_Alo, Tiểu Minh hả con? Sao không nói gì thế? _A, bác, hì, con…cứ tưởng ai. Anh Phong đâu hả bác, con gọi mấy lần không ai nghe. _Phong Phong đang ngủ con ạ, hôm qua thằng bé về muộn quá, lại… _Anh ấy uống say ạ? _Ừm, cũng không…, nhưng hôm nay chủ nhật nên bác để thằng bé ngủ muộn muộn một chút. Tiểu Minh, trưa nay chắc Phong Phong ở đây, con qua đây cùng ăn cơm nhé!
Tất nhiên là tôi không thể đồng ý được. Nói ra thì hơi có lỗi với Đình Phong nhưng thực sự bây giờ biết anh đang ở bên đó và trưa (có lẽ) không về, tôi rất mừng. Vậy là tôi có để đi xem phim cùng Hạo Du rồi, chắc anh vui lắm.
Cố giấu nụ cười vào trong đầu, tôi lấy giọng khá…thất vọng nói:
_Dạ, chắc con không sang được đâu ạ, con trót hẹn cùng bạn con đi…đi thăm bà nội nó rồi à. _Vậy à, ừm, hẹn rồi thì phải đi thôi, vậy hai đứa đi cẩn thận nhé. _Dạ vâng, bao giờ Phong Phong tỉnh bác bảo anh ấy gọi cho con ạ. _Ừ, vậy bác dập máy nhé, chào con, đi cẩn thận đấy. _Hi, vâng ạ. Mọi người ăn trưa vui vẻ ạ, khi khác con nhất định sẽ sang ạ, hi. Con chào bác.
Nghe tiếng chào của bác gái cùng tiếng “tút” trong điện thoại, tôi cũng dập máy ngay. Trống ngực cứ đập rộn ràng theo từng cử động tay của tôi. Tôi đang gọi cho Hạo Du đấy. Cứ nghĩ đến việc có thể làm Hạo Du bớt buồn và cô đơn hơn, tôi thấy trong lòng rất phấn khởi.
_Ừ, anh đây, Tiểu Minh à. _Hì, Hạo Du. Em đây. _Ừ. Thế… _Hi, Hạo Du, mình đi xem phim nhé.
Tôi tủm tỉm cười vừa nói, chờ đợi phản ứng của Hạo Du, chắc anh vui lắm đây mà. Thật sự sao tôi lại vui đến thế chứ!
_E…em, đi được…đi được sao?
Coi kìa, Hạo Du vui quá nói không thành lời nữa.
_Hì, vâng ạ, đi được. – Hạo Du mà thấy được tôi đang cười tươi thế nào chắc tôi ngượng chết mất. _Hihi, vậy là…là em đi được, anh vui quá Tiểu Minh ạ. _Hì, vâng, vậy bao giờ đi? Có cần em thay quần áo luôn không?
Nói câu này xong, tự xoay người nhìn vào cái gương và nhận ra mình còn chưa đánh răng rửa mặt gì, tôi không khỏi nhăn mặt một cái. Không biết bao giờ phim chiếu, tôi lo mình chuẩn bị không kịp thì thật là…
Đang lo lắng thì tôi nghe thấy giọng Hạo Du không giấu nổi niềm vui vang lên từ đầu bên kìa. Trong điện thoại, giọng anh sao vẫn ấm áp đến thế.
_À, giờ thì chưa, phim chiếu lúc bốn giờ chiều cơ. _Ơ vậy sao ạ? _Hì, ừ, bốn giờ chiều. Nhưng… Tiểu Minh à, e…em…trưa nay sang ăn cơm cùng anh nhé, coi như cảm ơn bữa tối hôm trước, có được không?
Tôi đang đứng chờ Hạo Du ở trước cổng Đại Phát. Hôm nay thời tiết đúng là vô cùng tuyệt vời. Tôi ngẩng đầu lên nhìn trời xanh cao vời vợi trên kia, hơi nheo nheo mắt vì nắng. Nắng, nhưng ấm lắm, không gay gắt, khó chịu chút nào, còn chưa kể gió, rất nhẹ.
Trời mùa xuân đúng thích thật, mà tính ra chẳng đầy hai tuần nữa là đến Tết nguyên đán. Thực mong chờ quá đi!
_Tiểu Minh. _A, Hạo Du.
Nghe tiếng nói ấm áp quen thuộc, tôi quay lại ngay nhìn anh và nở một nụ cười tươi tắn. Hôm nay Hạo Du mặc áo mơ mi dài tay màu tím than đơn giản, quần bò đen. Nhìn anh thế nào thì vẫn đẹp không có lấy một khuyết điểm.
_Hì, em chờ anh lâu không, đường tắc nên anh đến hơi muộn một chút. – Hạo Du vừa nói vừa nở một nụ cười bằng mắt. _Dạ, hi, cũng mới. – thực ra tôi hồi hộp quá nên đã đứng đây hơn mười lăm phút rồi. _Hì, em đội mũ đi, mình đi luôn. Thức ăn ở nhà anh nấu xong hết rồi.
Anh nấu xong hết rồi. Nghe Hạo Du nói tôi không khỏi ngạc nhiên. Nhưng cũng chưa hỏi ngay, đội chiếc mũ bảo hiểm anh đưa rồi lên ngồi sau anh xong, tôi mới cất tiếng:
_Hạo Du, anh…học nấu ăn từ bao giờ thế?
Rồi bỗng thấy Hạo Du im lặng không nói gì.
Cứ tưởng anh không nghe thấy, tôi mới định hỏi lại thì chợt nghe anh nói:
_Cũng mới thôi.
Tôi thật sự không hề nhận ra giọng nói khác lạ của Hạo Du mà lại hào hứng hỏi:
_Hi, trước kia anh đâu biết nấu ăn, sao tự nhiên lại học thế? _Anh…anh đã hứa với một người là sẽ nấu cho người ấy ăn suốt cuộc đời.
Tôi không ngốc đến nỗi không nhận ra “người ấy” trong câu nói của Hạo Du chính là mình. Nhưng tôi thật ngốc khi đến giờ mới nhận ra giọng nói thấm đẫm buồn đau của anh. Lại còn hỏi rất hào hứng. Thật lúc này tôi chỉ muốn tự đấm cho mình một cái.
Mà bình thường tôi vẫn nhớ đến lời hứa của Hạo Du đấy chứ, sao tự nhiên hôm nay lại như thế…
Im lặng quan sát khuôn mặt Hạo Du trong gương, trong lòng tôi cứ dội lên từng đợt buồn thương cùng cảm động. Hình như cảm động có phần mạnh mẽ hơn chút xíu. Hóa ra lời hứa bốn năm về trước đó Hạo Du vẫn nhớ, mà còn đã giữ lời, vậy mà…tôi đã không nghe theo anh. “Sau này tôi sẽ cố học nấu ăn giỏi như tên Đình Phong kia, lúc đó thì chỉ được ăn thức ăn do tôi nấu thôi đấy…và cũng chỉ được nấu cho tôi ăn thôi.”, anh đã làm còn tôi thì không…
_Tiểu Minh. _A, dạ… – tôi lúng túng cất tiếng. _Anh đi có nhanh lắm không? _Dạ không. – thực ra tôi có để ý xem Hạo Du đi thế nào đâu. _Ừ, em có lạnh không? _Không ạ. Trời hôm nay mát mẻ mà.
Tôi nói rồi cười hì hì, nhưng nhìn qua gương thấy Hạo Du chẳng có biểu hiện gì là hưởng ứng với mình, tôi lại im lặng. Một lúc sau xe đã dừng trước cửa nhà anh.
Tôi xuống ngay không phải để Hạo Du nói. Đứng nhìn anh cất xe vào mà tôi cứ tần ngần trước cửa chưa muốn vào. Nhìn thấy ngôi nhà chất chứa bao nhiêu kỉ niệm ngay trước mặt, tôi không khỏi bồi hồi xúc động, chân không dám bước tiếp nữa. Nhớ quá, những ngày tháng được ở bên con người mà tôi đã từng yêu nhất. À không, nói đúng ra là từ trước đến nay, tôi thật chưa từng yêu ai nhiều như yêu Hạo Du.
_Tiểu Minh, vào thôi em, còn làm gì đó?
Đến lúc Hạo Du đi ra bảo tôi vào, tôi mới giật mình bừng tỉnh cơn mộng, nhanh chân cùng anh bước vào. Sau bốn năm, đây chẳng phải là lần đầu tiên tôi bước vào đây mà sao vẫn cảm thấy có cái gì nghèn nghẹn ở cổ. Cứ nghĩ đến việc mình từng là chủ nhân căn nhà này cùng với “con người kia”, sống mũi tôi lại cay cay.
Thật là, sao đến lúc này rồi mà kiểm soát bản thân lại khó đến vậy chứ.
Hít một hơi thật dài, tôi cố trấn tĩnh lại mình rồi đi cùng Hạo Du vào trong bếp. Mọi thứ vẫn vẹn nguyên thế thôi, cả cái bếp này, từng đồ vật sao quen thuộc quá.
_Tiểu Minh, em ngồi đi, em uống gì không? _Dạ thôi ạ – tôi vừa ngồi xuống bàn ăn vừa nói – em không uống gì hết, anh muốn thì cứ lấy uống đi ạ. _Thôi, em không uống thì mình ăn thôi. Mời em, thử xem anh nấu có ngon không nhé.
Hạo Du nói rồi nháy mắt, còn cười mỉm một cái rất hiền. Nhìn nụ cười của anh ấy có chút vui, lòng tôi cũng dịu lại.
Tôi cũng nheo mắt cười:
_Mời anh ạ, hì.
Rồi chúng tôi bắt đầu ăn. Mà giờ tôi mới nhìn quanh bàn ăn một lượt, một bữa ăn bình thường thôi nhưng món nào nhìn cũng thấy rất ngon mắt, Hạo Du có lẽ là để học được thế này thì vất vả lắm đây.
Tự nhiên trong đầu tôi lại xuất hiện hai chữ “giá mà…”
Thấy Hạo Du gắp thức ăn cho mình, lại cất giọng ấm áp hỏi, tôi bỗng thấy toàn thân như bất động. Khung cảnh bình yên mà tràn ngập hạnh phúc này, bốn năm rồi tôi mới được trải qua. Thật vẫn khiến trái tim tôi rung lên mãnh liệt.
_Tiểu Minh, ăn đi em, sao thế, không thích à? _Dạ…
Lí nhí, tôi cất lời. Rồi đưa miếng thịt bò xào anh vừa gắp cho vào miệng. Là miếng thịt bò Hạo Du gắp cho tôi, là món thịt bò do chính tay anh làm. Sao nó lại tuyệt vời đến thế. Chẳng phải là cao lương mĩ vị gì, cũng chẳng phải do đầu bếp nổi tiếng nào làm nên, sao tôi lại thấy nó tuyệt vời đến thế này.
_Tiểu Minh à, sao thế em, không ngon sao? – Hạo Du cất giọng có vẻ lo lắng. _Dạ không, ngon…ngon lắm. _Hì, vậy em ăn nhiều vào, chẳng phải người ngoài, em đừng khách sao nhé.
Chẳng phải người ngoài…
_Dạ vâng.
[...]
Bữa cơm kết thúc cũng khá vui vẻ, giờ tôi cùng Hạo Du đi rửa bát. Thực ra anh bảo tôi cứ để anh rửa nhưng tôi không thể làm thế được. Dù sao cũng “chẳng phải người ngoài”!
_Để em rửa, anh giúp em úp bát nhé.
Tôi nhìn Hạo Du đứng bên, khẽ cười, thấy anh gật đầu rồi liền quay ra bắt đầu công việc trước-đây-rất-quen-thuộc. Từ lúc ở cùng Đình Phong, việc rửa bát “tự nhiên” chẳng phải là của tôi nữa.
“Love in your eyes Sitting silent by my side Going on Holding hand Walking through the nights Hold me up Hold me tight Lift me up to touch the sky Teaching me to love with heart Helping me open my mind I can fly I’m proud that I can fly To give the best of mine Till the end of the time Believe me I can fly I’m singing in the sky Show you the best of mine. The heaven in the sky…”
Vừa rửa bát tôi vừa khe khẽ hát, Proud of you của Fiona Fung là một trong những bài hát yêu thích của tôi. Thỉnh thoảng ngồi rảnh rỗi tôi thường ngồi hát rồi ghi âm vào, rất thú vị. Ở nhà Đình Phong cũng thường bảo tôi hát cho anh nghe.
Chợt cảm giác cứ như có luồng điện chạy dọc toàn thân, tôi giật mình quay ra thì bắt gặp Hạo Du ngay đứng bên đang nhìn chăm chăm vào mình, nhìn một cách…đắm đuối.
Bị tôi nhìn thấy, Hạo Du ngay lập tức cụp mắt xuống rồi (giả bộ) nhìn vào hai bàn tay đang đan vào nhau. Điệu bộ của anh lúc này hệt như điệu bộ của một đứa trẻ ăn vụng bị phát hiện, vừa lo lắng và xấu hổ. Nhìn vào khuôn mặt anh, tôi có thể thấy làn da trắng mịn đang dần đỏ lựng lên.
Hạo Du dễ thương thật!
Anh còn làm tôi thấy buồn cười. Nhưng không làm anh thêm ngại ngùng nữa, tôi giả vờ không thấy gì và lại quay đi tiếp tục rửa bát. Rồi tôi vội tìm ra một chủ đề để nói để xoá tan không khí gượng gạo bao quanh chúng tôi lúc này:
_Ừm, Hạo Du, anh có hay về nhà không? _À, anh…cũng có, nhưng anh cũng bận đi học nhiều. _Vậy ạ. Mà anh đang học trường gì vậy, mấy lần em định hỏi mà cứ quên mất. _À….a…anh…
“Reng…reng…reng”
_À, có điện thoại, chờ anh tí nha.
Hạo Du nói rồi rời đi ngay, dáng vẻ rất vội vã. Tôi nhìn theo bóng anh một chút rồi quay đi, lại tiếp tục công việc, cũng không để ý gì nhiều.
Nhưng đứng một mình rửa bát, tôi không ngừng được suy nghĩ về ánh mắt vừa nãy của Hạo Du, ánh mắt chan chứa tình yêu thương mãnh liệt. Phải, tình yêu thương mãnh liệt, đó là những gì tôi đọc được trong mắt anh, nhưng cùng với đó là sự đau đớn khôn cùng vì bất lực. Yêu một người mà không được đáp trả, còn gì đau khổ hơn nữa, loại cảm giác này tôi đã trải qua rồi nên tất nhiên là thấu hiểu.
Tôi thở dài thườn thượt, thấy trong tim có cái gì đó nhói đau.
[...]
_Hạo Minh lớn lắm rồi Tiểu Minh nhỉ? _Vâng. Yyyy…người toàn thịt nè, béo quá rồi đấy Hạo Minh ơi…
Tôi đưa tay cù cù vào cổ Hạo Minh rồi bế nó lên lòng, vuốt ve. Em mèo con bé tí hin ngày nào đã thành mèo…bà rồi, nhưng mà nhìn nó vẫn yêu quá đi mất. Mà hình như càng lớn càng lười này, được tôi bế lên cũng cứ nằm im lim dim mắt.
_Hi, thế bọn mèo con anh đưa về chỗ bố mẹ anh rồi ạ? _Ừ, anh ở đây một mình không chăm được hết, chăm mỗi bé Hạo Minh cũng mệt lắm rồi, Hạo Minh nhỉ.
Hạo Du vừa nói vừa nhìn Hạo Minh cười dịu hiền, mắt anh hơi híp lại. Ánh sáng vương lên mái tóc mềm mượt nâu nhẹ của anh khiến khuôn mặt anh như bừng sáng.
Cảnh tượng cứ như trong truyện thần tiên vậy!
Và Hạo Du là một thiên thần.
Tôi khựng lại mất vài tích tắc mới mở miệng được:
_Hì, anh chăm tốt đấy chứ nhỉ, mèo thì mập thế này mà nhìn người x