Đợt cảm lạnh tương đối dữ dội, chiều ngày hôm sau, tôi đã nằm bẹp trên giường không dậy nổi. Tôi đột nhiên nhớ ra , ở cổ đại chỉ thương hàn không thôi cũng có thể chết người, thế là lòng càng thêm lo sợ, thầm nghĩ có khi nào chưa đợi đến lúc Đinh tiểu tiên đến đón, tôi đã xuống âm tào địa phủ làm một chuyến du lịch mấy ngày r ko? Cũng không biết Diêm vương có đẹp trai hay ko? Haiz, co khi nào được chiêm ngưỡng Lộ Tây Pháp 0 điện hạ đẹp trai nhất vũ trụ không?
Bàn tiên lão đầu đến nhìn tôi một cái, đến mạch cũng không bắt đã tiện tay viết một đơn thuốc r quy người đi luôn, lúc gần đi còn lẩm bẩm rằng tôi còn nợ ông một con cá om. Lần này Gậy non lại phát huy tinh thần chủ nghĩa nhân đạo, cầm lấy đơn thuốc cảu Bàn tiên xuống núi, giúp tôi bốc 2 bọc thuốc to tướng. Lâm Y Y hỏi liệu có nhiều quá ko, không ngờ Gậy non lại nói:
-Ko nhiều, cô ta không khỏi ngay được đâu! Kiểu j cũng phải mất 1 tháng.
Tôi vốn định nói cám ơn vs gậy non, nhưng nghe hắn nói xong thì suýt ngất vì tức giận, chỉ hận không tát cho cái mỏ quạ của hắn biến thành mõm lợn được. Mỗi ngày tôi mơ mơ màng màng mà nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung. Lâm Y Y và NCN đổ cho tôi từng bát thuốc đen ngòm. Nam Cung Việt tuy không lộ diện trước mặt tôi, nhưng tôi biết anh hay đứng ở đầu giường tôi lúc nửa đêm, chỉ có điều mỗi lần đến đều không chịu nói j.
Vì muốn thực tế chứng minh những lời nói của gậy non chẳng khác j đánh rắm, đến ngày thứ 16 tôi liền bò dậy khỏi giường, trở lại làm Phùng Trần Sở Dương vs sức sông vô hạn. Trận ốm này trừ việc lấy đi mấy cân thịt của tôi ra thì không có chỗ nào không tốt, điều tôi không ngờ nhất là mặt cũng nhỏ hẳn đi, đôi mắt càng to hơn, cuối cùng cũng có 1 chút hình ảnh của bà mẹ quý phi.
Sau khi người khỏe ra, tôi lại toàn tâm toàn ý dồn vào sự nghiệp cải thiện bữa ăn cho nhân dân và ngày càng đi xa trên con đg trở thành đầu bếp tuyệt thế, ăn ngon đến mức Bàn tiên lão đầu cam tâm tình nguyện dùng tuyệt thế đao pháp của mình giúp tôi thí thịt dê. Để kiếm được nguyên liệu tốt ánh mắt tôi hết đảo qua sau núi lại quét đến con suối nhỏ, cuối cùng dừng lại ở đám bồ câu đưa thư của gậy non.
Gậy non là thủ lĩnh gián điệp của Cao Ly ở Ngõa Lặc, hắn không giấu giếm chúng tôi việc này, thế nên từ khi hắn ở lại trên núi vs chúng tooithif thỉnh thoảng lại có bồ câu không ngại vất vả mà bay từ Phồn Đô đến, mang tin tức mới nhất ở Phồn Đô cho gậy non. Nhìn con chim bồ câu vừa béo vừa đẹp đậu trên cánh tay gậy non, trong đầu tôi ấp ủ 1 món ăn mới. Thế nên hôm đó, sau khi gậy non xem xong thư mà bồ câu mang thư đưa đến, đang định thả chim đi thì tôi đứng từ xa tôi gào to:
-Đợi 1 tí
Gậy non sững lại, quay đầu nhìn thấy tôi líu ríu chạy đến cạnh mình mà mặt lộ ra nụ cười châm chọc , nghiêng nghiêng đôi mắt 1 mí nhỏ xíu của hắn, hỏi:
-Muốn biết tin tức của TĐ?
Tôi lắc đầu, sau đó đề ra yêu càu của mình vs vẻ cực kì nghiêm túc:
-…Giao con bồ câu này cho nhà bếp, trưa nay tôi định làm món bồ câu sữa hầm.
Cơ mặt của gậy non giật giật vài cái r hỏi:
-Ngươi chạy từ xa đến chỉ vì cái này?
Tôi gật đầu, đây chẳng phải nói thừa sao? Nếu không phải vì con chim to béo này thì bà cô đây cũng chẳng thừa hơi bắt chuyện vs hắn. Sắc mặt gạy non hơi tai tái, hất tay thả con bồ câu đậu trên tay bay đi mất. Tôi thấy hắn keo kiệt vậy thế là lửa giận trong người không cần gọi cũng tập trung lại. Gậy non này thật chả có lòng tốt j, nhớ hắn ăn chẳng kém ai những món sơn hào hải vị mình đã làm, kêu hắn cống hiến 1 con chim mà khó khăn đến thế này? Tôi đang định dùng tinh thần cống hiến để dạy hắn 1 bài, vừa nói được 2 câu thì gậy non mất kiên nhẫn mà phẩy tay, sau đó cười gian xảo hỏi tôi:
-Ngươi có thật không tò mò những chuyện xảy ra ở Phồn Đô?
Tôi lườm một cái, biết hắn cố ý đả kích mình, nhưng tôi lại không bị mắc vào cái bẫy của hắn, mắng 1 câu “trẻ con không tinh toán vs nhau” r quay người đi. Vừa đi được 2 bc, giọng đáng ghét của gậy non lại vang lên sau lưng:
-Tại sao ngươi cãi lộn vs TĐ?
Người tôi dừng lại 1 lúc r lại tiếp tục bước đi, người gậy non lắc 1 cái đã đứng chặn trước mặt tôi, nhếch mép cười châm chọc nói:
-Vẫn không quên được cho nên không dám nhắc đến?
-Đồ ********! – tôi ****, lòng bừng bừng lửa giận, đến cả những lời nói bẩn thỉu cũng văng ra.
Gậy non không tức giận, tiếp tục hỏi:
-Do hắn luôn lợi dụng ngươi? Nhưng ngươi cũng đâu tổn thất j, hơn nữa hắn quả có thích ngươi thật. ngươi còn j không hài lòng nữa?
-Việc của bọn ta liên quan đến ngươi sao? – Tôi lạnh lùng nói.
Gậy non cười lãnh đạm, nói:
-Ngươi đừng thấy ta liền như con chim như thế. Ta cũng đâu làm j ngươi. Ta chỉ hỏi thôi không có ác ý j.
-Nhưng ta lại không muốn trả lời! –tôi nói bước vòng qua gậy non mà đi
-Chỉ vì ngươi phát hiện ra hắn luôn bày mưu tính kế vs mình? – Gậy non đứng sau lưng tôi vẫn kiên trì hỏi.
Tôi dừng lại, quay người nhìn hắn vs vẻ lạnh lùng, nghĩ xem hắn rốt cuộc là có ý đồ j, nhưng nhìn cả nửa ngày cũng không thấy được j trên mặt hắn, đành nói:
-Ta rời đi không phải vì anh ta bày mưu tính kế vs mình mà là vì sự phản bội.
-Phản bội? ngươi tưởng hắn lừa ngươi lên giường của hoàng đế? – gậy non cười hỏi
Tôi nhắm mắt hít 1 hơi thật sâu r lắc đầu. Tuy trg lúc tức giận cũng từng nghĩ như vậy, nhưng khi bình tĩnh thì liền biết chuyện đó không phải do Thừa Đức làm. Tuy là người được lợi nhất trong chuyện này, nhưng anh ấy sẽ không làm thế. Anh sẽ không đưa tôi lên giường của người khác. Tôi tin anh , cũng tin vào tình cảm của mình.
-Việc đó không phải anh ấy làm, mà là trò quỷ của Hạ Lan quý phi – tôi nói
Gậy non có phần kinh ngạc:
-Ngươi biết? vậy Thừa Đức còn j phản bội ngươi nữa? – hắn suy nghĩ tìm tòi trong giây lát r hỏi tiếp – Vì hắn thu nhận tiểu nữ nhà họ Triệu?
Tôi gật đầu, gậy non cười khẽ
-Nữ nhi các ngươi nghĩ j trong đầu vậy? Chỉ vì việc cỏn con như thế mà người cũng cãi lộn vs hắn? Ép hắn đến nỗi chẳng còn một chút lý trí
-Buồn cười lắm sao? – tôi lãnh đạm hỏi –sự trung thành trg tình yêu đối vs đàn ông các người mà nói có phải khó hơn cả lên trời ko?
Gậy non nhìn tôi, khẽ lắc đầu:
-Ngươi nên biết rằng người hắn yêu là ngươi, hắn…
-Hắn lại lên giường cùng cô gái khác, còn …còn có con nữa! – tôi bỗng cắt ngang lời của gậy non, lời vừa ra khỏi đã thấy đắng ngắt trg miệng.
Ánh mắt thăm dò của gậy non dừng trên mặt tôi một lúc, đột nhiên nở 1 nụ cười lạnh lùng nơi khóe miệng:
-Ngươi nói xem, nếu như ta cưỡng bức ngươi, hơn nữa còn khiến ngươi mang thai thì Thừa Đức sẽ làm tn?
Tôi sững người không ngờ hắn lại nói ra 1 câu những lời biến thái như thế, liền đó rùng mình 1 cái, lạnh lùng nói:
-Anh ấy sẽ giết ngươi.
-Vậy hắn còn muốn ngươi nữa ko?
TĐ còn muốn tôi vs tình trạng như thế ko? Tôi sững sờ, nếu có việc như gậy non nói phts sinh thật thì Thừa Đức sẽ thế nào? Anh còn muốn tôi nữa ko?
Ngẫm nghĩ 1 lúc lâu, tôi không thể không từ từ gật đầu, vs sự hiểu biết của mình về TĐ, anh vẫn muốn tôi. Cho dù tôi mang trong mình đứa con của người khác thì anh cũng không bỏ rơi tôi. Anh chỉ cười mà an ủi tôi, sau đó quay người nghiền nát thi thể của kẻ đã *** hại tôi làm trăm mảnh.
-Thế chẳng phải xong r sao? Bây h đổi lại, hắn bị người ta cưỡng bức là ngươi không cần hắn nữa so?
Tôi ngay lập tức bị nghẹn họng, không biết dùng j để phản bác cái lý lẽ không chính đáng của gậy non. Đây nào có j để so sánh? Tiểu thư họ Triệu cũng chẳng cưỡng bức Thừa Đức được. Anh ta bắt tôi vào cung làm nữ đạo sĩ còn mình thì ở bên ngoài ngấm ngầm kết châu thai vs cô gái khác. Lẽ nào vẫn là lỗi của tôi?
Gậy non dường như nhìn được tôi đang nghĩ j, châm chọc nói:
-Ngươi nhất định đang nghĩ không thể so sánh Thừa Đức vs mình. Nếu ngươi bị người ta cưỡng bức thì cũng chẳng phải là ngươi tự nguyện, đúng ko? Nhưng ngươi có bao h nghĩ đến việc nếu không chèo kéo nhà họ Triệu thì hắn rất có thể bị hoàng tử khác giết chết trong cuộc tranh giành hoàng quyền. Đến lúc đó không chỉ có hắn chết , mà còn tất cả những người xung quanh nữa. Hắn làm thế thì có j sai? Chuyện có chung 1 kết thúc mà sao phụ nữ các ngươi cứ nhắm vào quá trình không chịu buông tha như thế?
Tôi đứng trong tuyết lâu mới tiêu hóa được hết những lời của gậy non, cứ cảm thấy lời hắn nói không đúng, nhưng lại không biết phải phản bác ntn, đàu óc rối như tơ vò, làm tn cũng không gỡ ra được. Đầu óc bị chập điện cả nửa ngỳ mới có phản ứng lại, gậy non nói đạo lí tối nghĩa thế này cho mình nghe làm j? Hắn ta ăn no rửng mỡ?
-Ngươi có thật là thủ lĩnh gián điệp ko? Không phải là ngụy biện gia chứ? – Tôi chau mày hỏi.
Gậy non cười đắc ý. Tôi nhìn hắn hồ nghi hỏi:
-Ngươi nói vs ta những điều này làm j? ta và Thừa Đức thế nào có liên quan j đến ngươi?
-Ta không quen nhìn loại phụ nữ xuẩn ngốc như ngươi chỉ vì 1 vấn đề không đáng gọi là vấn đề mà sa vào những chi tiết vụn vặt không cần thiết, làm thế nào cũng không ra được – Gậy non lãnh đạm nói – Giờ vẫn không muốn biết tin tức ở Phồn Đô sao?
Gậy non đã hỏi tôi có muốn biết tin tức ở Phồn Đô mấy lần làm tôi càng thấy kì lạ. trước đây hắn vẫn thg xuyên nhận được tin tức từ PĐ gửi đến mà hôm nay làm sao không biết? Sao cứ nhất định phải cho tôi biết mới được? Tôi nên làm tn? Thuận theo ý hắn mà nói mình muốn biết 1 cách ngoan ngoãn hay cố nhịn không hỏi để hắn tức chết?
...
Tôi vẫn chưa nghĩ được nên làm tn thì gậy non đã mở miệng:
-Thừa Đức động thủ rồi.
Tôi giật mình, biết hắn nói động thủ ở đây là chỉ cái j.
-Động thủ thì động thủ - tôi lãnh đạm nói.
-Ngươi không lo hắn sẽ tn sao? – Gậy non thắc mắc.
Tôi cười:
-Tôi tin anh ấy. Thừa Hiền không phải là đối thủ của anh ấy.
Gậy non cười nói:
-Có thể TH không phải là đối thủ của hắn nhưng hoàng đế thì sao?
trong lòng tôi càng kinh ngạc, nhưng không để lộ r mặt, chỉ nhìn gậy non một cách bình tĩnh, lãnh đạm nói:
-TĐ tranh ngôi vị thái tử. Hoàng đế có khi còn vui mừng khi thấy anh ấy có thủ đoạn như thế.
Gậy non cười:
-Nếu Thừa Đức chỉ nhắm vào TH, hoàng đế tự khắc sẽ không làm j hắn, bởi dù j cũng là đứa con mà ông ta sủng ái, nhưng đáng tiếc là lần này Thừa Đức không chỉ tranh ngôi vị thái tử.
không chỉ ngôi vị thái tử vậy Thừa Đức muốn j? chẳng nhẽ muốn giết cha đoạt ngôi thật? Tôi chỉ thấy tim đập “thình thịch”, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
-Tin tức này truyền ra từ nửa tháng trước, đến h PĐ đã có kết quả r, không biết ai thắng? – Gậy non cười nói – Hiện h ngươi vẫn không lo lắng cho hắn sao?
-Rốt cuộc thì ngươi là ai?
Tôi run rẩy hỏi, hắn tuyệt đối không đơn giản chỉ là thủ lĩnh gián điệp của Cao Ly. Vì sao hắn lại tìm cách giết hại Nam Cung Việt? Thừa Đức so có thể khống chế được hắn ?Tại sao lại có thể bắt hắn đưa chúng tôi lên núi? Tại sao hắn ở trên núi không chịu đi? Vì sao lại biết rõ ràng những chuyện xảy ra ở PĐ đến thế? Vì sao nói đến việc tranh đấu ở PĐ lại mang vẻ hí hửng khi thấy người khác gặp nạn như thế?
Tất cả các câu hỏi tại sao chất đống lên nhau làm tôi có thể khẳng định người đàn ông đứng trước mặt mình tuyệt đối không phải là 1 nhân vật đơn giản, nhưng rốt cuộc hắn ta là thân p