p đúng là điểm thóp của hắn, Duật Tôn đứng dậy, quay lại trong phòng, đem tiếng khóc dấm dứt của Mạch Sanh Tiêu nhốt ở bên ngoài.
Ngày hôm sau, dì Hà rời giường thì phát hiện Sanh Tiêu đang nằm ngủ trên ghế ở ngoài hành lang.
Mặc dù là thời tiết nóng bức, nhưng dì Hà vẫn sợ cô vì thế mà bị cảm lạnh, bà quay lại phòng mang một chiếc chăn đắp lại cho cô.
Mạch tương tư ngủ được rất ngon , ả xem thời gian còn sớm, liền nhắm mắt lại tiếp tục thiếp đi.
Dì Hà bắt đầu vội vàng chuẩn bị bữa sáng , trong phòng khách, hành lý của hai người còn chưa kịp chuyển lên lầu, lúc ở bờ biển Duật Tôn mua cho Mạch Sanh Tiêu chiếc khăn hình tam giác để cô đội lên đầu được cô buộc ở tay cầm của chiếc va-li.
Bây giờ, thì bị vất vào một xó xỉnh nào cũng không rõ.
Sanh Tiêu bị âm thanh rán trứng của dì Hà đánh thức, Hải Bối vẫn nằm ở bên cạnh cô rất biết điều, cảm giác được Mạch Sanh Tiêu động đậy, nó liền vội vàng đi theo dựng thẳng hai tai lên.
Sanh Tiêu bám vào vách tường đi vào nhà," dì Hà , là dì sao?"
" Mạch tiểu thư, cô làm sao lại ngủ ở trên ban công vậy ?" dì Hà đem một ly sữa nóng đến cho cô, đỡ Sanh Tiêu đến ngồi xuống trên ghế sa lon," Uống nhanh rồi đi ngủ một giấc."
Sanh Tiêu thực sự rất mệt mỏi, ngón tay đặt ở huyệt Thái Dương xoa bóp vài cái," chị của tôi đã tỉnh lại chưa?"
" Còn chưa tỉnh, tôi vừa mới qua xem, chắc là tối hôm qua quá mệt mỏi."
Mạch Sanh Tiêu uống hai hớp sữa," Đừng phiền tới chị ấy, cứ để cho chị ấy ngủ nhiều một chút."
Dì Hà đi phòng bếp tiếp tục chuẩn bị bữa sáng, Sanh Tiêu ngồi nghỉ ngơi một chút thấy vẫn lo lắng choTương tư, liền mò mẫm đi vào trong phòng ả.
Mạch tương tư trở mình, thấy Sanh Tiêu đứng ở ngay trước giường ả, ả sợ tới mức thất kinh, đôi mắt to tròn của Mạch Sanh Tiêu không hề chớp mắt vẫn đang nhìn chằm chằm vào ả, Tương tư khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, nhưng rồi đột nhiên nhớ ra Sanh Tiêu đôi mắt bị mù, không nhìn thấy.
Ả thở phào, nhẹ nhẹ nhàng nhàng, cố gắng không phát ra một tiếng động nào đem thân nằm thẳng về chỗ cũ .
" Sanh Tiêu, em vào đây sao?"
" Chị , chị đã tỉnh chưa?" Mạch Sanh Tiêu vươn tay ra.
Tương tư giữ chặt tay của cô, giúp Sanh Tiêu ngồi ở mép giường của chính mình “ uhm, mệt mỏi quá, ngủ được có một chút , rất đau đầu."
" Vậy ngủ tiếp đi ạ , chờ dì Hà làm xong bữa sáng , em sẽ gọi chị dậy."
" Đừng," Mạch tương tư cầm tay của cô xiết chặt," Chị không muốn đi ra ngoài."
Cô biết rõ chị của mình đang né tránh điều gì, Mạch Sanh Tiêu vỗ nhè nhẹ vào lưng của ả “ vậy chị đợi tí nữa bữa sáng làm xong em sẽ mang đến cho chị, chị nằm nghỉ ngơi đi."
" Sanh Tiêu......" Thấy cô muốn đứng dậy, Mạch Tương tư giữ chặt tay của cô," Em có thể ở đây với chị được không? nếu em không có ở đây, chị buổi tối sẽ gặp ác mộng”
" Chị, chị đừng sợ, em buổi tối nào cũng sẽ cùng chị ngủ."
Tương tư nghe xong, lúc này mới buông tay ra.
Trên khuôn mặt của Mạch Sanh Tiêu lúc này cảm thấy rất có lỗi với Tương Tư, mấy chuyện gần đây, hiển nhiên đối với tâm lý của Tương tư tạo thành một bóng tối không nhỏ.
Cô cúi thấp đầu xuống , sắc mặt như bị mây đen bao phủ.
Mạch Sanh Tiêu trên cổ tay đang đeo một vòng tay được đan bởi rất nhiều con sò nhỏ, những vỏ sò kia chính là những viên chân trâu bóng mượt, được kết cấu khéo léo như bao hàm tất cả sự tao nhã diễm lệ của ánh nắng trên bờ biển. Tương tư khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, Duật Tôn có thể tạo cho nó một Thiên đường đẹp đẽ nhưng cũng chẳng dùng làm cái gì, ả chỉ cần nhẹ nhàng dùng sức, có thể đem những ánh sáng hào quang đó của mạch Sanh Tiêu toàn bộ đánh nát.
Ả âm thầm cười không phát ra tiếng động, cười Mạch Sanh Tiêu con mắt mù, ả có thể ở trước mặt Sanh Tiêu làm đủ mọi trò, mọi khuôn mặt mà ả muốn, chỉ tiếc, Mạch Sanh Tiêu nhìn không thấy.
Ả biết rõ Duật Tôn không thả người, Sanh Tiêu là đi không được.
Nhưng không sao, ả sẽ đem Mạch Sanh Tiêu đứng trước đầu sóng ngọn gió, ả sẽ đem bọn họ đối đầu với nhau, phải để cho Duật Tôn dùng mọi thủ đoạn để giữ lại Sanh Tiêu.
Càng như vậy, hai người thương tổn mới có thể càng lớn, khoảng cách càng sâu.
Cũng càng như vậy, thì sự thật Sanh Tiêu bị đem bán cho Duật Tôn, mới càng bị đề cập đến nhiều lần, về sau những chuyện này bị phơi bày ra ngoài, Mạch Sanh Tiêu mới có thể cảm thấy thế nào là quá sức chịu đựng.
Tương tư không kiêng nể gì cả cười rất đắc ý, nhưng giọng nói lại chuyển vô cùng nhanh," Sanh Tiêu, em mau đi ra ăn sáng đi, nhìn mắt em đỏ hết lên rồi kìa, đợi tí nữa trở về thì ngủ tiếp đi nhé."
Mạch Sanh Tiêu gật gật đầu, đi ra ngoài.
Cô ngồi ở trước bàn ăn, con mắt nhìn không thấy, nhưng như thế mới không làm phiền gì nhiều đến dì Hà bưng bê thức ăn qua đi qua lại cho cô.
Dì Hà đã chuẩn bị xong xuôi bữa sáng, sau đó còn quay ra đặt một đĩa cá ruốc đến trước mặt Sanh Tiêu , lúc này đang ăn cháo.
" Duật thiếu, cậu đã dậy rồi."
Duật Tôn kéo cái ghế ra rồi ngồi xuống mạch Sanh Tiêu, dì Hà đem tờ báo sáng đưa cho hắn, người đàn ông liếc cũng không liếc lấy một cái, chăm chú ăn xong bữa sáng.
Sanh Tiêu có thể nghe thấy bên cạnh truyền đến âm thanh có người đang ăn, cô mím chặt môi im lặng một câu cũng không nói ra.
Trong phòng khách yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy âm thanh của tiếng đĩa, thìa vang lên thanh thúy
Mạch Sanh Tiêu cúi đầu, mặt cơ hồ muốn vùi luôn vào trong chén.
Người đàn ông ăn xong, vất chiếc đũa sang một bên liền đứng dậy luôn. Hắn cũng không đi công ty, mà là trực tiếp đi vào phòng khách ngồi trên ghế sa lon.
Sanh Tiêu ăn qua loa vài miếng cũng buông bát đũa không ăn nữa, dì Hà giúp cô đem bữa sáng đưa vào gian phòng của Tương tư. Mạch tương tư nghiêng mặt nhìn về phía ngoài cửa sổ, trên mặt vệt nước mắt rõ ràng, hiển nhiên là vừa đã khóc.
Sanh Tiêu trong lòng cảm giác rất buồn, trên mặt cũng nhìn không có một điểm vui vẻ, Mạch tương tư được dìu ngồi vào xe lăn, chẳng biết làm sao cũng không chịu ăn lấy một miếng cháo.
Dì Hà lắc đầu, đi ra ngoài đóng cửa lại.
**: Khoai Môn Kem : Trễ hẹn mọi người lâu lắm rồi! sorry. tớ làm full chap này lun nhé! ^^
Chương 74.3 Đâu mới là chị của cô đây?
Sanh Tiêu trong lòng cảm giác rất buồn, trên mặt cũng nhìn không có một điểm vui vẻ, Mạch tương tư được dìu ngồi vào xe lăn, chẳng biết làm sao cũng không chịu ăn lấy một miếng cháo.
Dì Hà lắc đầu, đi ra ngoài đóng cửa lại.
" Chị, chị chịu ăn chút a."
" chị thật sự không đói bụng."
" Chị cứ tiếp tục như vậy thì làm sao mà chịu được?"
Mạch tương tư đem xe lăn đẩy về phía trước, chọn trống không trên bệ cửa sổ bày biện vài bồn hoa, trong đó có một chậu cây Văn Trúc là Sanh Tiêu mua cho ả. Ả vươn tay, chạm vào cây Văn Trúc nắm chặt lại," Chị không có tâm tình, ăn không trôi."
Sanh Tiêu bưng lấy chén cháo ngồi ở mép giường, cô sắc mặt ảm đạm, ánh mắt Tương Tư khẽ lướt qua, khóe miệng nhẹ nhếch lên, ngón tay hơi dùng sức, đem mấy chiếc lá cây Văn Túc vừa mới nhú lên giật hết xuống.
Ả tiện tay vứt đi, đem bồn hoa để lại chỗ cũ.
" Sanh Tiêu," Ả đẩy xe lăn trở lại bên người Mạch Sanh Tiêu," Chị ăn, đưa cho chị."
Diễn trò cũng phải diễn cho đạt, Tương tư tiếp nhận chén cháo, nước mắt ầng ậc," Sanh Tiêu, đừng như vậy, em vui vẻ là được, chị ăn." Ả miễn cưỡng cười vui, trong giọng nói nghẹn ngào làm như vô tình nhưng lại cố ý lọt vào tai Mạch Sanh Tiêu, ả giả bộ như hết thảy vì Sanh Tiêu mà ả cố gắng gượng vượt qua. Mạch tương tư uống một hớp lớn cháo, Sanh Tiêu thấy chị mình chịu ăn, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
" Chị, hôm nay thời tiết không nóng lắm, em đẩy chị đi ra ngoài vườn đi dạo một chút a?"
Tương tư gật đầu, vài ngày không có ra khỏi cửa, đều buồn chết.
Mạch Sanh Tiêu đi đến bên ngoài kêu dì Hà tới, dì Hà giúp cô đưa Tương tư lên xe lăn, vừa ra khỏi phòng khách, Duật Tôn đêm TV mở lên, hắn cúi đầu lấy điện thoại ra bấm bấm gì đó, khi nghe được động tĩnh hắn liền ngẩng đầu," dì Hà, làm chuyện của bà đi."
" Duật thiếu, tôi giúp các cô ấy đi dạo trong vườn."
Duật Tôn con ngươi màu đen sẫm như ngọc ngâm, ngạo nghễ nhìn Mạch Sanh Tiêu," Cô ấy không phải rất năng lực sao? Hôm nọ nói là có thể tự mình đi ra ngoài làm được mọi thứ, như thế nào bây giờ phải dựa vào người khác giúp đỡ cơ chứ?"
Dì Hà đứng ở bên cạnh Sanh Tiêu, đi cũng không được, lui về cũng không xong.
Mạch Sanh Tiêu nhận lấy xe lăn của Tương tư," dì Hà, không có việc gì, tôi tự mình làm được."
" Cái này...... Duật thiếu?"
" dì Hà, bà cảm thấy tôi giao cho bà quá ít việc phải không ?" Duật Tôn gác một chân lên ghế hướng về phía dì Hà nói.
Hà di cúi đầu, chỉ có thể trở lại phòng bếp.
Cô mặc dù bốn phía vấp phải rất nhiều trướng ngại vật, cũng không than thở lấy một câu, Tương tư ở phía trước chỉ đường, Mạch Sanh Tiêu đẩy cực kỳ chậm, đi ra khỏi phòng về sau đầu đã đầy mồ hôi, trên người chiếc áo T-shirt đằng sau lưng cũng đã ướt đẫm một mảng.
Lúc Đẩy xuống thềm đá thì, xe lăn trong tay cô nghiêng đi mợt cái, từ trong tay cô thiếu chút nữa lăn ra ngoài, cô nhanh chóng ngăn lại , chân lung lay, đầu gối vì thế mà khụy xuống đập xuống đất , may mà phía dưới chính là bùn đất.
Mạch Sanh Tiêu khom người, Tương tư cầm tay của cô," Sanh Tiêu, em không sao chớ?"
Ánh mắt của Nam nhân* xuyên qua cửa sổ sát đất nhìn chằm chằm trên lưng Sanh Tiêu, cô rủ đầu xuống, lắc lắc," Em không sao."
0 ^^
Tuy nói vậy nhưng Trong thâm tâm cô có một chút tủi thân nhè nhẹ....
Bây giờ vẫn coi như là còn sớm, mới có 7h sáng.
Cho nên ánh mặt trời cũng không tính là gay gắt, Mạch Sanh Tiêu ngồi ở trên ghế dài, cùng Tương tư nói chuyện, cô nghe được cách đó không xa truyền đếnâm thanh của còi xe ô tô, cửa chính tự động mở ra, một chiếc xe đua từ từ lái vào trong sân.
Trên xe đi xuống là một người đàn ông có vóc dáng thon dài.
Mạch Sanh Tiêu đối với chuyện của Duật Tôn từ trước đến nay không hỏi nhiều.
Từ Khiêm đóng mạnh lại cửa xe, theo đá cuội trải gần như khắp con đường nhỏ đi về hướng biệt thự, hắn vừa rồi trong xe đã nhìn thấy hai chị em, bước đi của hắn dừng một chút, tiện thể đi về hướng hai người.
Sanh Tiêu cảm giác được có người đến gần," Anh tìm Duật Tôn? Hắn trong phòng."
Người đàn ông ánh mắt lại nhìn thẳng Mạch tương tư bên cạnh cô, Tương tư thấy hắn cứ như vậy mà nhìn mình, tự nhiên cảm thấy có chút không được tự nhiên, mặt vì ánh nhìn của người đàn ông trước mắt mà ửng đỏ," Xin hỏi, anh có chuyện gì sao?"
Từ Khiêm ánh mắt đang dừng lại trên khuôn mặt ả dần đi xuống, lại nhìn thấy hai cánh tay của ả, quả nhiên, áo tay ngắn che không được cái nơi máu đang ứ đọng lại này. Nhìn thật giống là bị người ta chà đạp.
Nói hắn cường bạo cô ta?
Ánh mắt đẹp của người đàn ông khẽ chau lại, mụ đàn bà này xem ra thật sự là hắn thiếu nợ rồi.
Khóe miệng của hắn khẽ nhếch lên thành một đường cong mê người, Từ Khiêm cúi người, tay phải đặt tại trên mặt ghế của Mạch Tương Tư, khuôn mặt tuấn tú tiến đến gần sát khuôn mặt ả.
Tương tư mặt đỏ lên, dường như gần nín thở.
Môi mỏng của người đàn ông cơ hồ áp vào trên trán ả, hắn lại lần nữa nghiêng hạ thân, Tương tư nhìn thấy hình dáng của hắn ở trước mặt ả đang