Mẹ Vệ Khanh vừa nhìn thấy quần áo cô không chỉnh tề, không khỏi nhìn vài lần, còn có ý vô tình nhìn về phía phòng ngủ, tự ngầm hiểu. Chu Dạ lung túng đứng ở đó, dáng vẻ quẫn bách, mặt đã đỏ ửng lên, lỗ tai nóng rát, cúi đầu chào: “Bác gái”, vội vàng nói xin lỗi rồi nhanh như chớp trốn vào phòng ngủ. Trong lòng thầm kêu, xong rồi, xong rồi, lần này thực sự không cần sống nữa, không có lỗ nào để chui xuống, huhu.
Run rẩy tìm áo khoác của Vệ Khanh khoác thêm vào, không dám chờ lâu, kiên trì đi ra, thấy mẹ hắn đang ngồi ở sofa, vội nói: “Bác gái, bác chờ lát nữa, cháu pha trà cho bác.” Bước vào phòng bếp tìm trà, lấy chén, cố gắng tự an ủi bản thân, đừng lo, đừng lo, dù sao cũng đã mất mặt rồi, nhất định phải làm bộ như không có gì xảy ra, nhất định phải dày mặt, binh đến tướng chặn, nước đến đất chắn. Mặc kệ mọi thứ, trời có sập xuống cũng không sợ. Tim thì vẫn đập thình thịch như thế, nhưng cứ tự niệm trong đầu một lát, đã trấn tĩnh hơn nhiều.
Cung kính bưng trà ra, vẫn đứng ở bên cạnh, không dám ngồi xuống. Mẹ Vệ Khanh vừa thấy con dâu pha trà rót nước cho mình, trong lòng vô cùng kích động, vội vàng nói: “Đến đây a, ngồi xuống nói chuyện, đứng thế kia làm gì!” Chu Dạ liền ngồi xuống, thân người cứng ngắc.
Mẹ Vệ Khanh tinh tế quan sát Chu Dạ, ngũ quan xinh xắn, ánh mắt trong trẻo có thần, tuổi không lớn, vừa nhìn đã biết còn trẻ con, đỏ mặt cúi đầu, đứng ngồi không yên. Biết cô xấu hổ, mở lời trước, cố gắng dịu dàng hòa hoãn nói: “Sao? Vệ Khanh đâu rồi, sao bác không thấy nó nhỉ?”
Chu Dạ cắn môi nói: “Anh ấy…. anh ấy đi ra ngoài, đi ra ngoài mua đồ ăn rồi ạ…” nói năng lộn xộn. Mẹ hắn “à” một tiếng, cười nói: “Vừa tắm rửa xong sao, phải mặc nhiều quần áo vào, đừng để cảm lạnh.” Nói mấy câu hóa giải sự xấu hổ của Chu Dạ. Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng cũng không nghĩ như thế.
Tinh thần Chu Dạ buông lỏng, thở phào một hơi, lại gần hỏi: “Đã không còn sớm, bác gái đã ăn cơm chưa ạ?” Lúc này mẹ Vệ Khanh mới nhớ ra, nói: “Bác nấu cho Vệ Khanh bát canh, lát nữa hai đứa nhớ uống hết đó.” Chu Dạ nghe ra ý tứ trong lời bà, cảm động vì bà đã không coi mình như người ngoài, đỏ mặt không dám nói gì.
Đang lúc xấu hổ thì Vệ Khanh một tay cầm đồ ăn, một tay cầm vali của Chu Dạ bước vào, thấy mẹ ngồi ở sofa, ngạc nhiên, lập tức gọi “mẹ.” Chu Dạ nhanh chạy lại tiếp nhận hành lý, trở về phòng ngủ thay quần áo.
Vệ Khanh bất mãn nói: “Sao mẹ lại tới đây?” Mẹ hắn trầm tĩnh nói: “Sao mẹ không thể tới nhỉ, mẹ tới thăm con mình không được sao?” Buổi chiều mẹ hắn gọi cho hắn, hỏi có về nhà ăn cơm không, hắn thuận miệng nói là đang ở chung một chỗ với con dâu mẹ. Không ngờ lúc này mẹ lại tự mình chạy tới đây.
Mẹ hắn nói: “Con đấy, bảo con sớm mang con dâu về nhà ra mắt, đã nhiều ngày như vậy, chậm chạp không thấy động tĩnh gì, không có cách nào khác, mẹ đành tự mình tìm tới cửa thôi. Mấy đứa đã ở chung, còn giấu diếm cái gì!”
Vệ Khanh vội vàng nói: “Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu vậy. Mấy ngày nay Chu Dạ đi Vân Nam vẽ vật thực, vừa trở về, qua chỗ con nghỉ một lát, đợi lát nữa còn phải đưa cô ấy về trường nữa kìa!” Mẹ hắn lại hiểu theo nghĩa khác, nghĩ bọn họ còn trẻ “Tiểu biệt thắng tân hôn”, thật đúng là mặn nồng à, cười cười: “À… vậy các con cứ nghỉ ngơi nha, nhưng đừng quá sức mà mệt mỏi a.” Vệ Khanh nghe mà không hiểu ra sao nữa.
Chu Dạ thay đồ xong, đi ra, cúi đầu nói: “Bác gái, cháu xin phép về ạ.” Giọng nhỏ như muỗi kêu. Mẹ hắn nói: “Không ở lại chơi một lát sao?” Cô lắc đầu, Vệ Khanh đưa cô đi xuống. Trong lòng Chu Dạ tức tối mà không phát tiết được, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, chết cũng không thèm lên xe hắn, tự mình vẫy taxi về.
Vệ Khanh cũng không biết vì sao cô lại nổi trận lôi đình như thế, không hiểu ra sao đi về nhà, hỏi: “Mẹ, vừa rồi mẹ không nói gì Chu Dạ đấy chứ? Sao cô ấy lại tức giận nhỉ?” Mẹ hắn đang đắc ý uống trà con dâu pha, rất vui vẻ, nói: “Uổng công con là đàn ông, đứa nhỏ da mặt mỏng như vậy, hay xấu hổ, con đừng có bắt nạt người ta đó. Đã đến mức này rồi, cũng nên tính chuyện kết hôn đi thôi.”
Vệ Khanh nhún vai: “Không phải con mẹ không nghĩ tới, còn phải đợi con dâu mẹ đồng ý mới được, con dâu mẹ còn nhỏ, việc này còn phải bàn bạc kỹ hơn.” Hắn cũng rất đau đầu, Chu Dạ còn chưa tới tuổi kết hôn trên pháp luật nữa kìa.
Mẹ hắn vỗ vỗ bàn: “Chuyện hôn nhân đại sự, dây dưa tốn thời gian làm gì! Tuy bây giờ phong tục xã hội đã cởi mở hơn, nhưng danh bất chính, ngôn bất thuận [14] thì còn ra thể thống gì? Hai đứa đã là vợ chồng thực sự, còn không chịu kết hôn đi. Cha con mà biết, lại không vui đâu.”
Vệ Khanh tức giận nói: “Mẹ, mẹ lại nói lung tung gì thế! Quan hệ bọn con rất thuần khiết.” Giọng điệu không tránh khỏi có chút ê ẩm. Với hắn mà nói, đây chẳng phải chuyện vẻ vang gì.
Mẹ hắn nghe xong sửng sốt, nhìn hắn một lúc lâu, không giống như giả vờ, cảm thán: “Con a, hai đứa ở chung một chỗ lâu như vậy… những người trẻ tuổi nhất thời xúc động không phải không có… có phải con nên tăng thêm chút sức lực không?” Ngụ ý không cần nói cũng biết. Mặc dù quan niệm của bà rất truyền thống, nhưng chờ con trai kết hôn đã không ít năm, nên không thể tránh khỏi sự sốt ruột. Vệ Khanh thở dài: “Mẹ, không phải con mẹ vô dùng, mà là con dâu mẹ quá khó khăn.”
Bỗng nhiên mẹ hắn vỗ tay, nói: “Đứa nhỏ này mẹ thích, có thể trị được cái tâm địa gian xảo của con. Được, ánh mắt con mẹ không tệ, chọn thời gian thích hợp đưa về nhà đi, để mọi người gặp mặt. Tuy ngoài miệng cha con không nói gì, nhưng thật ra vẫn chờ mong gặp con dâu.” Trước khi về còn dặn dò cẩn thận: “Con phải đối xử tốt với người ta, con bé vẫn trẻ con, đừng có giống như trước kia, còn tiếp tục làm càn, mẹ sẽ không tha thứ cho con.” Vệ Khanh buồn bực nói: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, con dâu mẹ không tra tấn con thì con đã cảm ơn trời đất lắm rồi.”
Mấy ngày sau Chu Dạ không thèm quan tâm Vệ Khanh, làm hắn đành phải tìm tới cửa, thoải mái đứng ở dưới sân kí túc chờ cô. Cô bất đắc dĩ phải lên xe, lạnh lùng hỏi hắn có chuyện gì không. Vệ Khanh sán lại gần, làm bộ tủi thân nói: “Chu Dạ, em không để ý tới người ta, lại còn không chịu nói lý do sao? Sao có thể không nói một tiếng đã phán người ta tội chết chứ? Đi thôi, ăn cơm xong rồi nói sau.”
Nói chưa dứt lời, Chu Dạ lại nổi cơn tam bành, đạp chân hắn nói: “Đều tại anh, tất cả đều tại anh! Tại sao anh ép em mặc cái áo sơ mi trắng ấy cơ chứ?” Vừa thẹn vừa giận, mất hết mặt mũi! Vệ Khanh nhìn cô như vậy, lại nhớ tới thái độ ái muội của mẹ hắn, dần dần hiểu ra, nhìn cô cười nói: “Áo sơ mi của anh thì làm sao? Có gì mạo phạm tới em à?”
Chu Dạ tức giận, chỉ vào mũi hắn, nói: “Anh… Hừ! Về sau đừng hòng em tới chỗ anh nữa!” Hắn cười hì hì nói: “Sao thế? Bị mẹ anh nhìn thấy sao?” Cô đỏ mặt, mở cửa xe xoay người bước xuống. Hắn vội đuổi theo, giữ chặt cô nói: “Ai ya, thấy thì cũng thấy rồi, sợ cái gì chứ, chẳng qua cha mẹ chồng muốn gặp con dâu xấu thôi mà…” Chu Dạ nổi giận đùng đùng, cắt ngang lời hắn: “Anh còn dám nói!”
Vệ Khanh vội giơ tay: “Được được được, anh không nói, anh không nói. Mẹ anh văn minh tiến bộ lắm, nói rất thích em, em đừng có xấu hổ nữa.” Cô cúi đầu cắn cắn ngón tay, một lúc sau mới hỏi: “Thật sự bác gái không để ý sao? Bác không nói em không đứng đắn, là đứa con gái mất nết sao?”
Vệ Khanh vội nói cô yên tâm, “Mẹ nói em vừa xinh đẹp, lại có khí chất, rất thích em mà. Đừng có nghĩ nhiều quá.” Dẫn cô ngồi vào trong xe, lại háo sắc nói: “Mẹ còn ước gì hai ta phát sinh quan hệ cơ.” Chu Dạ ghét, đẩy hắn ra: “Anh có thể đứng đắn một chút không?” Hắn nghiêm mặt nói: “Anh nói thật mà, mẹ còn dặn anh tới hỏi em, bao giờ thì tới nhà anh chơi kìa.”
Chu Dạ bị dọa, hoảng hốt, vột vàng lắc đầu: “Ai thèm nghe anh nói lung tung chứ.” Hắn lại kêu ca: “Anh sao có thể nói lung tung chứ! Anh nghĩ cuối tuần em không bận gì, đến nhà anh một lần đi.” Chu Dạ chưa kịp chuẩn bị, sao dám tới nhà hắn gặp người lớn, cắn môi nói: “Cuối tuần em bận rội, không đi được.” Cô ngạc nhiên, không ngờ Vệ Khanh lại yêu cầu cô về nhà hắn, cảm giác quá nhanh, cô chưa từng nghĩ tới.
“Em có chuyện gì quan trọng chứ?” Vệ Khanh có chút tức giận, nhưng vẫn nhẫn nại hỏi. Cô rầu rĩ nói: “Chuyện ở trường ấy mà, về đề cương làm luận văn, phải họp lớp, giảng viên cứ cường điệu suốt, nói không thể vắng mặt.” Vệ Khanh nghe cô nói như vậy, không có cách nào khác, đành nói: “Vậy để lần khác đi.” Chuyện này liên quan tới việc tốt nghiệp của cô, dù sao cũng là chuyện lớn.
Chuyện ra mắt người nhà hắn khiến Chu Dạ rất căng thẳng. Hơn nữa, gặp mặt người lớn thì chuyện tình cảm không còn là chuyện hai người nữa. Cảm thấy rất bất an, vì thế có thể kéo dài thời gian càng lâu càng tốt.
Mấy ngày nay cô luôn nghĩ tới việc này, rất đau đầu. Cô thích Vệ Khanh, nhưng đi gặp cha mẹ hắn, có phải sau này bọn họ sẽ kết hôn không? Cô mới mười chín tuổi, còn rất trẻ, không muốn bị hôn nhân ràng buộc. Đối với cô mà nói, yêu đương là một chuyện, mà kết hôn lại là chuyện khác.
Tháng năm qua đi lại tới tháng sau, thời khắc tốt nghiệp ngày một gần hơn, cùng với nỗi buồn chia ly, rải rác từng góc sân trường. Mọi người liên hoan tụ họp, cố gắng lưu giữ kỷ niệm thời thanh xuân lông bông theo năm tháng. Chu Dạ vẫn bình thản, cũng biết cuộc vui nào mà chẳng có lúc chia ly, nhưng vẫn bị bạn bè liên tục kéo ra ngoài uống rượu ăn cơm, lưu luyến chia tay, không khỏi có chút hoài niệm. Nghĩ bốn năm ở chung với nhau, cứ như vậy chia xa, chân trời xa xăm, biết đến khi nào gặp lại.
Ngay cả Lâm Phỉ cũng kéo tay cô nói: “Chu Dạ, ta đi lần này, trời nam biển bắc, nơi nơi phiêu bạt, nếu muốn gặp lại, cũng không phải chuyện dễ dàng.” Cô muốn tới Quảng Châu phát triển sự nghiệp, đó là thế giới ánh sáng lộng lẫy, tràn ngập các cơ hội, đương nhiên, cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tiền tài danh vọng. Các mấy ngàn dăm như vậy, quả là trời năm biển bắc.
Chu Dạ cười: “Đi ra ngoài, chúng ta sẽ kiên cường hơn thời đi học, đó là chuyện tốt. Nếu ngươi nhớ ta, rảnh thì gọi điện cho ta, cũng không phí hoài tình bạn bao năm.”
Lâm Phỉ thở dài: “Trước kia còn đi học, cứ nói nơi này không tốt, nơi kia không tốt, giờ phải đi rồi, lại thấy tiếc nuối. Bốn năm ở đây, ta chơi bời không ít, xem như là quá khứ, tính ra cũng không có mấy bạn bè thân thiết, ngươi không giống đám bạn lêu lổng chơi bời của ta, là người khẳng khái, khi ta khó khăn thường luôn ở bên cạnh ta. Quen biết ngươi, chính là duyên phận, chính là may mắn của ta. Lần này ta đi, cũng không còn gì để nói nữa, cứ vậy nhé.” Cô nghĩ nghĩ, bỗng nhiên nói một lời chân tình: “Hải nội tồn tri kỷ, thiên nhai nhược bỉ lân. Vô vi tại kỳ lộ, nhi nữ cộng triêm cân” [15]. Đây là bài thơ mà cô đã học thời trung học, giờ nhớ tới, mới thấy xúc động. Thương cảm, tiếc nuổi, mở cửa xe muốn rời đi.
Chu Dạ nhìn cô luôn luôn chơi bời phóng túng, chưa từng làm chuyện nghiêm chỉnh, không nghĩ rằng trong lòng cô ấy lại coi trọng mình như vậy, vô cùng cảm động, nói: ‘Ngươi nói như vậy, làm ta cảm thấy rất xấu hổ. Dù sao đi nữa, chúc ngươi tới nơi mới sẽ thành đạt, tiền đồ rộng mở, sớm có người thật lòng bên mình.” Đứng ở đó, nhìn theo bóng xe Lâm Phỉ mất hút nơi góc đường, lúc này mới xoay lưng trở về.
Cảm xúc hụt hẫng, lại tình cờ gặp bạn bè cùng lớp đang