-Ngồi xuống đây. - thấy tôi không động đậy lại nhướn mày lên mà đùa.- Sợ ta? Trời tuyết rơi thế này ta có thể làm được gì nàng chứ? Hơn nữa kể cả ta có ý đó cũng không thể làm ở đây, đúng không? Bây giờ không phải mùa thu, tuyết trên đất sao làm đệm như cỏ xanh được?
Tôi vừa ngượng vừa tức, biết anh cố tình nhắc đến chuyện tôi và anh ở đây vào mùa xuân năm ngoái. Tôi trợn mắt lườm, không nói được gì.
Thừa Đức cười trước vẻ phẫn nộ của tôi:
- Vẫn không chịu ngồi xuống? Nam Cung Việt chắc vẫn ở bên ngoài? Không biết thân thủ như hiện nay của anh ta có thể địch được thiết kị của Ngõa Lặc không nữa?
Trong lòng tôi càng thêm tức giận, nhưng trên mặt lại chuyển giận thành cười, đây mới đúng là Thừa Đức, có thể dùng thủ đoạn thì chắc chắn sẽ dùng. Tôi cười rồi ngồi cạnh anh, quay đầu sang hỏi:
- Ngai rồng thoải mái không? Anh làm gì phụ thân của mình rồi, hử?
Tôi tưởng Thừa Đúc sẽ phải thất sắc nhưng không ngờ trên gương mặt vẫn trắng bệch như cũ. Anh liếc nhìn tôi, cười khẽ:
- Giết huynh diệt phụ? Nàng muốn nói với ta điều này? Trong hoàng gia, thế này đã là gì chứ? Ta không chỉ giết huynh diệt phụ mà còn bắt giam mẫu thân. Nàng có thấy kinh ngạc không?
Tôi giật mình, nhìn Thừa Đức vẻ không thể tin được, mãi 1 lúc sau mới nói được 1 câu:
- Anh biết hết mọi chuyện rồi?
TĐ chỉ nhếch mép cười, gật đầu:
- Từ trước tới giờ ta luôn nghĩ mọi thứ đều nằm trong mưu tính của mình, cho đến khi nàng xuất hiện, tưởng rằng nàng chỉ là 1 việc ngoài ý muốn, cũng chẳng thoát khỏi những tính toán của ta được. Nhưng không ngờ, đến cuối cùng, ta cũng chỉ là 1 con cờ của mẫu thân. Từ năm ta 16 tuổi bà ta đã cho ta biết cái xuất thân đấy của mình, khiến cho ta chỉ nghĩ đến báo thù. Không ngờ từ đầu đến giờ, đó lại là chuyện lừa bịp lớn nhất.
- Đây không phải lỗi của mình anh, anh cũng...đừng tự trách mình nữa. - tôi khẽ đáp.
TĐ quay đầu sang nhìn tôi, im lặng 1 hồi rồi lại quay đi:
- Ta từng có thời gian không muốn báo thù. Ta biết ông ta yêu thương mình, thậm chí còn hứa sẽ gả nàng cho ta, cho nàng 1 danh phận quang minh chính đại, để sau này nàng làm vợ ta 1 cách danh chính ngôn thuận, làm hoàng hậu tương lai của Ngõa Lặc, không có triều thần nào dám nói về thân phận của nàng. Ta nghĩ thế này cũng không tồi. Tuy Thừa Hiền bày mưu tính kế bên cạnh nhưng ta biết ông ta sẽ nhường ngôi vị cho ta, nhưng...không ngờ lại có chuyện đấy xảy ra.
- Người Nam Cung Việt cứu ra hôm đó không phải tôi. Khi các người đến, tôi còn đang ở dưới gầm giường. - tôi đột nhiên nói, vừa dứt lời bản thân cũng đờ đẫn không hiểu sao mình phải giải thích với anh?
Thừa Đức quả nhiên cười, nhẹ nói:
- Ta đã biết từ lâu.
Tôi thấy lúng túng vô cùng, cúi đầu xuống không dám nói tiếp nữa. Lòng tự trách : "Sở Dương, ngươi làm sao vậy? sao phải giải thích với anh ta? Chẳng lẽ ngươi quên rằng anh ta đã phản bội mình từ lâu rồi? Cô tiểu thư nhà họ Triệu ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng lẫn mong chờ đang có bầu đó", tôi không dám nghĩ tiếp nữa, nhếch miệng ra cươì:
- Phong cho tiểu thư họ Triệu cái gì? Hoàng hậu? Quên không chúc mừng anh, anh chắc sắp được làm bố rồi, lần này chắc không phải ghen tức với Thừa Hiền nữa nhỉ?
Thừa Đức nhướn mày nhìn tôi, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ vui mừng, ghé đầu lại gần khẽ hỏi:
- Nàng ghen?
Tôi tức giận:
- Anh hoang tưởng đấy à? Tôi có Nam Cung Việt rồi, sao phải ghen với anh? - rồi vươn tay đẩy vai Thừa Đức ra xa.
Nét trầm ngâm thoáng qua mặt TĐ, không ngờ người anh lại bị tôi đẩy ngã xuống đất. Tôi kinh ngạc, lúng túng nhìn anh, nghe thấy tiếng nói đứt quãng:
- Ta ngồi ở đây lâu quá, người tê hết cả rồi. Nàng kéo ta dậy.
Tôi nhìn anh nghi ngờ, do dự 1 lúc rồi đưa tay ra kéo anh dậy, nhìn vẻ cười cợt trên gương mặt anh tôi chỉ có 1 ý nghỉ duy nhất là mình lại bị lừa. Tôi tức giận tự mắng mình ngốc, nội công của anh ta thâm hậu là thế sao có thể mới ngồi 1 lúc đã tê cứng lại được.
- Anh tìm tôi đến rốt cuộc là có chuyện gì?
Tôi khó chịu. Thừa Đức không nói gì, chỉ nhìn tôi cười toe toét.
tôi thấy càng thêm tức giận.
- Nếu không có việc gì thì tôi đi trước đây. - nói rồi đứng dậy định đi.
- Đừng đi. - Thừa Đức cuối cùng cũng ngưng cười, nói khẽ sau lưng tôi. - Ta chỉ muốn gặp nàng.
Tôi quay người lại, nhìn Thừa Đức 1 lúc rồi nói mát mẻ:
- Lần này đã nhìn rõ chưa?
- ... Ta sợ sau này sẽ không nhớ rõ nàng trông như thế nào nữa. - Thừa Đức khẽ nói, nụ cười vẫn y nguyên như ngày trước.
Tôi vội quay người đi, không dám nhìn vào mắt anh, rồi lại nghe thấy tiếng anh cười:
- Hôn ta 1 cái nữa được không?
Tôi khong dám đứng lại nghe giọng nói càng ngày càng nhỏ của anh, vội đi về. Đi 2 bước lại chạy 2 bước, chỉ tiếc mình không rời đây ngay lập tức được. Lòng hoảng loạn khiến chân cũng líu ríu mắc vào dây cỏ dươí tuyết, ngay tức khắc người khuỵu xuống đất.
Tôi sốt ruột, sợ Thừa Đức đuổi theo giữ lại, vội vã bò lên nhưng càng vội càng cuống, không sao đứng dậy đwocj, Thừa Đức ở phía sau không có đọng tĩnh gì làm tôi càng thêm đau xót. Tuy vẫn đang giận nhưng khi anh không còn vì tôi bị đau mà lo lắng nữa thì trái tim chỉ còn nỗi xót xa đang trào dâng.
Tôi không kiềm được mình, quay đầu lại nhìn TĐ, thấy anh vẫn cúi đầu ngồi đó, không có chút động tĩnh gì trước sự hoảng loạn của tôi, bây giờ trong đầu tôi đột nhiên có 1 cảm giác bất an.
- Thừc Đức? - tôi khẽ gọi. Anh vẫn cúi đầu ngồi yên, không động đậy.
- Thừa Đức?
Tôi càng gọi to hơn, thấy a vẫn không có phản ứng gì liền lùi lại mấy bước. Tôi nghĩ a có khi nào đang lừa mình k, lừa cho tôi quay lại rồi lại ngẩng đầu lên nhìn tôi đầy vẻ đắc ý. Chân tôi bất giác đi về chỗ a, cho đến tận khi tôi đứng cạnh rồi mà a vẫn không có phản ứng gì. Lòng tôi càng thêm hoảng hốt, chân tay lạnh như băng, máu trong người đông cứng lại.
Tôi giơ tay đỡ đầu anh lên, Thừa Đức nhắm mắt, khóe miệng thấp thoáng 1 nụ cười.
- Anh lại chơi đểu em?
Tôi tức giận, buông mạnh tay ra. Đầu của anh lại thõnh xuống. Tôi lại vươn tay đỡ cằm a lên, cái lạnh như kim châm thấm vào tay.
- TĐức? TĐ? A sao rồi?
Tôi vội hét, cố hết sức lắc người anh nhưng anh vẫn không có chút phản ứng nào. Tôi vừa buông tay thì cơ thể anh lại từ từ ngã ra đất.
Chắc chắn là ah đang giả vờ chết để trêu mình, tôi nghĩ. Anh có thể nín thở nhưng anh có thể làm động mạch của mình ngừng đập không? Tôi giơ tay ấn vào cổ anh, nhưng không sao cảm thấy được động mạch của anh.
- Tay của em chắc chắn là đông cứng vào rồi, chắc chắn là đông cứng vào rồi.. - tôi cười 1 cách ngốc nghếch. -anh xem đến nhịp tim đập của a nh mà em cũng không cảm thấy nữa? Anh đừng trêu em nữa, e không giận a nữa mà không được sao? Anh thế này là loại công phu gì đây? làm y như thật. - Tôi vội vàng nói, không dám để mình dừng lại, chỉ là nói không ngừng nghỉ. - A dậy đi. Anh đem em từ xa đến chỉ đẻ trêu em thôi sao? Chẳng phải anh vừa đoạt được hoàng vị sao? Mặc long bào của anh cho em xem. Em muốn xem anh có đẹp trai không?
Tôi muốn kéo TĐức từ trên đất dậy nhưng anh lại nặng muốn chết, vừa kéo lên còn chưa kịp giữ vững đã làm tôi ngã ra đất theo...
- Sở Dương!
Tiếng khàn khàn của Nam Cung Việt vang lên. Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, cười:
- Anh mau đến đây đi. Anh ấy đang giả vờ chêt đấy. Anh đến giúp tôi điểm huyệt của a ấy, chẳng phải có loại huyệt sau khi điểm xong vừa tê vừa buồn sao? Như thế thì a ấy sẽ không giả vờ chết được nữa!
- Sở DƯƠNG! - Nam Cung Việt đến kéo tôi lại. - Đứng dậy! A ta chêt rồi. A ta đã chết thật rồi.
Tôi đẩy Nam Cung Việt ra, giận dữ nói:
- Anh nói linh tinh cái gì đấy? A ấy làm sao chết được? A ấy đang trêu tôi thôi. Từ trước tới giờ a ấy đã thích trêu tôi rồi!
Nhìn Phụng Thiện quỳ bên cạnh TĐ, tôi vội kéo tay của anh ta:
- Ngươi nói với bọn họ. Ngươi nhất định biết. Ngươi nhất định đã thông đồng với TĐ. Ngươi bảo anh đừng giả vờ nữa.
Đôi mắt của Phụng Thiện đỏ đến mức như ra máu, nghẹn ngào nói:
- Chủ nhân đi rồi. Là do Tiết Tải Đạo hạ độc. Quận chủ đã lừa chủ nhân, khiến chủ nhân phải gánh tội giết cha. Chủ nhân vì giận quá mà phun ra máu, sau đó Tiết Tải Đạo đã nhân cơ hội...
- Ngươi nói láo. - tôi tát Phụng Thiện 1 cái thật mạnh, tức giận nói. - Võ công của Thừa Đức cao cường như thế, a ấy nhất định có thể ép chất độc ra ngoài, ép chất độc ra ngoài là xong!
- Chất độc đó quá bá đạo. Chủ nhân chỉ gắng gượng được mấy ngày, đến đây rồi không thể đi tiếp được nữa nên nmới sai tôi đón cô gặp mặt lần cuối! - Phụng Thiện nghẹn ngào khóc.
- Không thể thế được. Các ngươi lại lừa ta! - tôi hét, rồi lại kéo TĐức. - Chẳng phải anh muốn em hôn anh sao? Em hôn rồi thì anh phải ngoan ngoãn đứng dậy nhé.
Cúi đầu, áp môi len môi TĐ, cảm giác lạnh đến buốt tim, không còn ấm áp như trong kí ức. 1 lúc sau, tôi ngẩng đầu lên, ngồi ngây người ra đó. Nam Cung Việt lôi tôi dậy từ đằng sau, cổ họng khàn khàn mà nói:
- Sở DƯƠNG, muốn khóc thì khóc đi.
- Tại sao tôi phải khóc? - tôi ngẩng đầu cười vs Nam Cung Việt.
NAM CUNG VIệT im lặng nhìn tôi, đột nhiên cúi đầu thở dài 1 hơi rồi buông tôi ra, đi đến cạnh Bàn Tiên lão đầu, cúi xuống.
- Tên tiểu tử ngươi lại muốn làm gì? - Bàn Tiên lão đầu nhíu mày nói.
- Cầu xin ông cứu anh ta. Cháu biết ông có thể cứu anh ta.
1 tia sáng đột nhiên lóe lên trong đầu tôi, giống như người chêt đuối đột nhiên vớ được phao, lao đến bên cạnh Bàn Tiên lão đầu, túm chặt lấy áo của ông, nói năng lộn xộn:
- Đúng, ông có thể cứu TĐ. Ông chẳng phải là Bàn Tiên hay sao? Xin ông giúp cháu cứu lấy anh ấy! Xin ông giúp cháu cứu lấy a ấy!
Bàn Tiên lão đầu nhìn tôi rồi lại nhìn Nam Cung Việt dang quỳ bên cạnh, thở dài 1 tiếng rồi nói:
- Nghiệp chướng! Các ngươi thế này lại khiến lão đầu ta tổn thọ rồi.
Tôi thở phào 1 cái sau khi nghe ông nói xong, vội vàng nhìn Nam Cung Việt 1 cái vs ánh mắt cảm kích cũng mau chóng quý trước mặt Bàn Tiên lão đầu.
Bàn Tiên lão đầu kéo Nam Cung Việt đứng lên, khẽ mắng 1 câu:
- Chưa thấy ai si như nhà ngươi! - Rồi quay người sang nói vs tôi. - Cũng do mệnh của tên tiểu tử này chưa tuyệt, lại gặp người có thuật tiên hộ thể như ngươi. Ngươi không phải trợn mắt ngớ ngẩn như thế. Tuy ngươi không nói vs lão đầu tử ta nhưng ta đã nhìn ra ngươi không phải người của thế giới này từ lâu rồi, là có tiên nhân dùng phép thuật buộc linh hồn của ngươi vào cơ thể này, có tiên thật bao quanh người thì quỷ sai đương nhiên không nhìn thấy linh hồn của ngươi. Tên tiểu tử này tuy không còn thở nhưng linh hồn vẫn chưa rời khỏi thể xác, chút nữa ta dùng phép thuật tập trung linh hồn của hắn lại, ngươi bảo vệ lấy. Còn ta sẽ dùng nội lực bảo vệ tâm mạch của hắn, chờ qua 7 ngày 7 đêm thì những quỷ sai đến bắt linh hồn vì không tìm thấy linh hồn của hắn sẽ tự nhên rời đi, đến khi đó thì tên tiểu tử này sẽ không sao hết. Tôi tuy nghe mơ mơ màng màng không hiểu gì nhưng chỉ cần nghe thấy có cách cứu Thừa Đức là vội gật đùa vs Bàn Tiên lão ông. Ông ta nói 1 câu, tôi gật 1 cái, chỉ sợ để sót 1 câu nào đấy. Chờ đến lúc ông nói xong, tôi mới dừng lại, hỏi 1 cách ngốc nghếch: