ng thể đánh cược, ván bài này đã rõ ràng cả rồi, là Đình Phong, phải là anh, tôi nợ anh nhiều như vậy, nói bỏ là bỏ được hay sao, vậy thì tôi thật là một kẻ tồi tệ.
Đấy, lại suy nghĩ rồi. Đã nói là thôi…
Lại thở dài thêm cái nữa, tôi mắt đang nhìn ra chỗ cánh cửa liền quay đầu lại nhìn Hạo Du. Sắc mặt anh trắng bệch vẫn chưa khá lên chút nào.
Tôi bất giác đưa tay lên khẽ chạm vào khuôn mặt gầy gò hốc hác của anh, vuốt nhẹ từ lông mày xuống dưới cằm, rồi nghịch ngợm chỗ đôi môi khô ráp. Nhớ trước đây hồi tôi còn yêu anh, là hồi tôi học cấp hai, Hạo Du đôi môi lúc nào cũng đỏ hồng. Tuy là rất khiến con gái phải ghen tị và ganh ghét vì vẻ ngoài thanh tú, nhưng riêng với tôi, vẻ đẹp của Hạo Du chỉ khiến tôi thêm yêu anh mà thôi, bằng chứng là ngắm anh từ xa bao lâu như thế mà đâu có chút nào cảm thấy chán.
Chợt thấy Hạo Du quay đầu vào trong, môi mấp máy, bờ mi cong khẽ rung động, tôi vội rụt tay về, mắt chăm chăm nhìn vào anh. Hình như Hạo Du đã tỉnh.
Đúng như tôi nghĩ, vài phút sau đó thì Hạo Du từ từ mở mắt.
Hạo Du mở mắt ra thôi mà có vẻ rất khó khăn, cảm tưởng như đôi hàng mi ấy phải nặng đến vài kilogram vậy.
Hơi thở anh phả ra như làm nóng cả không khí xung quanh.
Và Hạo Du tất nhiên là nhìn thấy tôi, vì thế lúc anh đưa đôi mắt mệt mỏi lên nhìn mình, tôi không biểu lộ chút thái độ vui mừng nào mặc dù trong lòng hoa như đang nở rộ.
Thậm chí tôi còn hỏi giọng rất lạnh:
_Tỉnh rồi đấy à?
Hạo Du không nói gì. Vài giây sau anh lại nhắm mắt. Đang tưởng Hạo Du mệt nên muốn ngủ thêm thì tôi lại thấy anh chống tay phải xuống giường rồi gắng sức ngồi dậy. Nhưng rõ ràng là anh đâu đủ sức, mặt nhăn nhó đến đáng thương thế kia mà sau một hồi gồng tay, cơ thể anh lại ngã phịch xuống.
Tôi vẫn cứ ngồi yên, chỉ nhìn chứ không hề có ý định giúp anh.
Rồi phải đến lần thứ hai cố gượng dậy bằng tất cả sức mạnh, Hạo Du mới có thể ngồi được. Anh dựa lưng vào tường, thở dồn dập.
Hạo Du thở dồn dập, hai cánh mũi phập phồng làm rung động cả mấy giọt mồ hôi cố chấp cứ bám mãi trên đó.
Tôi cứ ngồi im bên cạnh giường nhìn Hạo Du, vẫn không nói một câu nào. Trán tôi hơi nhăn lại vì thương anh.
Một phút, rồi hai phút, rồi năm phút lặng lẽ trôi qua, căn phòng vẫn như thế, chìm trong sự yên lặng, chỉ có vang lên duy nhất tiếng thở có vẻ rất mệt nhọc của Hạo Du. Anh chắc là đang mệt lắm, tôi nhìn ra ngoài cửa tự hỏi mình mà thở dài thườn thượt trong đầu. Nhưng tôi không dám hỏi anh. Không biết Hạo Du có đói không, chắc là có rồi. Nãy cháo tôi đã nấu xong nhưng chẳng thể nào mà đút cho anh được nên đành cứ để dưới bếp, định bao giờ anh tỉnh thì múc ra bát sau.
Nhưng mà giờ tôi mới nghĩ, vốn định tỏ ra lạnh lùng với anh thì làm thế nào xúc cháo cho anh được đây?
Tôi nghĩ như thế, quay sang nhìn thì đột nhiên bắt gặp Hạo Du đang nhìn chằm chằm vào mình. Đôi mắt mệt mỏi mờ đục như muốn khép lại ngay đang hướng thẳng vào mắt tôi.
Như thể muốn hút tôi vào cái hố đen sâu hun hút đó.
Sao Hạo Du lại có ánh mắt đáng sợ thế kia, tôi tự hỏi mình. Rồi cũng như thế, tự nghiệm ra câu trả lời.
Hạo Du giận tôi.
Hạo Du hận tôi?
Dù thế nào thì kia cũng không phải ánh mắt ấm áp, dịu dàng mà Hạo Du vẫn thường trao đến tôi mỗi khi chúng tôi ở bên nhau.
Ra là thế, tôi còn sợ mình đang tránh mặt anh thì không biết làm sao để đút cháo cho Hạo Du được. Giờ thì… Có chắc Hạo Du sẽ nhận sự quan tâm của tôi không thế. Ánh mắt anh thế kia…
Tôi vẫn nhìn Hạo Du không rời mắt đi, và vẫn thấy anh đang nhìn mình. Trong mắt anh hiện rõ từng đợt sóng trào dâng dữ dội, là anh đang nghĩ gì hả Hạo Du? Sao tôi không thể nào đoán được.
Thôi thì tốt nhất tôi cứ làm việc mình cần làm.
Bặm môi rút điện thoại ra xem, tôi giả vờ thở dài một cái rồi đứng lên, trầm giọng nói, như chỉ đủ cho Hạo Du nghe thấy:
_Tỉnh rồi thì em về đây.
Lạnh nhạt, vô tình hết mức, nhưng dù sao tôi cũng đã xưng “em”.
Hạo Du không nói gì, vẫn nằm yên ở đó. Thậm chí lúc tôi lén đưa mắt nhìn anh một cái trước khi về còn thấy anh đã quay mặt vào trong, mắt lại nhắm nghiền lại.
Lần này thì tôi thở dài thật, nhưng thật khẽ. Rồi tôi quay lưng chầm chậm đi thẳng ra phía cửa. Thật thấy hơi nhói ở trong tim.
Liệu đây có phải là lần gặp cuối cùng?
Chợt vừa chạm được tay vào nắm đấm cửa thì tôi nghe tiếng Hạo Du vang lên. Anh nói rất nhỏ, nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy. Chất giọng êm nhẹ, tưởng như tâm trạng người nói hết sức bình ổn nhưng rõ ràng là chất chứa đầy đau thương.
_Sao…không muốn bù đắp cho anh nữa sao?
Tôi bỗng dưng khựng lại. Tôi không quay đầu nhìn anh, cũng không trả lời, nhưng chân tôi thì không thể nào bước tiếp được.
_Tại sao? – giọng Hạo Du giờ nghe còn đau lòng hơn cả lúc nói câu trước. Anh làm tim tôi đau quá!
Tôi vẫn đứng im ở đó không trả lời. Nhưng rõ ràng là tôi đang run rẩy. Không gian phút chốc lại yên lặng đến nỗi tôi nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập thình thịch, thình thịch.
Vài phút sau, cố trấn tĩnh lại mình khá hơn được một chút, tôi đang định mở miệng thì lại tiếp tục thấy giọng Hạo Du vang lên:
_Sao em không nói Tiểu Minh, cho anh một câu trả lời. Có phải làm bạn với anh em thấy phiền lắm không?
Giọng nói anh nghe nhẹ nhàng vậy mà sao lại như cắm hàng ngàn mũi kim vào tim tôi. Đau đến nỗi…ép cả nước mắt trào ra rồi.
Tôi cố hít một hơi thật dài, khịt khịt mũi, rồi nén lòng lắm để tiếng khóc không phát ra ngoài, tôi nói:
_Anh…đoán ra được rồi mà, sao còn cố tình hỏi. Phải, phiền lắm.
Rồi tôi nghe thấy giọng Hạo Du run rẩy vang lên, tựa như đang cười, lại tựa như đang khóc:
_Ra…thế. Vậy…sao em không nói từ trước. Em biết không Tiểu Minh, anh đã phải cố gắng biết bao, em có biết để làm bạn với người mình yêu đau khổ đến thế nào không? Em có biết không? Nếu đã không làm được, nếu đã thấy phiền, sao không nói với anh từ trước, anh sẽ…sẽ…không bao giờ… Anh không muốn em thương hại anh…một lần nữa.
_Vậy…xin lỗi. Giờ anh biết rồi đó.
Tôi nói rồi đưa tay quệt nước mắt, cố lắm để không khóc nấc lên từng tiếng, cố lắm để hai chân không khuỵu xuống trước mắt Hạo Du.
Tôi run tay bám vào cánh cửa gỗ, toan bước đi thì lại bỗng nghe thấy tiếng “phịch” một cái phía sau lưng. Tôi giật mình quay lại, Hạo Du đã xuống đất từ khi nào, cả hai tay anh đầu đang phải chống xuống để khỏi ngã ra sàn.
Khuôn mặt Hạo Du nhăn lại như đang cố kìm nén dòng cảm xúc đang chảy tràn trong lòng. Đôi mắt thảm thương ráo hoảnh, bên trong con ngươi không có một chút ánh sáng nào lóe ra, hoàn toàn một màu tối tăm ảm đạm.
Nhìn cảnh tượng đấy mà lòng tôi đau như cắt, chân tôi không thể tự chủ được mà chạy lại chỗ anh.
Tôi đỡ lấy người Hạo Du, rối rít nói chẳng thành câu, đại loại là bảo anh lên giường.
Nhưng…Hạo Du…đẩy tôi ra.
Tuy lực tay anh không mạnh, nhưng đang không chủ động, tôi bị anh đẩy ngã ngay xuống sàn.
Tôi bàng hoàng nhìn vào đôi mắt như phủ một lớp mây mù của Hạo Du, không cất nổi lời nào nữa. Anh cũng đang nhìn tôi, đôi môi nhợt nhạt mấp máy một lúc mới thấy phát ra tiếng nói:
_Đừng chạm…vào anh. Em về đi. _……! _Về đi, từ giờ…đừng xuất hiện trước mặt anh nữa, em về đi!!!
Hạo Du nói gần như hét lên, phẫn nộ, nhưng đầy bất lực. Tôi bị tiếng hét của anh làm cho toàn thân run rẩy, con ngươi trong mắt tựa hồ cũng run rẩy theo.
Cố nuốt nước mắt vào trong, kiên cường nhìn anh, tôi vụt đứng dậy, không nói được lời nào mà bỏ chạy ngay đi.
Tôi chạy rất nhanh, không hề quay lưng lại nhìn hay dừng lại một chút nào. Nước mắt đến lúc này mới ạt ào chảy ra theo từng nhịp đập của trái tim. Tôi chẳng buồn lau, thậm chí còn quên mất phải gọi xe mà cứ thế chạy bộ.
Tôi chạy đến khi cảm thấy mình không thể thở được nữa mới dừng lại, hổn hển thở, thở được rồi lại cứ ngồi giữa đường mà gào lên khóc, như thể muốn dùng tiếng khóc làm tan đi nỗi đau đang vây chặt lấy con tim mình.
Trong đêm khuya thanh vắng, xung quanh không có lấy một bóng người, chỉ có mình tôi là ngồi đó, và khóc, tiếng khóc như hòa vào với tiếng gió bay đi, rất xa.
Vì thế bên tai tôi lúc này chỉ còn có một loại âm thanh gì đó vang lên hết sức mơ hồ.
Mơ hồ đến nỗi nghe thấy cả tiếng Hạo Du vừa nãy nói với tôi đang vang vọng, cứ vang vọng mãi.
“Từ giờ…đừng xuất hiện trước mặt anh nữa, em về đi!!!” “Từ giờ…đừng xuất hiện trước mặt anh nữa…” “Từ giờ…đừng xuất hiện…” “Từ giờ…đừng…” “Từ giờ…”
Những vết thương trong tim tôi dường như lại tiếp tục rỉ máu. Từ những chỗ…Đình Phong đã hàn gắn lại…
Khung cảnh bên ngoài tấm kính cửa sổ trong suốt ngập tràn hương vị ngọt ngào của mùa xuân. Vạn vật tựa như trong suốt, cơ hồ chỉ cần liếc mắt qua là có thể nhìn xuyên thấu mọi thứ. Kìa cánh hoa đào mỏng manh, e lệ trong làn gió ngát hương, kìa những giọt sương đêm lóng lánh, tinh khôi như mắt người thiếu nữ đọng lại trên những chiếc lá non xanh mởn mởn, rụt rè nhưng mạnh mẽ nhú ra đón chào một cuộc sống mới vào mùa xuân.
Bất cứ thứ gì cũng đều khoác lên mình một vẻ đẹp tươi mát và căng tràn sức sống, khiến cho bức tranh thiên nhiên thu vào trong tầm mắt tôi đây phủ đầy sắc xuân rực rỡ.
Tôi ngồi bên cửa sổ, cằm tựa hờ lên hai cánh tay để đan chéo nhau, mắt buông lơ đãng ngắm nhìn khu vườn hoa sau nhà.
Gió từng cơn mơn man thổi, cuốn theo hương hoa ngào ngạt, cuốn theo không khí xuân ngọt lành, thanh mát, vô tình đã cuốn tâm trí tôi đi tự khi nào.
Gió thay nhau thổi đến, chút, từng chút một mang theo nỗi nhớ của tôi, bay về nơi xa…
Về nơi có người con trai tên Hạo Du…
Gió cứ thay phiên nhau đến rồi đi.
Sao nỗi nhớ vẫn cứ đong đầy mãi?
Cảnh vật trước mắt tôi lại như hôm qua nhạt nhòa dần theo nỗi nhớ, trái tim rộ đau…
Ngày hôm qua…
Vốn là rất vui khi thời tiết như một món quà đấng thiên vương ban tặng vô cùng hoàn mĩ, tôi sau khi ăn sáng ở nhà xong đã cùng Đình Phong đi đến nhà anh ấy để chúc Tết. Cả buổi cười nói không ngớt, hoa cứ thi nhau nở trên mặt, tôi cũng thấy thoải mái và vui vẻ phần nào sau mấy hôm cứ ở trong phòng ủ dột.
Thế nhưng đến khi trở về nhìn thấy người con trai ấy ngồi trong nhà, ánh mắt hướng vào mình như tỏa ra từng luồng hơi lạnh, tôi không khỏi cảm thấy trong tim những vết thương cứ âm ỉ đau.
Tôi tự hỏi đó có phải là ánh mắt Hạo Du dành cho kẻ thù của mình?
_Bố mẹ…con về rồi. _Cháu chào hai bác.
Trong khi tôi khó khăn lắm mới có thể cất lời, nụ cười trên môi đang mở rộng phút chốc hoá đá ngay, tựa như bị yểm bùa bằng một thứ phép thuật huyền bí nào đó mà câu thần chú đơn giản chỉ là ánh mắt lạnh lẽo như nhìn xuyên thấu tâm can của Hạo du thì Đình Phong vẫn cười.
Tôi không hiểu tâm trạng anh thế nào, nhưng ánh sáng chiếu vào khuôn măt đẹp như tượng tạc của anh làm ấm cả nụ cười đang nở trên môi, mắt như đang tỏa ra hàng ngàn tia sáng lấp lánh. So với khuôn mặt ảm đạm của Hạo Du, rõ ràng là Đình Phong nổi bật hơn hẳn.
Có lẽ cũng vì thế nên tôi không tập trung nhìn Hạo Du sau bao ngày mong nhớ mà ánh nhìn cứ đọng mãi trên môi Đình Phong.
Mà cũng có thể là vì tôi muốn trốn tránh ánh mắt của Hạo Du nên mới cứ nhìn mãi vào Đình Phong như vậy.
Dù sao thì tôi cũng thật sự không muốn gặp Hạo Du trong lúc này. «1...456