Đương nhiên là Vệ Khanh nghĩ cô nói nhảm, dày mặt nói: “Bà xã, em giận anh cũng được, nhưng cũng không thể làm phiền chị dâu có đúng không? Có gì thì chúng ta từ từ nói, theo anh về nhà đã có được không?” Thấy cô nghiêm mặt không nói lời nào, đi tới mạnh mẽ ôm cô, tay đặt lên bụng cô, hoan hỉ nói: “Ngày mai chúng ta tới bệnh viện kiểm tra, xem tình hình em bé thế nào nhé! Tay em lạnh quá, phải mặc nhiều quần áo vào mới được…”
Chu Dạ dùng sức đẩy hắn ra, tức giận nói: “Anh còn dám động tay động chân, coi chừng tôi không khách sáo với anh nữa!” Tưởng thế là xong sao, đừng có mơ! Vệ Khanh vội nói: “Nhẹ chút, nhẹ chút, động tác nhẹ nhàng thôi, đừng làm ảnh hưởng tới con…” Chu Dạ cười lạnh: “Con à? Anh mà cũng xứng đáng là cha người khác sao?”
Lời này đúng là đả thương người khác, Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Chu Dạ, dù anh có làm sai điều gì, em cũng không thể nói như vậy được. Anh vẫn hi vọng hai chúng ta có con, để tình cảm giữa chúng ta càng thêm bền chặt. Anh thật lòng muốn quan tâm tới em, và cả con nữa, hai người đã trở thành người quan trọng nhất với anh, huyết nhục tương liên [55]. Chu Dạ, anh cũng là lần đầu tiên làm chồng, lần đầu tiên làm cha, cho nên nhiều lúc cư xử không tốt, làm em đau lòng, nhưng xin em hãy cho anh một cơ hội sửa sai, như vậy mới có thể thực hiện được lời hứa cả đời chăm sóc em. Anh biết, cuộc sống hôn nhân có nhiều vấn đề, nhưng nếu đã lựa chọn ở bên nhau, sẽ tha thứ cho nhau, thông cảm cho nhau. Anh luôn hi vọng chúng ta có thể đi tới cùng, không dễ dàng buông tay.” Hắn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt trang nghiêm không chút bối rối.
Nhìn được hắn chân thanh như vậy, tuy Chu Dạ vẫn chưa nói chuyện, nhưng sắc mặt cũng đã buông lỏng. Vệ Khanh kéo tay cô, tiếp tục nói: “Từ khi em đồng ý lấy anh, anh đã tự nói với mình, đây là vợ tôi, là bạn đời luôn bên canh, là người vợ duy nhất, có một không hai, tôi sẽ mãi mãi đối xử tốt với cô ấy, tới bây giờ anh vẫn chưa quên…”
Chu Dạ cắt ngang lời hắn: “Nhưng anh lại làm em đau lòng một lần nữa, làm em khóc cả đêm.” Cô đau khổ nhìn hắn. Khi đêm dài yên tĩnh, dưới gối cô, một mảng ướt đẫm, cũng đau lòng nghĩ tới, bọn họ vừa mới bắt đầu, chẳng lẽ không thể đi tới cuối con đường?
Dưới ánh đèn, Vệ Khanh nhìn thấy khóe mắt cô phản chiếu ánh sáng, là nước mắt chưa rơi, ẩm ướt đôi lông mi dài, càng thêm áy náy, không phản bác được. Đúng vậy, hắn yêu cô, nhưng vẫn khiến cô đau lòng khổ sở, mặc kệ là cố ý hay vô tình, đều là không nên. Hắn im lặng, một lúc sau mới nói: “Anh xin lỗi, anh vẫn chưa làm được…” giọng buồn bã, gương mặt ảm đạm, cũng không tiếp tục nói ngọt nữa.
Chu Dạ nghe hắn xin lỗi, đã bình tĩnh trở lại, cũng không rút tay về, một lúc lâu sau mới nói: “Vậy anh tới làm gì?”
Vệ Khanh thở dài một hơi: “Anh đến để mong em tha thứ.” Chu Dạ đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng đêm bao phủ khắp nơi, không có một ánh trăng, chỉ có những ngọn đèn đường sáng choang, yên tĩnh. Cô đặt tay lên thành cửa sổ, thản nhiên hỏi: “Vệ Khanh, anh cảm thấy chúng ta có thể tiếp tục được sao?”
Vệ Khanh kinh ngạc nhìn cô: “Ý em là gì?” cô xoay người, chậm rãi lắc đầu, “Thấy anh chụp ảnh thân mật với người phụ nữ khác, bỗng nhiên em không dám tin tưởng, không biết bản thân đang ở đâu. Em tức giận là biểu hiện cho sự bất mãn trong lòng em, không biết từ khi nào, lại trở thành bản năng tự vệ, che giấu nội tâm bất an và sợ hãi. Lúc đầu có thể cười nhạt, không để ý tới anh, bởi vì lúc đó em không yêu. Nhưng hiện tại, em trở nên tầm thường như vậy, tầm thường tới mức không thể nghênh ngang bước đi đàng hoàng, lúc nào cũng ảm đạm. Không thể không thừa nhận, thấy anh thỏa mãn, tự tin đứng bên cạnh một người phụ nữ khác, em cảm thấy tự ti. Chưa bao giờ em nghĩ Chu Dạ em không xứng với người khác, nhưng giờ phút này, vì anh, em lại dao động.”
Bởi vì quá yêu, mới trở nên hèn mọn.
Vệ Khanh chưa bao giờ nghĩ trong lòng cô lại bất an và mờ mịt như thế, hắn cứ nghĩ cô cảm thấy rất tốt, hạnh phúc, vui vẻ, thoải mái… Hắn đặt tay lên thành ghế, thở hắt ra, từ từ nói: “Chu Dạ, trước khi gặp em, anh chưa bao giờ nghĩ lại có một cô gái mà anh không tán được. Lúc đầu là không cam lòng, sau đó thì nhường nhịn, sau đó lại tự giam hãm bản thân vào trong tình cảm, không tự thoát ra được, em có từng nghĩ anh cũng rất bất an không? Mặc kệ anh có xuất sắc thế nào, nhưng dường như trong mắt em lại không đáng một xu. Tuổi trẻ của em là lý do khiến anh từng ghen tị và đau khổ, cho dù anh có cố gắng thế nào, cũng không thể bù đắp được mười năm chênh lệch. Em cũng biết, Lý Minh Thành, Trương Suất, Ninh Phi hay là những người khác, anh đều ghen ghét, bởi vì bọn họ đều xứng đôi vừa lứa với em, đều đang tuổi thanh xuân.”
Bởi vì tuổi thanh xuân của hắn đã sớm trôi qua không thể quay trở lại, hắn không biết mình có thể thật sự động lòng với cô gái thanh xuân mơn mởn kia hay không, cho nên mới cố ý bày thiên la địa võng, ai ngờ người sập bẫy lại là hắn. Hơn nữa, hắn còn luôn lo lắng, cô có nguyện ý hay không? Tình yêu tới bất ngờ, nhưng lại làm người ta tổn thương.
Chu Dạ cười khổ, hóa ra, giữa bọn họ, chưa từng có ai yên lòng. Vệ Khanh chạm vào má cô, thì thầm: “Lý do anh khao khát có con, tất cả cũng chỉ vì muốn giữ em cho riêng mình. Mỗi lần thấy em cười nói chào hỏi với những bạn học là nam, tinh thần phấn chấn vui vẻ như thế luôn làm anh thất thần. Anh từng nghĩ, nếu anh có thể ở thời điểm tốt nhất gặp gỡ em, anh sẽ tặng cho em cả tuổi thanh xuân quý giá. Tuổi thanh xuân của con trai ngắn ngủi trôi qua trong nháy mắt, nhưng anh không thể giữ nó lại….” Trong giọng nói đong đầy tiếc nuối, thương cảm.
Rốt cuộc Chu Dạ cũng động lòng, ôm hắn, tựa đầu vào trước ngực hắn, rơi nước mắt nói: “Em thật may mắn khi ở giai đoạn đẹp nhất gặp được anh. Chẳng lẽ anh không biết, anh luôn ở nơi này…” đặt tay hắn lên ngực mình: “Khắc cốt ghi tâm, trọn đời khó quên.” Cô ngẩng đầu ngưỡng mộ: “Vì thế, không cần lo lắng như vậy. Anh nhất định phải đối xử tốt với em, chiều em, tuyệt đối không được lừa em. Không thể làm bậy với người phụ nữ khác, cũng không được tùy tiện tới gần. Em sẽ ghen tị, sẽ ghen, sẽ tức giận, sẽ bất mãn… em có tính chiếm hữu rất mạnh, rất mạnh, nếu anh dám làm bậy, em sẽ liều mạng với anh…”
Lúc đầu nghe, Vệ Khanh mừng rõ như điên, nhưng càng về sau, càng cảm thấy bất đắc dĩ, tránh cho cô nói nhiều lời vô lý, đành phải cưỡng hôn cô, một lúc lâu sau mới nói: “Em cứ yên tâm, anh còn muốn sống lâu, cho nên không đi tìm đường chết sớm như vậy đâu.” Chu Dạ buồn bực xoa xoa miệng, nhẹ giọng mắng: “Coi như anh thức thời.”
Vệ Khanh thấy cô không giận nữa, ôm cô giở trò, cọ cộ: “Bà xã, chúng ta về nhà đi, đêm qua em không về, trong nhà lãnh lẽo, anh muốn ôm em, muốn hôn em, còn muốn…” tay hắn vén vạt áo cô lên, vuốt ve qua lại.
Chu Dạ không khách khí đánh hắn hai cái, trách mắng: “Anh cho rằng trên đời có chuyện tốt đẹp thế sao? Nói vài câu là qua chuyện? Đừng có chạm vào em, ngồi sang một bên đi!” Vệ Khanh mặt dày mày dạn, quấn quýt lấy cô, thấp giọng năn nỉ cô trở về. Chu Dạ sao có thể nhanh nguôi giận như vậy, mặc kệ hắn ngồi bên cạnh ỉ ôi nhí nhéo, không thèm để ý.
Vệ Khanh năn nỉ nửa ngày, thấy không lay chuyển được cô, ngượng ngùng cầm chén nước lên uống, dừng một chút, đang định tiếp tục thuyết phục cô, nghe thấy tiếng mở cửa, rồi thấy Trần Lệ Vân đỡ Vệ An say khướt đi vào, vội chạy tới phụ một tay, hỏi: “Tại sao lại uống thành như vậy?” Cho dù Lệ Vân khỏe thế nào, nhưng đỡ một người đàn ông đi lên tận đây, cũng mệt mỏi thở hồng hộc.
Chu Dạ vội rót chén nước cho chị, chị uống cạn, nói: “Cũng không hiểu vì sao anh ấy lại thế này, uống rượu với bác Ngô, không biết uống bao nhiêu, say như vậy rồi, tối nay về thế nào?”
Vệ Khanh nói tiếp: “Có lẽ trong lòng anh có chuyện gì, cho nên mới uống một chút đã say.” Tâm tư Vệ An thế nào, hắn cũng biết một chút, còn không phải do mâu thuẫn gia đình sao. Anh từng xúc động khóc nức nở, muốn hóa giải, nhưng chị vẫn mãi không lạnh không nóng, đao thương bất nhập. Có lẽ lần này lại nếm mùi thất bại, nản lòng thoái chí, mới uống thành như vậy.
Lời này khiến Trần Lệ Vân và Chu Dạ cười sửng sốt. Vệ Khanh chớp mắt, cười nói: “Chị dâu, anh hai uống say như vậy, sao có thể lái xe về, hay là để anh ở lại đây một đêm. Em và Chu Dạ đi về, không quấy rầy anh chị. Chị dâu, anh hai ngày đêm bận rộn, cả thể xác và tinh thần mệt mỏi, cũng không dễ chịu, ngay cả cơ hội say bình thường cũng không có, xin chị hãy chăm sóc anh. Cho dù thế nào đi nữa, hai người vẫn là vợ chồng.” Nói xong, kéo Chu Dạ đi ra. Trời ban cho hắn cơ hội, nhất cử lưỡng tiện, hắn còn đang lo tìm cách nào lừa cô về đây.
Chu Dạ nhìn mắt hắn, lại nhìn Vệ An say nằm trên sofa và Trần Lệ Vân, biết hắn cố ý tác hợp bọn họ, trừng mắt nhìn hắn, đành phải đi theo ra, còn nói: “Chị dâu, hai người nghỉ ngơi cho tốt, em về đây.” Haizz… quân tử giúp người thành đạt, món nợ với Vệ Khanh, về rồi tính toán tiếp!
Trần Lệ Vân nhìn Vệ An say khướt, nhíu mày, nghe thấy anh rên rỉ thành tiếng, nghĩ nghĩ, đi ra ngoài rót một chén nước, đỡ anh ngồi dậy. Vất vả lắm Vệ An mới mở mắt, nhưng lại không chịu uống, lắc đầu từ chối, ngã người nằm xuống. Chị đành phải nâng đầu anh, đút cho anh uống. Thực ra chị cũng không quen hầu hạ người khác, nước chảy xuống, khẽ kêu một tiếng, tay bị trược, cả cái chén đổ ra, làm ướt người Vệ An. Nước lạnh vừa ngấm, lạnh lẽo trước ngực, cảm giác say không khỏi tỉnh vài phần, thấy chị luống cuống chân tay rút khăn tay, yên lặng tiếp nhận, tự mình lau qua.
Chị thấy anh tỉnh lại, không hiểu vì sao lại luống cuống chân tay, có lẽ vì lâu lắm rồi bọn họ mới tiếp xúc thân mật với đối phương như vậy, mãi sau mới nói: “Anh tỉnh rồi, có khó chịu không?”
Vệ An gật đầu rồi lại lắc, ngồi dậy cởi áo sơ mi, nhưng không cởi được cúc áo, lực bất tòng tâm. Chị vội vàng giúp đỡ, dù sao làm ướt người anh cũng là do lỗi của chị. Tay chị chạm vào da thịt anh, lại thấy không quen. Đương nhiên chị không giống mấy cô gái trẻ còn ngượng ngùng, nhưng với Vệ An, lại không thể nào tự nhiên được.
Vệ An cởi trần nằm xuống, vẻ mệt mỏi, giống như không chịu nổi gánh nặng, không ngừng xoa huyệt thái dương. Chị ngồi bên cạnh, một lát nói: “Anh nghỉ ngơi cho khỏe, em đi đây.” Anh gọi chị lại: “Đợi chút… rót hộ anh chén nước, nước nóng.” Chị mới biết được, hóa ra anh không có thói quen uống nước lạnh như chị.
Hơi nóng giúp anh thư thái hơn, rốt cuộc anh cũng hỏi câu anh luôn muốn hỏi: “Lệ Vân, chẳng lẽ chúng ta cứ mãi mãi như thế này?” Trong giọng nói tràn đầy sự tuyệt vọng, thê thảm. Chị dừng bước một chút, trong nháy mắt cứng người lại, nhưng không quay lại nhìn anh.
Vệ An thở dài: “Gần đây, anh thường hay nghĩ, nếu chúng ta cứ kiên trì làm theo ý mình, có phải tốt cho tất cả hay không? Trước kia anh không có thời gian nghĩ chuyện này, nhưng bây giờ lại hối hận, có lẽ vì anh già đi. Mắt của anh không còn nhìn rõ ràng như trước, thậm chí tóc cũng không còn đen như thời trẻ, thân thể cũng không khỏe mạnh như trước, haizz… chuyện này không rõ ràng sao? Lần đầu tiên tự ý thức được, hóa ra mình thật sự già đi. Ngay cả Vệ Khanh còn tự than chính mình không còn trẻ, huống chi là anh.”
Trần Lệ Vân chậm rãi xoay người, thấy dáng vẻ tái nhợt vô lực của anh dưới ánh đèn, không khỏi bùi ngùi. Anh luôn ngang ngược quyết đoán, luôn có dáng vẻ