n cơm do em nấu như ngày xưa. Tại sao trước kia tôi lại không trân trọng những giây phút này chứ, bây giờ thì…có mong cũng chẳng được nữa rồi. Haizzz…
_Sao anh thở dài thế Hạo Du, ăn đi thôi nào.
Tiểu Minh đưa bát cơm nóng hổi đến trước mặt tôi, nháy mắt một cái. Khỏi phải nói cũng biết mặt tôi ngay lập tức nóng ran. Ừ thì chẳng biết là do điệu bộ dễ thương của em hay do bát cơm đang bốc khói nghi ngút này, chắc là do…bát cơm rồi.
Tôi nhìn em, mỉm cười, tâm trạng hiện tại thật sự rất tốt:
_Cám ơn em. _Hi, sao anh khách sáo thế. Ăn đi không đói, kêu đói lắm rồi mà. _Hì, em cũng ăn đi. _Mời anh ^..<
_Thì…cũng chẳng có gì. Anh ta chuyển về nước rồi, tớ…đâu có gặp lại anh ta nữa, cũng coi như không còn quan hệ gì. Bọn tớ chẳng qua là… _Là gì chứ Tú Giang, hehe, tớ không biết cậu thế nào chứ rõ là cái anh Nhất Thiên kia có tình ý với cậu mà, anh ta còn để nền điện thoại là hình cậu nữa.
Vừa nói tôi vừa nghĩ lại chuyện hôm đó mà không nín được cười thầm trong đầu.
Hôm đó là một ngày không mấy vui vẻ, Hạo Du đã mấy ngày không liên lạc với tôi kể từ sau cuộc điện thoại lạ lùng ấy. Tôi vừa buồn lại vừa không khỏi lo lắng cho anh, nhưng nghĩ đến việc sang chỗ anh tôi lại không dám.
Buổi chiều hôm ấy, sau khi gọi điện mấy lần cho Hạo Du (vẫn) không hề liên lạc được, tôi bỗng nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Đó là Nhất Thiên, anh ta bảo tôi đến lấy Dinga. Mấy hôm ở nhà buồn chán không có việc gì làm, tôi đồng ý rồi đi đến Candy luôn. Nhận được Dinga và ôm nó trong lòng, tôi vừa vui lại vừa buồn khi nghĩ đến Hạo Du, nhớ cả đến cái hôm Nhất Thiên tặng tôi Dinga bốn năm về trước mà không khỏi thở dài thườn thượt. Đó là những mảnh kí ức đầy hạnh phúc hiếm hoi mà tôi có được trong khoảng thời gian ở cùng Hạo Du. Chợt nhớ lại bỗng thấy mắt cay cay.
Rồi vội cảm ơn Nhất Thiên, tôi đi ngay ra về vì sợ mình không kìm được lại khóc trước mặt anh ta thì thật chẳng hay chút nào. Nhưng vừa bước đi được vài bước thì tôi bỗng nghe thấy tiếng Nhất Thiên gọi mình lại. Và anh ta hỏi tôi một câu thế này:
_Cô có biết ai tên Uyên Nhi không?
Hiển nhiên tôi trả lời là không vì lúc đó tôi nhớ là mình chẳng có quen người nào có cái tên Uyên Nhi cả.
Sau đó Nhất Thiên lại hỏi tôi:
_Tôi nhìn cô quen lắm, rất giống cô gái tên Uyên Nhi kia. _Vậy à, người giống người thôi mà.
Tôi trả lời, có ý cười. Rồi Nhất Thiên nói:
_Ừ, tôi tò mò vậy thôi, cô về đi, tôi không tiễn.
Và tất nhiên tôi chẳng hỏi thêm gì mà đi thẳng. Nhưng thế nào mà bước đến cái cửa tôi lại nhớ ra cô bạn gái anh Hạo Nhiên chính là tên Uyên Nhi, mà cô ấy…giống tôi. Nghĩ đến đó, nghĩ Nhất Thiên cần biết gì nên tôi lại quay lại mà nói:
_À, tôi mới nhớ ra, tôi có biết, biết thôi, một người tên Uyên Nhi, cô ấy là người yêu…anh trai của tôi. – tôi coi Hạo Nhiên như anh trai của mình vậy. _Anh trai cô? Có phải tên là Hạo Nhiên không? _Hở, đúng rồi, anh biết anh Hạo Nhiên sao?
Tôi không khỏi tò mò và phấn khích hỏi, mắt hấp máy. Nhưng Nhất Thiên không trả lời câu hỏi của tôi mà lại hỏi một câu hỏi khác:
_Hạo Nhiên là anh trai cô? Lúc ở với cậu ta tôi chưa nghe cậu ta nói có em gái, hai người là anh em thật sao? _Ưm. – tôi gật đầu, không hiểu sao anh ấy lại hỏi vậy. _Chắc không phải anh em ruột chứ, không thì sao có thể yêu em gái mình được.
Câu nói đó của Nhất Thiên tôi thề là tôi nghe rõ mồn một luôn, nhưng không thể hiểu ý Nhất Thiên là gì nên tôi mới hỏi lại thì thấy anh ta lại gạt đi, không trả lời nữa.
Lúc đó cũng vì tôi đã tìm được một “mối” hay ho, thú vị lớn hơn nhiều nên không tiếp tục hỏi Nhất Thiên nữa, tôi chuyển ngay câu hỏi khác. Chính câu hỏi này đã bắt đầu một chuyện thú vị hay ho hơn nữa.
_Mà anh nói anh ở cùng anh Hạo Nhiên, tức là ở cùng Tú Giang nữa phải không?
Ngay sau câu hỏi đó, tôi thấy thái độ Nhất Thiên thay đổi hẳn. Những câu hỏi trước tuy anh ta nói là tò mò nhưng giọng điệu lại hoàn toàn thờ ơ, không chút hứng thú gọi là. Nhưng lúc này, anh ta lại có vẻ rất sốt sắng, thậm chí đang ngồi trên ghế mà Nhất Nhiên lại bật đứng ngay dậy:
_Cô nói gì cơ, cô quen Tiểu Giang sao? Hả? _Ơ ừ ừ. Cô ấy là bạn thân của em. _Bạn thân, thật sao?
Lần này hỏi xong Nhất Thiên còn lao đến chỗ tôi làm tôi được một phen…khiếp sợ. Tôi giật mình gật đầu liền mấy cái mà không nói được lời nào.
_Đúng không, là cô ấy, là Tiểu Giang?
Nhất Thiên thấy tôi nói xong bỗng lấy điện thoại ra rồi đưa lên trước mặt tôi. Thứ biểu cảm trên khuôn mặt Nhất Thiên lúc này thật tôi chưa hề trông qua, ánh mắt anh ta nhìn vào cái ảnh nền điện thoại lại còn tràn ngập tình thương yêu nữa chứ. Mà cái ảnh đó…là ảnh Tú Giang, tôi suýt thì cầm lấy cái máy mà hét lên.
_Là ảnh Tú Giang, tại sao anh có, lại còn…làm nền điện thoại nữa. _À ừ…
Rồi bỗng sau câu hỏi của tôi, Nhất Thiên vẻ mặt lại trở về y như cũ, ánh mắt đầy sự buồn khổ. Thật thay đổi quá nhanh chóng.
Tôi nhìn mặt Nhất Thiên, ái ngại, không biết mình đã nói gì sai mà lại khiến anh ấy như vậy.
Đến lúc tôi nghĩ ra thì đã là lúc tôi đi về được đến nhà rồi.
_Tiểu Minh? Sao bạn không nói gì, bạn ngủ rồi à?
Tiếng Tú Giang vang lên trong điện thoại làm tôi đang mải miết hồi tưởng lại chuyện hôm trước lập tức bị kéo ngay ra khỏi dòng suy nghĩ. Biết mình đã…quên mất đang nói chuyện với Tú Giang, tôi gọi nói:
_À tớ chưa, hì, Tú Giang, mình đang nói gì ý nhỉ. À mà thế nào, chuyện Nhất Thiên yêu cậu, cậu không biết hả? _À tớ… Ừm, tớ…biết. _Tú Giang, cậu biết? – tôi gần như hét lên, tôi cứ tưởng vì Tú Giang không biết tình cảm của Nhất Thiên nên mới khiến anh ta như vậy chứ, hóa ra là… _Ừ, Nhất Thiên có tình cảm với tớ từ lúc tớ cùng Uyên Nhi đến sống với Hạo Nhiên không lâu, nhưng…tớ không đáp trả, thế là… _Anh ta mới bỏ về nước?
Nói rồi tôi lại chợt nghĩ đến Nhất Thiên, bốn năm trước anh ta vì chuyện với Tiểu Phần mà bỏ đi du học, vậy mà bốn năm sau trở về lại “ngoan ngoãn” nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ (mặc dù bây giờ đã khác) với thái độ bất cần, liệu có phải là vì chuyện bị Tú Giang từ chối tình cảm mà Nhất Thiên lại vậy không.
Hic, tự nhiên tôi tò mò quá đi mất.
_Ừm. Anh ấy bỏ về nước. – vài phút sau mới thấy Tú Giang lên tiếng. _Ra thế. Nhưng mà hình như Nhất Thiên vẫn yêu cậu đấy Tú Giang ạ, bằng chứng là cái ảnh anh ấy để làm hình nền điện thoại vẫn là ảnh cậu. Mà sao cậu không chấp nhận tình cảm của Nhất Thiên thế, anh ấy cũng tốt mà, lại ưu tú như thế. _Tớ…
Tú Giang ngập ngừng trả lời. Thấy cô ấy nói giọng có vẻ không thích thú gì chuyện này, tôi cũng không hỏi nữa.
Im lặng, bỗng chốc không gian chìm trong im lặng, tôi không nói gì, ở đầu bên kia Tú Giang cũng thế. Rồi ngồi không tôi mới chợt nghĩ, Tú Giang nói Nhất Thiên yêu cô ấy từ lúc cô ấy mới đến ở với Hạo Nhiên, vậy là cô ấy từ chối anh ta vì…vẫn còn nặng tình với Hạo Du? Phải vậy không? Và cho đến lúc Nhất Thiên bỏ về nước, Tú Giang vẫn không chấp nhận tình cảm của anh ta. Còn Nhất Thiên vì quá đau khổ…
Haizz…
Buồn quá, tự dưng tôi không kiềm chế được mà thở dài. Nguyên do mọi chuyện cuối cùng vẫn là tại tôi, là tại tôi khiến cho bao người đau khổ…
Tôi tệ quá, giờ tôi thậm chí còn không biết, chuyện mình quyết định chọn Đình Phong là đúng hay sai nữa!
Một ngày mới lại đến. Hôm qua thức muộn chat với Hạo Du nên sáng nay tôi không khỏi luyến tiếc chiếc giường cùng cái chăn bông ấm áp, mãi đến lúc nhìn ra bên ngoài tấm rèm cửa sổ trời đã sáng rõ, tôi mới lười biếng ngồi dậy. Tôi vươn vai mấy cái tập thể dục, sau đó chật vật mất năm phút mới có thể ra khỏi giường. Tôi xem đồng hồ. Bây giờ là tám giờ hai mươi, Đình Phong hôm qua bảo họp hành gì đó mà giờ vẫn chưa về, chắc anh lại về nhà bố mẹ luôn.
Tôi loẹt xoẹt đi đôi dép trong nhà vào và đi về phía cửa sổ. Đưa tay kéo mạnh tấm rèm hoa tím sang hai bên, tôi ẩn kính cửa rồi đưa mắt ra nhìn khung cảnh bên ngoài. Gió khẽ luồn vào mơn man tóc làm tôi thấy hơi buồn ở cổ, liền đưa tay vuốt tóc ra sau không để gió đùa giỡn nữa rồi hít một hơi dài đầy sảng khoái. Thời tiết hôm nay có vẻ rất tốt, nắng gió chan hòa, còn đâu đây tiếng chim hót ríu rít, trời đẹp thế này không đi chơi thì tiếc thật, nhưng Đình Phong chưa về nữa. Chủ nhật, có khi nào anh ngủ vẫn chưa dậy.
Nhấc điện thoại, nhắn một cái tin cho Đình Phong xong lại đặt cái máy nhẹ nhàng xuống giường, tôi vào phòng tắm ngay để làm vệ sinh cá nhân. Tâm tình rất vui vẻ, có lẽ cũng nhờ thời tiết, tôi vừa đi vừa hát vang cả nhà. Chợt nghe thấy có tiếng bài hát A little love quen thuộc, có người gọi đến, tôi – chưa kịp đánh răng – vội chạy ra, có lẽ là Đình Phong gọi, tôi nghĩ.
A không phải, là Hạo Du, không hiểu sao tôi thấy vui vui.
_Ơi, em đây. _Hi, Tiểu Minh à, em đang làm gì đấy? Dậy lâu chưa? _Em cũng mới dậy thôi anh ạ, hihi, hôm qua thức muộn ngồi chat mà. _Vậy à, thế hôm nay chủ nhật em có định đi đâu không? _Em? Em chưa biết, Đình Phong chưa thấy về anh ạ. _Đình Phong vẫn chưa về sao? Buồn lắm không, mấy hôm rồi em đều bảo anh là anh ta đi qua đêm không về.
Hạo Du hỏi tôi buồn lắm không mà rõ là giọng anh nghe còn buồn hơn nữa.
Tôi cười xòa:
_Có gì đâu ạ. Đình Phong cũng đâu muốn như thế. Hi, thế hôm nay anh đi đâu không ạ? _À, anh…anh định rủ em… Anh có hai vé xem phim, nếu em không bận thì…đi với anh nhé, được không? _Đi xem phim? Ưm, em thì…chắc cũng không bận, nhưng mà…
Nhưng mà còn Đình Phong, nếu tôi bỏ đi chơi với Hạo Du, Đình Phong chắc chắn sẽ giận tôi, bình thường ngày này thường tôi…để dành để đi chơi với anh mà.
_Em phải hỏi ý kiến Đình Phong sao? _Hì, bình thường em với anh ấy hay đi chơi vào hôm nay.
Rồi thấy ở đầu bên kia Hạo Du im lặng một lát mới lại lên tiếng, giọng anh có vẻ buồn buồn xen thất vọng:
_Ừ, được rồi, không sao, chắc Đình Phong… Vậy em đi chơi vui vẻ nhé.
Nghe Hạo Du nói, thật tôi cũng thấy rất buồn:
_Hạo Du à… _Hì, không sao, chủ nhật thì phải đi chơi với người yêu chứ. Thế… Hay em có muốn xem bộ phim này không, cùng Đình Phong ấy, anh đi một mình cũng chẳng thích lắm, nếu em muốn, anh mang sang cho em nhé, được không Tiểu Minh? _…… _Tiểu Minh? Em không thích sao? _Dạ, em…
Thật sự lúc này tôi không biết mở lời ra làm sao nữa, chỉ muốn khóc… Tại sao Hạo Du lại như thế chứ, tại sao lại tốt như thế. Anh thật khiến tôi thêm đau lòng và thương xót mà. Còn chưa kể là thấy rất có lỗi với anh…
_Hạo Du, a…anh đợi em một tí nhé, tí…em gọi lại cho. _À ừ, tí gọi cho anh. Buổi sáng tốt lành, Tiểu Minh. _Dạ…
Tôi nói rồi dập máy ngay, vội đưa tay quệt đi dòng chất lỏng đã trào ra khỏi khóe mi từ khi nào. Phải, tôi khóc, tôi…thương anh quá. Thật không thể chịu nổi thấy anh như vậy. Tiếng Hạo Du cười trong điện thoại thật sự buồn đến nỗi làm người ta cảm thấy vô cùng xót xa!
Sụt sùi, tôi cố lấy lại tâm trạng bình thường và ấn gọi cho “Phong yêu”, tôi…muốn đi cùng Hạo Du, mặc kệ Đình Phong có giận tôi ra sao, trách cứ tôi thế nào. Hạo Du có lẽ giờ này…cô đơn lắm, sao anh lại khờ đến vậy!
“Tút…tút…tút…”
Cả ba lần gọi chuông đều đổ mà không có ai nhấc máy, tôi lại bắt đầu lo cho Đình Phong, chắc anh đang ngủ, tôi tự trấn an mình rồi ấn gọi lại lần nữa.
Thật may quá, có người nge rồi. Nhưng…biết nói thế nào đây.