m thấy toàn thân khó chịu, ghê tởm tới mức buồn nôn.”
Duật Tôn mí mắt khẽ chớp, che kín tức giận tràn ngập, sắc mặt y vẫn như bình thường, phất tay một cái, “Dọn dẹp đồ đi, nếu Tiêu Tây không tới, hôm nay tôi cũng định cho cô dọn đi.”
Mạch Sanh Tiêu nghe giọng điệu y bình tĩnh như vậy, ngược lại ngẩn ra, cô hoàn toàn không nghĩ tới Duật Tôn sẽ thoải mái mà đồng ý như thế. Cô cho là, lại sẽ xảy ra một trận cãi vã nảy lửa, sau đó, y tức giận đạp cửa bỏ đi là kết quả cuối cùng.
Y đáp ứng một tiếng, cô lại giật mình, không biết nên phản ứng như thế nào. Hải Bối thân mật cọ cọ vào chân, dì Hà giật mình há hốc miệng, không ngừng nhìn về phía Mạch Sanh Tiêu.
Y ngay cả uy hiếp cũng không thèm làm, đó chính là thật sự chán ghét.
Mạch Sanh Tiêu, mày liền vụng trộm mà mừng đi, y không trừng phạt mày đẩy ngã Cố Tiêu Tây, đã là hạ thủ lưu tình rồi.
“Còn ngẩn ra làm cái gì?” Duật tôn thấy cô không phản ứng, chân mày nhíu lại bật ra vẻ không kiên nhẫn, “Bây giờ để cho cô đi, xem ra cô lại không muốn đi nữa?”
Mạch Sanh Tiêu nghe vậy, không nói một câu, trong ánh mắt kinh ngạc của dì Hà sải bước đi về phía cầu thang, mặc dù nắm chặt tay vịn cầu thang nhưng bước chân cô không tránh khỏi lảo đảo, cô che giấu rất tốt, ở trong mắt người khác, giống như vì Sanh Tiêu đi quá nhanh mà bước chân có vẻ dồn dập. Duật Tôn nhìn bóng dáng mảnh mai của cô biến mất ở trên bậc thang cuối cùng, loại biểu không thể chờ đợi được đến lúc rời đi đó, người đàn ông thu hồi tầm mắt, cảm giác hai mắt như bị một vật bén nhọn hung hăng đâm vào, đau đớn vô cùng.
Mạch Sanh Tiêu lên lầu thay một bộ quần áo bình thường, lấy một chiếc túi vải dù mua lúc đi dạo phố cùng Thư Điềm, sắp xếp tất cả đồ của cô vào đó, lại đi xuống lầu vào phòng Tương Tư, thu dọn thuốc cùng quần áo cho vào một túi khác, rồi đi ra ngoài.
Mạch Tương Tư cũng không nghĩ đến, biến cố lại nhanh như vậy, một khắc trước họ còn ở trong biệt thự sang trọng bậc nhất, một giây tiếp theo, đã bị đuổi ra ngoài, lưu lạc nơi đầu đường.
Sanh Tiêu mặc một chiếc quần jean bình thường kết hợp với một chiếc áo sơ mi kẻ caro, ống tay áo xắn lên, xách theo hai cái túi đi tới bên cạnh Tương Tư, “Chị, chúng ta đi thôi.”
“Mạch tiểu thư. . . . . .”
“Mạch tiểu thư, cô đừng đi, cô cùng Duật thiếu nên từ từ nói chuyện một chút. . . . . .”
Sanh Tiêu đẩy xe lăn của Tương Tư, cô khẽ ngẩng đầu lên, tầm mắt quét qua phòng khách to rộng, ban đầu, khi mới chuyển tới đây, nơi này chính là một cái nhà tù vô hình, nó giam cầm tự do của cô, trói chặt tình yêu của cô đối với Nghiêm Trạm Thanh. Nơi góc phòng khách, chiếc đàn piano Steinway phủ lụa trắng đầy an tĩnh, không có tri âm diễn tấu, dường như vẻ ngoài cũng ảm đạm đi nhiều.
Hải Bối dường như ý thức được Sanh Tiêu phải đi, nó cắn chặt ống quần Mạch Sanh Tiêu không chịu buông ra, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ ư ử. Giống Samoyed, một khi nhận biết đúng chủ nhân, sẽ hết mực trung thành.
“Đợi chút. . . . . .” Duật Tôn gọi Sanh Tiêu, “Cô không còn gì muốn nói sao?”
Mạch Sanh Tiêu cúi người xuống xoa xoa đầu Hải Bối, cô đứng dậy, hai tay đặt lên xe lăn của Tương Tư, “Tôi đi đây.”
Cổ họng Duật Tôn chuyển động, tâm tư phức tạp khiến y cảm thấy không rõ ràng, Mạch Sanh Tiêu đẩy Tương Tư đi, dì Hà thấy thế, chỉ có thể nhấc túi hành lý của cô lên theo, Hải Bối cắn ống quần của cô, tứ chi không ngừng đảo quanh cào lên mặt sàn.
Sanh Tiêu nhìn qua Duật Tôn, hướng về bồn cây văn trúc đặt trên bệ cửa sổ cách đó không xa, “Chúng ta không cần phải gặp lại nhau nữa.”
Cô nên cảm thấy vui mừng, cuối cùng thì cũng thoát khỏi.
Duật Tôn nhìn vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt cô, “Mạch Sanh Tiêu, mặc dù tôi thả cô đi, nhưng cô phải nhớ, cô với Nghiêm Trạm Thanh là không thể, cô dám can đảm cùng hắn dây dưa một lần nữa, tôi nhất định sẽ cắt đứt chân của cô.”
Sanh Tiêu chỉ cảm thấy lời này của y thật khó hiểu, Cố Tiêu Tây nghe thấy vậy, ánh mắt vội né tránh, không dám nhìn mặt Duật Tôn.
Mạch Sanh Tiêu đẩy xe lăn đi về phía trước. Hải Bối đảo một vòng xung quanh rồi đứng dậy, đi theo sau Sanh Tiêu.
Đến bên ngoài, dì Hà đứng ở ven đường đón xe cùng hai chị em.
“Dì Hà, dì vào trong đi, bên ngoài rất nắng.”
Dì Hà không đi, mắt rơm rớm, dì khẽ xoa xoa mắt, “Để tôi gọi xe cho các cô, túi lớn túi nhỏ, cũng không tiện đi.”
Duật Tôn đứng lên khỏi ghế, nói với Cố Tiêu Tây, “Không phải đau bụng sao? Đi, đi bệnh viện.”
Cố Tiêu Tây mắt nhìn hai tay đặt trên bụng đi theo sau lưng người đàn ông, Duật Tôn lấy xe ra khỏi ga-ra, đi qua cổng thấy dì Hà đã bắt được xe, đang cùng Sanh Tiêu hợp lực đỡ Tương Tư lên ghế sau xe taxi. Duật Tôn lái xe ra khỏi Hoàng Duệ Ấn Tượng, hai chiếc xe lướt qua nhau, Mạch Sanh Tiêu nhìn xuyên qua cửa sổ xe ra bên ngoài, vừa đúng nhìn thấy bóng dáng của Cố Tiêu Tây ngồi ở vị trí ghế lái phụ.
Duật Tôn đeo kính mắt màu trà, tựa như lần đầu tiên cô gặp y, thần sắc kiêu căng, mặt mũi lạnh lùng.
Y thậm chí không nhìn Sanh Tiêu lâu thêm một cái, lập tức đánh tay lái cho xe cua sang bên trái.