Ninh Phi rời đi, Vệ Khanh là người vui mừng nhất, thiếu chút nữa đã đốt pháo ăn mừng. Đầu tiên là xử lý mấy bó hoa. Chu Dạ đi học về, hỏi: “Ủa, hoa trên bàn đâu rồi anh?” Vệ Khanh cũng không ngẩng đầu lên nói: “Bị héo hết rồi, đương nhiên phải ném đi!” Chu Dạ kêu ầm lên: “Héo là héo thế nào, buổi sáng khi em đi vẫn còn tươi lắm mà.” Vệ Khanh lười nhác nói: “Dù sao cũng sẽ héo, sớm hay muộn vài ngày có sao đâu!”
Chu Dạ biết hắn vẫn ôm hận mấy bó hoa này, nên không tranh cãi với hắn, chỉ hỏi: “Nhiều hoa như vậy, anh để đâu rồi?” Vệ Khanh chỉ chỉ một tiếc túi bóng đen to ở cửa. Cô mở ra nhìn, đâu còn hình dáng bó hoa nữa, tất cả bị vo lại một đống ném vào trong, mấy cánh hoa bị nghiền nát lả tả, chỉ còn lưu lại mùi hương như cũ. Nhớ tới chủ nhân của chúng, không hiểu sao lại có chút bùi ngùi. Chọn một cành Lưu ly còn nguyên vẹn, và bài thơ của Yeats mà Ninh Phi gửi cho vào trong một quyển vở, kẹp vào trên giá sách.
Một đoạn tình cảm như vậy, chỉ có thể để nó được bụi bao phủ, theo thời gian, chậm rãi qua đi.
Vệ Khanh thấy cô buồn bã, biết dù cô không nói gì, nhưng vẫn sẽ tức giận chuyện bó hoa, vì thế chọc chọc, hôn môi cô nói: “Được rồi, được rồi, từ nay về sau, mỗi ngày anh đều tặng em hoa được không?” Cô bĩu môi nói: “Em cần nhiều hoa như vậy làm gì, không thể nấu thành cơm ăn.” Vệ Khanh dỗ cô vui vẻ: “Hôm nay không cần nấu cơm, chúng ta về nhà ăn cơm chực đi!” Gọi điện thoại cho Vệ mẫu, nói muốn về nhà ăn cơm. Chu Dạ nghĩ có thể ăn đồ ăn Vệ mẫu làm, tâm tình vui lên một chút.
Trên đường nói: “Hai ngày trước em gọi điện, nghe nói mẹ không khỏe, cứ mỗi khi trời mưa thì chân và thắt lưng lại đau, chúng ta đi mua ít thức ăn bồi bổ sức khỏe cho mẹ đi. Lớn rồi còn đi ăn chực, còn ra thể thống gì.” Vệ Khanh nói: “Thuốc bày bán trên thị trường cũng không tốt lắm, còn không bằng trả thù lao, đưa cho mẹ thích mua gì thì mua, tiện hơn nhiều.” Chu Dạ đấm hắn một cái: “Anh nghĩ mẹ sẽ tự đi mua hả, mẹ đâu có nghĩ nhiều như vậy. Chúng ta mang tới, mẹ thấy, sợ lãng phí, tự nhiên sẽ ăn.”
Vệ Khanh cười: “Sao chẳng thấy em tốt với anh như vậy nhỉ?” Chu Dạ trợn mắt hỏi lại: “Em còn chưa đủ tốt với anh hả? Không cho anh ăn no, hay không cho anh mặc quần áo, hay là ngược đãi anh hử?” Vệ Khanh mặt dày nói: “Hàng đêm chồng em làm lụng vất vả, thận hư khí mệt, cũng cần phải được bồi bổ…” Cô lại huých hắn một cái: “Anh còn muốn bồi bổ à?” chưa từng thấy ai háo sắc như hắn, trước kia chỉ là sắc lang, giờ thì hoàn toàn biến thành ác ma. Cô mặc áo ngủ, hắn phải cởi sạch bằng được mới thôi, còn nói là ngủ khỏa thân có lợi cho thể xác và tinh thần khỏe mạnh.
Hai người cầm túi lớn túi nhỏ trở về, Vệ mẫu trách móc: ‘Về ăn cơm là được rồi, còn mua này nọ làm gì, lãng phí quá.” Chu Dạ muốn đi vào bếp phụ một tay, Vệ mẫu liên thanh nói không cần, không cần, bảo cô nghỉ ngơi cho khỏe, đã có thể ăn cơm rồi. Lúc ăn cơm, múc cho Vệ Khanh một bát lớn vịt hầm sa sâm, ngọc trúc. Chu Dạ không biết, kêu oai oái: “Con cũng muốn ăn, con cũng muốn ăn!” Nói xong, giành bát canh của Vệ Khanh.
Vệ mẫu vội nói: “Đấy là đồ ăn cho đàn ông, Thi Thi, con ăn cái này.” Đưa cho cô một bát canh mực hạch đào, cười nói: “Mực thơm ngon, hạch đào nhiều chất dinh dưỡng, vừa có tác dụng bồi bổ sức khỏe lại có thể dùng để dưỡng da, con gái còn trẻ ăn là tốt nhất.” Cười dài nhìn bọn họ, nói lời sâu xa: “Hai đứa là vợ chồng trẻ, cần phải chú ý thân thể nha.” Cô hiểu ra, mặt hơi đỏ đỏ, cúi đầu ăn canh. Vệ Khanh cố ý hỏi: “Có muốn ăn phần của anh không? Bồi bổ chung luôn.” Cô lén lút véo hắn một cái.
Trên bàn ăn, Vệ mẫu nói bóng gió: “Các con đã kết hôn rồi, có tính tới chuyện có con chưa?” Vệ Khanh xấu xa nói: “Con không có ý kiến.” Vệ mẫu liền dời mục tiêu, kéo tay Chu Dạ nói: “Thi Thi à, con tính bao giờ có em bé? Mẹ biết các con trẻ tuổi thích tự do, không muốn bó buộc. Nhưng tục ngữ cũng có nói, bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại [48], toàn bộ Vệ gia đều trông chờ vào con. Nếu con ngại có em bé phiền hà, mệt mỏi thì mẹ đến. Con có chịu không?”
Chu Dạ cúi đầu, mãi sau mới nói: “Mẹ, con còn đang học bài mà.” Đã kết hôn sớm thì thôi, cô cũng không nghĩ sẽ sinh con sớm như vậy, giờ cô vẫn còn là một người lớn không ra lớn, nhỏ không ra nhỏ. Vệ mẫu nói: “Không phải còn nửa năm nữa là tốt nghiệp sao, cũng nên nghĩ tới chuyện có con. Nếu kết hôn, cũng nên có con, có phải không nào?” chờ cháu nội đã sốt ruột lắm rồi. Chu Dạ yếu ớt nói: “Mẹ, con mới có hai mươi mốt tuổi, đợi một hai năm nữa nói sau được không ạ?”
Vệ mẫu vỗ vỗ tay cô nói: “Hai mươi mốt tuổi cũng không phải nhỏ nữa, hồi mẹ hai mươi mốt tuổi, anh hai con đã có thể đi lại vững vàng rồi.” Chu Dạ âm thầm khóc thét, sao có thể so sánh bây giờ với trước kia, người ta mới là một cô gái hai mươi mốt tuổi, đi học đại học thay người yêu như thay áo, còn cô thì đã lấy chồng.
Vệ Khanh thấy cô toát mồ hôi lạnh đầy trán, liền nói: “Mẹ, việc này gấp cũng không gấp được, từ từ sẽ tới. Mẹ cũng không thể bảo tụi con ngay tức khắc biến ra một cháu nội cho mẹ được.” Vệ mẫu ý thức được mình quá nóng vội, vội vàng đưa lời: “Ăn cơm, ăn cơm thôi, vất vả lắm mới về nhà một lần, ăn nhiều một chút nha. Con xem hai con đó, sắc mặt tái nhợt, không biết cả ngày đã ăn những cái gì?”
Cơm nước xong, Vệ mẫu tiếp tục làm công tác tư tưởng. Chu Dạ âm thầm kêu khổ trong lòng, bên ngoài thì vẫn phải gật đầu vâng dạ, bất đắc dĩ nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, việc này bọn con sẽ lưu ý.” Xem tình hình này, muốn đợi ba năm là không được rồi. Trên lưng, mồ hôi lạnh dính vào quần áo, lạnh lẽo, cả người lạnh toát, vội vàng nói: “Mẹ, con muốn đi toilet.” Vội vàng chạy trốn.
Vệ An ngồi bên cạnh nghe, cười nói: “Mẹ, mẹ quá nóng vội rồi, vợ chồng trẻ, vừa mới kết hôn, làm sao có em bé nhanh như vậy được.” Vệ mẫu liền chĩa mũi dùi về phía anh: “Còn không phải tại con à, nếu con có con, lúc này đã đi học tiểu học rồi.”
Vệ An liền đứng dậy, thức thời nói: “Mẹ, con có việc, con lên lầu trước.” Vì chuyện con cái, anh bị mẹ nói nhiều tới mức lỗ tai sắp dài chạm đất rồi. Vỗ vỗ bả vai Vệ Khanh nói: “Em trai, trọng trách cách mạng giao cho chú, chú cần phải hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn. Tất cả mọi người đều trông chờ vào chú.”
Vệ Khanh cười mắng: “Anh hai, anh cũng phải giúp một tay đi chứ?” Nhớ ra, đi theo anh lên lầu hỏi: “Chị dâu đâu, sao lại không thấy chị ấy vậy? Gần đây không phải hai người rất tốt sao? Hôm em kết hôn, còn thấy anh và chị ngồi cùng nhau nữa.” Vệ An im lặng, không nói, xoay người đi vào phòng. Vệ Khanh đẩy cửa bước vào, hỏi: “Rốt cuộc hai người làm sao? Đã chuyển biến tốt như vậy, sao lại cứng nhắc thế?”
Vệ An lắc đầu: “Chuyện này chú đừng quản, chuyện anh chị cũng không phải ngày một ngày hai. Trước kia thế nào, thì bây giờ cứ thế thôi.” Vệ Khanh nói: “Anh hai, anh cứng nhắc như vậy, muốn dỗ dành phụ nữ là không được rồi. Em mà giống tính anh á, đừng nói là cưới vợ, ngay cả bóng dáng con gái nhà người ta cũng không có nốt. Chu Dạ xấu tính, em ở bên cô ấy không biết đã ăn bao nhiêu trái đắng đâu. Nhưng, cuối cùng không phải em vẫn cưới cô ấy vào cửa đó sao? Cho nên mới nói, phụ nữ trời sinh dễ dỗ. Dù chị dâu có tài giỏi tới đâu, cũng vẫn chỉ là một phụ nữ, không phải sao? Lúc chị ấy cứng rắn thì anh phải mềm, lúc chị ấy mềm thì anh phải mềm theo, đánh rắn tùy gậy chứ…”
Nói những suy nghĩ tâm đắc trong lòng ra, khiến Vệ An bật cười: “Hóa ra nhờ thế này mà chú lừa được con gái nhà người ta sao? Anh phải nói cho Chu Dạ biết, để xem thím ấy trị chú thế nào!” Vệ Khanh ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Haizz, anh à, anh có ý gì thế? Em giúp anh lừa chị dâu, sao anh lại nghĩ lòng tốt của em thành lòng lang dạ thú thế?” Vệ An không kiễn nhẫn, nói: “Được rồi, được rồi, chuyện của anh chị không cần chú quan tâm.”
Vệ Khạnh vịn hai bả vai anh hỏi: “Anh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh em chúng ta cùng chung sức, chẳng có chuyện gì là không thể làm được.” Lại phát hiện ở cổ tay lộ ra bên ngoài áo sơ mi có một vết bầm tím, vội hỏi: “Anh, tay anh làm sao thế này?”
Vệ An vội kéo tay áo xuống, xấu hổ nói: “Không sao, không cẩn thận bị đụng vào thôi.” Va chạm kiểu gì mà lại ở cổ tay được? Rõ ràng là vết thương do người khác gây nên. Hắn cẩn thận hỏi: “Chị dâu ra tay với anh à?” cho nên mới nói cưới một phụ nữ giỏi võ là chuyện vô cùng đáng sợ. Đánh không đánh lại, mắng không mắng lại, bình thường còn phải giả vờ nhường nhịn, không có cách nào khác.
Vệ An nghiêm mặt trừng hắn: “Nói linh tinh gì thế!” Vẻ mặt nghiêm túc, giống như đi theo lãnh đạo quốc gia ra nước ngoài phỏng vấn, đứng trước mặt đông đảo phóng viên giới truyền thông vậy.
Vệ Khanh âm thầm cười trộm trong lòng, đây đúng là sỉ nhục của đàn ông, hắn đau như cắt, đến bây giờ còn thỉnh thoảnh bị Chu Dạ lôi ra giễu cợt. Vội nói: “Anh hai, có phải anh quá vội vàng không?” Trần Lệ Vân rất có kỷ luật, không phải là loại người bạo lực dùng võ.
Vệ An trầm mặt xuống, giục hắn mau đi. Vệ Khanh ngồi yên bất động, nói: “Chỉ có hai anh em mình, có chuyện gì không thể nói chứ? Có việc cứ để trong lòng, cẩn thận bị nghẹn thành tâm bệnh. Phụ nữ lạnh lùng sợ nhất đàn ông quấn lấy, anh chỉ cần quấn quýt chặt vào, trận đánh này, sớm hay muộn chị dâu cũng sẽ bị anh tóm được…”
Vệ An nghe hắn nói hươu nói vượn, càng ngày càng kỳ cục, kêu lớn: “Chu Dạ, Chu Dạ, Vệ Khanh đang nói xấu em này, em mau tới giáo huấn cậu ta!” Vệ Khanh hoảng hốt đứng dậy, nghiến răng ken két nói: “Cuối cùng em đã hiểu mấy chính trị gia các anh giết người vô hình thế nào rồi! Không đánh mà thắng, đẩy người ta vào chỗ chết. Coi như em học được bài học, cùng ai qua lại cũng không thể qua lại với mấy người theo phe chính trị!”
Quả nhiên Chu Dạ đi lên, cười hì hì nói: “Anh hai, anh ấy bắt nạt em, anh cũng phải giúp em dạy cho anh ấy một bài học mới được!” Vệ Khanh ồn ào: “Bà xã, em đừng nghe người ta châm ngòi ly gián, anh nào dám bắt nạt em, thương em còn không kịp nữa là.” Vệ An chẳng những thấy chết mà không cứu, còn đổ thêm dầu vào lửa: “Tên nhóc Vệ Khanh này, anh nhìn chú ấy lớn lên từ nhỏ, ngoài miệng nói một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo, bằng mặt không bằng lòng, là sở trường của nó. Em dâu, em đừng để chú ấy lừa.”
Chu Dạ ngọt ngào cười: “Vẫn là anh hai uy phong sáng suốt”. Xoay người nhìn Vệ Khanh, kéo tay hắn nói: “Ông xã, chúng ta về thôi, kể cho em nghe xem từ nãy giờ anh nói gì, em cũng muốn nghe qua một chút.” Dẫn hắn về phòng. Cô cứ một điều ông xã, hai điều ông xã làm Vệ Khanh vừa mừng vừa sợ, nhưng lại có cảm giác gió thổi mưa giông trước cơn bão. Có lẽ vẫn vì chuyện con cái mà cô hờn dỗi hắn, đêm nay sợ rằng hắn phải chịu tội rồi.
Y như rằng, vừa đóng cửa lại, Chu Dạ ngồi xuống giường liền hỏi: “Lúc nãy mẹ hỏi em, sao anh không nói gì?” Vệ Khanh chột dạ, cười cười, cọ cọ vào cô nói: “Tính mẹ thế nào, không phải em không biết, bà cụ đã muốn ôm cháu nội lắm rồi. Em xem, có phải chúng ta cũng nên sinh một nhóc hay không?” Cô xoay người sang chỗ khác không nói lời nào, trong lòng rất tủi thân. Có ai đứng ở vị trí của cô suy nghĩ một chút không? Đối với cuộc sống hôn nhân đột ngột diễn ra, cô đã không kịp phản ứng, huống chi là có con, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý!
Vệ Khanh ôm thắt lưng cô, cô ngẩng đầu nhìn hắn, cầu xin: “Vệ Khanh, hai năm nữa mới sinh con có được không