t máy. Từ trước đến nay, anh sợ đứa bé có chuyện gì, lúc nào cũng bật máy, hai cục pin thay nhau dùng. Bây giờ, anh thật sự không quan tâm nữa rồi.
Anh đã hoàn toàn không quan tâm nữa rồi.
Kể từ buổi tối hôm kỷ niệm ngày cưới, anh dường như biến thành một người khác, là một người xa lại mà chính tôi cũng cảm thấy sợ hãi. Nhưng tối qua, những giọt nước mắt đó là thật! Lời nói xin lỗi tôi nghe thấy trong lúc mơ màng cũng là thật.
Tất cả mọi thứ không phải là giấc mơ. Có phải là anh có nỗi niềm nào không thể nói ra được?
Tôi trốn trong phòng hơn hai mươi phút, cuối cùng nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên. Tiếng giày cao gót của Tiểu Nhã vang lên rành rọt, như thể đem theo nỗi giận dữ ngút trời. Bên ngoài cửa, nghe giọng cô ta giễu cợt: “Thì ra là gọi cứu viện!”.
Giọng nói của Tần Tử Long cũng truyền đến tại tôi: “Cô mau mở cửa ra!”. Chắc là cửa chống trộm chưa mở. Anh nói: “Tôi đã gọi bảo vệ rồi, cô cứ ở lại đây đi, xem bảo vệ đến, cô để mặt mũi đi đâu”.
Cho đến khi không còn âm thành nào truyền tới, tôi mới mở cửa, vừa vặn bặt gặp đôi mắt đầy quan tâm của Tần Tử Long. Tôi thấy cay mũi, mắt ầng ậc nước. Anh khẽ khàng anh ủi tôi: “Không sao rồi!”.
Tôi gắng gượng mỉm cười, nhưng lại không kìm chế nổi, chỉ muốn chảy nước mắt.
Anh cười miễn cưỡng: “Cô ta quá huênh hoang, lần sau, em đừng để cô ta vào phòng”.
Tôi chỉ thấy buồn rầu: “Em cố tình để cho cô ta vào, em muốn nghe xem cô ta nói những gì”.
Anh cười: “Em ngốc thật đấy, cô ta đã là loại tồi tệ nhất trong những loại tồi tệ, em còn muốn nghe cô ta nói”. Tôi không thể nào kiềm chế thêm nữa, nước mắt chảy thành dòng, nghẹn ngào nói: “Em chỉ muốn biết anh ấy có còn quan tâm đến em hay không… kể từ hôm kỷ niệm ngày cưới, anh ấy dường như biến thành một người khác. Trước đây, khi em nói ly hôn, anh ấy chắc chắn sẽ tức giận. Nhưng bây giờ, em nói ly hôn. Anh ấy lại nói “Được” với vẻ tỉnh bơ”.
Trong mắt anh chợt long lanh nước mắt, giọng anh trầm xuống: “Em có thể đừng như vậy được không… Thực ra em chỉ cần khẽ quay người, còn có rất nhiều người tốt đang chờ đợi em”.
Trái tim tôi như bị chẹn lại, dường như khó mà thở nổi, khóc nói: “Nhưng, trái tim của em, nó không nghe theo lý trí. Đã mười năm rồi, người ngoài tưởng rằng có thể dễ dàng quên đi nhưng không được…”. Tôi gần như sụp đổ, cúi đầu vào ngực anh, toàn thân run rẩy: “Mỗi lần em nói với mình, chỉ cần cố gắng không nhìn anh ấy, chỉ cần cố gắng không quan tâm đến anh ấy, thì có thể quên được. Thực ra không phải, bất luận thế nào, trái tim em vẫn không chịu nghe theo lý trí, vô cũng đau đớn… Vì đứa bé, em đã cố gắng hết sức để làm cho mình vui vẻ… Nhưng em không làm nổi!”.
Anh khẽ ôm tôi, giọng khàn đặc: “Vậy thì…”. Anh ngừng lại, nói tiếp: “Vậy thì chúng ta hãy tìm anh ấy hỏi cho rõ, hỏi xem có phải anh ấy thực sự muốn ly hôn hay không. Nếu như trước đây anh ấy không chịu, bây giờ lại đột nhiên đồng ý, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì, có phải không? Chúng ta đi hỏi cho rõ, chết cũng phải chết một cách rõ ràng”.
Tôi chỉ lắc đầu, ra sức lắc đầu: “Em sợ. Em không dám đối diện với anh ấy, sợ nghe những lời nói thực của anh ấy không phải là những điều em muốn nghe. Sợ anh ấy nói, bởi vì cần phải có trách nhiệm với Tiểu Nhã. Sợ anh ấy nói… là bởi vì giữa hai người không còn tình cảm nữa. Em thật sự rất sợ… cố gắng hết sức để thuyết phục mình, nhất định phải ly hôn, nhưng em thực sự không thể khống chế tình cảm của mình được”. Tôi vùi đầu vào lòng anh, con tim đau đớn tột cùng.
Giọng anh run rẩy: “Em đừng suy nghĩ lung tung!”.
Tôi ngước mắt nhìn anh, nước mắt tuôn rơi lã chã, dường như con sống lớn bị vỡ đê. Anh cúi đầu nhìn tôi, mỉm cười, trong mắt lại lấp lánh nước mắt. Anh đột nhiên từ từ, chậm rãi ghé sát vào môi tôi. Con tim tôi đập thình thịch, mở trừng mắt nhìn anh, trong khoảnh khắc này dường như rơi vào giấc mơ, khiến người ta hoảng hốt mơ màng.
Hơi thởồng ấm của anh phả vào mặt tôi, môi anh chỉ cách môi tôi một khoảng rất gần. Anh dường như định thần lại, thả tôi ra, ánh mắt tràn đầy nỗi tuyệt vọng. Tôi ngẩn người nhìn anh, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh có ánh mắt tuyệt vọng nhường này, như là người bị rơi vào tình cảnh khốn cùng, đang cố gằng tìm kiếm một cơ hội sinh tồn.
Anh từ từ chậm rãi nói một câu: “Anh đi đây!”.
Cuối cùng tôi vẫn không kìm chế được, chạy đến công ty của ông xã. Từ chỗ bảo vệ đến văn phòng, ai nấy đều chăm chú nhìn tôi, nhìn từ trên xuống dưới, thì thầm bàn tán xôn xao. Những câu chữ đó chui vào tai tôi, từ từ biến thành gai nhọn đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng tôi!
“Nghe nói anh Khoa và Tiểu Nhã ở cùng nhau”.
“Vợ đã đến làm ầm lên rồi, có kịch hay để xem rồi”.
Tôi cố gắng trấn tĩnh mình, chậm rãi gõ cửa văn phòng. Bên trong không có ai lên tiếng, tôi đẩy luôn cửa ra. Cảnh tượng trong đó khiến tôi toàn thân run lẫy bẩy. Tiểu Nhã đang ngồi trên đùi anh, mặt đầm đìa nước mắt. Còn anh chỉ im lặng, trừng mắt nhìn tôi, dường như bị tôi làm phiền. Tôi cố gắng nuốt nước mắt vào trong bụng, cố gắng mỉm cười bước vào, tiện tay đóng cửa lại.
Tiểu Nhã cười, hỏi tôi: “Sao cô lại đến đây?”.
Ông xa mặt lạnh tanh, đôi mắt đó càng tỏ ra thản nhiên. Tôi mở miệng đầy khó khăn: “Em muốn hỏi anh, bao giờ đi làm thủ tục ly hôn?”. Thì ra bọn họ đúng là đang ở với nhau! Ông xã nhìn tôi, mặt vẫn bình thản, giọng nói hoà nhã đến độ gần như không mang theo một chút sắc thái tình cảm nào: “Tuỳ em!”.
Đầu tôi dường như bị ai cầm búa gõ mạnh, hết cú này đến cú khác, đầu đau như muốn nổ tung. Tôi hít thở một hơi thật sâu, chỉ cười: “Tài sản, muốn phân chia như thế nào?”.
Anh trầm mặc, chỉ chăm chú nhìn tôi, không chớp mắt.
Tiểu Nhã cười nhạt: “Đương nhiên là chia đôi!”.
Bàn tay tôi bất giác sờ lên bụng, cười còn lạnh hơn: “Nằm mơ!”.
Tôi toét miệng cười, nhưng trong lòng lại đau đớn khôn tả: “Đúng vậy, tôi muốn anh ta tay trắng ra khỏi nhà!”. Anh nhìn tôi, ánh mắt mơ màng, dường như đang có ngàn vạn điều muốn nói, chỉ là không thể nói ra khỏi miệng.
Tiểu Nhã đập tay xuống: “Cô đừng có mơ, tôi còn lâu mới để cho cô yên!”.
Anh tình nguyện cần một người phụ nữ hư hỏng, cũng không muốn tôi nữa.
Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh thấu xương: “Có thể ra toà án”.
Anh khẽ nhúc nhích môi, một lúc lâu sau, mới chậm rãi nói: “Tuỳ em!”. Vẫn là lại hai chữ đó, tuỳ tôi, chuyện gì cũng đều tuỳ tôi, cho dù không còn gì nữa cả, anh cũng không buồn quan tâm. Kể cả con trẻ, anh cũng không quan tâm. Cho dù bây giờ tôi có chết đi, có phải là anh cũng không quan tâm?
Tôi dung toàn bộ sức lực để mỉm cười, cổ họng đau đớn như thể có một con rắn đang trườn, từng chút từng chút một, từ từ chặn lại, đến độ tôi gần như không thở nổi, mọi vật trước mắt dần trở nên mơ hồ. Tôi cắn môi, cuối cùng mở miệng nói một câu: “Cảm ơn!” rồi quay người bước đi.
Tôi vẫn luôn tưởng rằng tôi không thể làm nỗi, từng giây từng phút đều có thể rơi nước mắt, từng giây từng phút đều có thể khóc lóc thảm thiết, thậm chí bị sụp đổ.
Nhưng tôi đã làm được, Tôi thản nhiên đi xuyên qua đám người, xuyên qua vô số cặp mặt, không hề nhỏ nước mắt, tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, rõ ràng là không gì có thể đánh gục tôi được.
Tôi nhìn cầu thang máy, nhìn thấy con số bên trên. Trên cánh cửa thang máy, có khuôn mặt tôi, lờ mờ nhưng lại rất rõ nét, rõ đến độ có thể nhìn thấy nước mắt tôi đầm đìa khắp mặt.
Tất cả mọi thứ, cuối cùng cũng rõ rành rồi, anh không còn quan tâm tới tôi nữa! Không giống như trước đây, chỉ cần tôi tuỳ hứng kêu một tiếng, anh liền lao đến. Cho dù tay tôi bị dao cứa một vệt nhỏ, anh cũng xót xa cả ngày trời.
Cuối cùng, vẫn là không thể quay lại được nữa.
Thực ra trong lòng tôi sao lại không hiểu chứ, chỉ là không muốn nghĩ lại mà thôi.
Cứ tưởng là ngày ngày cứ cố duy trì như vậy, rồi mọi việc cũng sẽ qua.
Nhưng, ngày lại ngày, bất luận con tim phải chịu đựng sự dày vò như thế nào, vẫn cứ phải đối diện.
Đến cuối cùng, tình yêu của chúng tôi chỉ giống như lấy tay dập lửa, mặc dù lửa đã tắt, nhưng sự đau đớn vẫn còn lại.
Ở đại sảnh của toà nhà công ty, lại gặp Tần Tử Long, anh nhìn tôi, không nói gì, chỉ nhét cho tôi một tập tài liệu. Anh nói: “Đây là chứng cứ Tiểu Nhã giả vờ bị bệnh ung thư, em hãy đưa cho anh ấy xem!”.
Tay tôi run rẩy đón lấy, vội vàng mở ra xem, là những bằng chứng chứng minh Tiểu Nhã đến bênh viện khám. Chứng minh cô ta chỉ mắc bệnh về đường tình dục, vốn không hề mắc bệnh ung thư vú. Nhưng tôi không hề biết ông xã đã xảy ra chuyện gì mà trở nên khác thường như vậy.
Tần Tử Long đột nhiên nắm chặt tay tôi, đi thẳng đến chỗ cầu thang máy. Tôi lảo đảo bước theo, tim đập loạn xạ, thấp thỏm không yên.
Tôi lo lắng ủ ê: “Có thể không phải là bới vì Tiểu Nhã bị mắc bệnh ung thư mới muốn ly hôn với em”. Có thể là đã thay lòng, lòng dạ người đàn ông rất khó mà thấu hiểu được, nói thay đổi là thay đổi luôn.
Tần Tử Long nói: “Nhỡ may đúng thì sao?”. Anh đút hai tay vào túi quần, sắc mặt trầm tư: “Tôi nghĩ một người đàn ông không vô duyên vô cớ thay đổi thành ra như vậy, chắc chắn là có chuyện gì, hơn nữa chuyện này còn vô cùng nghiêm trọng”.
Cầu thang máy đã đến, đôi chân tôi giống như bị đổ chì, không thể nào di chuyển được. Anh nhấc một chân chặn cửa thang máy, ánh mắt sáng rực: “Những gì tôi có thể làm chỉ có vậy thôi, đi hay không đi vẫn cần em tự mình quyết định. Nếu như không muốn, tôi cũng sẽ không ép em”.
Tôi khó nhọc nhìn anh một cái, tư duy hoàn toàn hỗn loạn. Tần Tử Long lại nói: “Không có ai muốn chết một cách không rõ ràng, cho dù ly hôn, cũng cần phải nghe anh ấy nói rõ nguyên do”. Anh ngừng lại, nhấn mạnh từng tiếng: “Em không có điểm nào thua cô ta cả!”.
Cuối cùng tôi cũng hạ quyết tâm, đúng vậy, có chết cũng phải chết một cách rõ ràng. Tôi muốn biết tại sao anh lại có sự thay đổi, biến chuyển như vậy. Tôi bước vào cầu thang máy, đứng phía sau Tần Tử Long. Mọi người trong văn phòng thấy Tần Tử Long đến, đều im thin thít.
Tiểu Nhã cũng ở văn phòng, nhìn thấy tôi, bước tới tươi cười” “Sao chị dâu lại đến nữa?”. Đôi tay tôi run rẩy, trong lòng cũng giống như đang nấu một nồi nước sôi, có vô số khí nóng đang bốc lên trên đầu.
Tôi nắm chặt bàn tay, tức giận đến tột cùng, giơ tay lên cho cô ta mội cái tát. Cô ta ôm mặt, trừng mắt nhìn tôi, giọng nói vô cùng đáng sợ: “Cô lại đánh tôi! Không ngờ cô lại dám đánh tôi!”.
Tôi thở phào, không thể suy nghĩ được nhiều đến thế, nói rành rọt từng tiếng: “Đúng, tôi cứ đánh cô, cô là con hồ ly tinh vô liêm sỉ. Ngày ngày dụ dỗ đàn ông, chơi trò tình một đêm, cuối cùng còn bá chiếm chồng của người khác không chịu thả ra. Lễ nghĩa liêm sỉ là gì tôi đoán chắc chắn cô cũng không biết đâu!”.
Cô ta vô cùng tức giận, mắt đỏ au: “Cô mới vô liêm sĩ!”.
Tôi giơ tập tài liệu đang cầm trong tay, cười khẩy: “Ai vô liêm sỉ? Giả vờ bị mắc bệnh ung thư để lừa người khác thương hại, dung loại thủ đoạn này để cướp chồng người, cô còn chuyện gì mà không làm nổi đây? Bản thân mình là kẻ thứ ba đã đáng ghét lắm rồi, cô không nhữngđáng ghét, hơn nữa còn vô liêm sỉ đến