iễm Nhiễm lộ vẻ phấn chấn, cô chạy ra giá sách lấy một cuốn album nhỏ, mở ra rồi chỉ cho Thiệu Minh Trạch xem:
- Chúng ta đi Quảng Tây nhé. Tìm một thôn có sơn thủy hữu tình rồi nghỉ ngơi ở đấy.
Thiệu Minh Trạch hơi bất ngờ. Anh cúi xuống xem mấy bức ảnh đó, đều là ảnh chụp phong cảnh, kỹ thuật chụp không khá lắm nhưng phong cảnh thật sự rất đẹp. Anh bất giác động lòng, lấy ảnh ra khỏi cuốn album ngắm kỹ rồi hỏi cô:
- Em tự chụp à?
Nhiễm Nhiễm lắc đầu:
- Không, trước đây có một người bạn gửi cho em, nói đó là quê hương của mình. Khi đó, em rất muốn đến nhưng tiếc là không có cơ hội. Sau này những khi tâm trạng sa sút, em đều muốn một mình đến đó, dựng ngôi nhà bên hồ rồi trồng rau nuôi gà để sống qua ngày.
Thiệu Minh Trạch nghe mà phì cười. Anh vô tình nhìn thấy dòng chữ viết thời gian sau bức ảnh, nét bút khá rắn rỏi, anh bất giác nhướng mày:
- Nét chữ của bạn nam à?
- Nghe nói thế, nhưng em cũng không chắc lắm. – Nhiễm Nhiễm nhăn mũi, cũng nhìn nét chữ đó rồi cười nói: - Vì hồi ấy em dùng giới tính giả nên không biết người ta có thế không?
Đó là người bạn cô quen từ thời trung học. Cô đăng tin tìm bạn trên Tạp chí Thiếu niên, dùng tên “Hạ Nhiễm” và ghi rõ giới tính là nam. Khi ấy cô và bạn học đánh cược xem liệu có bạn nam nào gửi thư đến cho cô không. Kết quả là, thật sự có nam sinh đại học tên là Vu Văn Kỳ gửi thư đến cho cô.
Khi hai người viết thư qua lại, Vu Văn Kỳ đang ở Đại học B. Nhiễm Nhiễm còn định lén đến trường xem anh ta thế nào nhưng chưa thực hiện được việc đó thì cô đã quen Lâm Hướng An. Sau đó, cô chẳng có hứng thú gì với các nam sinh khác. Sau đó nữa, hai người cũng dần dần cắt đứt liên lạc.
Nhiễm Nhiễm bỗng xốn xang trong lòng, nghĩ không biết làm thế nào để tìm được người bạn ấy.
Vì chuyện này, cô đã từng đến Đại học B một chuyến, tìm tới văn phòng của ngành Kiến trúc nhờ họ tìm giúp người có tên là Vu Văn Kỳ. Thầy cô nghe Nhiễm Nhiễm nói tìm người bạn mất liên lạc trước đây thì nhiệt tình giúp đỡ và thật sự đã tìm được một nam sinh bình thường, tướng mạo không có gì nổi bật. Nhiễm Nhiễm còn chưa biết nên làm gì, thầy giáo đó đã có chút thất vọng, nói:
- Sau khi tốt nghiệp, học sinh này đã ra nước ngoài, không để lại điện thoại liên lạc.
Nhiễm Nhiễm gật đầu, lại hỏi:
- Liệu có thể tìm cách liên lạc với anh ấy không ạ?
Thầy giáo đó không ngờ Nhiễm Nhiễm xem ảnh xong mà vẫn cố chấp như vậy, lòng nhiệt tình lại dâng cao. Thầy thầm nghĩ rồi nói:
- Tôi có thể giúp em tra tư liệu lớp cậu ấy xem có thể liên lạc với bạn học của cậu ấy không. Chưa biết chừng họ lại liên lạc được với cậu ấy.
Thầy giáo đó tìm hồ sơ lớp Vu Văn Kỳ, một bức ảnh tốt nghiệp rơi ra. Nhiễm Nhiễm tiện tay nhặt lên xem thì sững người. Cô quay đầu lại hỏi thầy giáo đang đứng bên:
- Thầy có thể giúp tra xem lớp học có ai tên là Trần Lạc không?
Thầy giáo gật đầu, tra danh sách lớp rồi mỉm cười nói:
- Đúng là có người này. Sao vậy? Em quen cậu ta à?
Nhiễm Nhiễm nhất thời không biết nên trả lời câu hỏi của thầy giáo thế nào? Đầu óc cô bỗng rối bời, dường như rất nhiều chuyện nghĩ không thông trước đây bỗng lóe lên manh mối, nối kết với nhau một cách hỗn độn. Khi cô thật sự bình tĩnh lại thì những manh mối ấy lại biến mất.
Cô rời khỏi trường, vừa ra cổng, cô gọi điện cho Trần Lạc, hỏi anh ta:
- Trong những bạn học đại học của anh, có người nào tên là Vu Văn Kỳ không?
Đầu bên kia im lặng rất lâu, khi cô định bỏ cuộc thì giọng nói bình tĩnh của Trần Lạc vang lên:
- Có. Em quen cậu ta à?
- Vâng. – Nhiễm Nhiễm ngần ngừ giây lát rồi lại hỏi: - Anh có biết cách liên lạc với anh ấy không?
Trần Lạc trầm giọng nói:
- Không. Khi ấy cũng không thân thiết lắm, sau này thì không hề liên lạc.
- Ồ! Vậy à! – Cô có vẻ thất vọng nhưng giọng vẫn khô khốc, chẳng hề có chút sắc thái tình cảm nào.
Trần Lạc không nói gì, im lặng, không hề hỏi tại sao bỗng nhiên Nhiễm Nhiễm lại muốn tìm Vu Văn Kỳ.
Nhiễm Nhiễm cũng im lặng đợi rất lâu, cuối cùng kết thúc bằng một câu “Làm phiền anh rồi”.
Sau khi cúp điện thoại, một mình cô lặng lẽ ngồi bên ngoài trường, ngẩng đầu nhìn quảng trường nhỏ đối diện bên kia đường. Cô chỉ nhớ Tô Mạch học ở Đại học B mà quên mất Trần Lạc cũng tốt nghiệp ở đó. Thậm chí, hồi cô còn học trung học thì anh ta đã là sinh viên Đại học B và còn là bạn học của Vu Văn Kỳ.
Trần Lạc cũng là người Quảng Tây. Ngay từ đầu, cô cảm thấy anh ta rất quen. Anh ta hiểu khá rõ tính cách của cô. Anh ta biết tất cả thói quen ăn uống của cô, thậm chí rõ cả việc cô thích đồ ăn vặt gì... Nhiễm Nhiễm bỗng tự nhủ:
- Dừng lại. – Cô nghĩ không nên tiếp tục truy cứu chuyện này nữa. Nếu cố truy đến cùng thì kết quả rất có thể là khiến hai người sau này gặp nhau càng thêm khó xử.
Thiệu Minh Trạch lái xe đón Nhiễm Nhiễm đến nhà họ Thiệu dùng bữa, thấy sắc mặt cô có vẻ buồn buồn, anh liền hỏi:
- Sao vậy? Không tìm được cách liên lạc với người bạn đó hả?
- Tìm được rồi. – Nhiễm Nhiễm trả lời, thở dài một hơi, giọng mệt mỏi: - Chỉ là trông hơi bị... khó coi một chút.
Thiệu Minh Trạch sững người, sau đó không nhịn được phì cười, đưa tay xoa đầu cô:
- Thất vọng hả?
Nhiễm Nhiễm hơi nghiêng đầu, khẽ oán trách:
- Anh làm rối tóc em rồi.
Tóc cô rất đẹp, mềm mại mượt mà, ngăn ngắn, che kín tai, cảm giác khi chạm vào còn thích hơn cả chạm vào chiếc áo lông thú đắt tiền. Anh luôn không kìm nén được chỉ muốn đưa tay ra xoa đầu cô. Nhiễm Nhiễm hầu như không để ý nhưng thi thoảng cũng thấy phiền, cô vừa tránh tay anh vừa hét toáng lên:
- Thiệu Minh Trạch, anh đừng có xoa đầu em như vậy. Em không phải là thú cưng của anh đâu!
Thiệu Minh Trạch không kìm được suy nghĩ, nếu em thực sự là thú cưng của anh thì tốt biết mấy. Nương tựa vào anh, trung thành với anh, để anh không cần phải lo em sẽ rời xa hay biến mất. Ngay cả bản thân anh cũng không biết rốt cuộc là từ khi nào anh lại có cảm giác lo được lo mất khi đối diện với tình cảm này, sợ cô không đủ yêu anh, thậm chí là không hề yêu anh.
Khi hai người đến nhà họ Thiệu, mọi người đã tề tựu đông đủ. Mấy cô con dâu, cháu dâu đang nói chuyện với bà nội. Nhiễm Nhiễm theo sau Thiệu Minh Trạch bước vào cửa, mẹ anh mỉm cười vẫy cô:
- Nhiễm Nhiễm, mau lại đây. Chúng ta đang nói về con đấy.
Nhiễm Nhiễm mỉm cười, cùng Thiệu Minh Trạch bước đến trước mặt bà nội, vui vẻ chào:
- Bà nội!
Mẹ Thiệu Minh Trạch kéo cô ngồi xuống bên cạnh bà nội rồi quay đầu bảo anh:
- Ông nội và bác cả đang ở thư phòng. Ông nội có dặn là nếu con tới thì vào đó gặp ông.
Thiệu Minh Trạch mỉm cười với Nhiễm Nhiễm rồi đi vào thư phòng.
Bà nội hỏi Nhiễm Nhiễm:
- Thế nào rồi? Cháu đã đặt váy cưới chưa?
Nhiễm Nhiễm còn chưa kịp trả lời thì mẹ Thiệu Minh Trạch ngồi bên cạnh đã cười nói:
- Nhiễm Nhiễm, chuyện váy cưới thì nên nhờ bà nội. Nhà bàn nội có cô cháu gái là nhà thiết kế váy cưới nổi tiếng đấy.
Thực ra Nhiễm Nhiễm cũng không quá cầu kỳ chuyện váy cưới, cô vui vẻ nói:
- Vậy thì chuyện này cháu trông cậy cả ở bà nội. Khi nào có thời gian, bà dẫn cháu đi xem và cho ý kiến giúp cháu nhé. Cháu hoa hết cả mắt rồi, chẳng biết nên mặc bộ váy cưới thế nào nữa.
Quả nhiên bà nội nghe vậy liền cao hứng, cười vui vẻ, vỗ mu bàn tay Nhiễm Nhiễm, nói:
- Không thành vấn đề, cứ để đó cho bà nội. Vóc dáng của cháu gần như bà hồi trẻ, không hợp với loại váy cưới rườm rà nhiều họa tiết, càng đơn giản càng hợp.
Bác dâu cười nói:
- Mẹ là người biết ăn mặc nhất. Con còn nhớ mẹ có bức ảnh chụp khi mặc xường xám. Đẹp ơi là đẹp! Con đã lén đem đi may một bộ nhưng mặc vào lại chẳng hợp gì cả.
Thím ba lập tức tiếp lời:
- Chị dâu, chị đừng nhắc chuyện này nữa. Em cũng xem bức ảnh đó của mẹ rồi, cũng thích lắm, về thuê người may mấy bộ. Em lén mặc ở nhà, ai ngờ chồng em nhìn thấy cười sặc sụa, nói gì mà vóc dáng em như vậy mà cũng đòi học người ta mặc xường xám, ba vòng gần như nhau chẳng khác nào làm khó thợ may.
Mọi người nghe vậy đều cười, bà nội càng vui hơn. Không khí đang vui vẻ thì Thiệu Minh Nguyên dẫn vợ bước vào, mỉm cười chào hỏi mọi người rồi cố ý gật đầu chào Nhiễm Nhiễm, cười mà như không, hỏi cô:
- Nhiễm Nhiễm, Minh Trạch đâu?
Nhiễm Nhiễm mỉm cười đứng dậy, lễ phép chào: - Anh cả, chị dâu. – Rồi mới từ tốn trả lời Thiệu Minh Nguyên: - Anh ấy đang ở thư phòng với ông nội và bác.
Phản ứng của cô như vậy khiến Thiệu Minh Nguyên không biết nói gì, đành quay người đi đến thư phòng, để vợ mình ngồi nói chuyện với mọi người. Một lát sau, chị giúp việc đến nói cơm đã dọn xong. Bà nội vừa sai người chạy lên lầu bảo mấy người ở thư phòng xuống ăn cơm, vừa bảo con dâu cả dìu mình vào phòng ăn.
Nhiễm Nhiễm không muốn tranh vị trí bên bà nội với mọi người nên cố ý đi chậm lại phía sau, nào ngờ Thang Như Bảo – vợ Thiệu Minh Nguyên – thân thiện đến bên. Khác hẳn với chồng, Thang Như Bảo là người phóng khoáng, dám nói dám làm. Nhiễm Nhiễm đã tiếp xúc với người này mấy lần, không những không ghét mà con có vài phần quý mến tính cách thẳng thắn của chị ta.
Chị ta kéo tay Nhiễm Nhiễm, cố ý đi chậm lại một chút, nhân lúc mọi người không chú ý khẽ hỏi:
- Chuyện Tô Mạch êm rồi chứ?
Nhiễm Nhiễm nhất thời không đoán được ý tứ trong câu hỏi của chị ấy, cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Thang Như Bảo lại cố hạ giọng, nói:
- Chị khuyên em đừng vì chút thể diện mà nhún nhường. Trước đây, chị đã gặp người đàn bà đó. Chẳng phải người tử tế gì đâu. Em nên cẩn thận với cô ta một chút. Đàn ông nhà họ Thiệu đều phong lưu lắm. Trước đây, chị còn tưởng Thiệu Minh Trạch khác họ. Nào ngờ cậu ấy cũng ham vui như vậy.
Nhiễm Nhiễm bị câu nói trước đó của chị ta làm cho tò mò, không kìm được hỏi:
- Chị dâu cũng quen Tô Mạch sao?
Thang Như Bảo cười khẩy, sắc mặt lộ rõ vẻ khinh thường:
- Không chỉ quen thôi đâu. Năm đó, hai anh em họ vì người đàn bà này mà suýt nữa trở mặt với nhau. Thiệu Minh Trạch cũng vì cô ta mà rời bỏ công ty của gia đình.
- Minh Trạch và anh cả suýt trở mặt với nhau ư? – Đây là lần đầu tiên Nhiễm Nhiễm nghe chuyện này nên không khỏi cảm thấy có chút kinh ngạc.
- Ừ! Hồi đó, cô ta là thực tập sinh ở chỗ Thiệu Minh Nguyên. Thiệu Minh Nguyên có tính dù là con muỗi cái bay ở bên anh ấy cũng phải dụ dỗ chứ nói gì đến gái đẹp. Khi ấy, bọn chị mới kết hôn chưa lâu, còn non nớt, biết chuyện cũng không dám làm rùm beng lên, chỉ âm thầm hẹn gặp người đàn bà đó. Kết quả là, không ngờ mới nói được hai câu đã bị người ta chặn họng, chẳng thể nói được gì. Sau đó cũng không biết tại sao cô ta lại qua lại với Thiệu Minh Trạch. Tình cảm giữa hai anh em họ vốn rất tốt, vì chuyện này mà rạn nứt.
Nhiễm Nhiễm chưa hề nghe nói đến chuyện này, càng không ngờ Thiệu Minh Nguyên và Tô Mạch từng có quan hệ với nhau. Cô muốn hỏi thêm thì Thiệu Minh Trạch và mọi người đã xuống lầu. Thang Như Bảo cũng vội im lặng, ra hiệu không nói nữa.
Đến tối về nhà, Nhiễm Nhiễm vẫn lăn tăn về chuyện này. Thiệu Minh Trạch tắm xong đi ra, gọi cô mấy tiếng mà không thấy cô có phản ứng gì, anh bèn đến bên cô ngồi xuống hỏi: