Ngay cả bản thân anh cũng không biết rốt cuộc là từ khi nào anh lại có cảm giác lo được lo mất khi đối diện với tình cảm này, sợ cô không đủ yêu anh, thậm chí là không hề yêu anh.
*
Ngủ một giấc trên giường, sáng hôm sau thức dậy, eo đau, chân mỏi. Có thể là sẽ không thử địa điểm mới gì gì đó nữa, ngoan ngoãn ở nơi truyền thống vẫn là tốt nhất.
Từ sau khi được ông Hạ Hồng Viễn đề bạt lại, cô không còn cái may mắn là ngủ lười nữa. Cơ thể cho dù mỏi nhừ đau nhức thì cũng phải cắn răng bò dậy. Thiệu Minh Trạch thấy Nhiễm Nhiễm như vậy thì nhếch khóe môi, bảo cô nên chịu khó tập thể dục, rèn luyện sức khỏe.
Nhiễm Nhiễm lườm anh một cái, đứng dậy đi vào nhà tắm. Chưa được bao lâu thì cô đã thất thanh gọi tên anh. Thiệu Minh Trạch buông tờ báo xuống và đi đến, thấy cô vừa cởi váy ngủ vừa nghiêng người soi gương nhìn sau lưng mình, giọng đầy bực tức:
- Thiệu Minh Trạch, anh xem việc tốt anh làm này! Lưng em bị tím cả mảng lớn rồi.
Thiệu Minh Trạch nhìn qua, đúng là lưng cô bị tím cả mảng lớn, da cô lại trắng ngần nên vết tím càng rõ. Anh không khỏi có chút hối hận trong lòng, đưa tay khẽ xoa, nói với giọng áy náy:
- Hay là hôm nay em đừng đi làm nữa. Để anh ra ngoài mua thuốc về bôi cho em.
Nhiễm Nhiễm hậm hực gạt tay anh ra, mặc đồ vào rồi bực tức nói:
- Hôm nay, công ty có cuộc họp buổi sáng. Sao em có thể nghỉ được chứ? Thôi đi, để tối về rồi nói.
Thiệu Minh Trạch càng cảm thấy áy náy, cố sức dỗ dành Nhiễm Nhiễm ăn sáng, sau đó lái xe đưa cô đi làm. Tình cờ anh gặp ông Hạ Hồng Viễn ngay bên ngoài tòa nhà của tập đoàn.
Không biết ông Hạ Hồng Viễn đã dùng thủ đoạn gì với bà Bành Tinh mà có thể nhanh chóng làm xong thủ tục ly hôn. Sắc mặt ông khá hơn trước rất nhiều. Thấy Thiệu Minh Trạch lái xe đưa Nhiễm Nhiễm đi làm, ông cố ý sầm mặt xuống, trách mắng con gái:
- Con còn bắt Minh Trạch đưa đi làm à? Con biết là đoạn đường này hay tắc mà. Cậu ấy còn phải về công ty nữa chứ. Cũng may mà Minh Trạch dễ tính nên mới chiều được mấy thói xấu này của con.
Nhiễm Nhiễm không ngờ vừa đến nơi đã bị ông giáo huấn, lại còn giáo huấn ngay trước mặt mọi người nữa. Cô nhất thời không vui, đang định cãi trả vài câu thì Thiệu Minh Trạch đã vội bước lên ngăn lại:
- Chú Hạ, là cháu có việc đi qua đây, tiện thể đưa Nhiễm Nhiễm đi thôi.
- Ồ! Ra là thế. – Ông Hạ Hồng Viễn lại nghiêm mặt nhìn Nhiễm Nhiễm, nói với Thiệu Minh Trạch: - Nhiễm Nhiễm còn trẻ con lắm. Cháu đừng chiều chuộng nó quá!
Thiệu Minh Trạch mỉm cười nói:
- Nhiễm Nhiễm rất tốt!
Ông Hạ Hồng Viễn hài lòng gật đầu, cười nói:
- Cháu làm dự án Thịnh Cảnh rất tốt. Dạo này chú nghe không ít người khen ngợi đâu. Đúng là tuổi trẻ đầu óc nhanh nhạy.
Thiệu Minh Trạch nghe chỉ mỉm cười đúng mực.
Thịnh Cảnh là dự án đầu tiên Thiệu Minh Trạch làm sau khi tiếp quản mảng bất động sản của Thiệu Thị. Mảnh đất đó ở vùng hơi hẻo lánh, cách thành phố khá xa, cũng chẳng gần khu ngập nước ngoại ô phía nam, kẹp giữa trung tâm thành phố và công viên ngập nước. Ưu thế duy nhất của nó là gần đó có con sông lớn, nhưng cũng cách bờ sông tới vài cây số.
Vì những lý do trên, rất nhiều người không thích mảnh đất đó. Nào ngờ Thiệu Minh Trạch đã có hướng làm khác, anh đã đầu tư không ít công sức và tiền bạc để sửa sang lại môi trường nơi đây, chẳng những đào một con kênh vòng quanh Thịnh Cảnh, mà ở ngay bên trong Thịnh Cảnh cũng được đầu tư quy hoạch thành mấy đường sông uốn lượn.
Người có tiền rất cầu kỳ chuyện phong thủy tài vận, mà đối với chuyện phong thủy thì điều đầu tiên không thể thiếu là “thủy”. Sau khi được Thiệu Minh Trạch quy hoạch lại, khu đất đó không chỉ có phong cảnh đẹp mà cả phong thủy cũng rất hài hòa. Thế là mảnh đất mà ban đầu chẳng ai thèm ngó ngàng đến bỗng trở thành khu đất giá cao thu hút khách thập phương.
Vùng đất hẻo lánh ư? Không sao, chỉ cần giao thông thuận tiện là được. Những người mua nhà, ai mà chẳng có vài chiếc ô tô chứ. Giá cao ư? Lại chẳng phải vấn đề gì to tát. Cứ như vậy, khu đất Thịnh Cảnh vẫn chưa rao bán nhưng người muốn mua đã ùn ùn kéo đến.
Ông Hạ Hồng Viễn thấy vậy vừa tức vừa phục. Hồng Viễn cũng có mấy tòa nhà rao bán, tuy tình hình cũng khả quan nhưng còn xa mới có được cái cảnh “chưa rao bán mà đã sốt sình sịch” như khu đất Thịnh Cảnh của Thiệu Minh Trạch.
Buổi sáng có cuộc họp trực tuyến của tập đoàn, kéo dài đến tận trưa mới kết thúc. Sau đó, ông Hạ Hồng Viễn lại giữ mấy người của bộ phận Tài vụ lại họp tiếp.
Trước mắt, vì dự án ngoại ô phía nam chưa được phê duyệt nên khoản tiền vốn của ngân hàng gặp rắc rối, hơn nữa mấy tòa vẫn chưa bán được, việc quay vòng tiền vốn bị ảnh hường, thế nên tiền vốn của tổng công ty hiện nay có phần eo hẹp. Phó tổng giám đốc bộ phận Tài vụ nhìn ông Hạ Hồng Viễn định nói gì đó nhưng lại thôi.
Ông Hạ Hồng Viễn nói:
- Có chuyện gì thì cứ nói.
Vị phó tổng giám đốc đó ngần ngừ giây lát rồi nói:
- Tổng giám đốc Hạ, công ty có hai khoản tín dụng sắp đến hạn. Nếu khoản tín dụng bên giám đốc ngân hàng Lý không suôn sẻ thì e là tiền vốn của công ty...
Ông ta còn chưa hết câu, ông Hạ Hồng Viễn đã gật đầu nói:
- Việc phê duyệt dự án ngoại ô phía nam đã có tiến triển, đang làm thủ tục. Tôi sẽ đích thân đến gặp giám đốc ngân hàng Lý, vấn đề tín dụng không phải là chuyện gì lớn lắm. Chí ít, tình hình tiêu thụ mấy tòa cao ốc bây giờ cũng khá, việc quay vòng tiền vốn sẽ không thành vấn đề.
Ông Hạ Hồng Viễn nhìn vấn đề luôn khá tích cực, việc khó nhất là phê duyệt dự án đã có tiến triển, việc tiêu thụ mấy tòa cao ốc khác cũng không tồi, thế nên chuyện eo hẹp tiền vốn trước mắt không phải là không thể giải quyết. Vì vậy, ông cũng không quá lo lắng chuyện này, chỉ nghĩ rằng cứ tuần tự theo từng bước mà làm là được.
Nhưng làm thì làm, ông vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Khoản tín dụng chỗ Giám đốc Lý không được chấp nhận. Chuyện này nằm ngoài dự liệu của ông. Ông và Giám đốc Lý có thể coi là chỗ thân tình. Trước đây, với khoản tiền tín dụng thế này chỉ cần nói chuyện vài câu là ổn, không ngờ người này lại trở mặt như vậy.
Ông Hạ Hồng Viễn cũng có phần thiếu kiên nhẫn, ông tìm đến chỗ Giám đốc Lý mấy lần. Có một lần ông căng thẳng quá. Giám đốc Lý đành nói:
- Anh Hạ, chúng ta là bạn bè bao năm nay. Tôi cũng rất tin tưởng anh. Không phải tôi không muốn cho anh vay nhưng cấp trên không chịu phê duyệt khoản tiền này. Tôi cũng là bất đắc dĩ thôi.
Ông Hạ Hồng Viễn nghe mà vô cùng ngạc nhiên. Nhiễm Nhiễm đã nhắc nhở ông chuyện này, xem ra thật sự đang có người giở trò, cố ý gây khó dễ cho ông. Ông quay về gọi Nhiễm Nhiễm tới văn phòng, nói lại với cô chuyện này. Nhiễm Nhiễm trầm ngâm giây lát rồi hỏi:
- Bố, rốt cuộc là ai muốn gây khó dễ cho Hồng Viễn vậy?
Số người mà trước đây ông Hạ Hồng Viễn đắc tội nhiều vô số, cũng chẳng thể tìm ra một người có khả năng và thủ đoạn làm việc này. Ông không thể không nghi ngờ Thiệu Vân Bình, bác cả của Thiệu Minh Trạch đã ngấm ngầm ra tay. Ngẫm nghĩ một lát, ông nói:
- Con về bàn với Minh Trạch bảo cậu ấy nghĩ cách nhắc chuyện này với ông nội xem thái độ của ông ấy thế nào. Hai nhà Thiệu – Hạ sắp kết thông gia, nhà chúng ta gặp rắc rối thì nhà họ cũng chẳng có lợi lộc gì.
Nhiễm Nhiễm gật đầu. Hai người đang nói chuyện thì thư ký thông báo có hai viên cảnh sát muốn tìm ông Hạ Hồng Viễn. Ông Hạ Hồng Viễn nhíu mày, mặt có vẻ lo lắng nhưng vẫn mời hai viên cảnh sát vào, sau đó sai thư ký đi in tài liệu, bảo Nhiễm Nhiễm đi pha trà.
Không biết tại sao, Nhiễm Nhiễm bỗng nghĩ đến chuyện mà bà Bành Tinh đã làm, trong lòng không khỏi lo lắng. Khi cô bê khay trà vào thì quả nhiên nghe một trong hai viên cảnh sát nói về vụ án lái xe gây tai nạn rồi bỏ chạy đó.
- Người đi đường nói xe gây tai nạn là chiếc BMW màu bạc. Theo chúng tôi được biết thì vợ ông có lái một chiếc xe như vậy. Sau khi tai nạn xảy ra, có người đã bán đoạn băng đó với giá cao. Không biết Tổng giám đốc Hạ có biết chuyện này không?
Sắc mặt ông Hạ Hồng Viễn vô cùng kinh hãi:
- Các anh nghi ngờ Bành Tinh đâm xe vào Tiểu Miêu sao? Không thể nào!
Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn ông Hạ Hồng Viễn với ánh mắt sắc bén, không khỏi cảm phục tài diễn xuất của ông. Rõ ràng ông biết người là do bà Bành Tinh đâm, thế mà lúc này có thể làm ra bộ mặt kinh ngạc đến thất sắc như vậy. Nhiễm Nhiễm không dám ở lại lâu, đặt những cốc trà xuống rồi đi ra ngoài. Khi vừa quay người ra đến cửa, cô nghe viên cảnh sát kia lại hỏi ông Hạ Hồng Viễn.
- Tổng giám đốc Hạ, xin hỏi trong khoảng thời gian từ tám đến chín giờ tối ngày Hai mươi ba tháng Hai, ông ở đâu?
Ngày Hai mươi ba tháng Hai? Nhiễm Nhiễm bỗng rùng mình, chẳng phải là tối hôm đó Thiệu Minh Trạch kéo cô đến công viên Đại học A sao? Cô mở điện thoại ra xem những bức ảnh chụp tối hôm đó để xem lại ngày chụp. Thời gian họ đến Đại học A khoảng tám rưỡi, hai người ở trong xe nói chuyện vài câu, sau đó cô ra ngoài một vòng. Tính như vậy, khi cô gặp bà Bành Tinh thì chưa chắc đến chín giờ.
Địa điểm tai nạn là con phố nhỏ nơi người tình bé nhỏ của ông Hạ Hồng Viễn sống, ở phía đông bắc thành phố Tây Bình, còn Đại học A lại ở phía tây. Lẽ nào bà Bành Tinh đâm người xong lại lái xe chạy qua nửa thành phố để đến gặp người tình sao? Tâm lý của bà ấy tốt đến vậy ư?
Khi trở về nhà, Nhiễm Nhiễm vẫn nghĩ về chuyện này, cô không kìm được hỏi Thiệu Minh Trạch:
- Anh nói xem liệu có ai giết người xong mà vẫn còn tâm trạng đi nói chuyện yêu đương không?
Thiệu Minh Trạch hỏi cô:
- Sao đột nhiên em lại hỏi chuyện kỳ quái như vậy?
Nhiễm Nhiễm mỉm cười nói:
- Em xem tivi thấy thế. Nói rằng một kẻ giết người, sau đó lập tức lái xe chạy đến một nơi khác lén lút hẹn hò với người tình.
Thiệu Minh Trạch khẽ chau mày:
- Vậy thì người đó quá biến thái rồi.
Nhiễm Nhiễm không hỏi tiếp vấn đề này nữa. Cô nói với Thiệu Minh Trạch về chuyện khoản tín dụng của Hồng Viễn. Thiệu Minh Trạch trầm tư giây lát rồi đáp:
- Được rồi. Mai anh sẽ đến gặp ông nội. Nhưng anh cảm thấy dù là bác Thiệu Vân Bình làm chuyện này thì ông ấy cũng chẳng để lại dấu vết gì đâu. Chuyện tín dụng không thể kéo dài, nếu không được thì thử liên hệ với mấy ngân hàng nữa xem sao.
- Em đã chạy đến các ngân hàng khác rồi – Nhiễm Nhiễm ngả người trên ghế sofa than thở: - Cả ngày lo mấy chuyện này mệt quá đi mất! Ngoài chuyện tiền nong còn phải phòng người này phòng người kia. Phiền chết đi được.
Thiệu Minh Trạch không nhịn được phì cười, đặt tờ báo trên tay xuống, đưa tay vuốt tóc cô, mỉm cười nói:
- Vậy thì thôi việc đi. Chúng ta kết hôn, anh sẽ nuôi em.
Nhiễm Nhiễm nghe vậy nghiêng đầu nhìn anh một lát rồi gật đầu:
- Được thôi.
Nhiễm Nhiễm nói rồi ôm laptop, xem váy cưới của mấy tiệm. Thiệu Minh Trạch cũng lại xem. Anh không ưng mấy mẫu váy cưới cô chọn, cuối cùng nói:
- Đừng xem ở đây nữa. Hôm khác anh đưa em đi xem. Tốt nhất là đặt nhà thiết kế, thiết kế riêng một chiếc theo dáng người em.
Nhiễm Nhiễm vẫn ôm laptop, quay đầu lại hỏi anh:
- Anh đã nghĩ ra mình sẽ đi nghỉ tuần trăng mật ở đâu chưa?