Tả Ti Phong xuất hiện hoàn toàn nhiễu loạn cuộc sống yên bình của Nhược Phù, mặc dù cô vẫn yêu hắn, mặc dù cô còn là nghĩ tới hắn liền đau lòng, nhưng là, cô đã ép chính mình từ từ tập quen qua cuộc sống không có hắn rồi, đang ở cô cho là mình có thể làm được thì thế nhưng hắn lại đột nhiên xuất hiện, còn luôn miệng nhắc lại đối cô yêu sâu đậm, khiến cho cô lần nữa cảm thấy không biết làm sao, mờ mịt bàng hoàng.
Cô thật sợ sẽ lại một lần nữa trải qua loại cảm giác đau đến không muốn sống kia, cô đã yếu ớt đến không chịu nổi bất kỳ hành hạ cùng thương tổn nào nữa.
Chân mẹ ở gõ cửa sau tiến vào phòng cô.
“Nhược Phù, con khỏe hơn chút không?” Chân mẹ ngồi ở mép giường sờ sờ trán con gái.
“Con. . . . . . Con đỡ hơn rồi, mẹ, mẹ không cần lo lắng.”
Cô không có đi làm, công việc ở khách sạn cũng xin nghỉ, nhưng vì không để cho người nhà lo lắng, cô chỉ nói là thân thể không thoải mái mới muốn xin nghỉ, không hề nói cho người nhà chuyện Tả Ti Phong đột nhiên xuất hiện.
“Mới vừa người của khách sạn gọi điện thoại tới hỏi con buổi tối có thể hay không không cần xin nghỉ? Ông ấy nói, bọn họ tạm thời không tìm được người thay thế con.” Chân mẹ cau mày nói.
Nhắc tới khách sạn, Nhược Phù lòng không khỏi lại loạn thành một đoàn, trong đầu cũng không hề báo động trước chợt hiện lên bóng dáng của Tả Ti Phong. “Con không thể đi làm.” cô hốt hoảng lắc đầu một cái.
“Được rồi! Vậy mẹ nói cho bọn họ biết con vẫn không thể đi làm, kêu bọn họ nghĩ biện pháp tìm người khác.” Chân mẹ đứng dậy chuẩn bị goi điện thoại lại.
Nhược Phù một lòng chỉ muốn tránh ra cơ hội bất kỳ cùng Tả Ti Phong tiếp xúc, bởi vì cô vừa thấy hắn, cả người liền hỗn loạn không dứt, càng khả năng sẽ nhất thời váng đầu lần nữa mặc cho hắn định đoạt, cô tuyệt không thể để cho hắn ta cần ta cứ lấy rồi.
Thế nhưng như vậy vẫn trốn tránh hắn có thể tránh bao lâu? Cô có thể vĩnh viễn không ra cửa, không đi làm cùng tùy ý nghỉ việc ở khách sạn sao?
Nghĩ đến đây, Nhược Phù liền vội vàng đứng lên gọi lại mẹ. “Mẹ, mẹ nói cho người khách sạn, con sẽ đúng giờ đi đánh đàn.”
Cô quyết định dũng cảm đối mặt Tả Ti Phong, cô không thể nào cả đời tránh né! Coi như tạm thời trốn thành công, hắn còn là sẽ tìm tới cửa.
Cô nên phải dũng cảm đối mặt này phần tình cảm, nếu như hắn lại xuất hiện, cô muốn hung ác quyết tâm kiên định nói với hắn giữa bọn họ đã kết thúc, rõ ràng quyết đoán chặt đứt liên hệ giữa bọn họ, cô không cần lại chịu phần tình cảm này hành hạ rồi.
Vì vậy, cô ở trước khi đi khách sạn đi làm, trước tới Từ gia sát vách tiến hành kế hoạch của cô. . . . . .
Kéo cánh tay Từ Tử Trác hàng xóm, Nhược Phù cố ý giống như thân mật tựa vào trên bả vai của anh ta.
“Anh chịu giúp việc này, tôi thật sự là không biết nên như thế nào cám ơn anh mới phải.” cô cảm kích ngó anh ta một cái.
Nếu như Tả Ti Phong thấy cô đã cùng người đnà ông khác ở chung một chỗ thì sẽ chết tâm đi! Đây chính là kế hoạch của cô, cô muốn Từ Tử Trác giả bộ thành người yêu của cô khiến Tả Ti Phong biết khó mà lui, cho ràng cô đã vui vẻ với người mới, không bao giờ có thể cùng hắn hợp lại nữa.
Từ Tử Trác ôm eo nhỏ của cô cười nói: “Tôi rất vui mừng có thể giúp em một tay, huống chi, có thể làm người yêu của em là vinh hạnh của tôi, tôi sao có thể vẫn làm bộ.”
Nhược Phù vội vàng lắc đầu một cái, “Tôi cũng không muốn để cho bạn gái của anh hiểu lầm, anh tối nay có thể giúp tôi, tôi đã vô cùng cảm tạ anh.”
Cô tâm thần thấp thỏm nhìn chung quanh tìm kiếm bóng dáng của Tả Ti Phong, mặc dù muốn cô triệt để cùng Tả Ti Phong chặt đứt tất cả liên hệ làm cho cô vừa do dự tâm loạn vừa khổ sở, nhưng cô lại không thể không ép buộc chính mình dũng cảm đối mặt.
Nhưng mãi cho đến cô đánh đàn được mười mấy bài, Tả Ti Phong vẫn chưa xuất hiện.
Lúc này, Từ Tử Trác thân thiết bưng một cốc nước thả vào trên đàn Piano. “Cái người đàn ông dây dưa đó của em ở nơi nào? Chúng ta có muốn hay không lại hôn tiếp một chút để cho hắn nhìn thấy em đã có anh đây người bạn trai?” anh ta cúi người tựa vào bên người cô đề nghị.
Nhược Phù vội vàng mau tránh ra đôi môi anh ta gần như sắp đụng phải lỗ tai mình nói: “Không cần, hắn không có.”
Tả Ti Phong không có như cô mong đợi một loại xuất hiện đối với cô dây dưa không dời, cô nên thở nhẹ một hơi âm thầm may mắn mới phải, nhưng vì sao cô ngược lại cảm thấy tâm nhéo lên, hơn nữa còn có chút mất mác cùng đau nhói?
“Nói không chừng hắn tùy thời cũng sẽ xuất hiện, chúng ta càng nên phải biểu hiện được thân thiết một chút mới có thể làm cho hắn tin.” nói xong, Từ Tử Trác lại sát đến bên tai của cô hôn mà nói.
Nhược Phù đang muốn mở miệng bác bỏ đề nghị của anh ta thì lại liếc thấy bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Tả Ti Phong, hắn không nói lời nào độc chiếm một cái bàn thẳng nhìn chằm chằm đài biểu diễn nhìn.
“Hắn. . . . . . Hắn tới.” Nhược Phù khẽ run lên tiếng nói, cũng hướng trên người Từ Tử Trác tới gần.
Cô nhất định phải ép buộc chính mình diễn tốt vở kịch này, bởi vì đây là biện pháp duy nhất khiến Tả Ti Phong đối với cô chết tâm, cũng là cơ hội tốt nhất cô kết thúc hồi tình cảm hành hạ này!
Từ Tử Trác rất phối hợp vội vàng ôm Nhược Phù, còn đàng hoàng không khách khí thừa cơ hôn xuống má cô.
Khách tối nay cực kỳ ít, cho nên Từ Tử Trác một cái liếc liền ở trong đám người nhìn thấy Tả Ti Phong đặc biệt cao lớn xuất chúng, hắn khí chất nổi bật bất phàm khiến đồng dạng thân là đàn ông Từ Tả Trác không khỏi ghen tỵ liếc hắn một cái sau lại đem Nhược Phù ôm càng chặt hơn.
“Người đàn ông kia nhìn một cái cũng biết là một hoa hoa công tử chuyên tổn thương lừa gạt phụ nữ, em quyết tâm bỏ rơi hắn là đúng, anh nhất định giúp một tay.”
Không đợi Nhược Phù gật đầu đồng ý, Từ Tử Trác đột nhiên nghiêng người muốn đi hôn lên đôi môi đỏ tươi mềm mại của Nhược Phù.
Nhược Phù còn không kịp có bất kỳ phản ứng, một đạo tiếng hô mềm mại đột nhiên hô lên từ phía sau bọn họ: “Từ Tử Trác, anh lại dám hôn môi phụ nữ!”
Vừa thấy đến cô gái kia khí thế hung hung, Từ Tử Trác liền giống như là chuột thấy mèo một loại nhảy lên, nhảy cách xa xa Nhược Phù.
“Bích Chi, em. . . . . . Em như thế nào tới rồi? Em chớ hiểu lầm. . . . . . Hiểu lầm. . . . . .” Từ Tử Trác tay chân luống cuống liền vội vàng giải thích.
“Còn nói tôi hiểu lầm?” Bích Chi nhảy lên đài biểu diễn tức giận vô cùng tát anh ta một cái, Nhược Phù bị sợ đến không khỏi trợn mắt há mồm.
Không để ý Từ Tử Trác trên gương mặt còn lưu dấu năm ngón tay, Bích Chi lại nhéo tai của anh ta gào ầm: “Anh thật là có can đảm! Lại dám gạt tôi cùng một người phụ nữ khác hẹn hò, anh nhất định phải chết!”
Từ Tử Trác đau đến oa oa gào to lên, vội vàng cầu xin tha thứ: “Em...em hiểu lầm á! Mau buông anh ra. . . . . . Anh làm sao dám đối với em không chung thủy, này tất cả đều là hiểu lầm, em nghe anh giải thích.”
“Bị tôi chính mắt bắt được anh còn muốn giải thích cái gì? Anh hôm nay chết chắc, còn nữa, tôi cũng vậy sẽ không bỏ qua cho người phụ nữ lại dám quyến rũ anh!” giận đến lông mày nhướng lên Bích Chi tại lửa ghen điên cuồng đốt chính là một cái tát vung về phía gò má mềm mại của Nhược Phù.
Thật may là một cái cánh tay cứng rắn kịp thời duỗi qua ngăn lại cô ấy hung hãn công kích ra, là Tả Ti Phong!
“Đừng đụng tới Nhược Phù của tôi! Ai dám làm tổn thương Nhược Phù của tôi, tôi tuyệt không tha cho người đó!” hắn lạnh lùng cảnh cáo nói.
Bích Chi không khỏi bị sự uy nghiêm của Tả Ti Phong làm cho kinh hãi, thấy không đánh thành Nhược Phù, không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại lại đánh Từ Tử Trác.
Cũng không chịu được bạn gái quyền đấm cước đá nữa Từ Tử Trác rốt cuộc nói ra sự thật, “Em hiểu lầm, anh cùng cô ấy thật không có gì, chúng ta chỉ là hàng xóm, anh theo nàng chỉ là muốn diễn xuất đùa giỡn đuổi đi người đàn ông đang dây dưa cô ấy. Anh làm sao dám sau lưng em đi yêu cô gái khác, anh còn muốn sống. . . Ách! Không phải rồi! Trên đời này anh chỉ yêu em một người phụ nữ.”
Không ngờ từ Tử Trác cư nhiên đem sự thật đều nói ra hết, thoáng chốc, Nhược Phù không khỏi sắc mặt tái nhợt, khó chịu xoay người rời đi.
Tả Ti Phong liền vội vàng kéo cô, một tay đem cô ôm vào trong lòng.
Cô thân thể mềm mại đẫy đà ngọt ngào lập tức dẫn đốt nhiệt tình hừng hực của hắn,
Hắn ngừng thở thật chặt ôm lấy cô, vội vàng khát vọng muốn đem cô khảm vào trong thân thể của hắn.
“Phù, em đừng nghĩ muốn đi nữa.” Tả Ti Phong thanh âm khàn khàn thì thào nói. “Em hành hạ anh hành hạ đến còn chưa đủ sao? Còn cố ý tìm đàn ông tới chọc giận anh! Anh sẽ không lại làm như thế, anh sẽ không thả em đi.”
Hắn đã sớm lợi dụng thời gian một ngày biết rõ tình hình cuộc sống của Nhược Phù sau khi rời đi hắn, đang tại cô tìm Từ Tử Trác giả bộ là người yêu của cô sau, nhanh chóng tìm đến bạn gái Từ Tử Trác tới phá hư kế hoạch của cô.
Tả Ti Phong trên người truyền đến mùi xạ hương đậm đặc là mùi hương mà cô nửa đêm trong giấc mơ cũng nhớ tới, cô tâm thần có chút bị rung động, không nhịn được xụi lơ ở trong ngực hắn, chợt nhớ tới quyết tâm của mình, cảnh giác đến chính mình như thế nào ngốc đến lần nữa bị hắn hấp dẫn, vội vàng tức giận đẩy hắn ra.
“Buông tôi ra! Chúng ta đã không có bất kỳ quan hệ gì rồi, đừng đến trêu chọc tôi nữa. . . . . .”
Tả Ti Phong cúi người chiếm lấy môi của cô, ngăn cản cô là như thế nói lời quyết tuyệt.
Hắn tham khát lưỡi nhanh chóng xâm nhập miệng của cô, chiếm lĩnh mỗi một chỗ thơm trong miệng cô.
“Anh cầu xin em đừng lại hành hạ anh, mất đi em đã mau đem anh bức cho điên rồi, em còn muốn cự tuyệt anh đẩy anh xuống vực sâu vạn trượng sao?” Tả Ti Phong con ngươi cháy sáng hừng hực lửa tình thiết tha nhìn chằm chằm cô.
Nghe vậy, lòng của cô lần nữa khẽ chấn động, đáy lòng đè nén yêu say đắm cũng mất khống chế đột nhiên dữ dội lên. Cô là cỡ nào yêu người đàn ông này a! Tính mạng của cô chỉ vì mong mỏi người đàn ông này cho cô làm dịu.
Nhưng duy nhất lý trí lại lập tức áp chế xuống yêu say đắm của cô. Cô là điên rồi sao? Tại sao có thể lần nữa vì hắn nhảy vào trong cạm bẫy ái tình sau đó rơi vào số mạng chết không có chỗ chôn!
Kích động đẩy ra lồng ngực như tường đồng vách sắt một loại của hắn, Nhược Phù tức giận nói: “Anh buông tôi ra! Tôi lại cũng không muốn với anh có bất luận cái gì liên quan. Anh là một tên lường gạt! Ích kỷ lãnh khốc lại vô tình! Tôi lại cũng sẽ không bị anh lừa gạt. . . . . .”
Tả Ti Phong lại lấy nụ hôn nóng bỏng chận lại mắng chửi của cô, cho đến thoả mãn sau mới thở gấp nói: “Đúng, anh thừa nhận anh là một tên lường gạt, anh không nên giấu giếm chuyện anh đã kết hôn, nhưng đó là bởi vì anhsợ sẽ mất đi em, anh quá quan tâm em cũng quá yêu em rồi, anh không muốn làm cho em lo lắng, cũng không muốn để cho em vì hôn nhân của anh mà phải chịu đựng áp lực. Vì vậy anh quyết định âm thầm đem chuyện li hôn làm xong, đợi đến có tư cách cho em danh phận sau đó mới nói.”
Nhược Phù thẳng nhìn chằm chằm hắn. Cô có thể tin tưởng hắn sao? Ánh mắt của hắn kích động cuồng nhiệt mà thành khẩn chân thành tha thiết, nhưng hắn từng nặng nề tổn thương qua cô cũng là sự thật.