n tâm phái quản gia đuổi đi cả nhà chúng tôi mới là thật! Tôi hận anh! Tôi không muốn tin tưởng anh. . . . . .”
Nghe được cô tố cáo, đổi thành Tả Ti Phong tại sững sờ. Hắn làm sao có thể phái quản gia đuổi đi cả nhà bọn họ?
“Anh muốn tổn thương tôi mấy lần mới đủ? Tôi hận anh! Anh yêu tôi như thế nào lại đuổi tôi đi? Cái người này tên lường gạt. . . . . .”
“Anh không có!” cầm hai quả đấm cô kích động, hắn vội vàng đánh gãy cô lên án, “Anh làm sao có thể đuổi đi người cả nhà em? Loại sự tình này liền là anh điên rồi cũng làm không ra được, mất đi em thì đồng nghĩa với đem sinh mạng anh cũng hủy diệt, cho nên anh không làm loiaj sự tình này.”
“Nhưng anh liền là làm! Tôi vốn cũng không phải là bởi vì tiền tài quyền thế của anh mới yêu anh, nhưng là anh lại nhẫn tâm vô tình đem chúng tôi người một nhà đuổi đi, làm hại chúng tôi thiếu chút nữa lưu lạc nơi đầu đường anh có biết không?” cô lòng đau như cắt kêu gào nói.
Nước mắt của cô khóc đến tim của hắn cũng bể, hắn không thôi ôm thật chặt cô, kích động mổ hôn xuống má phấn, lỗ mũi, cằm cùng cái trán của cô.
“Phù, anh hẳn không như vậy đối với em, anh tình nguyện chính mình gặp tổn thương cũng không nguyện để cho em chịu đựng những thứ này. Phù, thì ra là em bị ủy khuất lớn như vậy.” hắn thương yêu hôn cô.
Lòng của cô không khỏi bị hắn yêu thương khẽ rung chuyển, nhưng từng có tổn thương lại làm cho cô giẫm chân tại chỗ.
“Tôi thật sự rất nghĩ muốn tin tưởng anh là thật sâu yêu tôi, nhưng là tôi không cách nào lại tiếp nhận anh người mà đã từng làm tổn thương tôi lần nữa.” cô bất lực khóc.
Tả Ti Phong nâng lên gương mặt của cô, thận trọng hôn lên nước mắt của cô.
“Darling, anh sẽ không đùa bỡn tổn thương em, anh cũng vậy sẽ không để cho bất luận kẻ nào tổn thương ăn hiếp em, không cần lo lắng sợ hãi nữa, tin tưởng anh được không?” hắn dịu dàng cam kết.
Nhược Phù nhìn hắn thật lâu mới chậm rãi gật đầu.
Cô thật chịu rồi, ai bảo cô muốn yêu người đàn ông này đây?
Từng có sợ hãi cùng lo lắng đều nhất nhất tại khi hắn liên tục dịu dàng bảo đảm cùng đau lòng cam kết đã được tiêu trừ vô tung vô tích.
Cô nguyện ý lấy dũng khí cho hai người thêm một cái cơ hội.
Tả Ti Phong đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, tiếp hắn mày rậm nhíu lại, vẻ mặt chuyển thành xúc động phẫn nộ tức giận, “Anh sẽ không bỏ qua cho người lại dám giả mượn danh nghĩa của anh đuổi đi cả nhà em, anh sẽ tìm hắn tính sổ!”
Hắn không ngờ quản gia lại dám sau lưng hắn làm ra loại chuyện tổn thương Nhược Phù này lại còn lừa hắn, hắn nhất định sẽ muốn ông ta trả giá thật lớn!
Thật chặt đem Nhược Phù ôm vào trong ngực, mất mà được lại vui sướng khiến Tả Ti Phong liền muốn như vậy ôm cô ôm cả đời.
“Em ngày mai liền cùng anh về nhà, anh sẽ đem toàn bộ chuyện tình với em nói rõ ràng.” hắn không kìm hãm được lại hôn lên môi cô.
“Ừm” Nhược Phù nhẹ đáp lại một tiếng, lòng tràn đầy ngọt ngào lại có chút khó có thể tin hạnh phúc lại đáp xuống ở trên người của cô, cô không khỏi đầy cõi lòng cảm tạ dựa vào trên ngực của hắn. “Vậy chúng ta trước phải về nhà cùng ba mẹ em giải thích rõ, còn nữa, bọn họ nhất định rất lo lắng em cả đêm không về.”
“Em trước gọi điện thoại về nhà, sau đó chúng ta buổi tối lại đi nhà em hướng ba mẹ em giải thích.” Tả Ti Phong ôm cô đi tới trước máy điện thoại ngồi xuống, dùng miễn cưỡng cầm ống nghe đè xuống mã số điện thoại của Chân gia.
“Buổi tối mới về nhà em? Bây giờ hiện tại mới buổi trưa a! Chúng ta chờ một chút là có thể trở về.” Nhược Phù không hiểu nói.
“Đừng mơ tưởng,” Tả Ti Phong tròng mắt nhanh chóng thoáng qua một đạo ánh sáng tà mị, đưa tay chiếm lấy nhũ phong đầy đặn của cô. “Nếu như có thể, anh muốn đem em khóa ở trên giường một trăm năm đều không cho em xuống giường.” hắn cúi người đè cô ở trên ghế sofa che ở môi của cô.
Lúc này, đầu bên kia điện thoại cũng truyền tới thanh âm của Chân mẹ, Nhược Phù biết loạn mà vội vã giao phó liền sau đó nhanh chóng cúp điện thoại.
Bắt lại bàn tay hắn đã bò vào dưới váy cô, nhịp tim cô như đánh trống một loại vội vàng nói: “Không được! Tối hôm qua đã làm qua nhiều lần như vậy rồi.”
Cô đột nhiên đẩy hắn ra muốn né tránh, nhưng Tả Ti Phong lại thuận thế ôm lấy hông của cô.
“Vậy lần này liền từ phía sau đến đây đi!” hắn lửa dục bộc phát từ phía sau cô một tay chiếm lấy nhũ phong của cô, một tay liền hướng cánh hoa cùng rừng rậm của cô tìm kiếm.
“Đarling, để cho anh muốn em.” hắn cứ vỗ về hoa hạch của cô dẫn dụ.
Hoa hạch mảnh mai cùng cánh hoa của cô còn bởi vì tối hôm qua cuồng liệt hoan ái mà đau nhức, khi hắn ngón tay dài lướt qua cánh hoa của cô thì một loạt khoái cảm kèm theo chút đau đớn làm cô không kiềm hãm được phát ra rên rỉ.
Cắn vành tai nhạy cảm của cô, hắn ngón tay dài dò vào trong hoa kính nóng rực của cô khuấy động, khơi ra từng đạo một mật dịch.
Nhược Phù khó chịu vặn vẹo thân thể, chỉ muốn thoát khỏi hắn cho cô mãnh liệt kích thích.
“Không! Không cần, em rất không thoải mái. . . . . .” một cỗ nóng ran làm cô toàn thân nóng không dứt, cô lo lắng cho mình không thể chịu đựng một lần nữa kịch liệt hoan ái, rồi lại không tự chủ được khát vọng hắn tiến vào.
Bỗng dưng, hắn vật to lớn kiên đĩnh từ phía sau cô dùng sức thẳng tiến, không cách nào ngăn cản sự hấp dẫn từ cái mông bạch ngọc của cô lắc lư mời hắn tiến vào.
Nhược Phù không nhịn được kinh hô một tiếng, mặc dù đã hoan ái nhiều lần, nhưng cô vẫn như cũ vì vật khổng lồ cùng tinh lực dồi dào của hắn cảm thấy kinh ngạc không thôi.
Tham lam đói khát vuốt ve hai đỉnh nhũ phong của cô, hắn nâng cao cái mông trắng của cô càng thêm tiến lên.
“Darling, anh muốn đền bù chúng ta trước kia chia lìa.” hắn ngang nhiên ở trong cơ thể cô đụng chạm.
“Không. . . . . . Ừ. . . . . .” tại như vậy bá đạo lại mãnh liệt kéo ra đưa vào ở bên trong, Nhược Phù chỉ có thể bị động nũng nịu ngâm kêu. Hắn tà ác hơn dùng ngón tay vê vê nhũ phong nhạy cảm đã sớm đứng thẳng của cô, khiến cho cô toàn thân một hồi rung chuyển phát run.
“Phong . . . . . A. . . . . . Phong. . . . . .”
“Darling, anh yêu em, anh không lại để cho em rời đi.” Tả Ti Phong cường hãn lại kích cuồng một lần lại một lần tiến đụng vào mật động chỗ sâu nhất của cô, cuối cùng cùng nhau đi lên đỉnh núi kích tình.
Bên ngoài cửa Tả gia được khắc hoa văn mỹ lệ, Nhược Dung mang theo ba vị đồng học nhấc tay đè xuống ống nói điện thoại.
“Tề quản gia, tôi theo đồng học tới bơi lội, mời mở cửa.” lớn xinh đẹp được càng thêm xinh đẹp Nhược Dung hướng về phía quản gia mới tới nói.
Quản gia trước bởi vì thất trách phản bội chủ nhân cùng trái với hiệp ước thuê dùng mà bị thôi giữ chức vụ, còn bị bồi thường một số tiền lớn, hơn nghe nói ông ta rơi vào số mạng tuyên cáo phá sản, vừa không có ai đồng ý lại thuê ông ta, kết cục cực kỳ thê thảm! Cho nên mới tới Tề quản gia đối với Tả Ti Phong chính là trung thành và tận tâm vâng lệnh nghe theo.
Anh ta vẻ mặt áy náy nói: “ Nhược Dung tiểu thư, Tả tiên sinh phân phó lúc này ai cũng không thể đến gần vườn hoa cùng hồ bơi này vùng, thứ cho tôi không thể để cho cô đi vào.”
Nhược Dung ngẩn ngơ kinh ngạc một phen, ngay sau đó hỏi “Tại sao? Nếu như chị và anh rể đang bơi lội mà nói, chúng tôi cũng có thể cùng nhau chơi đùa a!”
“Chuyện này. . . . . . Đây là Tả tiên sinh phân phó, tôi chỉ có thể tuân theo chủ nhân mà nói. Thật xin lỗi” lần nữa hướng Nhược Dung xin thứ lỗi sau, Tề quản gia vội vàng kết thúc truyền tin.
Nhược Dung lần nữa ngạc nhiên nói: “Cái gì đây! Anh rể khi nào trở nên dễ giận như vậy rồi hả ?”
Tại trong tiếng hỏi ríu rít của các đồng học khác, cô ấy đột nhiên có chủ ý, “Đúng rồi, từ tầng thượng nhà mình có thể thấy vườn hoa cùng hồ bơi Tả gia, chúng ta phải đi xem một chút anh rể tại sao keo kiệt không cho chúng ta đi vào bơi lội.”
Không bao lâu, họ liền tới đến tầng ba, sau đó cầm ống nhòm Nhược Dung lại theo bậc thang sắt leo đến tháp nước bên cạnh.
Cô ấy hừ nhẹ một tiếng, cầm ống nhòm chuyển hướng phía bên trái vườn hoa vừa nhìn, Hừ! Bọn họ không cho cô ấy đi vào, cô ấy còn không phải là có biện pháp biết bọn họ đang làm gì.
“Dung Dung, cậu thấy được cái gì?”
“Dung Dung, chúng ta có thể hay không đi vào a?”
“Dung Dung, có thấy hay không nhìn thấy chuyện tốt?”
Mọi người ồn ào lộn xộn hỏi.
Đột nhiên, Nhược Dung miệng càng mở càng lớn, má phấn cũng càng lúc càng đỏ.
“Dung Dung, cậu thấy được cái gì?”
“Dung Dung, có phải hay không rất thú vị?”
“Dung Dung, chúng tớ cũng muốn xem sao!”
Ba vị nữ sinh thấy thái độ của cô ấy! Không khỏi bắt đầu hưng phấn nhảy về phía trước.
Nhược Dung lại đột nhiên thu hồi ống nhòm, nhảy xuống bên trên bậc thang sắt vừa đuổi họ đi vừa nói: “Không có gì đẹp mắt, hồ bơi đang rửa sạch á! Cho nên hôm nay không thể bơi lặn, hôm nào chúng ta lại đi.”
Không để ý ba vị nữ sinh không ngừng hỏi tới , Nhược Dung không lưu tình chút nào liền đem họ đuổi ra cửa.
Thân thể dính vào trên ván cửa, Nhược Dung tim cho đến bây giờ lại vẫn thình thình đập mạnh không ngừng.
Oa! Thật là làm cho cô ấy mở rộng tầm mắt, không ngờ ban ngày ban mặt, tả Ti Phong cư nhiên cùng chị cô cứ như vậy không mảnh vải che thân đè lên nhau tại bên cạnh bồn xoa bóp ôn thủy triền miên hoan ái, kích tình trình độ so với a phiến cô trộm ru rú ở nhà đồng học xem chỉ có hơn chớ không kém.
Nhìn chị gái cùng anh rể như vậy ân ái, không khỏi làm cô vừa ước ao vừa đố kỵ, xem ra cô muốn làm dì cũng không cần đợi quá lâu rồi.
Cầm ống nhòm, Nhược Dung do dự hồi lâu, mới cười trộm lần nữa leo đến tầng ba. Mặc dù rình coi người khác hoan ái là không đạo đức, nhưng nếu như không đi quan sát tiếp, lòng hiếu kỳ của cô ấy sẽ đem cô ấy cho no chết.
Mang theo cảm giác tội ác ở trong lòng hướng chị gái, anh rể xin thứ lỗi sau, Nhược Dung liền vui vẻ dùng ống nhòm quan sát học tập như thế nào “ứng xử” rồi.
Nếu như Tả Ti Phong biết hắn vì quyền riêng tư mà mua này tóa nhà nhưng vẫn lại là chịu khổ rình coi, chắc hẳn hắn sẽ giận đến giậm chân đi! Chỉ là, thế nhưng hắn lại không có dư thừa tâm tư đi trông nom bất luận kẻ nào hoặc bất cứ chuyện gì rồi, bởi vì mê người Nhược Phù đã hoàn toàn đoạt đi tất cả tâm tư của hắn, trừ cô, trong mắt của hắn cũng dung không được người khác nữa. === Hết === Bạn vừa đọc xong truyện: Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc Hãy ghé thăm 77F1.XTGEM.COM thường xuyên để đọc những cuốn truyện hay các bạn nhé !