ằm ở trên giường. Tiếp đó, cô nhìn thấy một đôi mắt đen sâu thẳm hiện lên sự lo lắng, Lệ Du Tư đang nhìn cô, dường nhu đang cố gằng tìm khắp trên người cô xem có còn bất kỳ chỗ nào không hoàn hảo hay không.
Sau đó, hình như anh phát hiện cô ngoại trừ suy yếu một chút ra, những thứ nên mạnh khỏe, thì đều còn đang bất động tại chỗ, cho nên, một tia tức giận dần dần xông vào mắt của anh, môi của anh, ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm nheo lại, môi mỏng mê người kéo thành dáng vẻ căng thẳng, nhằm vào cô, bắt đầu bộc phát toàn bộ cơn giận của mình.
"Cô bé ngốc! Em cho rằng mình đang làm cái gì? ! Tự giày vò mình như vậy, em cảm thấy rất hài lòng sao? Nhìn xem, em đã gầy thành bộ dạng gì rồi? Rõ là. . . . . . Đáng chết!"
Không đủ! Chỉ một chút như vậy vẫn không đủ phát tiết hết một phần vạn tức giận trong lòng anh, anh rất lo lắng cho cô, gần như sắp đạt đến trình độ điên cuồng rồi.
"Tư. . . . . ."
Anh cắt đứt lời nói mê của cô, giọng nói lạnh lùng âm u giống như đang giễu cợt chính mình: "Ở lại bên cạnh anh, em thật sự khổ sở như vậy sao?"
Nghe thấy lời của anh, Phó Sồ Nhi cảm thấy trong lòng rất nôn nóng, cô vội vã muốn phản bác cách nói của anh: "Không phải vậy. . . . . . Không phải như thế. . . . . . Em chỉ là . . . . ."
"Anh thua! Anh hoàn toàn nhận thua! Sồ Nhi, em khiến cho anh cảm thấy mình bị bại thật thê thảm, em có thể đi rồi, bây giờ. . . . . . bất cứ lúc nào em cũng có thể rời khỏi vị trí bên cạnh anh, bất cứ lúc nào cũng có thể." Nói xong, anh nở nụ cười đau khổ rồi thở dài, vẻ mặt chán nản đứng dậy từ cạnh giường, quay đầu rời đi.
"Anh Tư!"
Cô hét to một tiếng, vội vã kéo ống tay áo của anh lại, lập tức than thở khóc lóc, khóc đến nỗi cực kỳ đau lòng, bàn tay trắng nõn nhỏ bé nắm chặt tay áo của anh, nắm thật chặt, không buông: "Anh Tư, đừng tức giận. . . . . . Em cầu xin anh đừng giận em, có được không?"
"Em đang nói gì vậy?" Lệ Du Tư ngoái đầu lại nhìn cô, quăng cho cô một nụ cười khổ, chậm rãi lắc đầu nói: "Anh đã nói rồi, là anh thua, cho nên anh để cho em đi, không phải sao?"
"Không phải! Anh đang tức giận, anh đang giận em. . . . . ." Cô ngẩng cằm dưới lên, vẻ mặt giống như đang quật cường muốn nuốt nước mắt ngược vào trong, nhưng mà, từng giọt nước mắt trong suốt óng ánh vẫn không ngừng lăn xuống: "Thật xin lỗi. . . . . .Em đã nói với anh lời xin lỗi rồi, anh đừng tức giận, có được không?"
"Đứa ngốc, không phải anh đã nói rồi sao? Anh không tức giận, lại càng không giận em, không giữ được em, còn khiến cho em khổ sở như vậy, là lỗi của anh."
"Không phải! Không phải như vậy! Anh Tư không sai. . . . . . Là lỗi của em. . . . . . Là trong lòng em có vấn đề. . . . . . Nhưng em thật sự khồng hề cố ý, em chỉ luôn suy nghĩ, vẫn luôn suy nghĩ, kết quả là ăn không vô, lại không ngủ được, đợi đến lúc phát hiện, thì đã trở nên gầy như vậy rồi!"
Nghe vậy, Lệ Du Tư bất đắc dĩ thở dài, khuôn mặt tuấn tú cứng lại, sa sầm: "Rốt cuộc là em đang nghĩ cái gì? Nghĩ đến không ăn, không uống, nói ra đi! Đừng một mình giữ kín phiền muộn trong lòng không nói ra."
"Em. . . . . . Em đang suy nghĩ. . . . . ." Nói xong, cô chưa lên tiếng nói tiếp thì nước mắt đã chảy xuống trước, nước mắt nghẹn ngào lại dâng đầy hốc mắt một lần nữa: "Em lo lắng. . . . . . Lo lắng bản thân sẽ không còn lý do để ở lại, em không tìm được lý do để có thể ở lại, em rất sợ hãi. . . . . . Sợ mình nhất định phải rời đi. . . . . . Anh Tư, em. . . . . . Em còn có thể. . . . . . Có thể không phải rời đi hay không?"
Trong lúc này, đáy lòng Lệ Du Tư giống như bị chấn động thật lớn, anh yên lặng ngưng mắt nhìn cô, cổ họng giống như đột nhiên bị một dòng khí nóng xông lên khiến cho anh nghẹn lời, một lúc lâu sau vẫn không thể nói được.
Nhìn anh im lặng không nói gì, trong lòng Phó Sồ Nhi lập tức lạnh đi một nửa, cô chán nản cúi khuôn mặt nhỏ nhắn xuống, vốn là hai cánh môi mềm mại, giờ phút này lại giống như cánh hoa khô héo đang khẽ run rẩy.
"Em rất sợ hãi. . . . . . Mấy ngày nay, mỗi ngày cứ đến lúc trời nhá nhem tối, em lại bắt đầu cảm thấy khổ sở, bởi vì, một ngày trôi qua. . . . . . chính là mất đi một ngày em có thể ở lại bên cạnh anh, mất đi một ngày có thể yêu anh, nhưng mà, thật sự đến khi đêm tối phủ xuống, em lại ước gì nó nhanh trôi qua, sắc trời mau sáng lên, vậy thì sẽ lại là một ngày mới, mà anh có thể sẽ trở về. . . . . . Em nhớ anh, anh Tư, em rất nhớ anh. . . . . .". Hai tay của cô ôm chặt lồng ngực của mình, giống như chỗ đó đau đớn đến không cách nào chịu được.
"Sồ Nhi." Anh cất tiếng gọi khẽ. Lồng ngực vì lời nói của cô mà điên cuồng dậy sóng không ngừng. Ánh mắt của anh vừa mừng như điên, vừa không dám tin, tràn đầy kích động muốn ôm cô vào trong lòng, nhưng mà, anh lại bị nỗi sợ hãi từ sâu thẳm trong đáy lòng mình ngăn cản.
Nếu như lại bị cô cự tuyệt lần nữa, anh sợ sẽ lại bị cô cự tuyệt lần nữa. . . . . .
"Em thật sự hy vọng. . . . . . Hy vọng mình đã mang thai. . . . . . Nếu như, nếu quả thật là như vậy, thì em có thể ở lại thêm một ít thời gian nữa, bởi vì, còn chưa đủ. . . . . . Em muốn ở tại bên cạnh anh lâu thêm một chút, có thêm nhiều hồi ức ở chỗ này một chút, hiện tại em chỉ có một chút như vậy. . . . . . Không đủ. . . . . . Một chút như vậy không đủ để em trở về rồi còn có thể nhấm nháp cả đời, không đủ. . . . . ." Nói xong, cô ngước ánh mắt ngập nước lên, điềm đạm đáng yêu nhìn anh.
"Trời ơi!"
Lệ Du Tư gầm nhẹ một tiếng giống như dã thú, cuối cùng cũng không kiềm chế nổi khát vòng trong lòng, bước lên ôm chặt cô vào lồng ngực, yêu thương cọ cọ lên mái tóc mềm mại mượt mà của cô——
"Ai nói là em nhất định phải rời đi chứ? Là ai nói nếu như em không mang thai thì nhất định phải rời khỏi đây chứ? Sồ Nhi, chẳng lẽ em chưa từng nghĩa qua sao? Em đang nghĩ lý do để ở lại, anh làm sao lại không nghĩ lý do giữ em lại chứ? Anh nghĩ hết biện pháp, chính là muốn giữ em ở lại bên cạnh anh!"
"Vậy thì đừng buông tay của em ra, anh Tư. . . . . . đừng buông tay ra. . . . . . Em vẫn không có cách nào đi một mình. . . . . . Một mình em không thể đi được, không có anh, em không đứng nổi, em không đi được. . . . . ."
"Không, anh vĩnh viễn cũng sẽ không buông tay, vĩnh viễn."
Nghe vậy, đáy mắt cô lóe lên nước mắt như ẩn như hiện, vẻ mặt mờ mịt giống như đang nhớ lại quá khứ: "Anh Tư, anh còn nhớ năm em thi lên cao trung đã nhận được một bức thư tình không?"
"Ừ, khi đó em một mình đi cự tuyệt cậu bé đưa thư tình, về nhà một chữ cũng không nói, khiến cho trong lòng mọi người đều nghẹn chết. Nhưng mà, cái cái miệng nhỏ nhắn này vẫn giống hệt như vỏ trai, cho dù mọi người nói lời khách sáo như thế nào, thì em vẫn không lộ ra nửa câu." Nghĩ đến tình cảnh khi đó, anh đã cảm thấy buồn cười rồi.
"Anh Tư, anh có muốn biết em đã nói gì với cậu ta không?"
"Bây giờ em chịu nói rồi sao?"
"Ừ. . . . . ." Đôi tay nhỏ nhắn của cô cố gắng ôm trọn bàn tay to lớn của anh, học theo cách thường ngày anh vẫn làm với cô, ôm chặt trong lòng bàn tay, nhưng mà, bất luận như thế nào cũng không làm được, trong đôi mắt vẫn hiện lên nụ cười ngọt ngào như cũ: "Em nói với cậu ta, em không muốn nói chuyện yêu đương với cậu ta, không chỉ bởi vì em vẫn còn nhỏ tuổi, mà là bởi vì khi đó trong lòng em cũng đã sớm quyết định một chuyện."
"Chuyện gì?" Đuôi lông mày của anh nhướng lên, bị lời nói của cô gợi lên hứng thú.
"Em nói với cậu ta, đợi em trưởng thành, hiểu chuyện, em muốn nói chuyện yêu đương với anh Tư, cũng chỉ nói chuyện yêu đương với anh Tư mà thôi. Anh Tư, anh. . . . . . cũng đã sớm chiếm giữ toàn bộ đáy lòng của em rồi !" Nói xong, cô không dám nhìn anh, mắc cỡ đến nỗi cả khuôn mặt đều đỏ bừng. Đã dùng hết trăm phương ngàn kế, bàn tay nhỏ nhắn trắng như tuyết vẫn không ôm trọn được bàn tay to lớn của anh, càng thử càng luống cuống, nhưng trong giây phút cuối cùng, lại bị anh vững vàng nắm ngược lại!
"Sồ Nhi, cái cô bé ngốc này!" Lệ Du Tư xiết chặt khuỷu tay, cảm giác cổ họng có chút khô khốc, một thứ tình cảm mãnh liệt tràn qua lồng ngực của anh, quả thật chính anh cũng không thể tin được những gì chính tai anh nghe thấy.
"Bởi vì như vậy, cho nên em không dám nói với bất kỳ kẻ nào, sợ mọi người sẽ cười em, cười tính tình trẻ con của em. Bây giờ nói rõ ràng rồi, anh Tư không cười em... cuối cùng em cũng có thể thở phào nhẹ nhõm."
"Như vậy, bây giờ em đã trưởng thành rồi sao?"
"Em đã hai mươi tuổi rồi! " Cô kháng nghị bĩu môi.
"Đúng vậy! Trong lúc không ý thức được, em đã là một người phụ nữ thành thục hai mươi tuổi rồi. Sồ Nhi, bây giờ em cũng đã đủ hiểu chuyện rồi, đã có thể cùng anh. . . . . . Nói chuyện yêu đương rồi sao?" Giọng điệu của anh có chút chần chừ, giống như cũng biết mình đã hỏi một câu rất kỳ quái, nhưng lại rất phù hợp với tình huống.
Mới đầu, cô cũng không hiểu rõ lắm ý tứ trong lời nói của anh, ngay sau đó, cô phản ứng lại, nụ cười xán lạn tựa như một đóa hoa xinh đẹp dường như đang nở rộ bên môi cô: "Ừ, em muốn nói chuyện yêu đương với anh Tư, nói một tình yêu oanh oanh liệt liệt thật tốt đẹp."
Nếu như có thể, Lệ Du Tư thật muốn yêu thương cô thật tốt, anh kiềm chế tình triều mãnh liệt trong đáy lòng lại, vững vàng ôm cô vào lòng, dịu dàng nói: "Sồ Nhi, cũng không phải mỗi cặp vợ chồng đều giải quyết tất cả vấn đề rồi mới kết hôn, giữa bọn họ rất có thể còn có ngàn vạn vấn đề cần giải quyết, rất có thể mỗi một vấn đề cũng nghiêm trọng gấp trăm lần vấn đều tồn tại giữa chúng ta. Nhưng mà, bọn họ vẫn lựa chọn cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết, cho nên, bọn họ kết hôn. Sồ Nhi, gả cho anh, để cho anh gánh chịu tất cả phiền phức cùng em, tất cả những chuyện khiến cho em phiền lòng, tất cả đều có thể nói cho anh biết."
"Vậy. . . . . . anh Tư, anh cũng sẽ nói cho em biết chứ?" Cô chần chừ thật lâu, rốt cuộc cũng hỏi ra nghi vấn tồn tại trong lòng đã lâu.
"Đương nhiên." Anh mỉm cười gật đầu.
"Vậy. . . . . . anh Tư, tại sao cho tới bây giờ anh cũng không nói cho em biết, thật ra thì lúc anh ngủ, sẽ không cẩn thận bị lăn xuống giường chứ?" Hóa ra, từ trước đến giờ anh luôn dậy sớm hơn cô, chính là để che giấu tính cách cổ quái này, làm cho cô vẫn luôn không biết chuyện, mãi cho đến khi cô tận mắt nhìn thấy, mới bừng tỉnh hiểu ra.
"Chuyện này ——" Cô ấy làm sao lại biết được chứ? ! Sắc mặt của anh đột nhiên thay đổi, cảm thấy cực kỳ kinh ngạc với lời nói của cô, vẻ mặt lúng túng thật giống như đứa bé trai lén đái dầm bị bắt được.
"Thật ra thì, nếu như anh đủ thẳng thắn, có lẽ em sẽ không chạy trốn, vậy nếu như em không chạy trốn, thì chúng ta cũng đã kết hôn rồi!" Cô nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn, cực kỳ đáng yêu nói ra đạo lý căn bản "Một cộng một bằng hai".
Anh bị lời bắt bẻ của cô làm cho không thể phản kích lại, không nhịn được cười khổ, tư tưởng xấu xa đã nghĩ ra cách lấy cớ chạy trốn, anh thân thiết ôm cô, kề sát môi ở bên tai của cô nói nhỏ: "Sồ Nhi, em có muốn biết một chuyện rất quan trọng hay không?"
"Rất quan trọng? Anh Tư, anh chịu nói cho em biết sao?" Phó Sồ Nhi mừng rỡ, hoàn toàn quên mất mới vừa rồi bản thân giống như đã sắp bắt được một vũ khí sắc bén cực lớn, có thể khống chế anh chặt chẽ.
"Ừ, anh nói cho em biết, thật ra thì. . . . . ." Anh hạ thấp giọng nói xuống, nói nhỏ ở bên tai cô, chỉ thấy nét mặt của cô từ từ trở nên cực kỳ kinh ngạc, hình như, đây mới thật là một chuyện rất quan trọng, chỉ là nội dung không thể biết được. . . . . .