Cơn gió lạnh giá bên ngoài cửa sổ giống như như ngàn lưỡi dao cứa thẳng vào mặt, khiến cho ta không kịp thở. Vừa đóng xong cửa số, ông xã đã trở về.
Khuôn mặt anh rầu rĩ, đầy tâm trạng.
Tôi vừa định mở miệng, hỏi anh có biết hôm nay là ngày gì không. Anh quay người bước vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Tôi giật mình, dự cảm có chuyện gì đó đang xảy ra với anh. Tôi định mở cửa phòng, nhưng anh đã khoá bên trong.
Tôi lôi chìa khoá ra, tay run rẩy, tim đậm thình thịch. Tay tôi run rẩy mở được cửa phòng, khẽ khàng bước về phía anh. Anh mím chặt môi, đôi lông mày cũng nhíu chặt, nằm trên giường, nhắm mắt lại, dường như đang kiềm chế điều gì đó.
Tôi ngồi xuống bên giường, chậm rãi nói, “Đã xảy ra chuyện gì vậy anh?”.
Hồi lâu anh mới mở mắt, nhìn tôi, ánh mắt buồn rầu thất vọng. Anh lắc đầu nhưng khoé mắt hơi đỏ: “Chẳng có chuyện gì cả!”.
Đã ở bên nhau suốt mười năm, anh có chuyện gì hay không, sao tôi lại không biết chứ.
Nhưng, tôi cũng cố gắng mỉm cười như không có chuyện gì: “Không có gì thì tốt rồi!”.
Anh nhìn tôi chằm chằm, dường như nhìn mãi cũng không đủ. Tôi mỉm cười, hỏi: “Sao vậy khẽ động đậy môi, nhưng lại quay mặt đi, không nói gì cả.
Mặt dù tôi có ngàn vạn lời muốn nói nhưng cuối cùng vẫn nuốt trở lại vào trong bụng.
Anh chợt đứng dậy, nói: “Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, anh đưa em đi dạo”. Anh nhìn ra bên ngoài cửa sổ, lại nói: “Hôm nay gió to quá, không thể ra ngoài được!”.
Trái tim tôi bất ngời bị bóp nghẹt, dường như bị con dao găm sắc nhọn đâm vào lồng ngực, vô cùng khó chịu. Không ngờ, anh vẫn còn nhớ ngày hôm nay, ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
Anh chợt nói: “Gọi Tiểu Nhã lên ăn cơm nhé!”.
Tôi chằm chằm nhìn anh, ánh mắt đáng sợ, giọng nói run rẫy: “Anh nói gì cơ?”. Ánh mắt anh né tránh, dường như có điều gì cần che giấu, tiếp đó, lại nhìn tôi nói từng tiếng rành rọt: :”Anh nghĩ cô ấy không phải là cố ý muốn lừa dối anh, gọi cô ấy lên cùng ăn cơm!”.
Tôi lùi lại một bước, nhìn anh không chợp mắt, không thể nào tin nổi: “Nếu như em không đồng ý thì sao?”. Anh cười: “Em và Tần Tử Long chẳng phải là cũng rất gắn bó với nhau sao? Em cũng có thể gọi anh ta đến!”.
“Em và Tần Tử Long chẳng có chuyện gì cả, chúng em chỉ là mối quan hệ bạn học!”.
“Anh và Tiểu Nhã cũng chẳng có chuyện gì cả, bọn anh cũng chỉ là mối quan hệ bạn học!”.
“Hôm nay là ngày cưới…”. Tôi muốn nhắc nhở anh, nhưng anh lại lạnh lùng ngắt lời tôi: “Chẳng phải cũng như ngày thường sao”.
Mắt tôi cay xè đau nhức, nước mắt nhoè nhoẹt, tôi đã không còn nhìn thấy rõ mặt anh nữa, anh đã không còn là anh trước đây nữa. Trước đây, mỗi lần đến ngày này, anh đều tỉ mỉ chuẩn bị để cho tôi ngày vui bất ngờ. Giờ đây, anh lại nói, hôm nay chẳng khác gì ngày thường cả!
Tâm trạng tôi vô cùng kích động, những giọt nước mắt đã thi nhau rơi xuống, tôi gào lên: “Anh dám gọi cô ta lên, ngày mai tôi sẽ ly hôn với anh!”.
Anh chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, đứng dậy bước ra ngoài, bước đến cửa mới dặn dò tôi: “Đừng quá kích động, ảnh hưởng đến con của chúng ta”.
Tôi xoa xoa bụng, lúc này mới nhớ ra tôi đang mang thai. Tôi cố gắng để khôi phục lại sự bình tĩnh, trái tim như thể bị ai lấy dao xẻo mất một miếng, trở thành vết thương không bao giờ có thể lành hết được.
Thì ra, hiện giờ thức anh quan tâm nhất chỉ là đứa bé.
Cuối cùng tôi cũng biến thành một người xa lạ không quan trọng.
Ngày lại ngày trôi qua. Tôi chỉ có thể yên lặng ngồi chờ đợi ở nhà, nhìn thời gian trôi đi, nhìn thấy bụng ngày một to hơn. Mỗi ngày những việc tôi cần làm chính là tưới nước cho hoa, sau đó cố gắng hết sức để ăn uống. Mặc dù ăn bao nhiêu thì nôn bấy nhiêu nhưng bác sĩ nói rồi, cần phải cố gắng hết sức mà ăn!
Hành động gần đây của ông xã rất kỳ lạ, bắt đầu từ hôm kỷ niệm ngày cưới, anh như thể bị người ta rút mất hồn, lúc thì quên thứ này đến thứ khác, lúc thì tâm trạng mơ hồ mông lung.
Liệu có liên quan gì đến Tiểu Nhã không? Hay là… anh đã xảy ra chyện gì? Cho dù anh đã xảy ra chuyện gì, bây giờ cũng sẽ không nói cho tôi biết, càng không muốn thương lượng gì với tôi.
Giữa chúng tôi, đã xuất hiện một hố sâu ngăn cách mãi mãi không thể nào vượt qua nổi.
Tôi gần như đã quên Tiểu Nhã, dạo này cô ta rất ít khi đến nhà, không biết đang bận rộn cái gì. Có thể là đang bận rộn nghĩ đủ ba mươi sáu kế để đối phó với tôi.
Mặc dù trong cuộc chiến đấu với cô ta, tôi dường như có vẻ chiếm ưu thế, thực ra, tôi đã thua từ lâu rồi, thua một cách thê thảm. Không chỉ như vậy, tôi đã toàn thân mệt mõi rã rời.
Đậu Đậu cuối cùng cũng chú ý đến tôi, gọi tôi xuống dưới lầu. Tôi mặc chiếc áo khoác rất dày, đội mũ, vội vàng xuống lầu, Đậu Đậu đút tay vào túi quần bò, đứng ở cửa ra vào toà nhà, lạnh đến độ run lẩy bẩy.
Tôi khẻ gọi: “Đậu Đậu”. Cô đưa cho tôi chiếc hộp, giọng nói sống sượng: “Cho chị này!”. Tôi đón lấy mở ra xem, là một chiếc khăng quàng cổ màu vàng nhạt tuyệt đẹp, lấy tay vuốt, cảm giác vô cùng mềm mại. Giọng nói Đậu Đậu vẫn không được hoà nhã: “Lạnh quá, quàng sẽ ấm hơn!”.
Tôi lấy ra, quấn vào cổ, mỉm cười: “Cảm ơn em!”.
Cô trừng mắt nhìn tôi, nói: “Cảm ơn cái gì!”. Cô ngừng lại, giậm giậm bàn chân: “Em đi đây, chị chú ý giữ gìn sức khoẻ, bác sĩ nói ba tháng đầu rất dễ sảy thai”. Cô lại nói: “Còn nữa, hãy để ý ông xã chị, tiện thể chú ý đến Tiểu Tam”.
Tôi nói khẽ: “Chị chuẩn bị li hôn rồi!”.
Cô nhìn tôi, thở dài: “Tuỳ chị, dù sao…”. Cô không nói nữa, nhưng đôi mắt lại mơ hồ, cuối cùng, cô nói: “Một mình cũng vẫn sống được, hơn nữa còn có Tần Tử Long thích chị, sợ gì chứ”.
Tôi thấy giọng nói của cô hơi chạnh lòng, gắng gượng mỉm cười: “Chị và anh ấy, thực sự không thể”. Cô không hỏi tôi vì sao, chỉ quay người bước đi. Tôi nhìn theo bóng dáng cô, chợt cảm động. Cho dù rất nhiều người đối xử không thật lòng với tôi, nhưng Đậu Đậu không bao giờ như vậy.
Đi đến cầu thang máy, vừa ấn nút, đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi. Ông xã cúi đầu, sắc mặt lạnh lùng bước về phía cầu thang máy. Tôi muốn đợi anh, nhưng lại nhìn thấy một bóng người lao đến bên cạnh anh, khoác tay anh.
Người đo chính là Tiểu Nhã.
Khi ông xã nhìn thấy Tiểu Nhã, cuối cùng mặt cũng xuất hiện nụ cười rất nhạt.
Cửa thang máy từ từ khép lại, tôi nghe thấy tiếng vỡ vụn từ trong con tim mình, vết thương trong con tim tôi không bao giờ có thể lành lại được.
Anh về nhà rất muộn, lúc về nhà, cũng không giải thích gì, chỉ khẽ nói một câu: “Em vẫn chưa ngủ à?”. Tôi vô cùng đau khổ, một câu hỏi thăm với ngữ khí lạnh lùng, thật giống như lời hỏi xã giao của một người lại. Giọng tôi khàn khàn: “Chúng ta ly hôn thôi!”.
Chỉ sợ anh đã mong muốn điều này từ lâu rồi.
Một người đàn ông, ngoại tình cũng không phải là điều quá nghiêm trọng, điều đáng sợ nhất là thay lòng. Nếu như anh thay lòng, vậy thì chỉ có thể tuyệt vọng. Anh cúi đầu, nhìn tôi một cái, ánh mắt vô cùng phức tạp, nhưng lại nói: “Được”. Rồi quay về phòng.
Tôi ngẩn người, hồi lâu vẫn không định thần lại được, dường như bị cơn ác mộng đè nén, chỉ cố gắng ra lệnh cho mình không được suy nghĩ, không được phép suy nghĩ. Nhưng tất cả mọi điều này không phải là giấc mộng, một chữ đó giống như lời nguyền ma quỷ nhảy nhót trong đầu tôi. Không phải là “Không được”, mà là “Được!”.
Trước đây khi nhắc đến ly hôn, thái độ của anh đều là kiên quyết phản đối.
Nhưng giờ đây anh lại nói: “Được!”.
Tôi giơ tay lên che miệng, nước mắt nhỏ từng giọt, nhỏ xuống tay, ngoằn ngoèo chảy xuống.
Tôi chạy thẳng vào phòng, đóng sầm cửa lại. Tôi dựa lưng vào cửa, toàn thân lạnh buốt, dường như đang ở Nam Cực, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị đông cứng.
Thật không ngờ anh lại nói “Đươc”!
Tôi giữ chặt lồng ngực, không thể nào kìm nén được tiếng khóc vỡ oà. Tôi gắng gượng kìm nén tiếng khóc, cuộc hôn nhân của chúng tôi, cuối cùng cũng đã đi đến điểm cuối cùng rồi.
Tình yêu trong suốt mười năm của chúng tôi, cuối cùng cũng đã bị bóp chết.
Con người anh lúc này, ngay cả đứa con cũng chẳng buồn quan tâm nữa.
Lòng tôi đau đớn như dao cắt, toàn thân từ từ trượt xuống, không còn sức để chống đỡ. Khóc đến tận quá nữa đêm, tôi cuối cùng cũng ngủ lịm, một lúc sau, trời vẫn còn tối đen, tôi đột nhiên mơ màng tỉnh dậy.
Phát hiện ra có giọt nước đang nhỏ xuống mặt mình, một giọt hai giọt, vô số giọt. Có thứ gì ấm nóng bên khoé miệng đang bò, dường như miệng của ai đó, đang từ từ hôn, rất đỗi dịu dàng.
Đầu óc tôi hỗn độn, không mở được mắt, tôi rất muốn tỉnh dậy, nhưng dường như đã bị rút cạn sức lực, chỉ có thể nằm im. Bên tai vang lên giọng nói rất khẽ khàng: “Anh xin lỗi…”. Tôi gắng gượng chớp mắt, là ông xã sao?
Anh đang xin lỗi tôi, anh đang day dứt? Hay là , anh có nỗi khổ nào không nói ra được?
Một vòng tay khẽ ôm lấy tôi, tôi cố dụi người vào lòng anh, chỉ muốn đón nhận hơi ấm của anh, chỉ muốn được trở lại vòng tay thuộc về tôi. Cuối cùng, tôi mơ màng ngủ lịm đi.
Khi tỉnh dậy, tôi cứ tưởng sẽ nhìn thấy chút hy vọng, nào ngờ, trên giường chỉ có một mình tôi, có thể là đêm qua tôi đằm mơ, chỉ có trong mơ anh mới nói lời xin lỗi với tôi, mới coi tôi như báu vật.
Giờ đây, đã tỉnh giấc mơ, mối quan hệ của chúng tôi chỉ là lạnh đến độ đóng băng.
Vừa mới đánh răng rửa mặt xong, Tiểu Nhã đã huênh hoang bước vào nhà tôi, nhìn khắp nói, chỉ chỉ trỏ trỏ. Tôi thản nhiên nhìn cô ta, nghỉ bụng, muốn đuổi tôi nhanh đến vậy sao?
Cô ta cuối cùng mới nhìn tôi, cười nói: “Tôi muốn thuê người trang trí lại, tôi không thích phong cách trong nhà này!”. Bàn tay tôi run rẩy, tim đập dồn dập, nhưng mặc dù như vậy, tôi vẫn vờ như không có chuyện gì xảy ra, phản đòn lại cô ta: “Cô dựa vào đâu chứ?”.
Giọng điệu của cô ta càng huênh hoang hơn, nhìn tôi vẻ khinh bỉ: “Chi cần dựa vào việc anh ấy nói với tôi, anh ấy sẽ ly hôn với cô!”. Tôi cười nhạt, nhưng hai hàm răng vẫn run lập cập, tôi chỉ ra ngoài cửa, nghiến răng nói: “Cô cút ngay cho tôi!”.
Cô ta đi đến trước mặt tôi, giày cao gót giẫm kêu lộc cộc, nói vẻ kẻ cả: “Ai cút, ai ở lại vẫn còn chưa biết đâu!”. Tôi giật thót, không còn kịp nghĩ ngợi gì nữa, tặng cho cô ta một cái bạt tai. Cô ta ôm lấy mặt, vô cùng tức giận, lao về phía tôi. Tôi vội né tránh, cuống cuồng chạy vào phòng.
Tiểu Nhã đứng ở ngoài cửa hét lớn: “Cô mau mở cửa ra, tôi chắc chắn phải đánh lại!”.
Tôi lo ngay ngáy, vội vàng lấy di động ở đầu giường, gọi điện thoại cho ông xã, nhưng điện thoại không thể nào gọi được. Sau khi cố gọi mấy phút, cuối cùng tôi đành bỏ cuộc, gọi điện thoại cho Tần Tử Long.
Giọng Tần Tử Long khàn khàn, a lô một tiếng.
Tôi kêu lên vẻ khoa trương: “Cứu mạng!”.
Anh ngẩn người, lớn tiếng hỏi: “Làm sao vậy?”.
Tôi nghe thấy tiếng gài thét chửi bới của Tiểu Nhã phía ngoài cửa, rất căng thẳng: “Em không chịu nỗi đã tát Tiểu Nhã một cái, bây giờ cô ta đang đứng ngoài cửa tìm em để trả thù”.
Anh nói: “Tôi đến ngay!”.
Tiểu Nhã đang đạp cửa: “Cô ra đây cho tôi!”.
Tôi vẫn kiên trì tiếp tục ấn số điện thoại của ông xã, đột nhiện thấy thông báo t