Cuộc sống hoàn toàn trở lại giống như trước đây, đối với Tả Á đây lại là một khởi đầu mới. Cô chăm chỉ luyện tập, nỗ lực muốn điều trị chứng trầm cảm. Bởi vì người nhà không yên lòng về bệnh tình của cô, cho nên Điền Văn Lệ cùng Kiều Vân muốn cô tạm thời ở chung với họ, đợi tinh thần cô tốt hơn một chút thì có thể dọn ra ở riêng.
Còn Kiều Trạch, mỗi ngày đều liều mạng vùi đầu vào công việc, dường như công ty đã trở thành nhà của anh rồi.
Chung Dương cũng đã biết tin Tả Á ly hôn, cũng biết được Tả Á bị bệnh trầm cảm.Thời khắc nghe được tin đó, trong lòng anh rất ngổn ngang. Hai năm qua Tả Á chắc hẳn đã phải chịu đựng rất nhiều, thế mà anh lại không thể làm được gì cho cô.
Ngoài việc tự trách bản thân mình và đau lòng, anh còn cố gắng sắp xếp thời gian đưa Tả Á đi ra ngoài chơi, để cho tâm trạng của cô thoải mái hơn, giảm đi áp lực. Còn về mối quan hệ giữa hai người, không nên nhắc đến nữa, bây giờ anh không muốn gây thêm áp lực cho Tả Á, chỉ cần cô vui vẻ là được rồi.
Hôm nay là một ngày đặc biệt với Chung Dương. Anh đang chờ điện thoại của Tả Á, nhưng chờ từ sáng đến tối Tả Á vẫn không hề gọi điện thoại cho anh. Trái tim anh dâng đầy cảm giác mất mát, nôn nóng cùng lo lắng.
Hôm nay là sinh nhật của anh !
Nhưng có lẽ gần đây tinh thần Tả Á sa sút, cho nên cô đã quên mất rồi.
Cuối cùng vẫn là anh bấm điện thoại gọi cho Tả Á.
Tả Á đang mát-xa cho Điền Văn Lệ, nghe chuông điện thoại reo liền nói với bà: “Mẹ, con nghe điện thoại một chút!”
Tả Á đi vào phòng ngủ nhận điện thoại, còn chưa tới kịp mở miệng nói gì, Chung Dương ở bên đầu kia điện thoại đã vội vàng nói: “Tiểu Á, cho em năm phút chuẩn bị, anh chờ em ngoài cửa!” Anh nói liền một hơi rồi cúp máy.
Tả Á vừa mới bắt máy, cô còn chưa nói được câu nào mà ! Người này muốn làm gì vậy ? Anh đang ở ngoài cửa sao? Nhìn đồng hồ đã sắp sáu giờ tối, cũng gần đến giờ ăn tối rồi, cô thò đầu ra ngoài nhìn mẹ mình đang ngồi trên ghế sofa xem tivi, do dự một chút rồi đi ra : “Mẹ à, con có việc đi ra ngoài một chút nhé ?”
Điền Văn Lệ nhìn Tả Á, nhíu nhíu mày : “Ừ, đi đi ! Nhớ về sớm trước chín giờ nhé !”
Tâm trạng của Tả Á liền được buông lỏng, cười nói: “Dạ, Thái hậu!” Nói xong đi ra ngoài.
Điền Văn Lệ nhìn theo bóng lưng Tả Á cười nói: “Con bé chết tiệt kia, không biết lớn nhỏ gì cả, tôi là mẹ cô lại trở thành Thái hậu từ lúc nào rồi hả?”
Tả Á thay giày ở trước cửa, le lưỡi làm mặt quỷ, vừa đúng lúc Kiều Vân từ phòng sách đi ra : “Tiểu Á muốn đi ra ngoài sao ? Con mới nói Thái hậu gì vậy?”
Tả Á cười khúc khích, Điền Văn Lệ nhìn Kiều Vân một cái, đứng lên nói: “Thái Thượng Hoàng, ngài mau ngồi xuống đi, hỏi con bé kia làm gì. Tiểu Á, mặc thêm áo ấm vào, bên ngoài lạnh lắm đó.” Bạn đang đọc truyện online tại website: 77F1.XTGEM.COM
“Tuân lệnh, Thái hậu!” Tả Á nói xong cười cười, đẩy cửa đi ra ngoài.
Bên ngoài gió thổi rét lạnh, Tả Á đi trên đường phải rụt cổ lại, cô vừa bước ra khỏi chung cư thì đã thấy xe Chung Dương đậu sẵn bên ngoài, anh đang đứng ở giữa trời gió lạnh lẽo, thân hình cao lớn thon dài, gương mặt tuấn lãng đẹp trai mang theo vẻ sốt ruột. Vừa nhìn thấy cô, đôi lông mày anh nhíu chặt lại, nhìn đồng hồ trên cổ tay, giả bộ tức giận nói: “Đã trễ ba phút, em muốn anh phạt em như thế nào đây?”
Tả Á xoa xoa đôi tay bị lạnh của mình, mở to mắt nhìn Chung Dương, cười nói: “Xin lỗi, đã khiến ngài đợi lâu rồi, tôi chạy 3000 m chịu phạt được không?”
Chung Dương nhếch môi cười khẽ : “Biết em cần phải luyện tập nhiều, nhưng cũng không cần liều mạng như thế, sao anh có thể đành lòng bắt em chạy 3000m được chứ. Đi thôi, anh mời em ăn cơm!”
Tả Á nhướn mày nhìn anh, ánh mắt nghi ngờ như đang nhìn bọn buôn người, “Sao đột nhiên anh chạy tới đây mời em đi ăn cơm thế ? Có âm mưu gì đây?”
Chung Dương cười khổ, cảm thấy có chút mất mát. Cô thực sự đã quên mất, không còn nhớ chút gì nữa rồi ! Có phải do lần sinh nhật ấy cô đã bắt gặp anh cùng Lô Hi ở bên nhau cho nên mới không muốn nhớ tới sinh nhật anh nữa không ? Ngày hôm đó là ngày khởi đầu sự rạn nứt trong tình cảm của hai người bọn anh. Nếu như lúc đó không phải do anh nhất thời xúc động, cũng sẽ không cãi nhau với cô, hai người cũng sẽ không chia tay. Anh túm lấy cổ tay của cô : “Lên xe đi, anh sẽ không đem bán em đâu.”
Sau khi lên xe, Chung Dương hỏi Tả Á muốn ăn gì, Tả Á suy nghĩ một lát sau đó nói muốn ăn lẩu, hai người lái xe chạy đến quán lẩu rất cái tên rất ấn tượng : Phố lẩu. Chung Dương rất thích nhìn Tả Á ăn lẩu, cả khuôn mặt cùng đôi môi cô đều đỏ ửng cả lên, vô cùng quyến rũ.
Một bữa ăn vừa nói vừa cười rất vui vẻ, nhưng Tả Á lại ăn rất vội, thỉnh thoảng len lén nhìn đồng hồ trong điện thoại di động, lại sợ Chung Dương không vui nên cô ăn rất nhanh, bởi vì mẹ nói rồi, không được đi quá chín giờ…..Nhưng hành động lén lút này của cô đều rơi vào mắt Chung Dương, anh hỏi: “Sao thế? Muốn về à?”
Tả Á áy náy cười nói: “Em phải về nhà trước chín giờ, mẹ ra lệnh như vậy.”
Chung Dương lắc đầu, không đồng ý nói: “Em cũng đã hơn 20 tuổi rồi.”
Tả Á nhún nhún vai nói : “Bây giờ em đang bị mẹ quản, hơn nữa em cũng không muốn mẹ lo lắng.”
Chung Dương đang muốn nói gì đó thì lại bị tiếng chuông điện thoại ngăn lại, anh nhìn số điện thoại xa lạ trên màn hình, do dự một lát sau đó cũng bắt máy, là ai đây, đang lúc anh nghi ngờ, thì đột nhiên bên trong truyền đến một giọng nữ mềm mại, “Chung Dương, sinh nhật vui vẻ!”
Âm thanh không lớn không nhỏ nhưng Tả Á vẫn nghe được loáng thoáng. Giọng nói kia hình như rất quen thuộc, nhưng lại có chút xa lạ, hình như người kia nói sinh nhật vui vẻ. Tả Á ngẩn người, móc ra điện thoại di động ra nhìn vào lịch ngày, lòng của cô không khỏi run lên, hôm nay là sinh nhật của Chung Dương ! Sao cô lại có thể quên mất sinh nhật của Chung Dương được chứ? Chẳng lẽ tất cả những gì liên quan đến Chung Dương cô không còn nhớ nữa sao?
Lời nói của anh, ánh mắt của anh, động tác của anh, những thứ anh thích, cô đều nhớ, nhưng sao cô lại có thể quên mất sinh nhật anh được, chả trách vừa rồi vẻ mặt anh trông rất cô đơn.
Tả Á đang đắm chìm trong những suy nghĩ hỗn loạn của mình, Chung Dương nói với người bên kia điện thoại những gì cô không còn nghe thấy nữa, cho đến khi ngón tay thon dài của anh búng nhẹ lên đầu cô một cái cô mới hoàn hồn.
“Đang suy nghĩ gì vậy?” Anh hỏi, đôi mắt của anh sáng như trong ánh sao trong đêm tối.
Tả Á nhìn Chung Dương, trong lòng cảm thấy rất áy náy, rất có lỗi, cô cúi đầu ủ rủ : “Chung Dương…..Xin lỗi anh, em…..em….chuyện đó… em quên mất, xin lỗi…..”
Chung Dương cúi người về phía trước, híp mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt ủ rũ của Tả Á, tươi cười nói: “Chỉ một câu xin lỗi là xong sao? Không còn gì nữa à?”
Tả Á đưa tay vỗ trán một cái, áy náy nói: “Em không chuẩn bị quà tặng cho anh rồi. Nhưng mà anh cũng không còn bé nữa, không có quà tặng cũng không sao chứ? Hì hì…..” Cô cười ngượng.
Khuôn mặt Chung Dương có vẻ không vui, đôi mắt thâm thúy ẩn chứa tức giận, lạnh lùng nói: “Sao có thể không sao được, anh…..rất đau lòng…..”
Tả Á nhìn khuôn mặt nghiêm túc hiếm thấy của Chung Dương, hình như anh giận thật rồi, cô cũng rất khó chịu mà, cô yêu Chung Dương nhưng lại quên mất sinh nhật anh. Cô đau xót cắn môi, nói xin lỗi: “Xin lỗi…..”
Chung Dương ngoắc ngoắc ngón tay, ngả người về trước, nghiêm túc nói: “Cho em một cơ hội để bồi thường cho anh, thế nào?”
Tả Á nhìn anh, nhướn mày, mắt to khẽ híp lại, “Anh lại đang có âm mưu gì đấy?”
Chung Dương cố làm ra vẻ đàng hoàng ho khan một tiếng nói: “Hôn anh, anh sẽ không so đo nữa!”
Tả Á nghe thế liền cầm một con tôm nhét vào miệng Chung Dương : “Anh mau ăn đi, anh nghĩ hay thật đấy ! Để hôm khác em mua quà bồi thường cho anh là được chứ gì!”
Chung Dương cười đưa tay lấy con tôm trong miệng ra, xấu xa cười một tiếng nói: “Thôi được rồi, thấy em áy náy như vậy, anh sẽ không so đo nữa, mau ăn đi.”
Tại sao anh lại như vậy chứ? Tả Á giương mắt nhìn anh, giận dữ bĩu môi, cô đang giơ tay định búng lên trán anh, nhưng nhớ ra hôm nay là sinh nhật của anh, không nên đánh, tay liền khựng lại giữa không trung, “Tiểu Dương, mau ăn đi, sắp chín giờ rồi đó.”
Hai người vui vẻ ăn lẩu xong, Chung Dương đưa Tả Á đến dưới khu chung cư, Tả Á xuống xe nói chúc ngủ ngon với Chung Dương rồi dặn dò anh lái xe cẩn thận, sau đó nhìn anh lái xe rời đi cô mới xoay người đi lên lầu.
Về đến nhà cô đã thấy Điền Văn Lệ đang ngồi đan len ở trên ghế sofa, “Mẹ, sao mẹ không nghỉ ngơi, đừng đan nữa, ban ngày hãy làm.”
Điền Văn Lệ ngoắc tay : “Lại đây, để mẹ ướm thử xem có vừa không, hay là lại rộng quá rồi.”
Tả Á kinh ngạc đi nhìn cái áo len màu trắng sắp đan xong trong tay bà, đột nhiên trong lòng cô cảm thấy rất chua xót, nhưng cũng rất ấm áp. Cô đi tới ngồi xuống bên cạnh Điền Văn Lệ, nhìn bà vừa thoăn thoắt đan áo vừa cười, cảm thấy xúc động muốn khóc.
Rất lâu trước kia, lúc còn đi học cô rất hâm mộ một người bạn nhỏ được mặc chiếc áo len rất đẹp do chính tay mẹ bạn ấy đan, cô cũng rất muốn có một chiếc áo như vậy, cho nên lúc về nhà liền nói ao ước của mình cho mẹ nghe. Sau đó cô cũng nhìn thấy mẹ đan áo len, nhưng cuối cùng lại cho chị cô mặc nó. Lúc đó trong lòng Tả Á cực kỳ buồn bã, từ đó về sau cô không hề nói bất kỳ yêu cầu nào nữa.
“Tiểu Á, sao lại khóc ? Vừa rồi đi chơi không được vui sao?”
Tả Á vội giơ tay sờ lên mặt mình, quả nhiên ướt, nước mắt không biết đã rơi xuống từ lúc nào, cô vội vàng lau đi, cười nói, “Không có đâu mẹ. Con đi tắm đây, mẹ đừng làm mệt quá ! Chín giờ rồi, là lúc mẹ phải đi nghỉ ngơi rồi đó, biết không?”
“Được rồi, con đi đi.”
Tả Á đứng dậy đi vào phòng tắm, tắm rửa thay áo ngủ rồi đi ra ngoài, lại đột nhiên nhìn thấy Kiều Trạch cùng Kiều Vân từ phòng sách đi ra, trong lúc nhất thời cô ngẩn người đứng sững tại chỗ. Ly hôn với anh đã hơn nửa tháng, nhưng đây là lần đầu tiên cô trông thấy anh, sao anh lại gầy như vậy, giống như đã thay đổi thành người khác vậy.
“Tiểu Á đã về rồi à.”
Tả Á hoàn hồn vội vàng gật đầu : “Vâng!”
Lúc này Điền Văn Lệ quay đầu lại nhìn Tả Á một cái, tùy ý nói: “À, đúng rồi, tối nay Kiều Trạch ở lại đây, phòng của chú ấy đã lâu không quét dọn, Tiểu Á, con dọn dẹp giúp chú ấy một chút.”
“Con sao?” Tả Á há miệng thành chữ O.
Điền Văn Lệ không nhanh không chậm nói: “Thím Tường có việc bận, hôm nay đã về quê rồi, chẳng lẽ con lại bắt Thái hậu ta và Thái Thượng Hoàng đi dọn dẹp hả ? Nhanh đi đi, khuya lắm rồi, dọn dẹp xong sớm còn nghỉ ngơi!”
“Nhưng…..”
“Cái gì?” Điền Văn Lệ trừng cô.
“Con đi dọn dẹp ạ!” Tả Á im miệng, trong lòng không khỏi buồn phiền, ly hôn rồi cũng không tránh được việc phải ở chung dưới một mái nhà. Sớm biết thế này cô đã chuyển tới cái ổ nhỏ của mình rồi. Dù nghĩ vậy nhưng cô vẫn miễn cưỡng đi đến căn phòng trước kia Kiều Trạch thường ở. Gian phòng rất sạch sẽ, chỉ cần lấy chăn gối trong ngăn tủ ra là được, Tả Á trải ga giường xong dọn dẹp qua một tý, xong xuôi cô đang định đi ra ngoài thì đã thấy Kiều Trạch đứng ở cửa.
“Giường đã chuẩn bị xong, anh có thể nghỉ ngơi rồi đó.” Cô có chút xấu hổ chỉ chỉ phía sau