u chứ? Nuốt nước mắt, nói: “Anh đã về rồi, em về đây.” Âm cuối tủi thân muốn khóc, ra sức kiềm chế, không muốn mất mặt.
Vệ Khanh giữ cô lại: “Đã trễ như thế này, còn về gì nữa? Chưa bao giờ thấy em không nghe lời như vậy.” Mở cửa bước vào, tâm tình tốt hẳn lên. Chu Dạ trừng mắt nhìn theo bóng dáng hắn, nổi giận đùng đùng theo sau.
Vệ Khanh ngã xuống sofa, xoa xoa huyệt thái dương, dáng vẻ mệt mỏi. Chu Dạ đi tới, nhỏ nhẹ nói. “Vì sao uống nhiều rượu như vậy?” Thở ra toàn mùi rượu, khó ngửi chết được. Vệ Khanh vẫn nhắm mắt như trước, thản nhiên hỏi lại: “Em cho là vì sao?”
Chu Dạ không vội lên tiếng, ninh nọt hỏi: “Rất khó chịu sao?” Vệ Khanh lại dùng cái giọng điệu không mặn không nhạt: “Em thấy thế nào?” Trong lòng Chu Dạ đập loạn xạ một ít, đoán có lẽ hắn rất tức giận, nghĩ nghĩ, ân cần nói: “Em đi pha trà cho anh, uống trà nóng xong lại nói tiếp, anh đợi một lát nha.” Ôn nhu săn sóc như vậy, khiến Vệ Khanh được sủng ái mà kinh sợ.
So với đại ngộ lần say trước, lần này đúng là thiên thượng nhân gian.
Vệ Khanh thoải mái hưởng thụ sự chăm sóc của Chu Dạ. Cô rót chén trà, dùng miệng thổi thổi cho nguội bớt, còn nói: “Cẩn thận nóng.” Rồi mới đưa cho hắn. Vệ Khanh nảy ra ý mới, cũng không động tay, từ từ nhắm mắt nằm trên sofa, miệng hơi hé ra. Lần này Chu Dạ mang theo cái đuôi đến, đành phải nén giận, ngoan ngoãn đút cho hắn, còn hỏi: “Có nóng không?”
Đúng là hắn đang rất khát, có thể uống tới ba chén, nhưng chưa bao giờ uống trà ngon như vậy. Chu Dạ ân cần chăm sóc như vậy, khiến cho cả thể xác lẫn tinh thần đều thoải mái. Vệ Khanh giống như hưởng thụ đãi ngộ cuộc sống đế vương.
Uống trà xong, Chu Dạ còn hỏi: “Đau đầu không? Em giúp anh xoa xoa.” Ngón tay mềm mại lạnh lẽo lướt trên hai huyệt thái dương, chuyển động qua lại, thỉnh thoảng dùng ngón cái chặn lấy, rất có kinh nghiệm. Lực đạo nhẹ nhàng, nhưng lại rất thoải mái, quả nhiên đỡ đau đầu hơn rất nhiều. Hơi thở mềm nhẹ ấm áp trên đỉnh đầu, mấy sợi tóc của cô thỉnh thoảng lướt qua trước mặt, chọc cho tâm can hắn ngứa ngáy. Chu Dạ chỉnh góc ngồi, hỏi: “Còn đau đầu nữa không?” Vệ Khanh hưởng thụ như vậy, hai tay bắt đầu không yên phận.
Tóm lấy tay Chu Dạ, chậm rãi liếm nhẹ, đầu ngón tay thấm ướt một mảnh. Tay Chu Dạ rất đẹp, thon dài, khung xương nhỏ, mềm mại như không xương, làn da mịn màng, dường như không nhìn thấy lỗ chân lông. Bởi vì hàng năm dùng bút vẽ, không để móng tay, cắt gọt sạch sẽ, không sơn móng, nhìn móng tay hồng hào khỏe mạnh sáng bóng. Vệ Khanh ngậm ngón trỏ tay cô, trên bề mặt lưu lại nước miếng của hắn, vô cùng khiêu khích.
Ngay từ đầu Chu Dạ đã thức thời mặc cho hắn chiếm chút tiểu tiện nghi, chờ cho hắn kéo cổ áo cô xuống, thoải mái hôn vào bên trong, cô mới giữ lại bàn tay to của hắn, không cho hắn làm xằng bậy. Các cô gái trẻ đều thích xinh đẹp. Chu Dạ mặc áo khoác ngoài, nhưng bên trong lại mặc áo cổ thấp, về phương diện này càng tiện cho Vệ Khanh một bước công thành chiếm đất.
Hắn cũng mặc kệ, xoay người ngồi dậy, một tay kéo Chu Dạ vào trong lòng, tay còn lại đặt bên ngoài chiếc áo cổ chữ V của cô, để trước ngực, nhẹ nhàng vuốt ve. Chu Dạ bị hắn giở trò sờ soạng thành thói quen, rất nhanh có phản ứng, khó nhịn ngẩng đầu lên, hơi hơi thở hổn hển. Chu Dạ non nớt làm sao chống đỡ nổi thủ đoạn tán tỉnh của Vệ Khanh, ở trong lòng hắn xoay tới xoay lui, làm cho hắn càng khó nhịn nổi.
Bàn tay lướt xuống dưới, cởi cúc quần bò của cô. Quần bò cô mới mua, không khóa kéo, chỉ có cúc quần, nhưng mà có tới hai nút, bị kẹt mãi không tháo ra được. Vệ Khanh cởi nửa ngảy không xong, hận không thể cắt nát cái quần. Chu Dạ nhân cơ hội này, ra sức thở, đỏ mặt cài cúc quần mà hắn khó khăn lắm mới tháo được ra, chỉnh sửa lại y phục, trong lòng thầm oán thán, không biết cái áo có bị hắn vò cho biến dạng không nữa.
Vệ Khanh nhìn thấy không được, há miệng thở dốc, lôi kéo tay nàng lướt xuống dưới, trong miệng hạ lưu nói: “Tây Tây, chỗ này của anh đau lắm, em xoa xoa giúp anh đi.” Chu Dạ cắn môi đẩy hắn ra. Hắn giữ lại, ôm lấy cô, lại cọ cọ, cợt nhả nói: “Chồng em cả thể xác và tinh thần đều không khỏe mạnh, tương lại, sẽ ảnh hưởng tới chữ ‘hạnh phúc’.” Chu Dạ cứng người ngồi trên sofa.
Vệ Khanh thấy cô không cự tuyệt, lập tức đả xà tùy côn (đánh rắn tùy gậy), giữ tay cô lại, bắt đầu hướng dẫn cô, nói xong lời không đứng đắn, thật là cái gì cũng nói ra hết. Chu Dạ mím môi, mở miệng nhưng không nói ra lời, không thể mắng nổi, mặt đỏ thiếu chút nữa có thể xuất huyết ra được. Nàng nhắm mắt, nhỏ giọng thì thầm: “Như thế này còn chưa đủ sao?” Giây phút thẹn thùng xấu hổ này, cô cảm giác dài như cả một thế kỷ. Tâm tình căng thẳng, miệng khô lưỡi nóng, ngón tay có chút đau, cô cảm thấy hơi mệt.
Dù không lưu loát, có nhiều chỗ không làm tốt, Vệ Khanh mạnh mẽ kiềm chế, khát vọng càng nhiều. Vì thế, ở bên tai cộ nhẹ giọng yêu cầu, Chu Dạ bị dọa căng thẳng, dùng sức véo hắn, tức giận mắng: “Vệ Khanh, anh quá đáng!” Vệ Khanh còn nói: “Có cái gì quá đáng đâu cơ chứ, cũng không có độc mà.” Toàn bộ đều đã biến thành sắc ma thành tinh.
Lúc nói chuyện, không đề phòng cô đột nhiên dùng sức, một trận run run, ôm lấy cô ngã xuống sofa, nửa ngày không chịu đứng dậy. Chu Dạ vừa thẹn vừa giân, oán hận nói: “Đều tại anh, dây ra hết quần em rồi! Bẩn chết được!” Lại đẩy, lại đánh, Vệ Khanh vùi đầu trước ngực cô, hưởng hết diễm phúc, đâu chịu đứng lên. Hắn hận chết cái quần kia, ước gì làm bẩn càng nhiều càng tốt.
Chu Dạ lấy hắn dùng lưỡi cách qua lớp áo, xằng bậy trước ngực, vừa cuống vừa giận, lần này giận thật, đưa tay tới chỗ nguy hiểm của hắn, lạnh giọng nói: “Anh nghiêm túc một chút!” Giữ yếu huyệt của hắn, tùy thời trở mặt. Vệ Khanh từng ăn nhiều trái đắng trên tay cô, tối hôm nay đã ép cô nhiều như vậy, nếu còn ép tiếp chỉ sợ không chiếm được gì cả, vì thế tạm thời buông tha cô.
Không hề che lấp ngồi xuống, Chu Dạ hận hắn hạ lưu vô sỉ, cầm gối ôm quăng vào lòng hắn, mắng: “Còn không mau mặc quần áo vào!” Chính mình thì chạy vào toilet rửa sạch. Cũng không phải cô không đưa tay giúp hắn làm, nhưng vẫn bị yêu cầu hắn đưa ra dọa cho sợ hãi, chỉ có thể mắng hắn vô sỉ. Không chỉ như thế, hắn còn làm như không có chuyện gì xảy ra, nói: “Anh giúp em cũng được.” Cô nhìn mình qua tấm gương, mặt lại hồng, lại nóng, có lẽ có thể luộc chính quả trứng.
Vệ Khanh thấy cuối cùng cô cũng đi ra, trêu chọc: “Anh cứ nghĩ em định ngủ luôn trong toilet.” Chu Dạ trừng hắn, vì lấy lòng hắn, đúng là bị bán đứng. Nhìn thời gian vẫn còn sớm, cầm túi nói muốn về. Đương nhiên là Vệ Khanh muốn giữ cô lại, nói mình say rượu, không thể đưa cô về, đêm khuya, trên đường không an toàn.
Chu Dạ căm giận nghĩ, nơi này càng không an toàn! Càng phải đi. Vệ Khanh lười biếng nói: “Anh uống rượu, em không ở lại chăm sóc anh sao?” Rốt cuộc cô không nhịn được nữa, cả ngày nay cô đã cố nén giận, nhẫn nhục chịu đựng tới cực điểm, liền châm chọc: “Có cần em lưu lại chiếu cố cho anh uống dấm chua, xoa bóp chân tay gì không?” Vệ Khanh nhớ tới lần ác mộng đó, không dám ý kiến, chỉ nói gần đây an ninh không tốt, đi taxi về chẳng may gặp chuyện gì, hối hận cũng không kịp.
Chu Dạ cũng không ngại, cầm chìa khóa xe trên bàn, nói: “Em lái xe anh về, ngày mai anh tới lấy.” Vậy là được rồi chứ? Vệ Khanh không còn lời nào để nói, đành phải nói: “Tuần sau tới nhà anh.” Xem lần này cô còn dám không đi không, xem cô làm cách nào rời khỏi cánh cửa này.
Chân tay Chu Dạ luống cuống không biết để đâu, cũng không dám lắc đầu. Cô cũng biết thức thời mới là trang tuấn kiệt. Đành phải yếu ớt nói: “Tuần sau có chút chuyện, sợ rằng, không tới kịp…”
Vệ Khanh không kiên nhẫn nói: “Em lại có chuyện gì?” Chu Dạ hoảng sợ nhìn hắn, cuối cùng bất đắc dĩ, nói ra: “Tuần sau Trương Suất xuất ngoại, bọn em muốn tới tiễn…” Còn chưa dứt lời, hoảng sợ chạy trốn, không dám liếc hắn nhìn hắn.
Cũng không thể trách cô, có trách cũng chỉ có thể trách Vệ Khanh chọn thời điểm không đúng lúc. Thật không biết dùng lời nào để diễn tả biểu cảm của hắn lúc này.