Chu Dạ giật mình, ngây ngốc hỏi hắn: “Sao anh lại tới đây? Đến từ lúc nào thế?” Vệ Khanh lạnh mặt, cười như không cười nói: “Rất quang trong sao?” Đáy mắt ẩn giấu lửa giận căng thẳng và cả nét bi thương. Lần đầu tiên cảm thấy bất lực, lần đầu tiên cảm nhận rõ mùi vị bi thương như thế nào. Đột nhiên phát hiện ra, hóa ra có vài thứ, cho dù bản thân có cố gắng hết sức thế nào, cũng không chắc chắn sẽ có thể có được. Có phải trước kia hắn thuận lợi quá mức hay không?
Cả chiều nay hắn gọi điện cho cô, vẫn đều là tắt máy. Thật sự không yên lòng, tự mình tới trường tìm cô, vừa đi vừa nghĩ làm thế nào dỗ cô đi tới nhà hắn, tràn đầy kế hoạch, tràn đầy hưng phấn. Nhưng vừa mới tới cổng trường, đã thấy cô và Trương Suất, hai người nhìn nhau đắm đuối, tuấn nam mỹ nữ, xinh đẹp hài hòa như một bức tranh. Giống như sấm sét giữa trời quang, không thể nào tưởng tượng nổi.
Cứ ghen tị đến phát cuồng như vậy, nhưng không thể không thừa nhận, hai người bọn họ, đều trẻ tuổi, nụ cười trên gương mặt trong suốt không vướng chút bụi trần, thanh xuân. Trương Suất và cô, tuổi ngang nhau, suy nghĩ thích hợp, đều tài hoa hơn người, đứng chung một chỗ, phảng phất giống như tài tử giai nhân. Vệ Khanh là người luôn tự phụ tự mãn như thế nhưng cũng có chút ảm đạm. Lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào khoảng cách chênh lệch giữa mình và Chu Dạ, cô mới chỉ có mười chín tuổi, mà hắn đã gần đến băm. Từ trước tới nay, có phải hắn đã quá cưỡng cầu hay không?
Chu Dạ tâm tư bình lặng, nhưng thấy cằm hắn giật giật, còn nổi cả gân xanh, biết đó là cố gắng kiềm chế phẫn nộ, vội giải thích: “Vệ Khanh, trước kia em từng hứa với Trương Suất sẽ làm mẫu cho cậu ấy một lần, lần này chính là…”
Vệ Khanh không khách khí cắt ngang lời cô, cười lạnh: “Em nói cuối tuần có việc, là vì chuyện này sao?” Chu Dạ chột dạ, không dam ngẩng đầu. Cuối tuần đúng là có hoạt động tập thể, nhưng đã xong rồi.
Vệ Khanh thấy cô như vậy, như đổ thêm dầu vào lửa, giận dữ rống lên: “Em bởi vì làm mẫu cho người con trai khác, mà không chịu đi tới nhà anh?” Chu Dạ rụt vai, không biết sống chết còn cố giải thích: “Không phải, Trương Suất muốn em làm người mẫu là do nhất thời mà thôi, trước đó em cũng không biết…”
Vệ Khanh nhíu mày: “Nói như vậy, căn bản là cuối tuần em không bận việc gì, nhưng lại cố ý tìm cớ sao?” Thấy cô không nói gì, cúi đầu, tay xiết chặt, giọng nói bỗng bình tĩnh trở lại: “Được, được, được lắm. Chu Dạ, em làm tốt lắm.” Xoay người rời đi, sắc mặt xám xịt giống như trời sắp mưa.
Chu Dạ vội vàng đuổi theo, cầm lấy tay hắn, yếu ớt nói: “Vệ Khanh, không phải như anh nghĩ đâu, anh đừng có tức giận được không?” Ngẩng đầu đáng thương nhìn hắn, nhẹ nhàng lắc lắc tay hắn, giống như đứa nhỏ làm sai, cầu xin sự tha thứ.
Vệ Khanh hơi hơi dùng sức hất ra, không bỏ ra được, trừng mắt liếc cô một cái, cơn giận cũng tiêu tan một chút. Chu Dạ căng thẳng kéo tay hắn: “Hôm nay bọn em chụp ảnh tốt nghiệp, anh xem, em vẫn còn mặc y phục cử nhân này…” Còn chưa nói xong thì bức tranh cuộn tròn kẹp dưới nách rơi xuống mặt đất.
Vệ Khanh cúi người nhặt lên xem, xem xong lửa giận vừa tắt lại tách tách bùng cháy. Chỉ một đốm lửa nhỏ, có thể cháy lan ra cả đồng cỏ, cũng đủ để đốt cháy lý trí. Vẽ cẩn thận như vậy, nét mặt ấm áp như vậy, như ánh nắng mặt trời, người xinh đẹp như vậy, trước đây chưa từng nhìn thấy, cũng là một người con trai khác vì cô mà vẽ, bảo hắn làm sao chịu nổi?
Hắn nhắm mắt lại, đem bức tranh nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay cô, rồi từng ngón tay nhẹ nhàng cạy ngón tay nàng đang nắm tay hắn ra. “Chu Dạ, chúng ta cần nghiêm túc suy nghĩ một chút.” Thanh âm trầm thấp, ám ách vô lực. Cần nghiêm túc suy nghĩ thế nào nữa đây? Dưới ánh mặt trời, nhìn Chu Dạ và Trương Suất, hắn đã bị đả kích trầm trọng. Suy nghĩ nghiêm túc một chút để có thể hòa giải cục diện này, còn cần phải nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề tồn tại giữa hắn và cô.
Chu Dạ hiểu nhầm ý hắn, rơi nước mắt, sợ người khác nhìn thấy, vội lấy tay lau đi. “Trương Suất đem bức tranh tặng em là bởi vì hắn sắp…” đi rồi… còn chưa nói xong thì Vệ Khanh đã cắt ngang lời cô: “Không cần giải thích nữa, anh về trước.” Khôi phục lại dáng vẻ thành thục, lý trí, lãnh đạm, cao cao tại thượng.
Lần đầu tiên, Chu Dạ nhìn theo bóng dáng hắn càng lúc càng xa, dưới ánh chiều tà, kéo dài bóng dáng hắn, lại có cảm giác đau đớn vì tổn thương. Hóa ra, nhìn theo bóng dáng người khác lại khó chịu như vậy. Đứng ở nơi đó, nước mắt tuôn rơi.
Có vài bạn học quen biết thấy cô rơi lệ, đi tới an ủi: “Chu Dạ, thời sinh viên rồi cũng phải trôi qua, cuộc vui nào cũng có hồi kết, đừng quá thương cảm!” Chu Dạ chảy nước mắt, nức nở nói: “Mình nhớ mẹ!” Dụi dụi mắt đi về kí túc. Tròng lòng rất tủi thân, cô cũng không làm sai gì cả, sao lại nổi giận với cô cơ chứ! Ghen thì cũng đến mức như thế!
Cơm tối cũng không ăn, làm cái gì cũng không xong. Càng nghĩ, xét cho cùng, lần này mình cũng có phần sai, đành phải tới cửa đi chịu đòn nhận tội vậy. Làm sai biết thừa nhận, đó mới là trẻ ngoan.
Vệ Khanh thì sao, sáng sớm bỏ chạy tới quán bar Hải Hậu uống rượu, càng uống càng nổi giận! Hầm hầm bỏ về như vậy, giống cái gì? Còn có phải đàn ông hay không, đúng là chả có tiền đồ gì cả? Dựa vào quầy bar, ngón tay không ngừng miết ly rượu, tức giận bất bình, Chu Dạ này, càng ngày càng không biết tự trọng, phải nhanh chóng gạo nấu thành cơm, đỡ phải cả ngày lo lắng đề phòng! 0
Nơi như quán bar này, quay đi quay lại đều gặp người quen, lập tức có người tới chào hỏi: “Ha ha, Vệ thiếu, sao lại lầm lũi uống rượu thế, một mình đi uống rượu giải sầu sao?” Vệ Khanh không nói gì, ném bình rượu cho hắn: “Lại bị bạn gái nhỏ đá sao?” Vệ Khanh xấu hổ không thôi, xem ra sau này không thể tới quán bar giải sầu được rồi, về nhà có lẽ thoải mái hơn. Hắn sắp bị Chu Dạ áp bức tới không thể sống yên ổn được rồi!
Người nọ nhíu mày: “Không bằng lại diễn một vở kịch? Chị dâu tuy ngang bướng nhưng vẫn chỉ là phụ nữ mà thôi.” Ý nói, động não một chút cũng dễ đối phó mà thôi. Đại danh của Chu Dạ mọi người ở đây ai nấy cũng đều biết, nhất là mẹ Vệ Khanh còn không kịp đợi con dâu vào cửa, đã khen ngợi rất nhiều. Mọi người đều hiểu ra, thảo nào Vệ Khanh lại coi như bảo bối như vậy, hóa ra là nội bộ đã có quyết định là con dâu, nên bọn họ cũng coi cô như chị dâu.
Hắn nhắc tới chuyện đó, làm Vệ Khanh nhớ tới bài học lần say rượu trước, hừ lạnh: “A Triết, chú còn không biết xấu hổ mà nêu ra cái ý tưởng đó!” Không lột da hắn đã là may lắm rồi! A Triết không hiểu, nói: “Sao thế, không phải lần trước ôm mỹ nhân về sao?”
Vệ Khanh cắt ngang lời hắn: “Quên đi, quên đi, chú an phận cho anh nhờ, bỏ hết mấy cái chủ ý tầm bậy đó đi.” Ôm mỹ nhân về? Hứ, chẳng khác gì hít phải hạt tiêu, nồng tới mức muốn chảy nước mắt, trong lòng sợ hãi không thôi, coi như hắn gặp hạn, không dám làm lại cái trò đó nữa.
Hai người cứ một ly lại một ly, tâm tình Vệ Khanh buồn bực, uống một hơi cạn sạch, mày cũng không nhăn. Chỉ chốc lát sau, một cô gái sành sỏi tới gần: “Tiên sinh, cho em mượn bật bật lửa một chút.” Ánh mắt nhìn về phía Vệ Khanh, khiêu khích mê hoặc. Vệ Khanh không kiên nhẫn, hắn làm gì có tâm tư hoa cỏ a, một Chu Dạ đã đủ khiến hắn đau đầu nhức óc rồi. Liếc mắt nhìn A Triết, khách khí nói. “Rất xin lỗi.” Cảm thấy từ chối không giống phong cách của mình, lại nói thêm một câu: “Bật lửa ở chỗ cậu ta.” Coi như là giải thích, tin hay không thì tùy cô ta.
A Triết phối hợp đứng dậy nhường chỗ, mời cô ta ngồi. Cô gái thấy Vệ Khanh nhã nhặn từ chối như vậy càng cảm thấy hứng thú, rút điếu thuốc trong tay hắn, đốt cháy, sau đó tao nhã đặt bên môi. Điếu thuốc trên môi, hàm súc mà dụ hoặc, A Triết nhìn thấy ca ngợi vưu vật.
Vệ Khanh lại hoảng sợ, hắn bỗng nhớ tới lần ở trên đường cao tốc khi kẹt xe, Chu Dạ cùng hắn hút một điếu thuốc, còn làm càn phun thuốc vào mặt hắn, cô gái này cũng tự nhiên như vậy mà toát ra phong tình, thân thiết ngọt ngào như vậy, trêu chọc lòng người. Liền lầm lì ngồi thẳng dậy, mặc kệ điếu thuốc trên ngón tay tự cháy tàn, kiên quyết không hút thêm ngụm nào nữa.
A Triết bỗng nhiên ghé sát lại, thì thầm bên tai hắn: “Có cần gọi chị dâu tới đây không ạ?” Ánh mắt nhìn sang cô gái bên cạnh, ý muốn làm cho Chu Dạ ghen. Phụ nữ đều như vậy, điêu ngoa, ngoan độc, ghen tị. Bạn bè Vệ Khanh đều không phải người đứng đắn, đều đã lăn qua lăn lại trong bụi hoa cả. Đúng là vật họp theo loài.
Chủ ý này cũng không tồi, Vệ Khanh cũng không phải không động tâm. Hôm nay hắn ăn cả một bình dấm chua như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu, để cho Chu Dạ nhìn thấy tột cùng hắn có bao nhiêu mị lực cũng không tệ, đỡ phải cả ngày ở chung với người con trai khác, làm hắn suốt ngày lo. Do dự không nói gì, bên kia A Triết đã gọi điện thoại.
Điện thoại vừa reo hai tiếng đã kết nối, vọng ra đúng tiếng của Chu Dạ: “Alo, xin hỏi ai vậy?” Đột nhiên Vệ Khanh giật lấy điện thoại, trán đầy mồ hôi, vội vàng nói: “Anh về trước, hai người cứ vui vẻ đi, nhớ ghi anh vào sổ.” Tuy rằng hắn rất muốn nhìn dáng vẻ ghen tuông của Chu Dạ, nhưng nghĩ tới tính tình nóng nảy của cô, nếu cho ăn ăn bình dấm chua như vậy, chỉ sợ sẽ ồn ào long trời lở đất. Có ghen hay không cũng chưa nói trước được, chỉ sợ giống như lần trước đi ăn trộm gà còn mất nắm gạo. Loại thủ đoạn như thế này, đặt vào địa vị Chu Dạ, chỉ có một phần trăm chính xác. Tự mình làm bậy, không thể sống yên ổn, hắn trải nghiệm đã đủ rồi.
Vệ Khanh là người không tính là người tốt, nhưng cũng là người thông minh, lúc nào cũng nhìn xa trông rộng, đã phạm sai lầm thì sẽ không tái phạm.
Nhanh bước ra ngoài, gió đêm nhẹ nhàng thổi lướt qua, tỉnh rượu một chút, lại cảm thấy cô đơn, có chút thê lương. Thực ra buổi chiều nay hắn đã thông suốt rất nhiều thứ, một tấc vàng cũng không thể đổi được một tấc thời gian, hắn có dùng bao nhiêu tiền đi chăng nữa, cũng không có thể đổi thời gian quay về thời tuổi trẻ giống Trương Suất, thất bại này đối với hắn mà nói, vô cùng bất đắc dĩ. Đi tới cầu vượt, gió thổi lớn, thổi qua vạt áo sơ mi phần phật, đứng đó đón gió, vạt áo dần dần rộng ra, nhìn hắn cả người toát ra vẻ tiều tụy.
Thở dài, vác thân đầy mùi rượu ra về, đi vào trong thang máy, ngã trái ngã phải đi ra. Mượn rượu tiêu sầu càng sầu thêm, quả nhiên đúng thật, lời nói của người xưa luôn có đạo lý. Xoay người nhìn thấy Chu Dạ cúi đầu, đứng trước cửa, có chút giật mình.
Chu Dạ bỏ ngón tay trong miệng ra, bao nhiêu suy nghĩ trong đầu, nhìn thấy hắn, tất cả đều quên hết, ấp úng nửa ngày, miễn cưỡng nói được một câu: “Anh đã về rồi sao?” Mặt dày tới tìm hắn như vậy, cô cũng rất xấu hổ. Vệ Khanh nhíu mày, sao lại có nhiều thói quen xấu như vậy, đã lớn thế này rồi, còn cắn ngón tay?
Chu Dạ lại hiểu nhầm hắn không vui, có chút đau lòng, cúi đầu đi lên phía trước, giọng hờn dỗi nói: “Ừm, em tới xem anh thế nào, nếu không có chuyện gì…ừm, anh về trễ như vây, là đi… uống rượu sao?” Bỏ đi, nhìn hắn uống nhiều rượu như vậy, bỏ qua cho hắn, không thèm so đo. Vừa đuối lý, vừa tủi thân.
Vệ Khanh lại lùng nói: “Đúng thì sao?” Có chút không khách sao. Chu Dạ mặt mỏng, liền không nhịn được, có chút nổi giận. Sao có thể dày mặt đứng đây, chờ hắn suốt mấy tiếng đồng hồ, giờ thì chuyện đi tới đ