là sẽ bị chìm trong biển người rồi sao, đi, trạm tiếp theo, anh không phải nói còn có tám điều vui mừng ở phía sau sao?" Y Hi Nhi chùn bước, mau mau nói.
Vũ Văn Bác cũng không nghĩ đến thì ra khu vui chơi lại có cái bộ dáng này , trên hình ảnh không phải thật đáng yêu sao? Tại sao hiện thực nhìn đâu cũng đều là đầu người, có phải trúng thời điểm nhân khẩu Hạ Môn quá chật chội?
Cuối cùng, Vũ Văn Bác trực tiếp đưa Y Hi Nhi đi, đi đến rạp chiếu phim.
Nhưng Vũ Văn Bác lại phát hiện, trong rạp chiếu phim muốn được xem phim đều phải đặt mua vé trước trên máy tính, nhất là ngày chủ nhật là thời gian tốt căn bản không có vé xem phim. Cuối cùng xếp hàng xếp hàng nửa ngày, Vũ Văn Bác mua được hai vé xem phim thiếu nhi.
Nhìn vé xem phim thiếu nhi trong tay Vũ Văn Bác, Y Hi Nhi buồn bực, khóe miệng bắt đầu giật giật, đi phía sau Vũ Văn Bác cũng cảm thấy Y Hi Nhi quả thật đã bị chấn động rồi.
"Nếu không. . . . . . Chúng ta đổi chỗ khác?" Đừng nói bước vào, lúc này mới thấy vé xem phim đã chùn bước, đi vào nhất định hận không thể giết chết anh.
Y Hi Nhi gật đầu liên tục, thật vui mừng khi Vũ Văn Bác nói như vậy, trong lòng không ngừng khen Vũ Văn Bác thật là quá hiểu chuyện, thật sự là tri kỉ.
Gần đây cô đã chịu đủ một đôi quỷ ngây thơ Cố Nhã Thuần cùng Đoan Mộc Thác rồi, cô không cần lại nhìn đến cái phim thiếu nhi rắm chó này, như vậy chắc cô sẽ nổi điên. Nghĩ đến hai người lớn lại coi phim ngây thơ như vậy, nhìn lại một chút chung quanh người đến xem đều là trẻ con, Y Hi Nhi lần nữa lùi bước.
Lắc đầu một cái, Y Hi Nhi lộ ra nét mặt đánh chết cô cũng không muốn đi xem chiếu phim, vì vậy Vũ Văn Bác lần nữa cảm thấy rất ít một loại cảm giác bị thất bại.
Có điều cũng thật may, mặc dù lãng phí nửa ngày, cái thứ nhất là kiểu hẹn hò lãng mạng chết từ trong trứng nước còn hai cái hẹn hò kiểu cổ điển vừa ra liền trực tiếp bị lay động, nhưng thật may là anh chuẩn bị mười vẫn còn có bảy.
Thấy đã tới buổi trưa nên Vũ Văn Bác quyết định đi đến một nơi đặc biệt lãng mạn ăn cơm.
Cái chỗ này là bạn trên mạng giới thiệu, nghe nói rất lãng mạn, cô gái nhỏ của anh đến đây nhất định sẽ thích chỗ này .
Vì vậy, mười hai giờ trưa, Vũ Văn Bác mang theo Y Hi Nhi xuất hiện trong một khách sạn ấm áp.
Y Hi Nhi nhìn trong trí bên trong, nghĩ thầm cuối cùng cũng có một chút dáng dấp giống nơi hẹn hò, vì vậy thật vui mừng đẩy cửa vào.
Đẩy cửa một khắc kia, tâm tình Y Hi Nhi nhảy nhót, rốt cuộc cô cũng chờ được đến khi có một buổi hẹn hò bình thường. Nhưng sai khi đẩy cửa ra, Y Hi Nhi chỉ muốn khẩn trương đem mình trốn đi, hận không thể biến chính mình thành người tàng hình.
Tại sao? Y Hi Nhi không sợ trời không sợ đất chỉ sợ Cố Nhã Thuần tính tình nhỏ nhen, còn có người khiến cô sợ hơn sao? Điều này phải ngược dòng đến từng vinh quang trên công tác cô đã từng thực hiện. Nhớ năm đó lúc cô vừa tốt nghiệp đi làm nằm vùng, cảm thấy thật xin lỗi nhất chính là gia đình mình nằm vùng.
Năm đó Y Hi Nhi lừa gạt một tình cảm thiếu niên, lợi dụng tâm hồn thuần khiết của người ta lấy được đầu mối cô muốn, sau đó vẫn còn rất vô sỉ đem cha người ta bắt vào ngục giam ngồi tù, cuối cùng phủi mông chạy lấy người, tháng kia cũng bởi vì phá được vụ án đặc biệt lấy được tiền thưởng cao nhất đầu tiên trong đời, cô mừng rỡ trên mặt cười nở hoa.
Kẻ khốn kiếp là phụ thân của người thiếu niên, nhưng thiếu niên là vô tội, nhưng vì để đến gần tội phạm nên Y Hi Nhi đành giả dạng làm thiếu nữ mười sáu tuổi cùng thiếu niên gặp nhau, cuối cùng Y Hi Nhi thành công bắt được tội phạm, tuy nhiên điều đó cũng tổn thương đến lòng của một người thiếu niên.
Hiện tại, đã qua vài năm, người thiếu niên kia cư nhiên lại xuất hiện tại nơi này.
"Không được, chúng ta đi nhanh lên." Y Hi Nhi cúi đầu sợ bị thiếu niên kia nhận ra, đến lúc đó thì cô xong rồi, lừa gạt tình cảm người ta còn đem cha người ta gia bắt vào trong tù, khiến thiếu niên vẫn cho rằng đều là lỗi lầm của cậu ta mà hổ thẹn với cha. Hiện ra ngoài được không chết cũng tàn phế phế.
"Tại sao? Em không thích sao?" Vũ Văn Bác buồn bực hỏi, mới vừa rồi rõ ràng nhìn thấy cô rất vui mừng.
"Tiên sinh tiểu thư buổi trưa tốt, bên trong còn có chỗ ngồi, xin đi theo tôi." Trong ấn tượng hình như giọng người thiếu niên kia có một chút thay đổi nhưng Y Hi Nhi vẫn nhận ra.
Y Hi Nhi không dám ngẩng đầu nhìn thiếu niên hiện tại đã là nhân viên phục vụ, lại không dám nói chuyện.
Nói giỡn, giọng người thiếu niên kia thay đổi cô còn nhận ra được huống chi năm đó giọng cô đã sớm cố định rồi, bây giờ giọng vẫn giống nhau, không thể mở miệng ra không thể liền bị phát hiện tại chỗ.
Nhưng bây giờ đúng là không trâu bắt cho đi cày, thôi đành gặp chiêu phá chiêu đi, dù thế nào cũng không nói lời nào, không lộ mặt, cậu ta cũng không phải là máy chiếu tia X, cũng không thể nhận ra cô.
Y Hi Nhi ôm tâm trạng lo lắng đi vào, hi vọng đổi một nhân viên phục vụ mới tới. Nhưng lời trong lòng trời cao không có nghe được, tới đây hỏi thực đơn vẫn là cậu thiếu niên đó, vì vậy Y Hi Nhi không thể làm gì khác hơn là tiếp tục lặng lẽ che kín mặt, sau đó làm bộ như là ho khan do bị cảm, sau đó nhìn cũng không nhìn thực đơn một cái, tùy ý chỉ chỉ vài món thức ăn, chỉ muốn vội vàng đuổi thiếu niên ở trước mắt.
Vũ Văn Bác nhìn ra chỗ quái dị của Y Hi Nhi, cũng tùy ý chọn vài món ăn, nhanh chóng ăn xong vội vàng tính tiền rồi đi, anh cũng không nghĩ đến Y Hi Nhi chợt sẽ bị như vậy, cũng không hiểu lại không dám hỏi.
Một bữa cơm được ăn giống như đánh giặc, hai người cơ hồ là chạy trối chết.
Vừa ra khỏi cửa khách sạn, Y Hi Nhi liều mạng hít thở, chưa từng cảm thấy ăn cơm cũng là một chuyện rất đáng sợ.
Dọc theo đường đi, Y Hi Nhi từ từ cùng Vũ Văn Bác nói đến chuyện mình lúc trước, tại sao lại sợ đối mặt với người thiếu niên kia, Vũ Văn Bác nghe rất nghiêm túc nhưng cuối cùng vẫn cảm giác mình rất thất bại. Thật vất vả mới tìm được nơi như vậy, kết quả cư nhiên lại ăn như đánh giặc một dạng.
"Không có quan hệ á..., còn có sáu điều vui mừng đúng không?" Y Hi Nhi vội vàng an ủi Vũ Văn Bác, chỉ sợ Vũ Văn Bác vì vậy cảm thấy thất bại, không bao giờ hứng thú với hẹn hò nữa.
"Vậy chúng ta đi đến quán cà phê thôi." Vũ Văn Bác lần này không dám nói vui mừng, trước tiên là nói về ra về nơi hẹn hò, nếu Y Hi Nhi vừa lộ ra ánh mắt do dự, lập tức khiến cái ngạc nhiên này chết từ trong trứng nước thôi.
"Tốt tốt, em thích quán cà phê, lười biếng thanh thản." Y Hi Nhi lập tức vỗ tay đồng ý, địa điểm an toàn nhất chính là quán cà phê rồi, sẽ không xảy ra điều không may chứ?
Nhưng là, Y Hi Nhi vào giờ phút cuối cùng cũng đã khóc.
Tại sao vận mệnh của cô lại trớ trêu đến như vậy? Chẳng qua là muốn hẹn hò một lần thôi mà, sao lại khó khăn như thế, lặp đi lặp lại nhiều lần đều muốn ngăn cản cô, cô bắt đầu hoài nghi kiếp trước mình nhất định là thắp ít hương quá rồi, được rồi, trời cao lão đại à, nếu như ông thật nhìn ta không vừa mắt cho điềm báo nhắc nhở đi, ta bảo đảm về sau sẽ tận lực để cho ông nhìn ta thuận mắt một chút.
Khi bước vào quán cà phê ngay từ nửa giờ đầu tất cả đều là bình thường, nhưng nửa giờ về sau Y Hi Nhi rất buồn bực, bọn họ gặp cướp. Đây là cái tình tiết cẩu huyết trong vở kịch gì? Trên thế giới còn có thứ so đây cẩu huyết hơn sao? Y Hi Nhi khẳng định chắc chắn là không có, nhưng bây giờ cô cũng không thể làm gì khác hơn là nhịn.
Con bà nó, cướp bóc thì các ngươi đến ngân hàng, bản lãnh các ngươi chưa dám đến ngân hàng vậy thì đến siêu thị đi, siêu thị mới là nơi mà ăn cướp nên đến, chỗ đó dường như thích hợp với thân phận của ăn cướp. Con mẹ nó các ngươi đến quán cà phê đòi cướp bóc coi là có ý gì hả? Y Hi Nhi ở trong lòng phúc hắc mắng.
Nhưng Y Hi Nhi còn chưa kịp tức miệng mắng to thì đã có máu người tung tóe tại chỗ, làm ý thức trách nhiệm của một cảnh sát trong lương tâm của cô trỗi dậy. Y Hi Nhi rốt cuộc không nhịn được xông tới, dùng sự mạnh mẽ cả đời này cực kỳ cực kỳ chói lọi một khắc, dùng ba phút chế ngự bọn giặc cướp.
Nhưng chế ngự giặc cướp dùng mất ba phút, nhưng bị mời được trong cục cảnh sát lấy lời khai lại mất 30 phút. Nếu như Y Hi Nhi biết chuyện sẽ có kết cục là như vậy, rất có thể cuối cùng cô thà chọn trơ mắt nhìn mà cho tốt, cậy mạnh có cái cái rắm gì để dùng, làm chuyện tốt cũng sẽ không được gặp lành.
Từ trong cục cảnh sát ra ngoài, Y Hi Nhi không có nước mắt cũng muốn cố gắng nặn ra, mặc kệ như thế nào, hôm nay là nhất định phải tranh thủ một chút xíu đáng thương với trời cao.
Có điều, may mắn là cái này khu không phải là cục cảnh sát trước kia của cô, mà là một khu khác cho nên không có đụng phải cũ đồng nghiệp, nếu không hiện tại cô được xem là thân phận gì? Cảnh sát? Hay là nữ xã hội đen?
Ai, Tại Vũ Văn Bác thân phận của không rõ ràng trước, làm cô căn bản không dám gặp mấy cảnh sát đồng nghiệp cũ.
"A a a. . . . . . Cõi đời này còn có người nào so với ta hơn đáng thương sao? A a? Có hay không?" Y Hi Nhi ngửa mặt lên trời hỏi, lần hẹn hò đầu tiên của cô, cứ như vậy bị ngâm nước nóng, cái này làm sao cô chịu nổi.
Vũ Văn Bác lặng lẽ đỡ cổ của Y Hi Nhi một cái, chỉ sợ Y Hi Nhi sơ ý một chút nằm ngã xuống đất, đến lúc đó chuyện có thể không phải đơn giản như thế này rồi.
Cuối cùng, Y Hi Nhi quyết định đến miếu thắp hương bái Phật.
Thật may là, thắp hương bái Phật coi như cũng thành công, tối thiểu là thuận thuận lợi lợi, không có gì ngoài ý, không có gặp phải tình tiết cẩu huyết. Trừ lúc đang xuống giữa cầu thang không cẩn thận giẫm hụt hai bậc thang may mắn Vũ Văn Bác mắt tinh nhanh tay, nhanh chóng đỡ cô vững vàng, nhiều lắm cũng chỉ là mất chút thể diện trước mặt mấy người xa lạ mà thôi, không phải là vấn đề gì lớn lao.
Từ núi Phổ Đà ra ngoài, Y Hi Nhi cảm thấy mình về sau nhất định sẽ may mắn nhưng sư thầy bảo hôm nay ngày xung khắc với cầm tinh của cô, không thích hợp ra cửa, vì vậy Y Hi Nhi một bên sùng bái sư thầy đồng thời bên kia cũng quyết định mau về nhà đóng cửa phòng rồi tắm lá bưởi xua đi vận rủi.
Đợi đến khi Vũ Văn Bác cùng Y Hi Nhi khi về nhà, đã là bữa ăn tối. Bữa trưa căn bản không ăn no nên hai người đói đến nỗi ngực dán vào lưng. Vũ Văn Bác tuy đói nhưng tư thế vẫn rất ưu nhã xuất sắc, nhưng hình tượng Y Hi Nhi thì kém xa, điệu bộ như một trận gió thu cuốn hết lá vàng cuốn sạch tất cả món ăn trên bàn ăn, cho đến khi đả thỏa mãn mới hài lòng buông đũa xuống.
Lần này hẹn hò, người không biết còn tưởng bọn họ ở bên ngoài chịu rất nhiều cực khổ, người biết cũng hiểu cái này xác thực chính là chịu rất nhiều cực khổ rồi.
"Các người đã đến nơi nào hẹn hò?" Cố Nhã Thuần nghi ngờ mà hỏi, đến tột cùng là đến nơi nào, hẹn hò sao lại có cái bộ dạng này mà về nhà?
"Nấc. . . . . ." Y Hi Nhi nấc một cái thật dài.
Vũ Văn Bác trực tiếp làm như không nghe thấy.
Vì vậy, địa điểm lần hẹn hò đầu tiên của Vũ Văn Bác và Y Hi Nhi từ đó về sau là một loại thần bí. Rất nhiều năm trong tương lai về sau, khi con cháu cô hỏi lần hẹn hò đầu tiên của là ở nơi nào lúc nào, cô vĩnh viễn đều bị nấc.
Đêm đó, Vũ Văn Bác thực hiện lời hứa của mình, sau khi tắm, lặng lẽ vào phần của anh trong tủ quần áo.
Tủ quần áo của Vũ Văn Bác mặc dù không nhỏ, thậm chí còn rất lớn nhưng một mình Y Hi Nhi ngủ còn có thể, đáng tiếc chiều cao anh gần 1m9 muốn ở