cả đám giám đốc sở lẫn phó chủ tịch tỉnh để nhận được lời hứa rằng chỉ cần Bãi Hạc xảy ra chuyện 1 lần nữa thì tỉnh sẽ rút giấy phép và giao khu đó cho liên doanh của mụ. Vậy mà…
- Trời đất ơi!
- Chị kêu trời làm gì. Không phá được chuyện làm ăn thì ta phá chuyện khác của nó! – Minh Ánh nhún vai, đôi môi nâu chocolate trề ra 1 nụ cười nham hiểm – Tôi còn giữ mấy cái bí mật hay ho đây.
Thảo lẩm nhẩm lại 1 lượt danh sách khách mời trong tay rồi nhìn Đan:
- Xem chừng nhà gái hơi lép vế nhà trai chị ơi.
- Kệ đi em, chị bì sao được với anh Lập.
- Em bảo mời cả bạn em nhưng chị Đan không cho - Đức đặt tấm thiệp lên bàn, bẻ tay vặn mình.
- Bạn Đức thì liên quan gì đến chị Đan mà mời? - Chị Thảo không biết thôi, nghe tin chị Đan đi lấy chồng bọn bạn em buồn ghê lắm. - Mấy ông tướng đấy! Chắc buồn vì từ giờ không có ai nấu nướng dọn dẹp mỗi khi chúng nó kéo đến đây chơi chứ gì? – Đan xua xua tay. - Đấy là chị tự nói ra đấy nhé, không phải em đâu - Đức cười lém lỉnh – Thôi, em đi đá bóng đây, 2 chị cứ ngồi làm tiếp đi. Thảo tiếp tục cho những tấm thiếp đã viết vào những chiếc phong bì hồng phấn có lờ mờ hoa văn, 1 lát lại ngẩng lên hỏi: - Chị có quen biết với nhiều nghệ sĩ nổi tiếng, sao không mời thêm vài người hay hay? - Ôi, họ còn bận show nọ show kia, không có thời gian đi đâu. Với lại chị thấy người “hay hay” như em bảo cũng ít lắm. Chị sẽ gửi thiếp cho mấy người lớn tuổi đã ghi trong danh sách, gọi là phải phép thôi. Vừa lúc đó có tiếng chuông, Đan đi ra mở cửa rồi quay vào với 2 túi bánh cốm nhỏ, bà Huyên theo sau, tay cũng xách 1 túi. Thảo chào bà, nhanh nhẹn đứng dậy đỡ chiếc túi rồi thắc mắc. - Cháu tưởng là bánh cốm đem đến cùng với trầu cau trà thuốc hôm ăn hỏi chứ ạ? - Con bé này! Chưa cưới sao mà rành rẽ thủ tục thế? - 2 anh cháu đều lấy vợ rồi mà bác. - Ừ, nhưng có anh nào của cô đòi lấy vợ khi trời còn nắng rám vỏ bưởi như thằng con tôi đây không? Trời chưa vào thu hẳn, bánh cốm không để lâu được. Thiếp viết xong bao nhiêu mới lấy bánh về bấy nhiêu. Bên này xong hết chưa, Đan? Nhớ ra ai cần mời nữa không? - Dạ, chỉ còn vài người bạn cũ của mẹ con và mấy chỗ quan hệ công việc ngày trước của con thôi ạ - Đan ở trong bếp nói vọng ra. - Mấy hôm nay bác, à, mẹ ở nhà viết thiếp mỏi tay hoa mắt. Mà toàn khách của nó chứ của ai. Bạn mình quanh quẩn chỉ có mười mấy thầy cô cùng trường từ xưa đến giờ, bạn cũ của bố nó được độ chục người nữa, còn lại thì nào là bạn học phổ thông, bạn học ở Liên Xô, bạn làm ăn, nhân viên, đối tác… phải nhờ cả mấy đứa học sinh cũ đến chơi viết phụ! Nó thì cứ đi suốt, có để ý để tứ gì đâu. Mấy năm trước giục lên giục xuống thì cứ lì ra, năm nay thì vội vội vàng vàng. Đến ngại với thông gia. Bà Huyên nói cả tràng dài rồi cầm luôn cốc nước chanh Đan mới bưng ra uống 1 hơi. Khà 1 tiếng vì cốc nước chanh ngọt mát vừa miệng, bà nói tiếp: - Nhưng thôi, nó chịu cưới vợ cho là mừng rồi. 2 anh chị phiên phiến lên đi cho tôi có cháu bế. Mấy cô cùng tổ dạy có cô mới bốn mấy đã có cháu ngoại đi học tiểu học rồi. Cô này thì quá tuổi về hưu 2 năm nay mới đi hỏi thủ tục làm lễ xin dâu! Thảo cười khúc khích, Đan cũng mỉm cười dịu dàng. Bà Huyên quả là 1 bà mẹ sôi nổi. Lúc nào bà cũng có vẻ háo hức rất cởi mở của 1 đứa trẻ. Giúp Thảo cho nốt mấy tấm thiệp cuối cùng vào phong bì, gấp phẳng phiu, bà chép miệng: - Mấy hôm viết thiếp nhiều thành ra nghiện. Có khi không đi dạy nữa, ở nhà lao động thời vụ, nhận viết thiếp cưới thuê. Đan bật cười vì cách nói trẻ trung của mẹ chồng tương lai. Chỉ còn gần 2 tuần nữa là cô chính thức ở bên bà như 1 cô con dâu rồi. Với 1 bà mẹ chồng dễ chịu như bà và 1 đứa con dâu thiếu thốn tình mẹ như cô, cuộc sống hôn nhân của cô chắc sẽ êm ả trong yêu thương chứ không gặp những rắc rối thường tình với mối quan hệ phức tạp. Bà Huyên đứng dậy nhìn Đan ân cần: - Tí nữa đi đưa thiếp phải đội mũ che khẩu trang vào con nhé. Trời nắng hanh thôi nhưng gió đấy, đề phòng kẻo nhức đầu viêm họng. Mà da sạm nắng quá trước hôm cưới lại phải đi tắm trắng. Nhà vẫn còn 1 ít thiếp chưa xong. Bà già này lại về lao động thời vụ tiếp! Thảo đưa chị Đan đi hộ bác nhé, bác về đây. Thảo đi cùng Đan ra cổng tiễn bà. Lúc quay vào, mặt cô đượm buồn: - Bác mà biết em không ưng anh Thạch thì chắc sẽ thất vọng lắm. - Đừng nghĩ đến chuyện đó nữa em. Không có duyên làm con dâu nhưng vẫn qua lại thăm hỏi được mà. - Dạ, thôi chị em mình đi. Chị thay quần áo nhé, để em treo đồ và dắt xe ra trước. - Thằng Đức lại đi cái Wave mất rồi! Xe đó có giỏ mà dễ đi hơn. - Em đi xe ga cũng được mà. Chỉ không biết đường thôi. Chị ngồi sau phải chỉ. - Ừ, vậy thì chờ chị 1 chút. Mình qua Jinxia trước, chỗ đấy ở Bà Triệu, gần trung tâm, thế cho em dễ định hướng tiếp.
* * *
Đan giơ tay gõ nhẹ, nghe tiếng mời vào, cô xoay tay nắm cửa mát lạnh. Cất tiếng chào bà Giang, cô nhìn khắp phòng, hơi gai người khi bắt gặp ánh mắt nhìn của người đang ngồi trên salon. Hình như cô đã gặp người này ở đâu rồi. Người phụ nữ hồ hởi tiến đến vuốt tóc Đan: - Mấy tháng không gặp, cô trông cháu có vẻ lên cân đấy. Đẹp nữa. Lại đây ngồi nghe! Cháu xem, mẫu áo khoác hoa hồng của cháu lên bìa tạp chí Top Model tháng này này, ấn tượng không? Để mặc Đan với quyển tạp chí, bà quay lại ông khách trên salon, nói mấy câu tiếng Hoa, vẻ mặt lạnh nhạt. Đan nghe giọng người đàn ông cất lên, ông ta nói mấy câu trơn tuột mà cô chỉ hiểu được 1 vài chữ như là xin lỗi. Vẻ mặt ông ta dường như rất phiền muộn khổ sở. Đợi vị khách ra khỏi phòng, Đan vẫn nhìn theo nghi hoặc:
- Cháu thấy người này quen quen…
- Chồng cô đấy!
Nhìn vẻ ngạc nhiên của Đan, bà Giang phẩy tay:
- Ấy, nhưng cô với thằng chả không nhìn mặt nhau lâu rồi. Vì chả mà cô mém chết mấy lần. Cũng coi như góa luôn… Thôi kệ chả, cháu ngồi đi. Bất ngờ gọi điện hẹn gặp cô như này chắc có việc gì hả?
- Dạ - Đan gật đẩu, rút trong túi 1 chiếc phong bì hồng nhạt và mấy thứ trà sen bánh cốm ra đưa bà.
- Ái chà, Jinxia mời về làm thiết kế không chịu hóa ra là có ý định lên xe bông. Ủa mà cô nhớ hồi làm ở đây cháu bảo là vừa mới chia tay 1 anh chàng, bộ gương vỡ lại lành sao?
- Chú rể là Bùi Đức Lập à? Có phải chủ của chuỗi resort Núi Ba, Thác Ngàn không?
- Vâng. Có việc gì không cô?
- Không, không có gì. Công ty của Lập với công ty trước của gia đình cô có chút hiểu lầm thôi. Vì lão chồng cô ấy! Giờ thì không có gì rồi.
- Vậy à? Cháu lại tưởng…
- Cháu tưởng sao? Tưởng cô lại nói xấu chú rể chứ gì! Chắc cái cô biết thì cháu cũng biết rồi, đời tư anh chàng này cũng hơi phức tạp, quan hệ với nhiều người mẫu diễn viên. Nhưng chắc là chút chút qua đường thôi. Về công việc thì cô không thấy ai dám phàn nàn. Công ty đó thế lực vững làm ăn được, có tiếng rồi. Tính cách độc đáo lắm phải không? - Dạ, cũng… khác người. - Vậy mới hợp với cháu chứ! 2 đứa đãi tiệc cuối tuần sau à? Chà, lại còn yêu cầu xác nhận xem có đi dự hay không nữa sao? - Vâng, bọn cháu làm tiệc buffet nên cần biết tương đối về số khách để báo lại cho nhà hàng. Cách này hơi phiền 1 chút nhưng mọi người ăn uống nói chuyện sẽ tự nhiên hơn là làm cỗ kiểu cũ. - Tổ chức kiểu đó hay chứ! Cô sợ nhất 3 cái trò đi ăn cưới phải ngồi mâm này bát nọ. Cháu ghi vào nhé, cô Giang sẽ đến. Lát sau, để lại bà Giang với đống vải vóc mẫu vẽ, Đan đóng cửa bước ra ngoài, cô muốn nói chuyện công việc với bà 1 chút nhưng Thảo đang ở dưới đường, không nên để Thảo đợi lâu. Trụ sở Jinxia nằm trong 1 biệt thự cũ của Pháp có mặt tiền khá rộng để làm nơi trưng bày các mẫu thiết kế mới nhất. Khi cô rời mắt khỏi những bộ sưu tập thu đông mới mẻ và sang trọng để đi về phía Thảo thì cũng vừa lúc nhìn thấy người đàn ông mà bà Lệ Giang bảo là chồng đang chuẩn bị chui vào 1 chiếc Lexus sang trọng. Bàn tay ông ta miết lên cửa xe với điệu bộ rất tự đắc. À, giờ thì Đan nhớ ra ông ta rồi! Đây chính là người đàn ông đi cùng Minh Ánh vào café wifi hôm trước. Cô có thể lẫn gương mặt bóng lưỡng và dáng điệu đường bệ của ông ta với những doanh nhân gốc Hoa khác chứ bàn tay luôn chứng tỏ sở hữu 1 cách hợm hĩnh này thì cô khó mà nhầm được. Hóa ra ông ta là chồng bà Giang, dù chỉ là 1 người chồng coi như đã chết rồi. Thế giới quả thật không quá rộng lớn.
Trời đã thật sự chuyển sang mùa thu. Sau khi ào vào giữa 2 hàng cây đang chụm đầu làm chúng xao xác phản đối, gió heo may bắt đầu quay sang lùa những chiếc lá phượng vàng nhỏ xíu đuổi nhau tíu tít. Trên những nóc nhà ngói cũ kỹ của khu phố cổ có mấy dải nắng hanh vàng nhạt trong suốt như những vệt mật ong được bàn tay vô hình quết đều, 1 vài con chim sẻ đang nhảy nhót đuổi những đốm nắng trên ống máng, ban công hoặc mái hiên. Mấy chiếc lá bàng nửa đỏ nửa vàng rơi độp xuống bên cạnh những ghế nhựa đủ màu trên vỉa hè rợp bóng cây bên ngoài quán café, Đan đang ngồi đó với 1 tách café nhỏ tỏa hương thơm nồng ấm. Gương mặt mỉm cười lơ đãng hướng ra đường phố hối hả, cô đang tận hưởng những ngày độc thân cuối cùng của mình. Đám cưới đang đến gần đến độ cô tưởng như có thể nghe thấy tiếng sột soạt của chiếc khăn voan và những dải băng giấy hoa chúc mừng. Hôm nay cô hẹn Thái Vân, 1 cô bạn thời sinh viên lâu nay cô ít gặp. Vân đang làm việc cho 1 công ty áo cưới, nó hẹn cô là khi nào lấy chồng thì phải tham khảo ý kiến của nó khi thiết kế đồ cưới. Đan không tham khảo, cô đã tự vẽ và cho may 1 bộ váy áo theo ý mình. Tuần trước, cô đã diện bộ váy đó đi chụp ảnh cưới. Hôm nay cô mang ảnh cho Vân xem. Chắc hẳn nó sẽ cằn nhằn vì không được trọng dụng nhưng rồi sẽ phải gật gù mà khen thôi, ảnh chụp lên đẹp như thế này cơ mà! Chợt có người kéo ghế ngồi gần tới, Đan lơ đãng dịch ghế tránh và nhìn sang. Là Vinh. Anh ta đang mải nói chuyện với anh chàng quần túi hộp đi cùng nên chưa thấy cô. Mái tóc dài của anh ta bây giờ được chải mượt và buộc túm phía sau đầu chứ không buông rũ như trước, gương mặt đã bớt góc cạnh đi đôi chút, có lẽ vì ăn uống bồi bổ quá đầy đủ. Anh ta mặc 1 chiếc áo Polo màu xám cố ý giắt vạt sau để lộ mác Calvin Klein của chiếc quần jean, cổ tay Vinh có 1 chiếc đồng hồ Swatch dây da còn trên bàn tay với những ngón dài là 1 chiếc nhẫn mặt đá to tướng. Nếu bề ngang của viên đá rộng hơn 1 chút, chắc cũng có 1 cái tên nổi tiếng nào đó được khắc đậm rồi! Đan cứ thản nhiên quan sát Vinh như nhìn tủ trưng bày đồ hiệu đỏm dáng, ngay cả khi anh ta đã quay ra và nhìn thấy cô. Cười bằng 1 giọng vô tư nhất trên đời, anh ta thắc mắc: - Đan bây giờ mà cũng ngồi café bình dân cơ à?... Giới thiệu với em, Thanh, tay trống mới trong ban nhạc của anh. Còn đây là Đan, bạn gái cũ của tao, sắp làm bà chủ hệ thống resort hoành tráng nhất miền Bắc. Đan thôi không quan sát mớ trang phục rõ hiệu rõ mác của Vinh nữa. Chẳng đếm xỉa gì đến cái cách giới thiệu phô phang cố ý, cô khẽ gật đầu với anh chàng tên Thanh rồi nhìn xuống chiếc đồng hồ nhựa trong mỏng manh, Vân đã muộn 15 phút. Cô nhẹ nhàng: - Tôi hẹn bạn. 2 anh cứ tự nhiên. Vừa lúc đó, cô thấy Vân phóng xe lên vỉa hè, nó ào về phía cô đem theo hơi gió se se, mặt mày nhăn nhó: - Chủ nhật mà vẫn tắc đường. Đến là bực! Xin lỗi mày. - Không sao. Tao không bận gì, ngồi đây ngắm đường phố cũng