“ Diệp Tử, đây là bản kế hoạch quảng cáo đường ngầm.”
“ Diệp Tử, đây là bản thiết kế quảng cáo của công ty Dược Thạch Huy.”
Trên bàn trước mặt, tài liệu đã chất đầy như núi. Từ sau hôm rời khỏi nghĩa trang, trong một khoảng thời gian dài tôi đều rất tiêu cực. Cho đến cuối, bán nhà, bán xe, bán tất cả mọi thứ có được số tiền hơn hai trăm vạn tệ để mở công ty quảng cáo này. Chín tháng rồi, Tần Tử Long đã biến mất khỏi thế giới của tôi chín tháng.
Cuộc đời của tôi đang bắt đầu lại từ đầu, tất cả mọi thứ đều đã khác rồi. Trở thành người phụ nữ thành đạt, bắt đầu kiếm tiền để mua nhà, xe, con số trong sổ tiết kiệm cũng ngày càng nhiều hơn. Thì ra tất cả mọi thứ đều cần thời gian chín tháng là có thể thay đổi.
“ Diệp Tử, có một khách hàng lớn.” Cô phụ trách khách hàng xinh đẹp An Lâm đưa tập tài liệu cho tôi rồi nói: “ Theo như tôi biết, mỗi năm tiền đầu tư quảng cáo của họ lên đến hàng trăm triệu nhân dân tệ.” An Lâm là một cô gái đẹp thướt tha yêu kiều, tìm kiếm khách hàng đúng là siêu đẳng.
Thương trường như chiến trường, đôi khi những mưu mẹo bỉ ổi có thể coi là diệu kế.
Tôi bận đến độ không có thời gian mà ngẩng đầu lên, chỉ nói: “ Được, em hãy giúp chị liên hệ.”
Cô cười nói: “ Em liên hệ được rồi, nói là tối nay gặp mặt trò chuyện.”
“ Được, vậy tối nay gặp lại em.”
“ Sếp ơi, đừng có quá mải mê làm việc.”
“ Cảm ơn!” Tôi ngước mắt lên, mỉm cười với cô, rồi lại cúi đầu tiếp tục làm việc. Chỉ có làm việc không ngừng nghỉ, nhét đầy đầu óc, mới có thể quên đi rất nhiều chuyện.
“ Em phải hạnh phúc, sau khi anh đi, em chắc chắn phải hạnh phúc.”
“ Em chắc chắn sẽ hạnh phúc, thật đấy,chúng ta ngoắc tay nào”. Anh cười, nói một tiếng: “ Được!”
Ngón tay tôi run rẩy ngoắc vào ngón tay lạnh giá của anh, chỉ khóc ròng: “ Em sẽ hạnh phúc, ngoắc tay một trăm năm không được phép thay đổi.” Anh cười và ngoắc tay với tôi xong, ngón tay khẽ sờ lên mặt tôi, lông mày, mũi, miệng, sờ lần lượt từng nét một. Tay anh run rẩy mạnh, rồi khẽ từ từ thả xuống cười nói: “ Bà xã của anh, bà xã của anh thật sự rất đẹp!”.
Người tôi khẽ cứng đờ, đặt mạnh bút xuống bàn, từng giọt nước mắt nhỏ xuống tập tài liệu, từng giọt nước mắt dập dềnh rồi nhanh chóng thấm xuống, tạo thành vết in trên tờ giấy.
Đó là vết thương nơi sâu kín trái tim không bao giờ lành vết. Sau khi tan làm xong tôi cuống cuồng lao đến quán karaoke mà An Lâm đã hẹn. Đứng trước cửa phòng hát còn đặc biệt nhìn đồng hồ, vừa vặn bảy giờ ba mươi phút, không muộn cũng không sớm. Tôi gõ cửa, đẩy cửa ra, An Lâm đang ngồi trên ghế sofa nói chuyện phiếm với khách. Hai người khách, đều ăn mặc chỉnh tề, trông rất lịch sự. An Lâm giơ tay vẫy tôi, tươi cười: “ Chào tổng giám đốc!”.
Tôi gật đầu với bọn họ, khẽ mỉm cười, ngồi xuống đầu phía bên kia. An Lâm dùng mắt ra hiệu với tôi, ý bảo tôi ngồi lại gần một chút.Hai người đàn ông lần lượt bắt tay tôi và tự giới thiệu: “ Tôi là giám đốc bộ phận quảng cáo của Tập đoàn Tư Duy”. Tập đoàn Tư Duy? Công ty của Tần Tử Long? Tôi ngẩn người, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Người đó lại nói: “ Tổng giám đốc của chúng tôi bị tắc đường, nói sắp đến rồi.” Cuối cùng tôi định thần lại, như thể bị sét đánh, đứng bật dậy, nở nụ cười hối lỗi: “ Tôi nhớ ra tôi có việc gấp, tôi đi trước đây.” An Lâm kinh ngạc gọi: “ Diệp Tử”, tôi cũng cười với cô vẻ đầy hối lỗi: “ Em cứ chiêu đãi họ đi, chị có việc gấp, việc vô cùng gấp.” Vừa mới đi ra đến cửa, cửa đã bị mở ra, Tần Tử Long đứng ở trước cửa, khuôn mặt sa sầm, ánh mắt trân trân nhìn tôi, trong mắt giá lạnh thấu xương. Anh ung dung lên tiếng: “ Cái gì mà việc vô cùng gấp? Không cần kiếm tiền nữa à?” Tôi bước lùi về sau mấy bước.
Anh nhìn tôi, giọng nói càng không có chút ấm áp nào: “ Ngồi xuống, từ từ nói!”. Giọng nói đó rõ ràng là đang ra lệnh, nhưng anh bẩm sinh đã có tố chất lãnh đạo. Tôi đành phải ngồi xuống ghế sofa, anh ngồi ngay bên cạnh tôi.
Hai người đó luôn miệng gọi “ Tổng giám đốc, tổng giám đốc”, ngừng một lát lại giới thiệu: “ Đây là
“ Không cần giới thiệu!”. Tần Tử Long ngắt lời, châm một điếu thuốc đặt lên miệng, phả từng đợt khói thuốc vào mũi tôi, tôi đành phải gắng gượng để bàn chuyện làm ăn với anh. Đang định mở miệng nói, anh lại như thể phát hiện ra ý đồ của tôi, chậm rãi nói: “ Về việc làm ăn, tôi có thể ký kết, nhưng có một điều kiện.”
Tôi giật thót, đoán rằng điều kiện anh đưa ra chẳng hay ho gì.
Kết quả là anh nói càng chậm hơn: “ Tối nay em đưa hợp đồng đến nhà tôi, tôi sẽ ký”. Mặt tôi nóng bừng như thể có vô số khí nóng đang bốc lên trên não tôi, nổi giận đùng đùng trừng mắt lên nhìn anh: “ Anh coi tôi là gì vậy?”. Anh lấy đầu ngón tay gõ gõ điếu thuốc, nở nụ cười vô cùng bí hiểm: “ Em coi là gì thì tôi sẽ coi là thế.”
An Lâm vội vàng nói đỡ cho tôi: “ Tổng giám đốc của chúng tôi không phải là loại người mà anh nghĩ đâu.”
Anh hỏi ngược lại: “ Là loại người nào?”.
Tôi cố nín nhịn cơn bực bội trong lòng, cảm thấy vô cùng khó chịu: “ Rốt cuộc anh muốn gì? Anh không thành tâm để nói chuyện làm ăn, anh hẹn tôi ra đây....”
“ Là em hẹn tôi!”. Tôi còn chưa nói xong anh đã lườm tôi một cái, rít một hơi thuốc, phả khói thẳng vào mặt tôi nói từng chữ: “ Là nhân viên của em nói, em hẹn tôi.”
“ Tần Tử Long!”. Tôi tức giận đến độ phát run lên, đứng bật dậy
“ Tôi ở đây!” Anh đáp lời, đúng là có khả năng làm cho người khác tức chết.
“ Anh là tên khốn!”. Tôi nghiến răng, nghiến lợi, ánh mắt sắc nhọn như dao, chỉ muốn đâm cho anh chết luôn.
“ Trong mắt em tôi chả là thứ gì cả”. Anh tự mỉa mai chính mình, lấy ngón tay dập điếu thuốc, “ Làm tên khốn cũng được đấy chứ”. Tôi tức giận đá vào đùi anh, anh đau điếng trợn trừng mắt nhìn tôi, sau đó đứng dậy, hét lên với tôi: “ Em muốn anh phải làm thế nào? Anh muốn ôm em vào lòng để nâng niu như báu vật mà em còn không bằng lòng.”
“ Anh!” Tôi tức giận quay mặt đi, khóe mắt liếc nhìn thấy hoa quả để trên bàn, cầm lên và ném thẳng vào người anh. Anh ôm chầm lấy tôi, nghiến răng nói từng tiếng: “ Chín tháng ba ngày cộng thêm tám tiếng đồng hồ.”
An Lâm bước tới, không hiểu đã xảy ra chuyện gì, đứng cạnh khuyên nhủ: “ Tổng giám đốc Tần, anh và tổng giám đốc của chúng tôi liệu có phải có hiểu nhầm gì không?”
“ Không hiểu nhầm!” . Chúng tôi cùng đồng thanh.
Hai người cấp dưới của Tần Tử Long cũng vội vàng khuyên nhủ: “ Hai vị tổng giám đốc, có chuyện gì từ từ nói”.
“ Chẳng cần đâu!”. Lại là hai người cùng đồng thanh.
“ Sao anh lại nói cùng lúc với tôi?”. Tôi nổi giận đùng đùng, tay đấm thẳng vào ngực anh. Anh sa sầm nét mặt, giọng nói càng ác liệt hơn: “ Em có muốn ký hợp đồng không? Nếu thì cầm hợp đồng theo anh về nhà, về đến nhà anh lập tức ký cho em.”
“ Có quỷ mới muốn ký với anh”. Tôi tức giận nghiến răng, phẫn nộ chửi bới: “ Anh là tên khốn kiếp!”.
“ Khốn nạn còn được thăng cấp thành khốn kiếp?”. Anh cười khẩy, “ Sự đãi ngộ này cũng được đấy chứ, được thăng cấp chính là việc tốt!”.
“ Thả tôi ra!”. Tôi dồn hết toàn bộ sức lực giãy giụa. Đôi tay anh quấn chặt lấy eo tôi, cánh tay cứng và khỏe giống như thép vậy. Ba người đứng bên cạnh lo lắng toát mồ hôi, lên tiếng khuyên nhủ: “ Có chuyện gì từ từ thương lượng”.
Tôi tức giận vạch tay áo của anh lên, há miệng ra cắn một miếng. Anh đau đớn kêu lên, thả tôi ra, nổi nóng: “ Em tuổi chó đấy à?”.
“ Anh tuổi sói!”. Tôi cũng không chịu yếu thế, cầm đĩa đựng hoa quả ném về phía anh, sau đó chuồn ra ngoài. Lúc ra ngoài rồi, tôi mới cảm thấy buồn cười. Trong lòng tôi đã từng suy diễn ra những cảnh tượng gặp lại anh như thế nào, nhưng hình ảnh anh trong sự suy diễn của tôi quyết không phải là kiểu ác liệt như thế này. Ít nhất, anh cũng cần có một bộ mặt tiêu cực, nhìn tôi đầy ai oán, sau đó nói một câu: “ Thật trùng hợp”. Tôi cũng khẽ khàng trả lời lại một câu: “ Thật trùng hợp”.
Tôi đã tưởng tượng buổi trùng phùng lãng mạn nhất, giống như trong tác phẩm Đời này kiếp này của Hồ Lan Thành nói Trương Ái Linh viết dòng chữ ở sau tấm ảnh của anh: “ Gặp lại anh, em trở nên thật thấp thật thấp, thấp đến độ lẫn vào trong cát, nhưng trong lòng cảm thấy rất hân hoan, từ trong cát nở ra hoa!”.
Sau đó ôm anh, tặng cho anh một nụ hôn thắm thiết, anh cũng đáp lại bằng một nụ hôn
Nhưng...tôi đúng là rất vui, nhưng không phải là nở hoa mà là bốc hỏa.
Cánh tay đột nhiên bị ai đó kéo lại, sau lưng tỏa ra hơi ấm. Phía sau lưng cảm nhận được hơi ấm. Không biết anh đã đuổi theo ra từ khi nào, cánh tay anh giữ chặt lấy tôi, giọng nói thê lương: “ Em đừng đi!”.
Xung quanh là đèn điện sáng trưng, chói mắt, ánh lên những sắc màu rực rỡ. Bao nhiêu người qua đường thi nhau quay đầu lại, họ dừng xe bên đường, nhìn chúng tôi như là chuẩn bị xem kịch.
Anh quay người tôi lại, hai tay nâng khuôn mặt tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn nóng bỏng.
Tôi mở to mắt, không khí trong cơ thể bị rút hết cả. Tôi dốc toàn bộ sức lực trong cơ thể mới đẩy được anh ra, vừa bực bội vừa cuống lên: “ Giữa nơi công cộng...anh không quan tâm đến việc đóng phim cho người khác xem, nhưng em thì quan tâm”.
Anh nhìn xung quanh, thất vọng nói: “ Anh xin lỗi!” ánh mắt anh lại nhìn tôi nóng bỏng, kéo cổ tay tôi, “ Vậy thì chúng ta về nhà quay phim”.
“ Em còn chưa muốn làm minh tinh đâu!”. Tôi gỡ ngón tay anh ra, anh rất khỏe, có gỡ thế nào cũng không nổi. Tôi kêu lên: “ Tần Tử Long, thả em ra!”.
“ Không thả!”.
Giọng anh kiên quyết, “ Chín tháng linh ba ngày cộng thêm tám giờ đồng hồ. Anh đã không hề xuất hiện trước mặt em, những thứ mà trong lòng muốn quên, có lẽ cũng nên quên từ lâu rồi.”
“ Anh thật vô lý hết sức!”
“ Là em hẹn anh”. Anh uể oải nói.
“ Cứu tôi với, quấy rối!”. Tôi chợt hét to. Người bên đường đang chỉ chỉ chõ chõ. Anh đỏ bừng mặt, trừng mắt nhìn tôi vẻ không thể nào tin được: “ Em kêu gào lung tung cái gì thế? “
“ Cứu tôi với!”.
“ Được rồi!”. Anh sa sầm nét mặt nghiến răng nghiến lỡi thả tay ra, “ Anh thả em ra!”.
“ Như thế còn tạm được!”. Tôi xoa xoa cổ tay, vừa nhìn đã thấy đỏ ửng, anh chàng này, đúng là khỏe thật. Tôi nghiến răng, nổi giận đùng đùng: “ Anh không được đi theo em đâu đấy.”
“ Hôm nay anh nhất định phải đi theo em”. Anh vô lý hết sức.
“ Được, vậy anh cứ đi theo đi!”. Tôi uy hiếp, “ Đến lúc đó, em hét lên cứu mạng, quấy rối”
“Được, vậy em kêu đi!”. Anh nổi giận đùng đùng.
“ Được, vậy em kêu đây”. Tôi đang chuẩn bị kêu, đôi mắt anh phẫn nộ trợn trừng mắt nhìn tôi một cái, quay người bước đi.
Sáng hôm sau đến công ty đã phát hiện ra ánh mắt mọi người nhìn tôi rất ám muội, sau đó cười hi hi một cách vô cớ, gọi tôi: “ Diệp Tử”. Tôi và nhân viên vốn không hề phân biệt cấp trên và cấp dưới hòa đồng với nhau như người một nhà.
“ Em muốn anh phải làm thế nào? Anh muốn ôm em vào lòng để nâng niu như báu vật mà em còn không bằng lòng.”
“ Chín tháng ba ngày cộng thêm tám tiếng đồng hồ”.
Họ túm tụm lại với nhau và cùng cười vang với tôi.