ở sau lưng Sanh Tiêu, ả chỉ cần nhắm mắt lại, liền thấy A Nguyên nằm ở bên cạnh ả, hình ảnh đôi mắt còn chưa nhắm lại hiện lên rõ ràng trong đầu ả, đuổi không được.
" Tôn, anh đã nghe thấy chưa? Lúc ấy chị gái em không hề báo tin cho người ta."
"Bây giờ bọn họ đều đã chết, không ai biết được lời cô ta nói thật hay là giả."
"Em tin, chị gái em sẽ không nói dối em nữa." Mạch Sanh Tiêu trở lại trước mặt Duật Tôn, hai tay cô giữ chặt bàn tay phải đang cầm súng của người đàn ông.
Duật Tôn vung tay lên, đẩy cô ra.
Mạch Tương Tư liên tục thét lên, "Sanh Tiêu, cứu chị, chị không muốn chết, chị thật sự không gọi cuộc điện thoại kia, tha cho tôi đi..."
Mạch Sanh Tiêu chắn trước mặt Duật Tôn, hai tay cô dang ra, "Nếu anh muốn giết chị ấy, thì hãy giết luôn cả em đi."
"Em uy hiếp anh?" Người đàn ông nhíu mày.
" Mạng của em là chị gái em cho, Duật Tôn, anh hãy bỏ qua cho chị ấy một lần nay, được không? Chúng ta giống như trước đây sống vui vẻ với nhau, em không muốn phá vỡ sự yên bình này, Tôn, ta cầu xin anh cũng không được sao?" Sanh Tiêu nhanh chóng nước mắt chảy ròng ròng, hai tay giữ chặt lấy tay Duật Tôn không buông.
"Anh không muốn nói dối em," Duật Tôn nhìn thẳng vào mắt Sanh Tiêu, hắn lắc đầu, "Lần này cô ta gây họa, anh cũng không giúp được."
Sanh Tiêu khó có tin nhìn chằm chằm hắn," Em không tin, chẳng lẽ chị ấy bị uy hiếp cũng là sai? Cho dù có sai, anh cũng không nên dùng cách này này để giải quyết?"
" Vô dụng, mặc dù anh tin rằng cuộc điện thoại đó không phải cô ta gọi, nhưng cô ta không thể không liên quan đến cái chết của A Nguyên, Sanh Tiêu, nếu anh không ra tay, kết cục của cô ta sẽ còn thảm hại hơn."
"Không!" Bất luận thế nào Mạch Sanh Tiêu cũng không thể tiếp nhận được, "Chị ấy..." ngón tay Sanh Tiêu chỉ vào Mạch Tương Tư ở phía sau, "Nếu như chị ấy chết, em phải làm sao bây giờ?" Cô quỳ xuống ôm lấy chân Duật Tôn, "Em xin anh, giúp em đi, Tôn, anh đã nói rằng em là vợ anh, em muốn gì anh cũng đồng ý, cũng cho em. Bây chị em sẽ không làm sao, anh đồng ý được không?"
Mạch Sanh Tiêu khóc lớn, "Nếu chị gái em chết ở trong tay anh, thì em phải làm sao đây, em phải làm sao?"
Duật Tôn hạ mắt xuống, "Sanh Tiêu, em bảo anh tha cho cô ta, vâyh người đã chết, ai trả lại công bằng cho cậu ta?"
Mạch Sanh Tiêu ngơ ngác, giữ lấy cổ tay hắn.
Người đàn ông hất tay cô ra, cô té ngã xuống đất, nhưng lại đứng dậy rất nhanh, chắn trước mặt Duật Tôn.
"Mạch Sanh Tiêu, em không thấy phiền à?"
"Em chỉ xin anh, hãy tha cho chị gái em." Sanh Tiêu trước sau lặp lại một câu nói.
Duật Tôn hất cằm lên, "Em từng nói với anh, những loại việc như thế này là việc của luật pháp đúng không?"
Trong mắt Sanh Tiêu lóe lên hi vọng, "Anh đồng ý tha cho chị gái em sao?" Cô tin rằng chuyện này không hề liên quan đến Tương Tư, nếu dựa theo lẽ thường, Mạch Tương Tư nhất định không làm sao.
Duật Tôn thu lại súng trên tay, xoay người rời khỏi phòng.
Đáy lòng đang thắt chặt lại của Sanh Tiêu theo đó mà thả lỏng ra, Mạch Tương Tư ôm lấy Sanh Tiêu từ phía sau, "Sanh Tiêu, cảm ơn em, chị rất sợ, em đừng đi..."
"Chị, em không đi," Mạch Sanh Tiêu kéo Tương Tư dậy, "Chị hãy nói rõ cho em biết, tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Sanh Tiêu ở chỗ Mạch Tương Tư đến tân tối, cô gọi điện thoại cho dì Hà, lúc về đến nhà đã gần tám giờ.
Mạch Sanh Tiêu đến bữa tối cũng chẳng thèm ăn mà đi lên lầu, trong phòng không bật đèn. Cô sờ soạng đi vào, lờ mờ có thể nghe thấy tiếng hô hấp của người đàn ông. Sanh Tiêu bật đèn ở đầu giường lên, quả nhiên nhìn thấy Duật Tôn đang nhắm mắt ngồi trên sofa.
Cả người hằn chìm trong bóng tối vô hạn, ánh đèn bàn ở xa không thể chiếu tới.
Mạch Sanh Tiêu nhẹ nhàng bước đến bên cạnh hắn, cô cũng không nói gì, chỉ im lặng ngồi bên cạnh hắn.
Sanh Tiêu tin tưởng Tương Tư, cô cho rằng, Duật Tôn chỉ cần nói một tiếng, là có thể giải quyết chuyện này. Mạch Tương Tư bây giờ sợ tới mức hoảng loạn, điều đó đủ để chứng minh rằng trong lúc ấy ả chỉ là vô tình bị kéo vào vụ hung án này.
Cô dựa gần vào hắn, rất nhanh cảm thấy mệt mỏi.
Tay phải của Mạch Sanh Tiêu giữ lấy góc áo Duật Tôn, sợ hắn sẽ giống như ban ngày, rời đi không chút tiếng động.
Người đàn ông ngồi một lúc lâu, bỗng nhiên cảm thấy trên vai nằng nặng, quay sang nhìn, Mạch Sanh Tiêu đã ngủ thiếp đi.
Hắn muốn bế cô lên, quần áo lại bị cô giữ chặt, Duật Tôn đành phải gỡ tay cô ra, "Sanh Tiêu, em buông lỏng ra, anh bế em lên giường ngủ."
"Tôn, anh đừng đi."
Bạc môi của người đàn ông nhếch lên, "Anh không đi."
Mạch Sanh Tiêu không rời Duật Tôn nửa bước, nhưng hắn biết, làm như vậy cũng vô ích. Chuyện của A Nguyên rất lớn, hắn đã đồng ý với Nam Dạ Tước sẽ đòi lại công bằng, mà cách giải quyết tốt nhất bây giờ, chỉ có một.
Cái chết ngày đó của Tô Niên nếu muốn điều tra ra cũng không khó, Duật Tôn tin rằng chuyện đó có thể giấu được, không có khả năng để lại chút sơ hở nào.
Mấy ngày này Duật Tôn đều ở trong Hoàng Duệ Ấn Tượng chứ không hề ra ngoài. Sanh Tiêu không dám hỏi nhiều, nhưng trong lòng cũng dần cảm thấy có chút yên tâm. Cô thầm nghĩ rằng, như vậy liệu có phải là hắn đã giúp chị gái cô, chị sẽ không làm sao?
Rất nhanh, sự thật về cái chết của Tô Niên cũng được tìm ra.
Việc đúng thời cơ, bây giờ chính là chứng minh cho lời nói đó, không phải không có báo ứng, mà là chưa tới.
Camera giám sát trên tầng thượng của tòa nhà, hình ảnh rất rõ ràng. Khi nó được giao vào tay Duật Tôn, Mạch Sanh Tiêu còn đang ở trên lầu chưa xuống.
Ngón trỏ của Duật Tôn nhẹ gõ lên sofa, thì ra, khi đó chân cô ta đã có thể đứng dậy. Nhưng Mạch Tương Tư lại nói dối, thậm chí còn để cho em gái nhận tội thay mình.
Người như vậy, dựa vào đâu mà tin tưởng lời nói của cô ta?
"Tôn, anh đang xem gì thế?" Mạch Sanh Tiêu đang đi xuống, chưa thấy người, đã nghe thấy tiếng.
Duật Tôn vội chuyển kênh, khi Sanh Tiêu đi vào phòng khách, trong TV đang phát tin tức.
Cô ngồi xuống bên cạnh Duật Tôn, trên khuôn mặt nhỏ nhắm là vẻ thư thái sau giấc ngủ. Mạch Sanh Tiêu cũng không biết được tính toán trong lòng Duật Tôn, mắt cô nhìn sang hướng khác, vẻ mặt có chút lười biếng, "Em muốn đến chỗ chị gái em một chút."
"Sanh Tiêu," Duật Tôn nhìn cô, "Mấy ngày này, em đừng đi, anh sẽ để dì Hà ở đấy chăm nom, tránh có người theo dõi."
Mạch Sanh Tiêu vội vàng gật đầu, trong đáy mắt hiễn rõ sự vui mừng.