ắn lại nói, cô ta không có tư cách nguyền rủa kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình mình?
“ Dù anh không yêu em, cũng không cần thể hiện rõ như vậy, được không ?”
Đã thấy cô ả khóc rất nhiều lần, Nghiêm Trạm Thanh bây giờ chỉ còn mệt mỏi rã rời, trong ấn tượng của hắn, Mạch Sanh Tiêu rất ít khi rơi lệ. nhiều khi, dù có khổ thế nào, cô ấy đều cắn răng chịu đựng, sẽ không hề động một chút là khóc.
Nghiêm Trạm Thanh nhìn Tô Nhu, không hề tiến lên nâng cô ả dậy, tranh cãi một hồi, hắn chẳng còn muốn ăn gì nữa, bố mẹ hắn thấy vợ chồng con cãi nhau, chỉ nhẹ nhàng khuyên giải “Trạm Thanh, con cũng thật là, lần sau nhớ về sớm một chút”.
Đàn bà bên ngoài có gì tốt, dù sao cũng phải trở về nhà.
“ Bố, con chỉ ra ngoài làm việc thôi”.
“ Bố, mẹ, không phải thế đâu, bọn họ đang lừa dối giở trò sau lưng con…”
Ông Nghiêm bắt đâu thấy bực bội, bà Nghiêm thấy thế kéo cổ tay ông ta “ Ông đi nghỉ đi, Trạm Thanh đã về rồi, không có gì đáng lo cả”.
Ông Nghiêm gật đầu, đứng lên. Bà Nghiêm đi sau nghiêm giọng nói “ Tô Nhu, đừng làm quá lên, đàn ông bên ngoài xã giao là chuyện bình thường, Trạm Thanh vì sao lấy cô, trong lòng cô rõ ràng nhất, việc cô cần làm lúc này là chăm sóc tốt bản thân rồi sinh cháu nội béo khỏe cho tôi, đừng suốt ngày rỗi hơi kiếm chuyện sinh sự.”
Trong lòng bà ta không hề vui vẻ, nếu Tô Nhu không dựa vào cái bào thai trong bụng cô ta, không dựa vào Trạm Thanh chống lưng, kiểu gì bà ta cũng thấy cô ả đũa mốc chòi mâm son.
Vợ chồng họ bực bội trở về phòng, Nghiêm Trạm Thanh cũng không muốn nói chuyện, mệt mỏi lên phòng.
Tô Nhu chán nản ngồi xuống ghế, trong trái tim Nghiêm Trạm Thanh không hề còn có cô ả nữa, nếu không cũng không tiếc vài câu giải thích cho cô ta.
Cả đêm Sanh Tiêu ngủ không yên, những vết trầy xước trên người đau rát khó chịu, cứ chợp mắt vào là lại gặp ác mộng, cô mơ thấy mắt mình không nhìn thấy gì nữa, không nhìn thấy đàn dương cầm của cô, cũng không nhìn thấy Tương Tư.
Cứ mỗi ngày cô đều sống trong sự sợ hãi, có một ngày thật vất vả cô mới nhìn thấy, lại phát hiện ra mái tóc đã bạc trắng.
Mạch Sanh Tiêu run rẩy, từ trong cơn ác mộng tỉnh lại.
Khi vừa mở mắt, cô cảm thấy đau nhức, theo bản năng lấy tay che đi, ánh mặt trời chói chang xuyên qua cửa kính rọi thẳng vào mắt cô. Cảnh vật của căn phòng từ mờ ảo dần dần chuyển sang rõ ràng. Cô không dám mở đột ngột, chỉ là chậm rãi mở hé đôi mắt.
Ngoại trừ còn có chút khó khăn chưa thích ứng còn lại cô đều có thể thấy rõ.
Trong phòng bệnh rộng lớn, ngoài giường bệnh của cô ra thì phía đối diện còn bày một chiếc giường nữa. Duật Tôn có lẽ đang ngủ, y nằm nghiêng trên giường, bên cạnh đặt chiếc xe lăn, y mặc bộ quần áo bệnh nhân, bộ quần áo sọc xanh trắng đơn giản ngược lại làm tăng thêm dáng vẻ cao lớn hoàn hảo của y, chăn bông trắng dày che khuất đi nửa người dưới,tướng lúc ngủ của y rất xấu, lúc nào cũng thích ôm gối ôm.
Mạch Sanh Tiêu bật cười, ai có thể nghĩ được, người đàn ông bình thường đáng sợ như vậy, nhưng lúc ngủ lại ôm gối bông ?
Duật Tôn nhíu mày, mở mắt ra, trông thấy khóe miệng cô chưa kịp giấu đi nỗi niềm vui vẻ “ Mới sáng sớm mà đã cười giống con ngốc vậy.”
Sanh Tiêu bĩu môi, Duật Tôn từ trên giường đứng dậy, đá văng chiếc xe lăn bên cạnh giường, bởi vì chân đau nên y đi khập khiễng. Duật Tôn đứng trước giường Sanh Tiêu, thấy đôi mắt cô nhìn chằm chằm mình, liền tiến lại gần làm chóp mũi chạm vào mặt cô. “Có nhìn thấy không ?”
“ Có.”
Duật Tôn đẩy một ít tóc trên trán cô ra, cái trán trắng hồng điểm một vết xước lớn bật máu, đây là lúc cô ngã từ trong xe ra bị đám cây cỏ trên đường quét vào “Cậu ta trông như vậy mà cũng nhẫn tâm xuống tay thật.”
Mạch Sanh Tiêu hiểu “ cậu ta” mà y nói là ám chỉ ai.
Cô không nói gì, trong chuyện này cô không muốn Nghiêm Trạm Thanh sẽ gặp bất trắc gì nên không hề nói ra tố cáo hắn. Dù hắn làm cô rất thất vọng, dù hắn đối với cô thâm hiểm khó lường, lòng dạ độc ác.
Bác sĩ đến phòng bệnh kiểm tra lại lần nữa cho Mạch Sanh Tiêu, bảo với cô nằm viện điều dưỡng vài ngày là có thể về nhà.
Nghiêm Trạm Thanh không có can đảm đến bệnh viện, hắn vận dụng mọi mối quan hệ thân quen để xác định chắc chắn Sanh Tiêu không có việc gì, hắn đến cửa hàng bán hoa, có ý mua một bó hoa bách hợp, rồi nhờ người đem đến tặng.
Sanh Tiêu phải ở viện theo dõi vài ngày, hôm nay chuẩn bị xuất viện. Duật Tôn có về qua Hoàng Duệ Ấn Tượng, thỉnh thoảng, ban ngày y sẽ đến bệnh viện. Tương Tư ở viện cùng Sanh Tiêu một ngày, cô ta nói là xem bản tin mới biết cô xảy ra chuyện, cô ta cứ luôn miệng trách cứ Sanh Tiêu sao không nói sớm với mình.
Tương Tư không tiện đi đứng nhưng lại kiên quyết ở với cô một đêm trong bệnh viện.
Trở lại Hoàng Duệ Ấn Tượng, Mạch Sanh Tiêu lập tức thấy thoải mái rất nhiều, cô đúng là xui xẻo, trong khoảng thời gian ngắn mà đến hai lần vào bệnh viện.
Tuy đã xin phép nghỉ ở trường nhưng cô vẫn sợ mình không theo kịp, muốn ngày mai đi học ngay.
Ăn xong bữa cơm tối, Duật Tôn vẫn chưa về. Sanh Tiêu lên phòng chuẩn bị sách nhạc, Tương Tư cùng dì Hà xem tivi trong phòng khách, cô mở cửa phòng ngủ, chăn gối trên giường hỗn loạn, đoán chắc Duật Tôn có về đây ngủ.
Trên tủ đầu giường bày rất nhiều sách của cô, tiện tay cầm lên lại không muốn xem, đem quyển sách thả lại, chuẩn bị nâng chăn lên. Màu sắc thuần khiết của lụa rất mềm mại, cô nắm lấy đầu chăn nâng lên.
Đập vào mắt đầu tiên là mấy sợi tóc trên gối.
Trực giác của phụ nữ thường rất mẫn cảm, đoạn tóc màu nâu, không giống tóc cô, đối phương chắc chắn là có mái tóc xoăn dày. Mạch Sanh Tiêu nhặt sợi tóc dài lên, ngực đột nhiên co rút đau đớn, tựa như có thứ gì đó chặn lại, mỗi một lần hô hấp cũng có thể cảm nhận lòng như bị đục khoét, co lại sẽ là đau xót.
Chiếc giường này, không chỉ cô mà những người đàn bà khác cũng ngủ qua rồi.
Màu trắng thuần khiết đong đầy trong mắt cô, vì cái gì hết lần này đến lần khác đều là màu trắng? Nếu là màu đen, màu xanh, màu đỏ…có lẽ cô sẽ không trông thấy sợi tóc ấy.
Nhưng lần nào cũng là màu trắng.
Cô ta ngang nhiên nằm lên gối của cô, rất rõ ràng, chỉ cần ánh mắt đảo qua một chút sẽ phát hiện ra ngay sự hiện hữu của ả.
Tay Mạch Sanh Tiêu cầm chặt lấy sợi tóc, tay kia sờ soạng bên mép giường hồi lâu, thân thể dựa vào động tác tay mà ngồi xuống, y chắc đã chán cô, tính thời gian, có lẽ, Mạch Sanh Tiêu, mày sắp được giải thoát rồi.
Cô tự nhủ với mình như vậy, khóe miệng cố cong lên nhưng là không thể.
Duật Tôn lên lầu, đi vào phòng ngủ chỉ thấy cô ngơ ngác ngồi trước giường, y cởi khuy tay áo bạch kim sáng chói, bả vai đứng thẳng “ Em sao giống cô bé ngốc ngồi ở đây vậy?”
Sanh Tiêu căng thẳng nắm sợi tóc trong tay, thì thào tự nói “ Đúng vậy, tôi là con ngốc”.
“ Cái gì ?” Duật Tôn không nghe rõ, y rảo bước tiến về phía cô.
Cô đột ngột đứng dậy, y nhướn mắt, thấy cô chuẩn bị rời đi, liền kéo cánh tay cô lại “Em đi đâu ?”
“Tôi sang ngủ phòng khách.”
“ Có phải em đến tháng không ?”
Mạch Sanh Tiêu ngậm miệng, Duật Tôn thấy biểu hiện của cô, dùng sức kéo cô ngồi xuống “ Nói.”
“ Ngày mai tôi phải đi tìm chỗ ở, muộn nhất đêm mai tôi sẽ đưa chị đi.”
Duật Tôn giật mình, đầu hơi đau, tay y nhẹ nhàng xoa trán “Anh nghĩ chắc hẳn em đã có thừa kinh nghiệm với anh rồi, như thế nào mới êm ấm vài ngày bệnh cũ của em lại tái phát?”
“ Tôi tự biết phải làm thế nào, tránh cho đến lúc bị đuổi mới rời đi”. Hai chân cô khép lại, dép lê màu phấn hồng rơi xuống thảm.
“ Em nói rõ ràng cho anh xem” Duật Tôn thực sự nổi giận, đối với Mạch Sanh Tiêu, y cũng được coi là rất kiên nhẫn rồi.
Sanh Tiêu thấy y không có ý định thừa nhận chuyện kia, trong lòng lâm vào bế tắc, lúc này cô mới biết, loại cảm giác này mang đến cho mình bao nhiêu thất vọng.
Cô xòe bàn tay trước mắt y, Duật Tôn liếc nhìn “ Đây là ý gì ?”
Y giả bộ không hiểu, cô liền chăm chú giải thích cho y nghe “ Đây là sợi tóc của phụ nữ, tôi phát hiện trên gối của tôi”.
“ Vô vị.” Duật Tôn đẩy tay Sanh Tiêu ra, đứng lên “ Không biết chừng đó là sợi tóc của em “.
Mạch Sanh Tiêu đứng theo y, y càng như vậy, cô liền không muốn từ bỏ “ Tóc tôi là tóc thẳng.”
“ Thì chắc là lúc em ngủ nên nó mới xoăn như thế”.
Mạch Sanh Tiêu thấy y không có vẻ gì là muốn thừa nhận “ Duật Tôn, anh đã có người đàn bà khác, tìm được vật thay thế tốt hơn rồi, vì sao vẫn không buông tha cho tôi ?”
“ Em vẫn còn muốn đi phải không ?”
“ Đúng.” Hai bàn tay cô nắm chặt thành quyền, cô không đi còn mặt dày ở lại đây làm cái gì “Anh sớm buông tay, tôi cũng sớm giải thoát.” Nói xong liền xoay người xuống lầu.
Dì Hà đang đóng cửa sổ ở tầng dưới, Tương Tư đang xem tivi, cả hai người đều bắt gặp sắc mặt khó coi của Sanh Tiêu “ Sanh Tiêu, em sao vậy ?”
Duật Tôn đứng ở bậc thang, khuôn mặt đầy vẻ âm trầm “ Em dám đi thử xem ?”
Mạch Sanh Tiêu ngồi vào ghế salon, dì Hà thấy vậy cũng trờ về phòng khách “Mạch tiểu thư, xảy ra chuyện gì vậy ?”
Tương Tư thấy cô nắm chặt tay, như là đang cầm vật gì đó, cô ta cầm tay Sanh Tiêu mở ra, bắt gặp bên trong là một sợi tóc xoăn màu nâu rất dài “ Đây là cái gì ?”
“ Là em phát hiện trên gối của em.” Giọng nói của Sanh Tiêu đắng nghẹn , Tương Tư như nghĩ ra điều gì, mắt nhìn vào sợi tóc, thần sắc mất tự nhiên.
Dì Hà ngạc nhiên nói “Không có khả năng, mấy ngày nay tôi cùng Tương Tư ở nhà, ngoại trừ cậu chủ, không một ai lên tầng trên, làm sao có thể có sợi tóc này?”
“Không biết chừng là ở đâu đó mang về thôi.”
“ Mạch Sanh Tiêu “. Khuôn mặt y lạnh lùng ngồi đối diện cô “Em đừng nghĩ vớ vẩn như vậy, cùng một lúc chơi mấy người đàn bà, cho dù em không thấy bẩn nhưng anh cũng thấy bẩn “.
Tương Tư ngồi cạnh Sanh Tiêu, cô ta tự thấy việc này mình không thể xen vào. Hai mắt cô ta nhìn vào sợi tóc trên tay Sanh Tiêu, phụ nữ là sinh vật mẫn cảm nhất, không phải của mình chắc chắn phân biệt được.
Dì Hà nghĩ ngợi một hồi liền hô lên “ Tôi biết, sợi tóc này là của Tương Tư.”
Mạch Tương Tư giật mình, sắc mặt trắng bệch hiện lên vẻ bối rối “ Không thể, tuyệt đối không thể.”
“ Cháu quên rồi hay sao ? Trước khi Mạch tiểu thư xuất viện, tôi có mang chăn đệm lấy ra giặt và phơi, lúc ấy tôi và cháu cùng phơi, chắc là lúc ấy tóc cháu rơi bám vào gối của Mạch tiểu thư “. Dì Hà đi qua, lấy sợi tóc trong tay Sanh Tiêu giơ lên “ Xem này.”
Mạch Tương Tư căng thẳng, tốt lắm, rất tốt…
Từ lúc nghe dì Hà nói vậy, Sanh Tiêu cũng thấy đây là khả năng khả thi nhất, so sánh với tóc của Tương Tư, chiều dài cũng giống, mà tóc của chị cô cũng là tóc xoăn.
Duật Tôn chống một tay bên má, đôi mắt ưng hẹp dài nheo lại, như cười mà không cười, có vẻ rất ngạo nghễ.
Mạch Sanh Tiêu cũng nghĩ, dựa vào tính tình của y, thì Duật Tôn không phải là người dám làm nhưng không dám nhận.
Không khí có vẻ ngượng ngùng xấu hổ, Mạch Sanh Tiêu nghĩ, hôm nay cô làm sao vậy, gây ầm ĩ như đứa trẻ con.
“Chẳng lẽ, Duật thiếu mang người phụ nữ khác về, chị với dì Hà không nhìn thấy sao?” Tương Tư thấy sóng gió đã qua, liền lên tiếng hòa giải.
Vài ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào mặt Sanh Tiêu, cô cắn môi, thoáng buông tay ra, n