không muốn nghe bất kỳ lời nói dối nào từ anh, anh nói cái gì cũng không thể thay đổi sự thật anh lừa gạt tổn thương qua tôi.” nói xong, cô lần nữa nghĩ muốn đẩy hắn ra.
Tả Ti Phong bắt được hai cổ tay mảnh khảnh của cô ngăn lại cô giãy giụa, thấy cô không chút nào tin tưởng lời hắn nói, hắn không khỏi càng thêm vội vàng kích động nói to: “Phù, em là người anh yêu mến nhất, quý trọng nhất, anh thế nào đành lòng tổn thương em? Anh chưa bao giờ từng như vậy quan tâm qua một người, em là bảo bối quan trọng nhất trong sinh mệnh của anh, Phù, tin tưởng anh.”
“Tôi. . . . . . Tôi không muốn tin tưởng, anh bỏ qua cho tôi đi! Tôi không muốn lại bị anh bị thương tích đầy mình rồi. . . . . .” Nhược Phù bàng hoàng bất lực liều mạng lắc đầu, lưỡng lự ở giữa tin hay không, mắt thấy hai loại tâm tình sắp đem lấy cô cả người cho xé rách thành hai nửa.
Thật chặt ôm chặt cô, Tả Ti Phong thật sâu hôn môi khẽ run của cô, “Tin tưởng anh, em là người anh thích nhất, anh muốn để cho em danh chánh ngôn thuận hoàn toàn thuộc về anh, em đừng nghĩ muốn thoát đi ôm ấp của anh!”
Hắn phất tay ý bảo thủ hạ đem này đôi tình nhân đang tranh cãi ầm ĩ không ngời tới phòng khách sạn đã vì bọn họ chuẩn bị từ trước, mọi người càng tại ám hiệu của hắn liền lặng lẽ không tiếng động thối lui khỏi phòng ăn.
Hắn tại yêu thương Phù của hắn thì ai cũng không thể quấy nhiễu,
Tả Ti Phong trằn trọc hôn mút môi của cô, bàn tay nóng lại tham luyến đánh úp tới bộ ngực mềm mại đầy đặn của cô vuốt ve.
Một cỗ nhiệt lưu theo hắn vuốt ve âu yếm vọt qua cô toàn thân cao thấp. Cô tại sao có thể đối với nụ hôn nóng bỏng cùng tiếp xúc của hắn không hề cảm giác? Nhiệt độ của người hắn cùng kích tình an ủi vẫn luôn là tham luyến cô khát khao nhất a!
Nhưng lập tức cô giật mình đến chính mình đang tại nơi đông người, vì vậy cô vừa vội vừa xấu hổ nghĩ muốn đẩy hắn ra.
“Này, dừng tay, anh không thể ở chỗ này hôn tôi!” cô vậy mà đang giờ làm việc lại đem đến như vậy xôn xao. . . . . . Ồ! Kỳ quái, nhân viên khách sạn tại sao không có ra ngoài can thiệp? Nhược Phù vừa giãy giụa vừa nghi ngờ nghĩ. “Anh tại sao không thể hôn em? Em biết anh có bao nhiêu nhớ em sao? Phù, anh thật là nghĩ muốn em. . . . . .” nói xong, Tả Ti Phong bàn tay nóng rực liền cởi ra cúc áo ngực của cô.
Nhược Phù xấu hổ bắt lại bàn tay hắn cấp tiến: “Dừng tay! Có người khác đang nhìn. . . . . .” quay đầu hướng dưới đài nhìn, cô ngạc nhiên phát hiện trong phòng ăn lớn thế nhưng không có tới một người.
“Bọn họ. . . . . .” cô kinh ngạc đến nói không ra lời.
“Tối nay nơi này chỉ có hai chúng ta, ai cũng không thể tới quấy rầy.” Tả Ti Phong cúi người hôn môi cô, “Anh thực muốn em, lâu như vậy không có ôm em, quả là mau khiến cho anh hỏng mất, Phù, anh không muốn nhịn nữa!”
Hắn đã bao hết cả khách sạn, chỉ vì có thể lần nữa có được cô.
Bế cô đặt lên đàn Piano, Tả Ti Phong vội vàng lại dịu dàng cởi ra áo trên người cô. “Để cho anh muốn em, anh không chờ được nữa rồi.”
Lòng của cô cuồng loạn nhìn chòng chọc tròng mắt tà mị cuồng nhiệt của hắn, cô đồng dạng khát vọng hắn, nhưng ở trên đàn Pianotrong phòng ăn khách sạn ân ái thật sự quá quá mức rồi. “Không. . . . . . Không được. . . . . .”
Hôn môi cô chặn lại lời kháng nghị, Tả Ti Phong nhanh chóng cởi xuống nội y của cô, lộ ra nhũ phong rất tròn đầy đặn cao nhọn của cô.
Cô nửa thân trần bộ dáng mê người khiến cho hắn dục vọng đã sớm bộc phát càng thêm không thể vãn hồi, hắn vội vàng ngậm đầu vú thẹn thùng của cô.
“Ông trời! Phù, em sẽ làm cho anh điên mất!” hương thơm mê người trên người cô vẫn là liều thuốc trợ tình khiến cho hắn điên cuồng.
Hắn mút hôn đầu vú nhạy cảm của cô hành động kích thích cô một hồi khẽ run, tất cả yêu say đắm trí nhớ tất cả đều trở lại, cô ở trong ngực hắn một lần lại một lần cực khoái qua, bọn họ cũng một lần lại một lần leo lên đỉnh núi dục vọng.
“Phong. . . . . .” Nhược Phù không kiềm hãm được khẽ hô tên của hắn “Phong, em rất nhớ anh đó. . . . . .” cô ôm chặt lấy đầu của hắn, để cho hắn càng thêm dán chặt vú tuyết trắng của cô.
Kích tình của cô la lên làm Tả Ti Phong nhiệt huyết sôi trào đưa tay đến dưới váy cô thô lỗ kéo xuống quần lót của cô, hắn thở hổn hển chạm lên cánh hoa mềm mại của cô, cô quá khô, nhất thời vẫn không thể cho hắn tiến vào.
Một bên lấy ngón tay dài quyến rũ cánh hoa cùng hoa hạch của cô, một bên hắn mút hôn đầu vú hồng hào của cô, khát khao nghĩ muốn nhanh dẫn ra mật ngọt của cô.
Hắn đã khát vọng cô quá lâu, này những đêm không có cô không biết chính mình là thế nào sống đến được , nhưng hắn thề tuyệt sẽ không để cho cô rời đi.
Nhược Phù ngồi ở trên đàn Piano, tình dục sôi trào mặc cho hắn vuốt ve mút hôn thân thể của mình, đây tất cả là như thế quen thuộc, làm hoa kính của cô bắt đầu tiết ra một đạo lại một đạo mật dịch.
“Phong. . . . . . Em...em muốn anh. . . . . . Em muốn anh. . . . . .” khi hắn ngón tay dài dò vào hoa huyệt chặt khít của cô thì cô nhịn không được rên rỉ một tiếng hết sức nắm chặt bờ vai của hắn.
Tả Ti Phong hôn môi cô, tách ra bắp đùi non mềm của cô vòng chắc hông của hắn, “Ôm chặt lấy anh”
Hắn vật nam tính đã sớm nhô lên hùng vĩ oai phong, xoay mình vọt vào hoa huyệt ấm nóng chặt khít của cô.
Đã lâu vui sướng làm cho hắn không thể kiềm được mà điên cuồng luật động, tại trong kịch liệt va chạm, hắn rất nhanh đem hai người đẩy lên cao triều đỉnh điểm.
Nhược Phù chỉ cảm thấy toàn thân giống như bốc cháy một loại, nhu cầu của hắn tới quá hung mãnh, thật cuồng liệt, giữa chân truyền tới luật động mạnh mẽ lay người ép cô vừa vui sướng lại có chút khổ sở, thần chí từ từ mê mang hoảng hốt.
“Phong. . . . . . Em yêu anh. . . . . . Em yêu anh. . . . . .” cô không nhịn được hò hét ra tâm linh chỗ sâu nhất.
“Phù, anh cũng yêu em. . . . . . Anh tuyệt không để cho em đi.” hắn đỡ lấy cái mông trắng nhỏ cùng tấm lưng ngọc của cô, càng kích động, điên cuồng hơn mà đâm sâu vào u kính của cô, cướp đoạt tư vị mất hồn hắn khát vọng đã lâu.
“Phù, cùng anh cùng nhau đến thiên đường.” ở trong lúc dày đặc thở dốc, Tả Ti Phong khàn khàn hô lên.
“Phong. . . . . .” Nhược Phù toàn thân run rẩy rên rỉ, thừa nhận từng cơn sóng vui sương liên tiếp mà đến, vịn chặt eo to của hắn chân dài tuyết trắng đã sớm không tự chủ được như nhũn ra.
“Em không được. . . . . . Cầu xin anh. . . . . .” áp lực cường đại mau đưa thân thể cô phình vỡ khiến cho cô không thể không cầu xin tha thứ.
Tả Ti Phong hôn lên bộ ngực sữa như bạch ngọc của cô, càng thêm mãnh liệt ở trong cơ thể cô rút ra đưa vào.
“Darling, anh yêu em.” đối với cô yêu say đắm sâu đậm làm cho hắn căn bản chậm lại không được.
“Không. . . . . . Không cần. . . . . . Cầu xin anh. . . . . .” Nhược Phù không chịu nổi kêu gào nói.
Đang ở cô toàn thân hư mềm cơ hồ ngất xỉu thì hắn đột nhiên một kích tiến đụng vào cô chỗ sâu nhất, phóng xuất ra tất cả dục triều.
Ở trên giường lớn “phòng cho tổng thống” lộng lẫy thoải mái, lưng ngọc tuyết trắng trần trịu nằm sấp ngủ Nhược Phù không biết qua bao lâu mới từ từ tỉnh lại.
Quá nhiều ham muốn làm cho cô toàn thân mềm nhũn, đầu óc cũng hỗn loạn.
Cô ngẩn người thật lâu mới chậm rãi tỉnh táo lại, cũng mới ý thức được thanh âm của Tả Ti Phong từ sát vách không ngừng truyền ra, tựa hồ đang nói điện thoại.
Cô đỡ đầu nhỏ giùng giằng ngồi dậy, tối hôm qua phát sinh tất cả nhanh chóng ở trước mắt cô tái diễn lại.
Trên đàn Piano trong phòng ăn điên cuồng ân ái cùng về sau lại đi lên phòng sau càng kích tình nhiệt liệt triền miên khiến cho cô sắc mặt ửng đỏ không thôi, hắn dường như muốn đem hết thảy đoạn thời gian bọn họ tách ra không có triền miên một lần làm đủ, vừa tham lam lại điên cuồng.
Cô vốn tưởng rằng cùng hắn tình cảm kiếp này đã hết, không bao giờ lại có thể ở chung một chỗ, không ngờ chia lìa gần một năm nhưng lại làm cho giữa bọn họ ở tâm ý càng tương thông, thân thể càng phù hợp.
Xem ra cô đời này cũng không thể rời bỏ hắn, người đàn ông khác như thế nào cũng bù không được hắn đối cô lực hút, cô vẫn như cũ vừa đụng phải hắn liền không cách nào tự kềm chế chỉ có thể mặc cho hắn định đoạt, căn bản trốn không thoát lưới tình của hắn.
Cô xấu hổ mà đem gương mặt vùi vào trong chăn, thật lâu cũng không có giống như tối hôm qua điên cuồng như vậy triền miên, hại cô nghĩ tới liền xấu hổ không thôi.
Cô không cần cùng hắn tách ra nữa, trải qua tối hôm qua triền miên, càng làm cho cô hiểu được trong sinh mệnh của cô trừ Tả Ti Phong ra, cô căn bản không cách nào tiếp nhận người đàn ông khác.
Nhưng là, nếu như tả Ti Phong lại không muốn cô thì làm sao đây? Phía trước bọn họ chẳng phải là triền miên tình yêu cuồng nhiệt đến cho rằng không có lẫn nhau ngày liền không qua.
Tiếp xuống sao? Từ hắn đi nước Mỹ sau khi trở lại, còn không phải là nhẫn tâm để cho người đuổi cô đi, còn đặc biệt giao phó cô đừng xuất hiện ở trước mặt hắn nữa.
Thoáng chốc, lòng của cô trong nháy mắt bị băng tuyết bao trùm, sắc mặt cũng từ hồng hào chuyển thành tái nhợt.
Hắn yêu cô khi đó đích thức là cực kỳ điên cuồng, nhưng nhiệt tình một khi chuyển nhạt liền sau lập tức trở nên lạnh lẽo vô tình, cô làm sao sẽ ngu ngốc muốn tin tưởng hắn nữa đây? Hắn lần này hẳn là nhất thời vui mừng mới có thể muốn cô, có lẽ hắn ngày mai sẽ lại đổi ý rồi.
Vừa nghĩ đến đây, Nhược Phù sắc mặt không khỏi càng thêm trắng bệch. Thực sâu yêu Tả Ti Phong lại bị hắn nhẫn tâm một cước đá văng ra thật là đau, cô không cách nào chịu đựng thêm lần nữa.
Thay vì lại bị hắn khinh tiễn đuổi đi, không bằng cô tự động biến mất, dù sao hắn đã được đến hắn muốn, lại một lần nữa chiếm được thân thể của cô, thỏa mãn cảm giác chinh phục cùng dục vọng, hắn sẽ lại không đối với cô lưu luyến rồi.
Nhược Phù nhịn đau ra khỏi phòng đi tới phòng khách, tay chạm vào tay cầm cửa chuẩn bị kéo ra cửa chính.
“Nhược Phù!”
Bị Tả Ti Phong mặc áo ngủ cuống quít xông lại chặn ngang một phen từ phía sau ôm lấy cô.
“Phù, làm sao em không nói một tiếng lại muốn rời đi? Anh tuyệt không để cho em đi!” hắn gắt gao vòng ôm chắc cô hổn hển hét lên.
“Anh buông tay! Tôi không muốn mặc anh hô tới thì tới, bảo đi thì đi, tôi sẽ tự động biến mất, anh buông tôi ra” cô cũng tức giận vô cùng hét trở lại, cũng ra sức nghĩ muốn tránh ra hắn.
Hắn càng thêm thật chặt ôm chặt cô không để cho cô tránh thoát, “Em là bảo bối anh yêu mến nhất, anh làm sao sẽ đuổi em đi? Em vẫn không rõ lòng của anh sao? Mất đi em sẽ làm anh điên cuồng! Mấy ngày này em hành hạ anh hành hạ đến còn chưa đủ sao? Anh không cách nào chịu được em rời đi anh nữa.”
Xoay người cô lại, hắn nóng vội nói: “Em, em rốt cuộc muốn anh như thế nào mới bằng lòng tha thứ anh? Anh là lừa qua em, nhưng anh một năm này trả giá cao còn chưa đủ lớn sao? Anh mỗi ngày nhớ em nghĩ đến mau điên mất, mất đi em để cho anh cuộc sống chỉ còn lại công việc, anh yêu em, muốn em đến đau khổ em đều không quan tâm sao?”
Nhược Phù ngẩn ngơ nghe hắn nói hết lời, đột nhiên, cô hốc mắt đỏ lên, không kìm chế được nỗi nòng vung ra đôi bàn tay trắng ngần đánh hắn. “Anh thật đáng ghét! Anh mới không có quan tâm tôi! Lời của anh nói đều là giả! Anh nh