nhưng trong lòng như thể bị rơi vào lọ mật,cố tình sa sầm nét mặt: “ Còn không mau làm việc đi!”. An Lâm ghé sát lại hỏi tôi: “Tổng giám đốc, cái gì mà coi như báu vật để yêu thương? Chín tháng ba ngày cộng thêm tám tiếng đồng hồ?”. Tôi gõ vào đầu cọ một cái:” Chắc chắn là cô đã tuyên truyền linh tinh rồi”.
Cô toét miệng cười, lại nói với vẻ rất nghiêm trọng “ Tiểu Tiểu nói muốn ly hôn, gọi điện thoại đến xin nghỉ”. Tiểu Tiểu, là người phụ trách kế hoạch trong bộ phận quảng cáo, hai mươi bảy tuổi, yêu đương suốt sáu năm trời, vừa mới kết hôn chưa đầy một tháng. Tôi mơ màng, “ Vừa mới cưới mà”. An Lâm tỏ ra bí mật, ghé sát bên tai tôi thì thầm: “ Cô ấy nói ông xã cô ấy đối xử với cô ấy không tốt, việc gì cũng không chịu nghe theo cô ấy”.
“ Được, lát nữa chị sẽ làm công tác tư tưởng cho cô ấy”. Công ty có rất nhiều nữ giới gặp phải vấn đề về hôn nhân hay tình yêu đều gặp tôi xin tư vấn, trong lòng họ, tôi là bà chủ cũng là chuyên gia. Vào đến văn phòng, việc đầu tiên là gọi điện thoại cho Tiểu Tiểu. Khi cô nghe điện thoại của tôi, còn đang khóc: “ Diệp Tử, chồng em vừa mới kết hôn đã đổi rồi, nếu sớm biết như vậy em đã không cưới anh ấy”.
Tôi hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Cô phẫn nộ: “ Trước đây, em bảo anh ấy làm gì thì anh ấy làm nấy, bây giờ thì cứ bỏ mặc”.
Tôi nhẫn lại hỏi: “ Vậy em bảo cậu ấy làm những gì?”
Cô tố cáo: “ Bảo rửa chân cho em cũng không chịu, em không cần anh ấy nữa!”.
Thượng đế ơi, tôi dở khóc dở cười khuyên cô: : Tiểu Tiểu, kết hôn là chuyện của hai người, khi kết hôn rồi thì gia đình luôn đứng ở vị trí đầu tiên, ông xã em ngày nào cũng đi làm vất vả như vậy, đều là vì cái gia đình này. Nếu như không có những chuyện lớn như ngoại tình, thì em đừng ly hôn”. Nói thực lòng, chồng của cô ấy rất tốt, dù có mưa sa bão táp, sấm chớp đùng đùng, ngày nào cũng đến công ty để đón cô ấy tan làm.
Nghe nói, Tiểu Tiểu ngày nào cũng bắt chồng cô rửa chân cho cô, chỉ có như vậy, cô mới có thể yên tâm, mới cảm thấy là anh yêu cô.
Có vẻ như hơi biến thái thì phải!
Tiểu Tiểu nghẹn ngào: “ Hôm qua cãi nhau anh ấy còn mắng em nữa”. Theo như tôi biết, tính khí chồng cô rất nhã nhặn, hiền hòa. Cô ngừng lại, lại nói giọng thê lương:” Anh ấy chửi em là đứa trẻ mãi không chịu lớn, có một hôm không rửa châm thôi mà cũng gây chuyện với anh. Thực ra không phải như vậy, bởi vì hôm qua em đi kiểm tra đột kích, phát hiện ra anh ấy đang ăn cơm cùng với một đứa con gái xấu như ma”. Cô nhấn mạnh giọng, “ Ăn cơm riêng, chị nói xem em có gì không sánh được bằng cái con bé xấu như ma đó chứ”.
Tiểu Tiểu rất xinh đẹp, vừa vặn ngược lại với An Lâm, là một vẻ đẹp dịu dàng nữ tính,có khí chất hơn người.
“ Vậy em có hỏi cái cô...xấu như ma đó là gì với anh ấy không?”
“ Em chưa hỏi, dù sao sau khi anh ấy trở về là không chịu rửa chân cho em nữa”
“ Thế thì em hỏi đi”.
“ Vâng, em hỏi ngay đây”.Cô nổi giận đùng đúng, “ Xem anh ta còn có gì để xảo biện nữa”. Cô gác máy, chưa đầy mười phút sau, cô lại gọi điện thoại cho tôi, tâm trạng hình như rất tốt. Cô nói: “ Diệp Tử, hiểu nhầm rồi, em không ly hôn nữa”.
Tôi không còn biết nói gì hơn.
Cô lại cười nói: “ Cô gái đáng yêu xinh đẹp đó, thực ra là em họ của anh ấy”. Cô gái xấu như mà biến thành cô gái đáng yêu xinh đẹp, tôi càng không biết nói gì hơn.
Cô nói: “ Lát nữa em sẽ đi làm, như vậy thế chị nhé”.
Cô gác điện thoại, tôi nghe tiếng tút tút tút phía đầu dây bên kia vọng lại, đột nhiên mơ hồ.Trước đây khi nói chuyện điện thoại với Tần Tử Long, anh chỉ có một yêu cầu, chính là tôi gác máy trước.
Anh nói, nếu làm như vậy, anh sẽ rất yên tâm, biết rằng tôi bình an. Nếu như vội vàng tắt máy, anh sẽ lo lắng,tưởng rằng tôi xảy ra chuyện gì.
Tôi lắng nghe những tiếng tút tút tút này, thì ra âm thanh này thực sự vô cùng thê lương, từng tiếng từng tiếng một, cắm phập vào tim, cắm phập vào nơi đau đớn nhất, như thể bị ai đó lấy đi một miếng, như thể bị mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng trong cuộc sống, từng chút từng chút một, giống như không khí, từ từ bị rút cạn.
Chỉ là sự sợ hãi lo lắng.
Có tiếng gõ cửa, An Lâm bước thẳng vào, tôi vội vàng gác điện thoại. Khuỷu tay cô chống xuống bàn, lòng bàn tay đỡ cằm, hỏi tôi: “ Tổng giám đốc, quảng cáo của Tập đoàn Tư Duy phải làm thế nào?”
“Không cần!” Tôi gác máy, giọng nói như thể đã bay đến một nơi rất xa. Cô kinh ngạc: “ Một trăm triệu nhân dân tệ đấy, sếp à? Thực sự không nhận sao?”
Một trăm triệu thì sao chứ, anh ta cứ tưởng lấy một trăm triệu ném xuống,là tôi sẽ ngủ với anh ta sao?
Trong não lợn toàn là những tư tưởng dâm đãng, để anh ta cứ đi mà mơ mộng hão huyền.
An Lâm dường như hơi ngại ngùng: “ Nhưng thưa sếp, họ vừa mới cho người đem hợp đồng đã ký sẵn đến đây, nói là muốn hợp tác. Chỉ có điều, nội dung và một số vấn đề khác đều do họ phụ trách. Đến lúc đó sẽ liên tục phát trên truyền hình một thời gian.” Vậy vừa hay, đem tiền đến tặng cho tôi tiêu, chẳng có lý do gì lại đẩy ra cả. Tôi cười cười: “ Vậy được, đến lúc đấy chị sẽ chia hoa hồng cho em”.
An Lâm mở to mắt hỏi: “ Có phải là thật không?”
Tôi gật đầu.
Cô bước tới, ôm lấy tôi, thơm chụt một cái lên má tôi. Sau đó cười tít mắt: “ Em sẽ cố gắng hết sức”.
“ Được”. Tôi chỉ cười.
“ Thưa tổng giám đốc, ngoài việc chia hoa hồng, em vẫn còn một yêu cầu nho nhỏ”. Mắt cô chợt sáng rực,ôm lấy cổ tôi, nũng nịu: “ Em muốn có tin tức độc quyền”.
Tôi khẽ nhướn mày, có cảm giác không phải là việc gì hay.
“ Chị và Tổng giám đốc Tần rốt cuộc là có quan hệ gì?”
“ Bạn bè!”. Tôi buộc miệng nói, rồi lại lắc đầu, “ Không phải, chỉ là bạn học”.
“ Hai người giống như tình nhân!”
“ Có quỷ mới làm tình nhân của anh ta!”. Tôi xảo biện, liếc nhìn cô một cái, chỉ vào mặt mình hỏi: “ Em thấy chị có cần người tình không?”
“ Cần!”
Cô gật đầu một cách nghiêm túc, sau đó cười tươi rói lao ra khỏi phòng, hét lớn bên ngoài văn phòng: “ Tin tức độc quyền đây, ai muốn biết mối quan hệ giữa Tổng giám đốc Tần và Tổng giám đốc của chúng ta? Hai trăm tệ độc quyền”.
Đầu óc tôi như căng lên, thật chỉ muốn chạy ra ngoài cốc cho cô ta mấy cái. Tôi dựa lưng về phía sau, hai tay chống cằm, suy nghĩ một cách nghiêm túc, tôi với Tần Tử Long rốt cuộc là quan hệ gì?
Bạn bè, bạn học, người tình?
Nếu như tính là người tình, nhiều nhất cũng chỉ là tình nhân hai đêm mà thôi!
Buổi tối lúc đang ngủ mơ màng,đột nhiên nhận được cuộc điện thoại của chồng Đậu Đậu gọi tới, anh nói Đậu Đậu sắp sinh rồi. Tôi lập tức nhảy bật ra khỏi giường, phóng đến thẳng bệnh viện. Ở hành lang, Tần Tử Long, chồng của Lý Tử và Lý Tử đều đã có mặt ở đó. Nhìn thấy tôi đến, Lý Tử cuống quýt nắm lấy tay tôi, run lẩy bẩy, miệng luôn lẩm bẩm: “ Không biết thế nào rồi? Không biết có an toàn hay không, có chuyện gì không?”
Tôi an ủi cô: “ Cậu cứ yên tâm đi, có phải là cậu chưa sinh bao giờ đâu, chắc chắn an toàn”. Tôi lướt nhìn một lượt, nhưng ánh mắt vẫn luôn cố né tránh Tần Tử Long, chỉ có tia nhìn nơi đuôi mắt là luôn dừng lại ở khuôn mặt anh. Tôi hỏi: “ Chồng Đậu Đậu đâu?”
Lý Tử nói: “ Vào rồi”.
Tôi dở khóc dở cười: “ Vào để bên cạnh lúc sinh sao?” Chắc chắn là do Đậu Đậu yêu cầu, cô nhóc này, từ khi tôi quen biết đến giờ, có lắm sáng kiến lắm.
Cô gật đầu.
Tần Tử Long cuối cùng cũng đứng dậy khỏi ghế, đi đến trước mặt tôi: “ Lát nữa anh đưa em về được không?” Tôi cúi đầu, thấp thỏm lo lắng: “ Em lái xe đến đây”.
Anh cười thất thanh: “ Ồ, anh quên mất, em không còn là Diệp Tử hay khóc, không biết lái xe, việc gì cũng không biết làm trước đây nữa”.
Tôi nở nụ cười: “ Rất nhiều việc thực ra đều đã thay đổi rồi”.
Anh khẽ trả lời tôi: “ Nhưng có một số việc, không thể nào thay đổi được”.
Ví dụ như cuộc đời tôi, mười năm của tôi, chồng của tôi, con của tôi. Đèn trong bệnh viện, sáng đến chói mắt, trên tường có những bóng nghiêng kéo dài. Con tim như bị bóp nghẹn, thoắt cái đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Tôi gắng hết sức kiềm chế, ép mình không được nhớ lại chuyện cũ.
Những chuyện cũ đó, từng cảnh từng cảnh, đều là nỗi tuyệt vọng đã từng có, đều là những lưỡi dao sắc nhọn sẽ cứa vào thân thể tôi, cả thân thể đều đầy thương tích.
Nữ bác sĩ cuối cùng cũng bước ra, tươi cười báo hỷ: “ Sinh một cô con gái, mẹ tròn con vuông”. Đậu Đậu ngay sau đó liền được đẩy ra, hai mắt khép hờ, dường như vô cùng mệt mỏi.
tá bế đứa bé, đưa cho chúng tôi xem. Đứa bé vừa mới sinh ra bé xíu, bất cứ lúc nào cũng cần được bảo vệ, chở che. Con bé đã tự thở được rồi.
Tiếng mưa rơi tí tách, từng đợt từng đợt giội xuống đất, dường như đánh vào người tôi khiến tôi không thở nổi. Trong cơ thể như thể có thứ gì đó dần dần chảy ra, tôi nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Tiểu Nhã, tiếng kêu thất thanh của rất nhiều người.
Tôi hoảng hốt nắm chặt cổ tay ông xã, giọng khàn đặc: “ Ông xã!”. Trái tim tôi đang đập dồn dập, nước mắt nhạt nhòa: “ Hãy cứu nó!”. Ông xã nhìn tôi, trợn trừng mắt, gào lên đau khổ, dường như bất lực đến đỉnh điểm. Đang chảy máu sao? Tôi gắng gượng định ngồi dậy, ông xã lại áp chặt đầu tôi vào ngực anh, toàn thân run lẩy bẩy. Anh cũng chảy nước mắt: “ Anh xin lỗi!”
Cổ họng tôi nghẹn lại, đột nhiên trào nước mắt. Tôi quay người lại, không dám nhìn đứa bé. Nó sẽ khiến tôi nhớ lại chuyện trước đây, những chuyện cũ mà tôi không thể nào vứt bỏ được.
Lý Tử rất hạnh phúc, Đậu Đậu cũng rất hạnh phúc. Nhưng, hạnh phúc lẽ ra phải thuộc về tôi, giờ đây chỉ còn lại sự cô đơn. Một mình tôi đối mặt với màn đêm đen mênh mông, sự hư vô trống rỗng bất tận.
Tôi đã từng hạnh phúc, nhưng giờ nó đã rất xa xôi diệu vợi.
Đã bị thời gian thổi bay đi mất, chôn giấu ở khoảng thời gian rất xa rất lâu.
Là tương lai mà tôi không thể tìm lại được.
Cơ thể tôi chợt bị ôm từ phía sau, vòng tay đó ấm áp nhưng lại mạnh mẽ. Giọng Tần Tử Long rất khẽ: “ Đừng sợ!”. Sợ ư? Tôi ngước mắt lên mơ màng nhìn anh, đột nhiên phát hiện ra tay mình đang run rẩy, toàn thân đều đang run rẩy. Tôi nhìn anh, nước mắt tuôn rơi lã chã, tất cả mọi vật trước mắt đều trở nên mơ hồ.
“ Có đôi khi, chỉ cần kiên trì tin tưởng một lời nói dối, vậy thì sẽ biến thành sự thực”. Tôi gắng gượng mỉm cười. Anh ôm tôi, khẽ nói: “ Đúng vậy, chỉ cần tin tưởng, thì sẽ là thật”.
Nước mắt tôi nhạt nhòa, mỉm cười và nói lặp lại: “ Đúng vậy, chỉ cần tin tưởng, thì sẽ là thật”. Tôi ôm chặt ngực, đau đớn đến độ không thể thở nổi.
Anh khẽ lẩm nhẩm: “ Vậy em tin tưởng anh yêu em không? Em tin tưởng anh có thể đem đến hạnh phúc cho em không?”. Tôi mỉm cười.
Anh càng ôm chặt tôi hơn, hơi nóng phả vào tai tôi, nói thật khẽ: “ Có tin tưởng không? Hãy cưới anh, anh chắc chắn có thể đem hạnh phúc tới cho em. Hợp đồng vẫn ở đó, thời gian có hiệu lực là cả đời này kiếp này”.
Tin tưởng thì sẽ là thật, nhưng tôi ngay cả dũng khí để tin tưởng cũng không có nữa:” Anh cần của em không chỉ là mười năm, mà là cả một luân hối. Luân hồi của cả kiếp này.”