Mạch Sanh Tiêu lắc đầu,”Ngủ hai ngày liền, bây giờ chỉ nghĩ tới đi ngủ tôi đã muốn phát bệnh”, Hai mắt lại nhìn về phía cửa sổ, “Bên ngoài tối lắm hả?”
“Ừm”
“Thế anh có thể thấy gì ngoài kia không? Tôi ngửi thấy hương hoa, lại có hoa đang nở đúng không?
Duật Tôn nhìn theo tầm mắt cô, y lừa cô,”Tôi cũng chẳng thấy gì.”
“Giống như tôi, chẳng nhìn thấy một thứ gì, tất cả đều là màu đen sao?”
” Phải.”
Mạch Sanh Tiêu khẽ nhếch môi, khổ sở,”Duật Tôn, tôi biết là anh gạt tôi, trong vườn lúc nào cũng có đèn bật sáng, nhất định là rất đẹp?”
Duật Tôn không nói gì.
“Duật Tôn, anh ở đâu?” Mạch Sanh Tiêu khẽ vươn tay, chạm vào tay y “Có lẽ tôi đang ngủ, nên quên mất mắt không nhìn thấy nữa, nhưng mà tôi chẳng buồn ngủ tẹo nào, chưa bao giờ tôi tỉnh táo như lúc này.”
Tay của cô bị Duật Tôn kéo lại gần, Mạch Sanh Tiêu bồn chồn đứng dậy, “Tôi không buồn ngủ, tôi chưa muốn ngủ.”
Y đi đằng trước, dù rất chậm, nhưng Sanh Tiêu vẫn sợ bị vấp ngã, cô bước sát theo, Duật Tôn đưa cô tới bên cây đàn dương cầm, ấn hai vai khiến cô ngồi xuống.
Y kéo tay cô đặt lên phím đàn, đầu ngón tay Mạch Sanh Tiêu vừa chạm, tiếng nhạc vui vẻ đã cất lên.
Hai tay Sanh Tiêu như bay như múa, bản nhạc không hề ngưng lại, linh hồn cô đã hòa quyện lại với cây đàn tự khi nào, không cần đến đôi mắt, chỉ dựa vào xúc giác nhưng vẫn tạo nên một màn trình diễn tuyệt mỹ.
Bản nhạc kết thúc, Duật Tôn ngồi xuống bên cạnh cô, Mạch Sanh Tiêu nghe thấy tiếng đàn của y, dù không nhìn thấy dáng vẻ của y, nhưng cô đã từng trông thấy y chơi đàn, nhắm đôi mắt lại, nếu là trước kia cô tuyệt chẳng ngờ bên trong con quỷ sa tăng như y lại ẩn giấu tâm hồn vương tử cao quý nhường ấy,” Duật Tôn?”
Y khẽ nghiêng đầu.
“Anh đàn thật hay, giỏi hơn tôi nhiều lắm.”
Mười ngón tay Duật Tôn uyển chuyển đổi sang bản nhạc khác, Mạch Sanh Tiêu nghe rất lạ, cô chưa bao giờ được nghe bản nhạc này.
Xung quanh y, không khí như ngừng chuyển động, cặp môi mỏng khẽ hé mở, y hát một ca khúc tiếng Anh.
Sanh Tiêu ngẩn người, giọng hát của Duật Tôn rất trầm ấm, đong đầy cảm xúc, hay vô cùng, Mạch Sanh Tiêu nhắm mắt hệt như đang mê say thưởng thức, “Đây là bài gì? Thật là hay.”
Đáy mắt Duật Tôn chợt trở nên u ám, dường như không muốn nhắc tới chuyện này.
Phía ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, cảnh sát canh giữ cả đêm.
Tô Nhu vào phòng, bà Nghiêm cũng muốn tới cùng, nhưng Tô Nhu bảo với bà nên ở nhà với Cố Tiêu Tây, cô ta nói có thể tự tới đây được.
Tô Nhu muốn một mình ở bên cạnh Nghiêm Trạm Thanh cả đêm, từ sau khi tai họa giáng xuống đầu anh, bà Nghiêm luôn cho rằng một nửa trách nhiệm thuộc về Tô Nhu, trách móc rằng vì cô ta không giữ được Nghiêm Trạm Thanh, nên mới xảy ra cơ sự này.
Trong phòng bệnh chỉ có một mình anh ta yên tĩnh nằm ở đó, Tô Nhu đặt túi xách lên tủ đầu giường, trên người Nghiêm Trạm Thanh cắm đủ các loại ống truyền, anh ta mặc bộ quần áo bệnh nhân màu xanh, lặng ngủ thật an tường.
Tô Nhu kéo ghế dựa đến gần giường, lấy nước ấm lau mặt cho Nghiêm Trạm Thanh, rồi ngồi xuống lau hai tay hắn. “Nếu lúc đó em không ra nước ngoài thì thật tốt.”
Giữa họ nếu không có sự chen ngang của Mạch Sanh Tiêu thì Trạm Thanh vẫn sẽ chỉ thương một mình cô ta, vẫn yêu một người là Tô Nhu.
“Em biết anh ghét em của hiện tại lắm, em cũng không muốn như thế này đâu, nhưng nếu em không tranh không giành,thì thật sự là một chút cơ hội cũng không có,” Tô Nhu lau cẩn thận từng ngón tay của hắn, “Em ép anh kết hôn với em, em biết là đã không giữ nổi trái tim anh, nhưng có thể xác anh bên cạnh em là tốt lắm rồi. Trạm Thanh, ba mẹ bảo em ly hôn với anh, chuyện này em chưa bao giờ nghĩ tới, trước kia, lúc nào anh cũng không ở bên em, em còn phải chạy theo tìm kiếm anh, bây giờ, ít nhất em có thể trông thấy anh mỗi ngày, dù Cố Tiêu Tây có thai con của anh nhưng em sẽ không cho ả cơ hội này, khoảnh khắc anh đeo nhẫn cưới vào tay em, em đã thề, nhất định sẽ không xa không rời khỏi anh nửa bước.”
Tô Nhu cúi người, đầu ngón tay xoa nhẹ lông mày Nghiêm Trạm Thanh, “Lần nào anh về nhà cũng nói mệt, em muốn nói chuyện cùng anh thì anh tỏ ra không kiên nhẫn. Em biết, là vì anh không thương em, cảm tình không còn, ngay cả bao dung cũng đã mất đi. Trạm Thanh, em phải làm thế nào bây giờ? Mẹ nói, con của Cố Tiêu Tây là hy vọng của nhà họ Nghiêm, nhưng nếu cô ta sinh đứa bé đó ra, thì hi vọng của em có còn không? Trạm Thanh, ngày nào đó anh tỉnh lại, đừng trách em được không? Em bị bức đến tình thế bất đắc dĩ này, cũng khó chịu lắm.”
Nếu như Nghiêm Trạm Thanh có thể tỉnh lại, nhất định Tô Nhu sẽ nói cho hắn biết, cô ta cũng có khả năng sinh con cho hắn, một đứa trẻ khỏe mạnh.
Trong phòng căn bệnh yên tĩnh, chỉ có âm thanh tít tít theo nhịp của máy móc, Tô Nhu đổ nước bẩn đi rồi trở lại trước giường bệnh, cầm lấy tay Nghiêm Trạm Thanh, ghé vào bên cạnh hắn.
*
Bên ngoài Hoàng Duệ Ấn Tượng có tiếng chuông cửa, Dì Hà xoa xoa tay, không quấy rầy hai người đang đánh đàn, bà rón rén đi ra mở cửa.
“Ủa, Tương Tư đến à.”
“Xin chào.” Thư Điềm đứng ở sau lưng Tương Tư chào hỏi.
“Dì Hà,” Mạch Tương Tư gật gật đầu, “Đây là bạn tốt nhất của Sanh Tiêu, Thư Điềm.”
“Mau vào đi,” Dì Hà giúp Thư Điềm đẩy xe lăn vào, bà đứng ở cửa trước, như chợt nhớ ra chuyện gì đó, liền xoay người lại, “Ah, họ đang đánh đàn.”
Loáng thoáng, còn nghe thấy tiếng đàn ông đang hát.
Mạch Tương Tư hơi nhếch môi, dì Hà xoay người đi lên trước, Tương Tư nuốt vào bụng những lời đang trào lên đến cổ, cố tỏ ra lịch sự tao nhã, trễ thế này rồi còn đánh đàn. Cô ta nhớ tới lúc Mạch Sanh Tiêu vội vàng cúp cú điện thoại kia, trong lòng càng thêm giận dữ.
Vào tới phòng khách, hình như hai người họ không nghe thấy tiếng chuông cửa, cũng chẳng thèm để ý có người đang đến.
Mạch Sanh Tiêu nghe Duật Tôn đánh đàn, hai mắt cô khép nhẹ, nửa người trên quay hẳn về phía Duật Tôn. Lúc cô trở lại Hoàng Duệ Ấn Tượng không có quần áo để thay, nên Duật Tôn gọi người mang vài bộ quần áo tới. Sanh Tiêu mặc một chiếc váy liền dài mang phong cách Bohemia, có màu chủ đạo là màu trắng, phần thân trên của váy ôm lấy ngực, chân váy in họa tiết sóng biển xanh da trời, nhìn từ sau lưng, có thể thấy xương bả vai của cô lộ ra bên ngoài. Tay Thư Điềm đang đẩy xe lăn cho Tương Tư chợt sững lại, dì Hà cũng đứng lại, không muốn làm phiền.
“Thật ra, nhìn thế này bọn họ thật sự xứng đôi lắm.” Thư Điềm buột miệng thốt ra.
Khóe mắt Mạch Tương Tư tỏ ra khinh thường, rồi cô ta đổi ngay thành một nụ cười châm biếm,” Sanh Tiêu!”
Mạch Sanh Tiêu nghe thấy tiếng gọi, vội vàng nhìn ra phía cửa, động tác của người đàn ông cũng dừng lại sau tiếng gọi của Tương Tư, tiếng đàn im bặt, đầu ngón tay Duật Tôn ấn xuống một phím đàn, cây dương cầm liền phát ra âm thanh kéo dài chói tai.
Tương Tư biết là, Duật Tôn thấy cô ta đến quấy rối nên rất không vui. Cô ta cố gắng cười thật dịu dàng, bảo Thư Điềm đẩy cô ta tới gần.
Duật Tôn đưa mắt nhìn qua vai Sanh Tiêu, mẹ kiếp, đúng là âm hồn không tan.
“Sanh Tiêu..”
“Chị, sao chị lại tới đây?” Mạch Sanh Tiêu không hề đứng dậy ngay lập tức, hai mắt nhìn về phía trước, không có tiêu cự.
Tương Tư cười khẩy trong lòng, đương nhiên là Sanh Tiêu không hi vọng cô ta đến đây.