quyết định rồi, để cho A Tư và Tiểu Viên kết hôn, như vậy là xong hết mọi chuyện, sẽ không bao giờ có bất kỳ vấn đề gì xảy ra nữa!" Mạnh Khang Tâm Trinh đã cứng rắn quyết ý, nhất định không cho phép chuyện này bị thay đổi.
Tất Y Viên đứng ở bên cạnh, mỉm cười hả hê, nhìn thấy Phó Sồ Nhi sau khi nghe thấy lời nói của Mạnh Khang Tâm Trinh, thì giống như là bị đả kích rất lớn, lã chã chực khóc, nếu như muốn nói bên cạnh cô ta còn có vũ khi sắc bén gì đáng nói, thì đại khái chính là có Lệ Du Tư làm bạn ở bên cạnh.
Nhưng mà, hiện tại trưởng bối hai nhà Mạnh Khang đều đứng về phía cô ta, cô ta cũng không tin là Lệ Du Tư sẽ mạo hiểm mất đi tất cả, tình nguyện lựa chọn cô gái nhỏ Phó Sồ Nhi kia; nhưng mà, cô ta quên một điều, đó chính là trước đây không lâu, Lệ Du Tư đã từng bất chấp tất cả, lựa chọn Phó Sồ Nhi, chỉ là, buổi hôn lễ kìa bởi vì do cô ta khích bác, nên giữa đường mới chết non mà thôi.
"Ông nội, bà ngoại, Sồ Nhi cầu xin các người, đừng làm như vậy. . . . . . Con không thể mất đi anh Tư, cầu xin các người đừng cướp mất anh ấy. . . . . ." Vành mắt Phó Sồ Nhi ửng đỏ, mặc dù cô đã sớm biết mình xông đến sẽ có họa gì, nhưng mà, hiện tại rốt cuộc cô đã phải nếm quả đắng chân chính mà cô nên nhận.
Nét mặt của cô điềm đạm đáng yêu, khiến cho Lệ Đức Minh nhìn không đành lòng. Trong hai năm qua, cô thường lên núi Dương Minh cùng đánh cờ với ông, tình cảm của hai người coi như cũng rất thân thiết: "Sớm biết như thế, sao lúc trước còn làm vậy? Sồ Nhi, nếu như con thật lòng thích A Tư, tại sao lại còn nhiều lần đào hôn như vậy?"
"Không sai! Cô đã làm chúng tôi mất hết mặt mũi, tại sao còn có thể nói là chúng tôi cướp Tư đi chứ?" Tất Y Viên cũng đứng ở bên cạnh góp phần giễu cợt.
"Nơi này không có chuyện liên quan tới cô, im miệng!" Lệ Du Tư lạnh lùng mắng một câu, sắc mặt có vẻ cực kỳ âm trầm. Nhưng mà, bước kế tiếp trong hành động của anh lại lập tức bị Phó Sồ Nhi ngăn cản.
Cô nhìn tất cả mọi người ở chung quanh một cái, trong đó bao gồm cả Lệ Du Tư đang ôm cô vào trong ngực để bảo vệ cho cô, cô dùng sức hít sâu một hơi, cố gắng tích lũy toàn bộ dũng khí trong lòng đến mức cao nhất.
"Thật xin lỗi. . . . . . Về chuyện đào hôn, con thành thật xin lỗi mọi người rất nhiều. Nhưng mà, con rất nghiêm túc, đối với sự kiện này, con thật sự, thật sự rất nghiêm túc. Con sợ mình không thể mang lại hạnh phúc cho anh Tư, cuối cùng con đã rất nghiêm túc suy nghĩ kỹ. . . . . . Phải làm sao mới có thể làm cho anh ấy cảm thấy vui vẻ, cho dù chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, con cũng rất sợ sẽ mang lại bất hạnh cho anh ấy. Mọi người luôn cảm thấy con khờ khạo, nhưng mà, con thật sự rất nghiêm túc suy nghĩ muốn mang lại hạnh phúc cho anh ấy!"
"Sồ Nhi!" Lệ Du Tư không nhịn được đè thấp âm thanh gọi một tiếng, vươn cánh tay dài ra ôm chặt cô vào trong ngực, cô dũng cảm thổ lộ khiến cho tâm trạng của anh kích động đến tột đỉnh: "Bé ngốc, chỉ cần em ở bên cạnh anh, anh cũng đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi!"
"Anh Tư. . . . . ." Trong lòng Phó Sồ Nhi tràn đầy ngọt ngào tiến sát vào trong ngực của anh.
Thấy thế, trong lòng Tất Y Viên ngàn lần vạn lần không phục: "Sao tôi có thể thua bởi cô chứ? ! Làm sao có thể ——"
"Cô Tất, tôi không hề cảm thấy mình thắng cô cái gì cả, cô càng không hề thua tôi cái gì. Tình yêu là một thứ rất cố chấp, căn bản là không thể tranh tài, dĩ nhiên lại càng không thể nào có thắng thua!" Sồ Nhi lắc đầu, vẻ mặt vừa không màng danh lợi lại vừa nghiêm túc khiến cho Tất Y Viên đột nhiên cảm thấy hoảng hốt.
Lúc này, Mạnh Khang Tâm Trinh vẫn không phục, hét lớn: "Không được! Việc hôn sự này ta vẫn không thể đồng ý, cho dù là như thế nào ——"
"Bà ngoại, không phải là bà vẫn rất muốn ôm chắt trai sao?" Lệ Du Tư nhàn nhạt cắt đứt lời của bà..., nụ cười có chút thần bí quỷ dị.
"Đúng, cho nên ta mới muốn cháu nhanh chóng kết hôn một chút, để cho ta có thể ôm chắt trai sớm một chút, ai biết được cháu ——" Đột nhiên, bà ngừng nói, một đôi mắt già nua khôn khéo nhìn chằm chằm cháu trai.
Lệ Du Tư vẫn mỉm cười thần bí như cũ, không hề quan tâm tới phản ứng của bà ngoại: "Nếu như bà muốn ôm một đứa chắt trai khỏe mạnh trắng mập, vậy thì tốt nhất là nên đối xử chân thành với Sồ Nhi, nếu không, để cho tâm trạng của cô ấy mất hứng, thì đứa chắt trai đầu tiên của bà có xảy ra chuyện gì không may, vậy thì cháu đây cũng không dám cam đoan rồi !"
"Cháu nói là ——"
"Thôi, Sồ Nhi, bà ngoại hình như cũng không muốn ôm chắt trai lắm, chúng ta đi thôi! Hi vọng là bảy tháng sau bà ngoại sẽ không hối hận, đến lúc đó cũng đã quá muộn rồi!" Lệ Du Tư kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô gái anh yêu mến, cười hừ một tiếng, xoay người không chút lưu tình đi ra ngoài.
Bảy tháng sau? ! Không. . . . . . Phụ nữ mang thai cần chín tháng, đây không phải là nói. . . . . . bây giờ Sồ Nhi đã có thai rồi sao? !
"Khoan đã! Cháu mau nói chuyện này cho rõ ràng, có phải hay không. . . . . ." Lão thái bà không để ý tới thân phận, nhấc chân lên vội vã chạy theo ra bên ngoài.
"Cháu nghĩ, con của chúng cháu nhất định sẽ rất có cốt khí, sẽ không thích bị bà cố ngoại không chịu thừa nhận mẹ mình ôm đâu, em nói xem có phải không, Sồ Nhi?"
"Bà thừa nhận! Đương nhiên là bà thừa nhận rồi, A Tư, cuối cùng có phải là đã. . . . . ."
"Chỉ là thừa nhận thì có ích lợi gì? Đứa trẻ của chúng cháu nói không chừng là rất nhạy cảm, nhất định nó sẽ nhận ra được mình là không được chúc phúc, đến lúc đó, nói không chừng nó sẽ rất đau lòng, vẫn không muốn nhận thức bà cố ngoại này, vẫn là thôi đi! Sồ Nhi, chúng ta đi về nhà thôi!"
"Anh Tư. . . . . ." Cô liên tục nhìn lại không ngừng, bị động mặc cho Lệ Du Tư kéo đi.
"Khoan đã! Bà. . . . . . Bà thừa nhận, A Tư, bà không chỉ thừa nhận, còn có thể thật lòng chúc phúc. Sồ Nhi, cháu đừng đi, mau tới bên cạnh bà ngoại nào." Có câu nói, bắt giặc phải bắt vua trước, đáy lòng bà hiểu rõ đối với Lệ Du Tư mà nói, thứ quan trọng nhất chính là Phó Sồ Nhi!
"Được." Sồ Nhi sững sờ gật đầu, chỉ là, bàn tay nhỏ bé của cô lại bị Lệ Du Tư nắm chặt không buông.
"Đừng nghe lời bà, chúng ta đi thôi! Dù sao anh cũng không thích làm cậu chủ của nhà họ Lệ, cũng không muốn làm tổng giám đốc tập đoàn nhà họ Mạnh, mời bọn họ đi tìm người khác thăng chức đi!" Anh kéo cô tiếp tục đi về phía trước.
Nghe thấy câu nói này, ngay cả Lệ Đức Minh cũng nhấc chân đuổi theo: "A Tư, cháu đừng kích động, chúng ta chỉ là đang nói đùa thôi, cháu ngàn vạn lần không được từ bỏ thân phận cậu chủ nhà họ Lệ đấy! Cháu cũng biết, kể từ khi cháu tiếp chưởng lưu phái nhà họ Lệ tới nay, lưu phái của chúng ta càng ngày càng lớn mạnh, đây tất cả đều là vì mặt mũi của cháu——"
"Đúng vậy! Ngàn vạn lần không được mặc kệ tập đoàn nhà họ Mạnh! Bà ngoại cũng chỉ tùy tiện nói đùa thôi, nhà họ Mạnh chúng ta không thể không có cháu! A Tư ——"
Hai người già đuổi theo hai người trẻ, tất cả đều là điều Lệ Du Tư năm chắc trong tay, nhìn vẻ mặt tự tin của anh, giống như trên đời này không thể có chuyện gì làm khó được anh.
Tình huống như thế rơi vào trong tầm mắt của Tất Y Viên, khiến cho cô không khỏi rùng mình một cái, quên đi! Loại đàn ông giống như Lệ Du Tư, cô không bắt được. . . . . . Không! Căn bản là không thể nào khống chế được, chân trời chỗ nào không cỏ thơm, cần gì phải đơn phương yêu mến một bông hoa chứ?
Tục ngữ nói đúng, một cây củ cải một cái hố, nếu, Lệ Du Tư từ nhỏ nhất định đã là chồng của Phó Sồ Nhi, thì chính là do cô ấy có khả năng không chế đàn ông, vậy "cái hố" thuộc về Tất Y Viên cô đang ở nơi nào chứ? Nghĩ tới đây, cô nhún vai cười một tiếng, vẻ mặt vân đạm phong khinh rời khỏi cái chỗ thị phi không ngừng ồn ào này. . . . . . Đúng, không sai! Lại là một buổi hôn lễ. Nhưng mà, vì dự phòng cô dâu sẽ lại chạy trốn lần nữa, lần này, trải qua sự đồng ý của các trưởng bối, đã quyết định để cho chú rể đi theo cô dâu từ đầu tới cuối, liên tục đến khi nghi lễ công chứng kết thúc mới thôi. Lúc này, ngoài cửa bắt đầu truyền đến tiếng nhạc, chứng tỏ nghi thức cũng đã sắp bắt đầu rồi. Lệ Du Tư mỉm cười nhìn cô dâu của mình, dáng vẻ giống như có lời muốn nói. "Anh Tư, rốt cuộc là anh muốn nói cho em biết cái gì?" Dù gì cũng đã ở chung với nhau quanh năm, Phó Sồ Nhi cho dù không thể đoán được suy nghĩ trong lòng Lệ Du Tư, thì cũng có thể biết sơ sơ một hai điều. Anh mỉm cười nhún vai một cái: "Không có gì, anh chỉ muốn nói cho em biết, nếu như em lại quyết định muốn chạy trốn trong hôn lễ một lần nữa, thì xin hãy báo trước cho anh biết một tiếng." "Tại sao?" Cô kinh ngạc. "Để cho anh cũng có thể cùng bỏ chạy theo em." Anh nhướng mày cười nheo mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy kinh ngạc của cô: "Mùi vị một mình bị bỏ lại trong hôn lễ không dễ chịu chút nào." "Ừ. . . . . ." Sau khi lặng lẽ trả lời xong, Phó Sồ Nhi thình lình bật cười một tiếng, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy biểu tình vui mừng: "Anh Tư, đã bao lâu rồi chúng ta không đi ăn chợ đêm?" "Năm năm lẻ ba tháng lẻ tám ngày." Khuôn mặt nhỏ nhắn được trang điểm xinh đẹp lại càng kinh ngạc hơn: "Anh nhớ rất kỹ, anh Tư, anh biết không? Hôm nay một chút em cũng không muốn ăn bữa tiệc lớn, lại càng không muốn bị người ta thưởng thúc giống như xiếc thú ở trên tiệc cưới." "Trong lòng anh rất cảm thông." Anh gật đầu mỉm cười than thở. "Thật ra thì, em tương đối muốn ăn món đá bào." "Thuận tiện ăn hoa đậu luôn sao?" Cô lắc đầu: "Không, muốn ăn cái đó phải bỏ thêm rất nhiều nước đá." "Em không sợ đau đầu, không sợ anh sẽ mắng em sao?" Anh không nhịn được mỉm cười nhéo cái mũi nhỏ đang hất lên của cô một cái. "Không đâu, anh Tư sẽ giúp em rót nước, sẽ cho em uống thuốc." Cô hùng hồn nói lý, dáng vẻ quả đúng là không biết sợ gì cả. "Còn em thì sẽ nằm trên giường cười rất vui vẻ, cảm thấy mình vĩ đại giống như anh hùng đồ long, có phải không?" Anh xấu xa giễu cợt cô. Cô cong môi hồng nhỏ nhắn, giận! "Rốt cuộc thì anh có muốn hay không?" "Em cứ nói đi?" Anh nhướng mày mỉm cười nhìn cô. Lúc này, Hạ Tiểu Tụ đảm nhiệm vị trí tiếp đãi kiêm phù dâu gõ cửa ló đầu vào: "Hai vị cô dâu chú rể, đã đến giờ rồi! Hãy mau chóng đi ra một chút!" "Chúng tôi biết rồi." Lệ Du Tư ôn văn lễ độ mỉm cười gật đầu, trong nụ cười lộ ra một tia quỷ dị, thình lình hỏi lại: "Xin hỏi một chút, cô có biết. . . . . ." "Không thấy nữa? !" "Đúng vậy! Chú rể và cô dâu đều không thấy!" Xảy ra chuyện như vậy, khiến cho tất cả những người đã trù họa cho buổi hôn lễ này đều ngạc nhiên, bọn họ đã chuẩn bị chu đáo không để cho cô dâu chạy trốn, không ngờ, bây giờ ngay cả chú rể cũng không thấy! "Tiểu Tụ, cô là người cuối cùng nhìn thấy hai người bọn họ, lúc đó bọn họ có bất kỳ điểm gì bất thường không?" Sắc mặt Phó Thiểu Kỳ trở nên nghiêm túc, cực kỳ nghiêm cẩn hỏi Tiểu Tụ. "Không có!" Hạ Tiểu Tụ vội vàng lắc đầu phủ nhận mình có liên quan tới chuyện này, nhưng mà, cô đột nhiên nhớ tới một chuyện rất không bình thường, cho nên hét to một tiếng: "Tôi nhớ ra rồi! Bọn họ đã hỏi tôi, trong chợ đêm có chỗ nào bán nước đá bào ngon. . . . . ." Nói đến một chữ cuối cùng, âm lượng của cô quả thật không khác gì tiếng muỗi kêu. Không, phải, chứ? ! Sự kiện chú rể và cô dâu cùng nhau đào hôn, thật sự liên quan tới cô sao? "Cái cửa hàng kia ở chỗ nào?" Một câu nói của Phó Thiểu Kỳ thình lình bay tới từ nơi xa xôi. "Họ Phó kia, anh muốn làm gì?" Cô bị anh làm cho hồ đồ rồi. "Ăn r