hận j? Hắn đóng vai j trong cuộc chiến tranh giành hoàng vị ở PĐ?
-Tại sao Thừa Đức lại yên tâm giao bọn ta cho ngươi? Anh ấy hứa cho ngươi cái j?
Gậy non cười mà không chịu trả lời:
-Vì Thừa Đức tưởng hắn là anh trai cùng cha khác mẹ của mình, đúng ko? Lý Nguyên Chích, ờ, đúng r có lẽ không nên gọi ngươi là Lý Nguyên Chích, gọi ngươi là Thừa Chí mới đúng- Giọng nói lạnh lùng của Nam Cung Việt từ xa vọng đến, làm sắc mặt của gậy non cứng đơ lại.
Gậy non lập tức quay người cười vs Nam Cung Việt:
-Nam cung huynh, huynh đang nói j vậy?
NAM CUNG VIệT cười khẩy:
-Đang nói đến đứa con Thừa Chí của tiên thái tử Ngõa Lặc – Hàn Kinh. Vụ tranh giành hoàng vị ở PĐ 23 năm trước khiến thái tử Hàn Kinh binh bại thân vong. Đảng phái của thái tử gần như bị giết sạch. Người đời đều tưởng mấy người con trai của Hàn Kinh đều chết trg trận đại hỏa hoạn ở phủ thái tử mà không biết trước khi chính biến đã có Tiết Tải đạo vs danh xưng thần y lén lút ôm Thừa Sỹ - đứa con nhỏ của thái tử - còn đang đỏ hỏn ra ngoài. Biến cố ở PĐ xảy ra xong, Tiết thần y lén lút đưa đứa bé đến Cao Ly, và gửi cho 1 người bạn tốt. Sau đó Tiết thần y quay về PĐ, Hàn Chiêu vừa trở thành hoàng đế tuy biết Tiết Thần y từng là xá nhân (môn khách trg nhà của quý tộc xưa) của thái tử, nhưng do y thuật của ông ta cao siêu, bèn giữ lại. từ đó về sau Tiết thần y cứ cách vài năm lại mượn cớ tìm thảo dược để sang Cao Ly cho đến lúc đứa bé kia trưởng thành, trở về PĐ với thân phận sứ thần Cao Ly, Ta nói có đúng không Thừa Chí?
Nghe Nam Cung Việt nói xong gậy non cười
-Huynh quả nhiên biết r.
NAM CUNG VIệT gật đầu:
-Ta vốn không dam khẳng định. Nhưng việc ngươi vội vàng muốn giết ta diệt khẩu ở PĐ đã giúp ta khẳng định thân phận của ngươi. Nếu chỉ vì ta vô tình điều tra được chuyện võ lâm đại hội cũng có sự tham dự của người Cao Ly thì ngươi hà tất phải vội vàng đem ta diệt khẩu?
-Nhưng huynh sao biết được ta có liên hệ vs TĐ? – Gậy non hỏi
Vì trong đại hội võ lâm hắn biết ngươi có ý đồ vs bảo tàng Phong Lăng nhưng lại không hạ thủ, hơn nữa Tiết thần y rõ ràng là người của ngươi nhưng lại nghe theo sự điều khiển của hắn, ta liền đoán ra các ngươi có mối liên hệ nào đó
-Cũng có thể Cao ly bọn ta có hiệp ước ngầm vs TĐ. Bọn ta giúp hắn đoạt ngôi, hắn sẽ cho bọn ta rất nhiều cái lợi
-Võ lâm đại hội là để dụ nửa trang bản đồ kho báu thật ra không phải là chuyện giả, nhưng Thừa Đức lại càng có hứng thú vs việc có được tin tức liên quan tới thái tử Hàn Kinh. Hắn nghi ngờ Hàn Kinh vãn chưa chết nên muốn tìm ra Hk. Kết quả là Hàn Kinh không tìm được nhưng lại tìm thấy ngươi, việc này đương nhiên phải giấu hoàng đế, cho nên hắn đành phải giết cha con nhà họ Giang để diệt khẩu để không lộ ra thân phận của ngươi.
Gậy non và Nam Cung Việt ở đó người hỏi kẻ đáp, tôi nghe mà đầu óc ngày càng phồng lên. Hóa ra gậy non cũng là hoàng tộc Ngõa Lặc? Nhưng sao nhìn hắn chẳng giống Thừa Đức chút nào, lẽ nào thủy thổ của Cao Ly không dưỡng người? Rơi vào chỗ bọn họ chỉ có thể có tướng mạo thế này?
Trong bụng tự mắng mình dở hơi, thời điểm quan trọng cấp bách thế này mà sao tôi lại nghĩ tới những thứ linh tinh như thế được? Gậy non là anh trai của TĐ? Nói như vậy thì Hạ lan quý phi đã cắm sừng hoàng đế từ lâu? Hoàng đế anh minh như thế sao lại không biết chuyện này?
-Hắn là anh trai của TĐ? – tôi chỉ tay vào gậy non vs vẻ kinh ngạc
NAM CUNG VIệT lắc đầu
-Khi Hàn Kinh chết, Hạ lan quý phi vẫn còn là 1 cô nương còn chưa hứa hôn, Tề vương Hàn Chiêu sau khi làm hoàng đế mới đón bà ta vào cung phong làm quý phi. Thừa Đức đương nhiên không phải con của Hàn Kinh, hơn nữa nghe nói tuy quận chúa Hạ Lan thầm yêu Hàn Kinh nhiều năm nhưng Hàn Kinh chỉ coi như em gái, không hề có tư tình vs bà ta.
-Vậy tại sao Thừa Đức lại tin hắn là anh trai của mình?
Tôi ngạc nhiên hỏi. Thừa Đức là người anh minh như vậy, nếu việc không có chứng cứ rõ ràng thì sao anh lại nghe người khác nói bừa được?
-Ta cũng chưa nghĩ ra chuyện này – Nam Cung Việt lãnh đạm nói.
-Bởi vì mẫu thân hắn nói vs hắn, nói rằng cha hắn là tiên thái tử Hàn Kinh chứ không phải đương kim hoàng đế Hàn Chiêu. Chính mẹ mình nói vậy nên Thừa Đức tin là chuyện đương nhiên – Gậy non nói.
Tôi càng ngớ ra, Hạ Lan quý phi kia điên r chắc? Sao có thể đùa vs con mình chuyện như thế?
Gậy non nhìn Nam Cung Việt cười:
-Nam cung huynh ta không thể không khâm phục huynh, không ngờ huynh lại rõ sự việc đến thế.
-Quá khen. – Nam Cung Việt lạnh lùng nói
Gậy non thấy tôi đứng ngớ người tại đấy, cười châm biếm, hỏi:
-Ngươi vẫn chưa rõ?
Tôi lắc đầu:
-Ý của ngươi là, Thừa Đức rõ ràng là con của hoàng đế HÀn Chiêu, nhưng mẹ anh lại lừa dối, nói anh là đứa con riêng của bà ta vs Hàn Kinh, thế nên anh ấy tưởng ngươi là anh trai cùng cha khác mẹ của mình. Bởi thế mà lần này người anh ấy muốn đối đầu không chỉ có Thừa Hiền còn có cả hoàng đế HC, người mà anh ấy tưởng là kẻ thù đã giết cha mình?
Gậy non cười r gật đầu.
Tôi càng kinh ngạc hơn
-Hạ Lan quý phi có bị điên hy ko? Sao bà ta lại muốn con trai mình giết chết cha ruột?
-có thể bà ta vốn là 1 kẻ điên –gậy non nói
-Tại sao? Tại sao bà ta lại làm vậy?
Tôi thấy chuyện này đúng là hoang đường hơn cả phim truyền hình. Trên đời này lại có người mẹ như thế sao? Cho dù bà ta không yêu chồng đi chăng nữa, nhưng chẳng lẽ đến con đẻ mình cũng không yêu sao?
-Vì bà ta hận hoàng đế, hận hoàng đế đã giết chết người yêu của mình, nên bà ta muốn báo thù, dùng đứa con mà HC sủng ái nhất để báo thù. Cuộc đấu ở PĐ kết thúc xong, không cần biết ai thắng, hoàng đế vẫn là người thua cuộc. Nếu Thừa Đức thắng, bà ta nhất định nói cho hắn biết, người mà hắn giết chính là phụ hoàng thân sinh ra mình, nếu hoàng đế thắng, bà ta sẽ càng cười lớn mà bảo vs ông ta rằng, tay ông ta không chỉ nhuốm máu của huynh trưởng, h đây còn nhuốm máu của con trai mình nữa – gậy non cười nói.
- Điên r, không ngờ trên đời này lại có người điên như thế - tôi lẩm bẩm
- Thừa Đức rất anh minh, nhưng hắn bất luận thế nào cũng không ngờ được người luôn bày mưu tính toán mình lại chính là mẫu thân – gậy non nói – lẽ ra hắn dộng thủ từ sớm, nhưng vì ngươi mà hắn do dự. Chính vì thế mà Hạ Lan quý phi mới đưa ngươi lên giường của hoàng đế, chẳng qua muốn kích Thừa Đức sớm ra tay thôi.
Tôi chỉ thấy bản thân không thở được, tay bất giác nắm lấy cổ áo, muốn để mình hít thở dễ dàng hơn. Hóa ra, Thừa Đức cũng chỉ là con cờ, không chỉ thế còn là con cờ bị chính mẹ ruột của mình khống chế!
-Ngươi cố ý trốn dưới gầm giường đợi ta?
Gậy non lắc đầu cười:
-Chỉ là sự trùng hợp. hôm đấy ta đến thư phòng của Hc để tìm 1 nửa tấm bản đồ kho báu, sau đó mới biết chuyện này từ chỗ Hạ Lan quý phi.
-Ngươi lưu lại đây cũng vì muốn tránh chính biến ở PĐ – Nam Cung Việt bỗng hỏi 1 cách lạnh lùng
-Chỗ thư kia cũng không phải do người Cao Ly truyền đến cho ngươi mà của Hạ Lan quý phi?
_Ừ, không sai. Bà ấy bảo ta lưu lại đây quan sát biến động, có lẽ bà ấy muốn lưu lại giọt máu cuối cùng mà cha ta để lại – gậy non cười – kể ra thì bà ấy đối vs ta cũng không tồi, còn tốt hơn vs con đẻ của bà ta nhiều.
Tôi chỉ thấy toàn thân lạnh toát, hai hàm răng không kìm được đánh vào nhau lạp cập, quay người lấy hết sức chạy ra ngoài sân. Vừa chạy đến cổng thì gặp Mạnh An Dương đang dắt con ngựa đi từ dưới núi lên. Cậu ta vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ khi thấy tôi, hét tướng lên:
-Sở Dương, sao tỷ cũng ở đây? – Nói xong liền kéo ngựa lên phía trước vài bước, nhìn tôi vs vẻ mặt vui mừng.
-Sao tỷ cũng ở đây? Về vs đại ca sao? – Cậu ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, r đấm 1 cái vào vai tôi.
-được đấy nhìn xinh hơn xưa nhiều rồi
Đầu óc tôi đã rối tung lên từ lâu, chẳng còn lòng dạ nào mà ôn lại chuyện cũ, nhìn cậu chàng 1 cái r để ánh mắt vào con ngựa, cướp sợi dây cương trên tay cậu r nhảy phắt lên lưng ngựa.
Mạnh AN Dương (MAD) ngẩn người ra, vội kéo đầu ngựa lại, hét:
-Làm j đấy? tỷ muốn làm j? Con ngựa của em đang mệt đấy. Em còn không muốn cưỡi nó lên núi. Tỷ thôi đi, mau xuống ngựa
-Buông ra, ta trưng dụng ngựa của ngươi
Tôi tức giận nói, giơ roi ngựa lên giả vờ quất xuống, không ngờ cơn keo kiệt của MAD bốc lên, sống chết thế nào cũng kéo chặt lấy đầu ngựa không chịu buông ra, miệng thì gào lên:
-Sở Dương, tỷ đúng không phải là bạn bè mà, gặp cái là cướp ngựa của người khác. Tỷ là thổ phỉ hả?
MAD thấy Nam Cung Việt bc đến từ phía sau cứ như gặp được cứu tinh, vội gào lên vs Nam Cung Việt:
-Đại ca, huynh không quản tỷ ấy, để tỷ ấy giống như thổ phỉ thế? Đệ vất vả đến thăm mấy ng, đến cửa chưa cho đệ vào đã đòi cướp ngựa của đệ đi r!
NAM CUNG VIệT đứng trước ngựa, ngẩng đầu nhìn tôi. Mắt tôi đã đỏ hoe từ lâu, nghẹn ngào nói:
-Tôi phải đi tìm anh ấy.
- Nàng cứ thế mà đi? Chỉ sợ đến PĐ cũng không vào nổi chứ đừng nói gặp được hắn – Nam Cung Việt nói. tôi dùng tay lau nước mắt trên mặt, vội lăn từ trên ngựa xuống, chạy ra sân sau, mở toang cửa phòng Bàn Tiên lão ông ra, cũng không cần biết ông đang làm gì, cứ thế kéo ông ra ngoài.
- Khụ Khụ, tiểu nha đầu, ngươi đang làm gì đấy? - bàn tiên lão đầu hỏi vs vẻ mặt không hiểu cái gì.
- ông cùng cháu đến Phồn đô!
Tôi đáp mà đùa cũng không ngoái lại, có ông ấy bên cạnh, đừng nói là Phồn Đô, đến hoàng cung tôi cũng có thể ra vào tự do!
- Phồn Đô?- cánh tay Bàn Tiên lão đầu đột nhiên như biến thành con chạch, trong phút chốc trượt khỏi tay tôi. -Đang yên đang lành đi PĐô làm gì? - Ông hỏi, vẻ mặt rõ ràng nói là không đi.
Đi làm gì? Tôi sững ng. Giờ tôi đến PĐô thì có thể làm gì đây? Chỉ dựa vào tôi cũng có thể cứu được Thừa Đức sao? Nam Cung Việt từ đằng sau bước đến theo, trầm ngâm trong giây lát rồi trầm giọng nói:
- Sở DƯƠNG, hi vọng nàng kí trí 1 chút, giờ nàng đến đó cũng vô dụng thôi.
-....Vô dụng ư?
Tôi lẩm bẩm. Thực ra tôi biết mình đến PĐô ngoài việc gây thêm phiền phức cho Thừa Đức ra thì không làm được gì khác, nhưng tôi vẫn muốn đi. Tôi không thể trơ mắt ngồi nhìn tấn thảm kịch đấy xảy ra vs TĐ, bất luận là a giết cha mình hay bị cha mình giết, tất cả đều quá tàn nhẫn.
NAM CUNG VIệT dường như nhìn thấu ý nghĩ của tôi:
- Nàng bây giờ đi cũng quá muộn rồi. Thư được gửi từ PĐô cách đây nửa tháng. Hiện giờ ở PĐô thắng bại đã định từ lâu rồi.
Nửa tháng, nửa tháng, tôi ngay lập tức ngồi sụp xuống đất, nửa tháng đủ cho mọi chuyện đều được định đoạt xong.
- Nếu Thừa Đức thua, cứ cho là Hoàng đế muốn giữ lại mạng sống của hắn thì e rằng THiền cũng không giữ lại. Nàng đi cũng vô dụng.
Giọng của Nam Cung Việt vừa bình tĩnh lại tàn khốc, giống như từng cái đinh thép đâm xuyên qua đầu tôi. Tôi vội lắc đầu mà gào lên:
- không thể nào, Thừa Đức không thể thua được!
NAM CUNG VIệT cười nói:
- Vậy thì nàng càng không phải đi. Nàng nghĩ Thừa Đức chiếm được Hoàng vị xong sẽ buông tay vs nàng sao? đến lúc đấy không cần nàng đi tìm, hắn tự nhiên sẽ tìm đến nàng.
Đầu tôi sau khi nghe hết sự thật xong, dường như đình chỉ chuyển động, hiện giờ cũng chỉ biết ngẩn người ra nhìn Nam Cung Việt. Theo như a nói, tôi căn bản không cần phải đi PĐô? Bất luận Thừa Đức là thắng hay thua?