Tường mặt không biến sắc, cười nói: “Cảm ơn vì đã để cho lỗ tai tôi được yên!”.
“Nói hay lắm, nói hay lắm!” Bây giờ, Triệu Yến Minh càng muốn biết tình hình của Thẩm Xuân Hiểu ở đằng kia như thế nào, bởi vậy những lời nói chua ngoa của Lư Hạo Tường, cô chỉ xem như lời nhảm nhí.
Thẩm Xuân Hiểu từ chối khéo léo lời mời của một anh chàng khác ở bài khiêu vũ thứ hai, cũng khước từ sự quan tâm ân cần của Từ Trị Kiến, rồi ra khỏi sàn khiêu vũ.
Triệu Yến Minh ngẩng mặt tươi cười nói: “Cảm giác thế nào?”.
Thấy Triệu Yến Minh có ý xấu, Thẩm Xuân Hiểu vừa bực vừa buồn cười, nhìn bạn một cái rồi nói: “Ở trong đám nam nữ dư thừa hormone này, vừa phải chịu đựng ánh mắt ngưỡng mộ cùng những cái lườm trắng trợn, vừa phải chịu đựng sự nhiệt tình và cả sự ghen tuông của bao người thì cậu sẽ cảm thấy thế nào?”.
“Cậu đừng nói cay nghiệt thế chứ?” Triệu Yến Minh cười nói: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Ai bảo cậu ra vẻ nho nhã, giống thục nữ làm gì cơ chứ?”.
“Thế còn cậu? Tình hình thế nào? Trương Hướng Dương cũng là anh chàng xuất sắc, nếu cậu dự định đêm nay động phòng hoa chúc thì tớ sẽ tự lái xe về!” Thẩm Xuân Hiểu nheo mắt nhìn Triệu Yến Minh, nhẹ nhàng giễu cợt.
“Hôm nay là ngày xui của tớ hay sao ý? Gặp anh chàng chua ngoa Lư Hạo Tường, còn cả cô bạn sắc sảo như cậu nữa, có phải những lời nói đanh thép của hai người đều hướng đến tớ không vậy? Hai người cứ châm biếm nhau, nhưng tớ không phải là con cá trong ao, sao lại bị liên lụy chứ?”.
“Haizzz, đừng có gộp tớ với anh ta vào với nhau, chúng tớ cùng đẳng cấp sao?” Thẩm Xuân Hiểu vẻ mặt coi khinh, thẳng thừng ngắt lời.
Triệu Yến Minh phì cười, nói: “Được, được, được, coi như tớ chưa nói gì. Giờ tớ muốn đi khỏi đây, cậu có đi không?”.
“Đương nhiên rồi, lẽ nào lại đợi người ta mời ăn đêm?” Thẩm Xuân Hiểu liếc nhìn.
Hai người đến chào Trương Hướng Dương rồi rời khỏi Hiệp hội Thước kiều, nhưng thời gian vẫn còn quá sớm, là những cô gái nơi đô thị, nếu còn sớm như vậy mà đã về ngủ thì quả là lãng phí cuộc đời. Hai người nhìn nhau, Thẩm Xuân Hiểu nói: “Đi uống ly rượu chứ!”.
Triệu Yến Minh tươi cười, lúc này cần hơn hết là một nơi chỉ có cô và Thẩm Xuân Hiểu, để cô giải tỏa trí tò mò của mình, Xuân Hiểu đã chủ động đề xuất, cô cũng đồng ý ngay.
Hai người vào một quán rượu có vẻ rất cao cấp ở ven đường, vừa đặt mình trong sự náo nhiệt của những ánh đèn lung linh sắc màu, tế bào tò mò của Triệu Yến Minh bỗng chốc được kích thích, đôi mắt lấm la lấm lét, đôi mi dài chớp chớp như cánh bướm, nói thậm thụt: “Chẳng lẽ phải nên khai thật ra rồi sao?”.
“Khai gì chứ?” Thẩm Xuân Hiểu nâng ly rượu lên, chiếc ly đế cao trong suốt, thứ chất lỏng màu tím nhạt trong đó càng trở nên kiều diễm dưới sự khúc xạ của ánh đèn.
“Quan hệ của cậu với tay Lư Hạo Tường đó!”.
“Chúng tớ là đồng nghiệp!” Thẩm Xuân Hiểu chau mày.
“Đơn giản thế thôi sao? Xem chừng không giống quan hệ đồng nghiệp lắm nhỉ? Tớ chưa bao giờ thấy cậu vì một người dưng mà ngay cả vẻ ngụy trang thục nữ xuất sắc đến thế cũng bị lột bỏ sạch đấy!”.
“Gì mà vẻ ngụy trang thục nữ chứ? Tớ chưa bao giờ là thục nữ!” Thẩm Xuân Hiểu nói như không thể chịu nổi nữa. “Cậu có thể đừng ngoa ngoắt như thế được không? Cậu mới là thục nữ ấy, cả nhà cậu đều là thục nữ!”
Triệu Yến Minh phì cười, chữa lời: “Được rồi, coi như tớ nói sai. Từ trước tới nay, dù Thái Sơn có sập xuống thì mặt cậu cũng không biến sắc, thế mà với Lư Hạo Tường, cậu lại mất bình tĩnh thế?”.
Thẩm Xuân Hiểu uống thêm một ngụm rượu nữa, thở dài một hơi rồi nhẹ nhàng nói: “Anh ta là bạn trai cũ của An Châu! Cái người mà trước khi đi Canada, An Châu đã rời bỏ đấy!”.
Triệu Yến Minh thất thanh, kinh ngạc nói: “Chính là anh ta?”.
Thẩm Xuân Hiểu gật đầu, nói: “Cậu đừng nói cậu là người vô tội gặp tai họa nữa, tớ mới là người hứng nạn đây. Về sự ra đi của An Châu, anh ta đổ hết tội lỗi lên tớ, hơn nữa, xích mích giữa bọn tớ không chỉ có thế thôi đâu. Cho nên, chẳng có lần nào tớ với anh ta có thể trò chuyện trong hòa bình cả!”.
Triệu Yến Minh mở to hai mắt, thở dài nói: “Không ngờ tớ đi tu nghiệp có một năm mà xảy ra nhiều chuyện như thế, sớm biết vậy, tớ đã nhường vé cho người khác rồi. Rốt cuộc tớ đã bỏ lỡ bao nhiêu chuyện hay rồi?”.
Thẩm Xuân Hiểu tính tình điềm đạm mà cũng không chịu nổi, bèn trừng mắt với Triệu Yến Minh: “Không tò mò như thế thì cậu sẽ chết à?”.
“Tò mò là một phần trong công việc của tớ, hoàn toàn là một bản năng, ha ha!” Triệu Yến Minh nói với vẻ đồng tình. “Tớ cũng có phần hiểu được tại sao anh ta lại tỏ thái độ ấy với một mỹ nữ như cậu. Tớ dám chắc rằng sau khi anh ta bị An Châu bỏ rơi thì đã hận đời, coi tất cả mỹ nữ trong thiên hạ là kẻ thù rồi. Haizzz!”
“Cậu muốn gây chuyện với anh ta hả?”
“Tớ có rảnh đến mức ấy đâu. Chẳng qua là lúc trước thấy cậu và anh ta có chút hiềm khích nên tớ đi thám thính chút thôi. Tớ chẳng có hứng thú với anh ta, ai mà rỗi hơi coi việc đấu khẩu với anh ta là thú vui chứ!”
Thẩm Xuân Hiểu bật cười, nói: “Thôi đừng nhắc đến anh ta nữa, chúng mình nói chuyện khác đi! Tình hình của cậu sao rồi? Có phải sắp đi gặp cô chú Trương rồi không?”.
Triệu Yến Minh nhăn mặt nói: “Xuân Hiểu, cậu có thể đừng tàn nhẫn như thế không? Cứ lúc nào tâm trạng tớ tốt tốt một chút, chỉ cần một câu nói của cậu là tớ phải quay về với hiện thực rồi, lẽ nào cậu không biết hai chữ cảm thông viết như thế nào?”.