Tôi vừa nói vừa cười cười, giả bộ trêu đùa. Nhưng thấy Hạo Du im lặng một lúc mới cất tiếng, cái giọng trầm trầm mà buồn đến não nuột:
_Hạo Minh cô đơn nhưng vẫn còn có người chăm sóc, anh thì không được may mắn như thế.
Câu này Hạo Du nói như thì thầm, tiếng nói vừa phát ra đã cảm giác bị gió cuốn đi mất. Nhưng không, nó đã hóa thành gai nhọn đâm vào tim tôi đây. Dáng vẻ của Hạo Du lúc này sao lại cô độc đến thế, ánh nhìn như trách móc tôi, cho dù…anh chẳng đang nhìn vào tôi.
Bất chợt Hạo Du đưa tay ôm chặt lấy tôi.
Ôm rất chặt.
Tôi bất ngờ đến cứng đờ người, một chút phản ứng cũng không có. Mắt tôi mở to hết cỡ. Hạo Minh ở trong lòng tôi cũng bị Hạo Du ép phải cựa người mà nhảy ra. Mắt nó nhìn chúng tôi cũng tròn to như mắt tôi vậy.
Ch…chuyện gì đây? Hạo Du ôm tôi?
Phải là…làm gì đây? Làm thế nào bây giờ. Đ…đẩy anh ra sao, làm thế nào bây giờ.
_Đừng đẩy anh ra, chỉ năm phút thôi, năm phút thôi mà. Xin đừng đẩy anh ra.
Hạo Du run rẩy nói, tay anh lại xiết chặt người tôi thêm.
Dường như Hạo Du đang đau khổ lắm, ngay lúc này, cơ thể anh cứ từng đợt rung lên.
_Đừng đẩy anh ra nhé. Anh…cô đơn lắm Tiểu Minh à. _……
Không nói gì, tôi cũng dang rộng vòng tay ôm lấy cơ thể gầy gò đang không ngừng run rẩy của Hạo Du, khẽ xoa nhẹ khắp tấm lưng rộng lớn của anh như vỗ về, như xoa dịu nỗi đau trong anh.
Trái tim tôi vỡ òa, nước mắt tôi không tự chủ mà chảy ra, từng giọt rơi xuống bờ vai anh.
Giá mà đây là bốn năm trước Hạo Du nhỉ, em sẽ làm được nhiều hơn là chỉ ôm anh trong năm phút, sẽ không để anh cô đơn và đau khổ đến thế này.
Hạo Du… Giá mà…!
Tiểu Minh, em phải về nhà chưa?
Đứng chờ Hạo Du ở cổng rạp chiếu phim được một lúc thì tôi nghe thấy tiếng Hạo Du bên cạnh, mỉm cười nhìn anh, tôi nói:
_Chắc về thôi ạ, em đi từ sáng rồi mà. _Hì, ừ, vậy em lên xe đi.
Nhận lấy cái mũ bảo hiểm từ tay Hạo Du rồi đội lên đầu, tôi lên sau xe anh ngay. Thật ra cũng hơi tiếc khi phải về. Nhưng Đình Phong nhắn tin cho tôi nói đã về nhà từ lúc tôi với Hạo Du còn trong rạp, tôi không thể coi như không thấy mà tiếp tục đi chơi được.
_Tiểu Minh, em có lạnh không, buổi tối trời hơi rét nhỉ. _Vâng, hơi lạnh ạ. Anh đi chậm chậm thôi cho đỡ rét. _Mặc áo anh nhé.
Hạo Du nói rồi dừng xe lại ngay, không để cho tôi kịp phản ứng. Chiếc áo khoác mỏng màu ghi trên người anh lập tức được cởi ra và…chuyển hộ khẩu sang tôi.
Đến lúc tôi phản ứng được thì chiếc xe đã lại lướt êm du trên đường.
Ấm áp trong chiếc áo còn thơm mùi cơ thể Hạo Du, tôi thấy có chút bối rối cùng áy náy. Hôm nay tôi hình như có thân mật với Hạo Du thái quá, nhưng rõ ràng là tôi chẳng làm sao có thể “cưỡng” lại được. Lý trí không làm chủ được bản thân, mà trái tim thì lại…thì lại hình như…thích như vậy, thích được nhận sự ấm áp do Hạo Du mang lại. Tôi không biết nữa. Nhưng… Ở bên Hạo Du tôi không sao có thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình, có thứ tình cảm gì đó cứ chảy dạt dào trong trái tim tôi mà hình như…nó không thể miêu tả được bằng hai chữ “tình bạn”.
* * * * * *
Tôi đang ngồi một mình trong phòng.
Đình Phong không có nhà.
Lúc tôi về đến nhà thì Đình Phong đã đi mất, anh nhắn tin cho tôi, bảo anh có chuyện đột xuất phải đi.
Một mình trên giường, nghĩ ngợi, tôi nhận ra cả ngày hôm nay tôi chưa thấy mặt anh, không những thế, đã đến một tuần nay, thời gian chúng tôi ở bên nhau tổng cộng không biết có đủ được một nửa ngày.
Tự nhiên tôi nghĩ, tôi sắp biến thành Thanh Trúc đến nơi rồi, Hàn Lâm của tôi (dạo này) cũng suốt ngày công việc, từ ngày anh ra viện đến giờ, chúng tôi chưa có lấy một buổi đi chơi riêng với nhau.
Thật đáng buồn! Nhưng thực sự tôi không đến nỗi lâm vào tình cảnh bi đát như cái cô Thanh Trúc kia, mà bản thân tôi cũng không thấy quá đau buồn và có cảm giác cô đơn, trống vắng quá mức đến nỗi không thể chịu được như cô ấy. Ít nhất, không có Đình Phong, tôi vẫn còn Hạo Du chỉ cần tôi muốn là sẽ sẵn sàng ở bên và đưa tôi đi chơi. Phải, chỉ cần là tôi muốn, Hạo Du chắc chắn sẽ làm.
Nhưng tôi không thích vì biết anh yêu mình mà để anh quan tâm đến mình như thế, ý tôi là LÍ TRÍ của tôi không muốn thế, chứ còn trái tim tôi thì… Quả thực là tôi không chắc, thì tôi đã nói rồi, ở bên Hạo Du tôi có kiềm chế được cảm xúc, có điều chỉnh được nhịp tim sao cho…giống người bình thường đâu. Và tôi lại còn có những cảm xúc rất lạ lùng. Thứ tình cảm trên cả tình bạn ấy cứ rạo rực cháy trong tim tôi, nhiều lúc cảm giác ngọn lửa ấy còn mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần ngọn lửa tình với Đình Phong.
Tôi…có lẽ nên suy nghĩ kĩ lại tình cảm mình dành cho cả Đình Phong và Hạo Du. Tôi cảm thấy có gì đó…bất ổn. Dường như, trái tim tôi không chỉ trọn vẹn dành cho Đình Phong như tôi vẫn nghĩ. Dường như, tôi…cũng yêu Hạo Du!!!
Dường như là thế…
Nhưng nếu đó là sự thật thì tôi…có lẽ rất khó để chấp nhận nó.
Bốn năm qua, à không, chỉ ba năm thôi, hoặc là ba năm rưỡi, tôi là người yêu Đình Phong, tôi ở bên anh, được anh yêu thương, che chở, được anh chiều chuộng, chăm sóc, trân trọng, nâng niu như một báu vật. Tôi đã dành trọn cho anh con tim và tâm hồn của mình, cũng yêu thương, chăm sóc, quan tâm anh, trong ba năm (rưỡi). Không phải và cũng không thể là bốn năm trọn vẹn được vì khoảng thời gian trước đó, khoảng thời gian mới đồng ý làm người yêu Đình Phong và vừa xuất viện, tôi đã KHÔNG YÊU ĐÌNH PHONG.
Tôi không phủ nhận điều đó. Lúc đấy tôi thực sự vẫn còn rất yêu Hạo Du, yêu anh đến điên dại, yêu anh đến nỗi mỗi khi mở mắt ra là tôi lại tưởng tượng ra khuôn mặt Hạo Du, dáng người Hạo Du, cử chỉ, lời nói, ánh mắt, nụ cười… Hạo Du và tình yêu cho anh chính là một sự ám ảnh, nó ám ảnh tôi cả trong những giấc mộng mà mỗi khi có anh xuất hiện, tôi đều sợ quá mà vụt dậy, sau đó không dám nhắm mắt thêm một lần nào nữa. Tôi như người sống trong ảo giác, Hạo Du ở khắp mọi nơi quanh tôi, bất kì ai cũng mang dáng người mảnh khảnh của anh, bất kì ai cũng có ánh mắt ấm áp giống anh, bất cứ ai cũng có nụ cười dịu dàng, hiền lành như anh. Thật ra tôi vẫn cố làm một người bình thường và ý thức được Đình Phong là người yêu của mình nhưng việc trở thành một người hoàn toàn xa lạ với Hạo Du vẫn khiến cuộc sống của tôi trở nên khủng hoảng và khó khăn hơn bao giờ hết.
Thời gian đó tôi mới chuyển trường và về sống với bố mẹ. Thấy tình trạng của tôi có vẻ nghiêm trọng, bố mẹ tôi đã đồng ý cho tôi đến ở khu căn hộ chung cư Đại Phát cùng Đình Phong theo lời xin phép của anh. Ở đây, cuộc sống của tôi có thể nói là sang một trang mới. Đình Phong dành hết mọi thời gian của mình để ở bên tôi: kể chuyện cho tôi nghe, nấu ăn hay cùng tôi ngồi hàng giờ ngắm cảnh đường phố, cùng trò chuyện… Anh không cho tôi lấy một phút giây nào gọi là buồn tẻ để nghĩ ngợi mông lung hay tưởng tượng về Hạo Du. Anh đưa tôi đi chơi khắp nơi, bất cứ chỗ nào tôi thích, chỉ cần tôi có thể trút bỏ bộ mặt sầu não, u buồn mà cười nhiều hơn một chút – giống trước đây như lời anh nói.
Tôi đã nghĩ là tôi quên Hạo Du. Tôi đã sống rất thoải mái, vô lo, vô nghĩ, hoàn toàn hưởng thụ cuộc sống tràn ngập hạnh phúc và tiếng cười do Đình Phong mang lại, không còn buồn phiền vì những chuyện đau khổ trong quá khứ. Tôi đã nghĩ là tôi quên Hạo Du, hoặc là hận anh.
Cho đến khi Hạo Du xuất hiện sau bốn năm.
Bốn năm, một khoảng thời gian đủ dài để tôi có thể tự tin là nếu có gặp lại, đứng trước mặt anh tâm tư tôi sẽ hoàn toàn phẳng lặng, và tôi sẽ thật lạnh lùng, thật thờ ơ khi nói chuyện với anh.
Nhưng nghĩ là một chuyện, đến lúc cái sự tình cờ gặp lại đó trở thành sự thật, tôi vẫn không sao kiểm soát được nhịp thở, nhịp tim mình cùng một số nhịp khác như nhịp…bước chân chẳng hạn. Tôi không làm được. Và đến hôm nay, sau tất cả mọi chuyện, tôi vẫn cảm nhận được tất thảy sự ảnh hưởng của Hạo Du đến mình. Rất sâu sắc, rất lớn lao. Mà bản thân lại không muốn và không có cách nào để trốn tránh.
Sau sự xuất hiện của Hạo Du, tôi “bỗng” nghi ngờ về thứ tình cảm tôi vẫn gọi là tình yêu mà tôi dành cho Đình Phong. Nhớ lại trước đây, đến lúc tôi suy nghĩ rõ ràng và khẳng định mình chỉ coi Đình Phong là anh trai thì Đình Phong lại nói yêu tôi, và tôi lại vì đau khổ chuyện Hạo Du nên đã vội vàng nhận lời yêu anh.
Tôi vội vàng nhận lời yêu Đình Phong, chỉ vì trái tim có quá nhiều vết thương và cần người làm lành chúng, chỉ vì tôi muốn quên Hạo Du đi…
Lúc đó tôi nhận lời anh…nhưng tôi không yêu anh.
Hôm nay tôi ngồi đây nghĩ ngợi, có khi nào sau từng ấy thời gian, tôi…vẫn chỉ coi Đình Phong là anh trai? Có nghĩa là tôi yêu anh, nhưng đó chỉ là thứ tình cảm thương yêu của một cô em gái dành cho anh trai thân yêu của mình thôi chẳng hạn.
Và đương nhiên, nếu đúng là vậy thì người tôi thật sự yêu chính là Hạo Du. Luôn là Hạo Du kể cả những lúc tôi vui vẻ bên Đình Phong và cho là mình rất hận anh, kể cả những lần tôi và Đình Phong giận nhau mà lí do là Hạo Du.
Tôi luôn yêu Hạo Du và chưa từng thay đổi?
Đó có phải là lí do khi không có Đình Phong bên cạnh, ngay lúc này, lòng tôi vẫn thật ấm áp khi tôi nghĩ về Hạo Du? Chỉ là một chút buồn phiền nho nhỏ, một chút nhớ nhung nho nhỏ của một người đã quen với bóng dáng, khuôn mặt và cả…hơi thở của Đình Phong.
Nếu là khi Hạo Du vẫn chưa xuất hiện, tôi chắc sẽ nhớ Đình Phong hơn bây giờ, dù sao thì chẳng phải tôi đã thân thuộc với anh một khoảng thời gian khá dài hay sao, giờ có Hạo Du rồi nên nỗi nhớ cũng phần nào nhạt bớt…
Đình Phong đơn giản chỉ là một thói quen thôi, chỉ vì Đình Phong luôn ở bên quan tâm chăm sóc tôi mà tôi cũng nghĩ là mình yêu anh.
Có phải vậy không, là tôi đã lầm tưởng là tôi yêu Đình Phong.
Không!
Không thể!
Tôi đã nói là tôi không thể chấp nhận được câu trả lời thế này. Tôi cũng đã nói…tôi nợ Đình Phong nhiều lắm, chỉ bằng cách gắn bó với anh cả cuộc đời, dành trọn trái tim và tình yêu cho anh tôi mới mong trả bớt dần dần món nợ ân tình này mà thôi.
Cho dù tình yêu cho anh…có là tình cảm anh em thương yêu, quý mến nhau đi chăng nữa.
Hạo Du có thể vì tôi mà đau khổ thì Đình Phong cũng thế. Tôi đã làm khổ Hạo Du, nếu giờ đến cả Đình Phong tôi cũng khiến anh như vậy, tôi sẽ trở thành một kẻ tội đồ mất thôi.
Tôi thương Đình Phong lắm, tôi cũng không nỡ làm anh đau.
Chỉ cần tôi cố gắng ở bên anh, chăm lo, quan tâm đến anh, kể cả người tôi yêu không phải là anh đi chăng nữa…
Không được, tôi phải tránh xa Hạo Du thôi, nếu cứ ở gần anh thế này…
Tôi phải quyết định thôi.
* * * * * *
Hôm nay đã là 26 tháng mười hai âm lịch, tôi đang ở nhà với bố mẹ. Đình Phong vừa từ ở đây về. Từ ngày tôi về đây, Đình Phong rảnh lúc nào là lại sang, có hôm còn ở lại ăn cơm nữa. Anh nói xa tôi anh không chịu được, cũng vì thế mà hôm trước anh cứ năn nỉ, thuyết phục tôi đến 28, 29 hãy về để chúng tôi có thêm thời gian ở bên nhau. Tôi chỉ cười, nhưng vẫn về đây từ 22.
Vậy là hôm nay đã 26 rồi, chẳng mấy hôm nữa là sang năm mới. Nhớ lại lúc còn nhỏ, Tết so với bây giờ đúng là háo hức mong chờ hơn hẳn, được mừng tuổi có đứa trẻ nào là không thích. Tôi giờ thì lớn rồi, thay vì được mừng tuổi thì tôi cũng chuẩn bị sẵn phong bao để lì xì cho mấy đứa trẻ trong họ hàng và cả con cái của những người khách đến chơi nữa.