Chớp mắt đã đến mùa đông, Tả Á vẫn tiếp tục cuộc sống như thế với Kiều Trạch, nhưng có vẻ như cô đang bắt đầu thay đổi. Cô không thích nói chuyện, cũng lười tranh cãi với Kiều Trạch chứ đừng nói đến việc trò chuyện cùng anh.
Giống như cô đang đi lạc trong một mê cung bị một cái kén trói buộc không cách nào thoát ra được. Cứ vào ban đêm, cô lại nằm mơ thấy những thứ kì quái, như hình ảnh Chung Dương vẫy tay với cô sau đó mỉm cười mở rộng vòng tay chờ đợi cô nhào vào lồng ngực anh, nhưng cô lại luôn do dự, cho đến khi cô quyết định chạy đến bên anh thì Kiều Trạch lại đột ngột xuất hiện, vẻ mặt lạnh lùng vòng tay ôm lấy cô ngăn cản cô chạy về phía Chung Dương, rồi cuối cùng Kiều Trạch biến mất, Chung Dương cũng không thấy đâu, chỉ còn lại một mình cô giữa biển hoa hướng dương nhìn ánh mặt trời sáng chói phía trước, không có tình yêu, cũng không có đàn ông, nhưng có một con đường khác để cho cô tự do chạy nhảy.
Trong mơ, cô được giải thoát, nhưng thực tế thì cô vẫn phải sống cuộc sống đầy áp lực như cũ, không tìm thấy sự vui vẻ trong cuộc sống, không thể quên đi nỗi đau xót khi phải chia tay với Chung Dương, không thể quên hôn lễ đã tan thành bọt biển với Chung Dương. Mỗi ngày đều không có việc gì làm khiến cô càng buồn bã uể oải, hơn nữa buổi tối cô còn không ngủ được, cứ như vậy một ngày lại một ngày trôi qua thân thể cô cũng càng ngày càng trở nên tiều tụy .
Một buổi sáng, cô bị Kiều Trạch lôi từ trong chăn ra, rồi bị anh đẩy vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, sau đó lại lôi cô đi ăn sáng, nhưng mà thật sự cô không muốn ăn, cô chỉ cầm đũa ngẩn người nhìn thức ăn trên bàn.
Kiều Trạch nhìn dáng vẻ ngơ ngẩn của Tả Á, có chút lo lắng hiện lên trên khuôn mặt lạnh lùng, anh trầm giọng hỏi: “Sao thế? Không hợp khẩu vị em à?”
Tả Á mệt mỏi lắc đầu: “Anh ăn đi, tôi không đói.”
Kiều Trạch đưa tay sờ lên trán cô: “Ăn một chút thôi, lát nữa anh đưa em đi khám bác sĩ.”
“Cô chủ, bây giờ cô muốn ăn cái gì tôi đi làm cho cô, không ăn cơm sao được.” Dì Lâm vừa nói xong đã quay người định đi làm, Tả Á vội hô: “Dì Lâm, không cần đâu, chỉ là do cháu không muốn ăn thôi, dì không cần phải làm đi làm lại như vậy.”
Thời gian gần đây, Kiều Trạch cũng phát hiện ra tinh thần của Tả Á không được ổn định, ban đêm cô thường ngủ không được yên ổn, hình như còn luôn nằm mơ, ăn cơm cũng chỉ ăn một chút xíu, trước kia khi ăn cơm có khi cô còn ầm ỹ tranh cãi với anh mấy câu, nhưng bây giờ đến nói chuyện cô cũng không muốn nói với anh, cả người giống như trái cà héo, phờ phạc rũ rượi.
Kiều Trạch vươn tay ôm lấy eo của Tả Á, kéo cô ngồi lên trên đùi mình, dùng muỗng nhỏ múc cháo đưa tới miệng Tả Á. Gần đây cô rất ngoan, không ầm ĩ, không làm khó anh, cũng không hề đối đầu gay gắt với anh nữa. Trước kia, nếu anh chỉ cho cô hướng đông thì cô nhất định phải đi hướng tây, nhưng bây giờ bất kể anh nói gì cô đều không hề cãi lại, giống như giờ phút này vậy, anh đút cháo cho cô, cô đều không kháng cự, cũng không giãy giụa, bộ dạng giống như tượng gỗ vậy.
Anh tình nguyện chịu bị đâm bởi gai nhọn trên người cô, chịu việc cô giương nanh múa vuốt đối đầu với anh, chứ không muốn thấy cô như vậy. Cảm giác không quen khiến anh cảm thấy rất lo lắng, anh không biết được trong lòng cô đang nghĩ cái gì, không biết cô muốn thế nào.
Tả Á ngoan ngoãn ăn cháo, đôi mắt ngơ ngác nhìn xung quanh, muỗng cháo tiếp theo còn chưa kịp đưa đến bên miệng cô, thì Tả Á đã máy móc há hốc miệng ra. Lòng Kiều Trạch căng thẳng, buông cái muỗng xuống, tròng mắt đen nhìn Tả Á chằm chằm, sau đó anh đưa tay nâng mặt cô lên, lo lắng hỏi: “Tả Á, em làm sao vậy?”
Tả Á hoàn hồn nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Kiều Trạch, trong mắt anh hiện đầy vẻ lo lắng bất an, cô ngơ ngác lắc đầu: “Làm sao cái gì?” Nói xong, đột nhiên Tả Á cảm thấy buồn nôn, vội vàng nhảy từ trên đùi Kiều Trạch xuống, bụm miệng chạy vào toilet, nôn mửa liên tục.
Kiều Trạch vội vàng đi theo cô, nhìn Tả Á khổ sở như vậy, trái tim của anh cũng rất đau đớn, anh đưa tay vỗ lưng cho cô, anh rất muốn có thể thay cô chịu đựng sự khó chịu này. Dì Lâm cũng bưng nước đến cho Tả Á súc miệng, trong ánh mắt lo lắng mang theo sự nghi ngờ quan sát Tả Á.
“Chúng ta đi bệnh viện thôi!” Vẻ mặt vốn lãnh đạm của Kiều Trạch thoáng một chút hoảng hốt, anh không biết Tả Á bị làm sao nữa.
“Cô chủ…..cô bị như vậy bao lâu rồi?” Dì Lâm hỏi.
Mặt Tả Á tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, mệt mỏi dựa vào ngực Kiều Trạch, cô đang không hiểu dì Lâm tại sao muốn hỏi như vậy, thì trong nháy mắt cô nhớ lại chuyện ngày trước, sau đó chỉ cảm thấy đầu óc ầm ầm một tiếng, giống như bị sấm sét đánh trúng.
Đột nhiên vẻ mặt dì Lâm trở nên thần bí, vui mừng nói: “Cô chủ, tám phần là cô có thai rồi! Kỳ sinh lý của cô chưa tới bao lâu rồi? Có phải cô luôn cảm thấy buồn nôn, muốn ói không?”
Trong đầu Tả Á bắt đầu rối loạn, lời nói của dì Lâm giống như sét đánh bên tai. Đúng là kỳ sinh lý của cô hình như nửa tháng rồi chưa tới, nhưng những triệu chứng này cũng chưa hẳn là do mang thai. Thời gian gần đây cô rất rối rắm, cho nên cô cũng không nhớ mình có uống thuốc tránh thai hay không nữa.
Tả Á cảm giác thân thể mình trở nên lạnh toát, cô…..có con với Kiều Trạch sao? Không! Sao lại có thể như vậy được? Không thể, cô không muốn có đứa bé này, cô hoàn toàn chưa chuẩn bị trước tâm lí, cô hoàn toàn không biết nên làm gì bây giờ.
Kiều Trạch nhìn vẻ mặt sững sờ của Tả Á, anh ôm lấy thân thể mềm mại yếu ớt của cô vào trong ngực. Tả Á có con của anh rồi sao? Kích động, vui sướng khiến cho anh càng ôm chặt Tả Á hơn. Nhưng nghĩ đến lần trước Tả Á không cần đứa con của anh, trái tim anh lại bị lo lắng lấp đầy, lần này anh tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện giống như lần trước, anh muốn Tiểu Á, muốn đứa bé…..
Kiều Trạch giúp Tả Á thay quần áo, sau đó vội vàng đưa cô đến bệnh viện.
Sau khi kiểm tra, Kiều Trạch ngồi cạnh Tả Á chờ đợi kết quả, anh ôm Tả Á vào lòng. Giờ phút này sự ấm áp đã thay thế cho sự lạnh lẽo trong lòng anh. Anh đã mất đi sự bình tĩnh vốn có, lo lắng thấp thỏm đợi kết quả từ bác sĩ, chờ đợi ông ấy nói cho anh biết rằng Tả Á đang mang thai, anh sắp có con rồi. Nhưng Tả Á lại đờ đẫn ngồi một chỗ, thân thể cứng ngắc giống như đang phải đối mặt với một cơn ác mộng khủng khiếp.
Rốt cuộc cũng đợi được kết quả, bác sĩ nhìn hai bọn họ, sau đó mới nói: “Ông Kiều, bà Kiều hai người còn trẻ, chuyện mang thai không cần vội vàng, bà Kiều không mang thai…..”
Trong mắt Kiều Trạch thoáng qua sự mất mát, cuối cùng lãnh đạm nói, “Vậy sức khỏe vợ tôi như thế nào? Tại sao lại có những triệu chứng như vậy?”
Bác sĩ đẩy mắt kính trên mũi nói: “Trước mắt có lẽ bà Kiều bị rối loạn do chứng trầm cảm, vì vậy mới xuất hiện hiện tượng nôn mửa, nếu muốn có chuẩn đoán chính xác hơn thì hãy đưa bà Kiều đến khoa tâm lý.”
Kiều Trạch ngẩn người, ba chữ ‘chứng trầm cảm’ làm lòng anh co rút đau đớn, anh ôm Tả Á đứng dậy, nói cám ơn với bác sĩ rồi rời đi. Dù thế nào Kiều Trạch cũng không thể ngờ được kết quả sẽ là như vậy.
Không phải Tả Á có bầu, mà là cô bị trầm cảm.
Về đến nhà, Tả Á vẫn không có phản ứng gì, giống như không hề xảy ra chuyện gì vậy. Cô ngồi ngẩn người trên ghế sofa trong phòng khách. Nhìn Tả Á như vậy Kiều Trạch rất hận bản thân mình, tất cả đều do anh ép buộc cô, dùng tình yêu của mình mà ép buộc cô.
Ngày hôm sau, Kiều Trạch đưa Tả Á đến bệnh viện lần nữa, sau đó anh nhờ người tìm bác sĩ tâm lý nổi tiếng ở đây để khám cho cô, cuối cùng vị bác sĩ kia đã chẩn đoán chính xác là Tả Á bị chứng trầm cảm.
Sau khi Kiều Trạch đưa Tả Á ra khỏi bệnh viện, trong đầu anh không ngừng lặp đi lặp lại lời nói của bác sĩ, hậu quả nghiêm trọng là có thể bệnh nhân sẽ tự sát, còn nếu như có thể giải quyết được nỗi lo lắng trong lòng của cô ấy, thì dần dần bệnh nhân sẽ tốt lên.
Chính anh đã khiến Tả Á buồn phiền lo âu, chính anh là thủ phạm khiến Tả Á bị trầm cảm như bây giờ…..Anh nhớ tới lời của Tả Á nói với anh, cô sống không vui vẻ gì, rất khổ sở, muốn anh thả cô đi, trái tim Kiều Trạch đau đớn vô cùng, xe đang chạy chợt dừng lại bên đường, anh khổ sở gục mặt trên tay lái rất lâu không nhúc nhích, cho đến khi nhớ đến quá khứ đau lòng kia, anh mới lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn sang Tả Á vẫn im lặng ngồi bên cạnh, anh khởi động xe chạy về nhà.
Nguyên một đêm, Tả Á không ngủ, trong đầu cô luôn nhớ tới lời của bác sĩ, cô bị trầm cảm. Đó là căn bệnh gì? Cô cảm thấy mình rất khỏe mà, không sinh bệnh, chỉ cảm thấy không vui mà thôi. Không vui, chính là chứng trầm cảm sao? Cô thật sự không hiểu, nhưng mà có vẻ như bệnh này rất nghiêm trọng.
Kiều Trạch cũng cả đêm không chợp mắt, anh không dám đối mặt với Tả Á, ngồi một mình trong trong phòng làm việc đến sáng, trong phòng tàn thuốc rơi đầy trên mặt đất, khói mù lượn lờ, ánh nắng ban mai chiếu đến nhưng lại giống như bị mây mù che phủ.Trên khuôn mặt lãnh đạm anh tuấn là vẻ mệt mỏi, hai mắt đầy tơ máu, anh dập tắt điếu thuốc cuối cùng trên tay, cầm điện thoại gọi cho luật sư, khi bên kia điện thoại có người bắt máy, anh im lặng hồi lâu mới nói: “Tôi…..cần một tờ giấy thỏa thuận li hôn!”
Có lẽ nên để tất cả mọi chuyện trở lại vị trí xuất phát.
“Ký tên đi!” Kiều Trạch đem giấy thỏa thuận li hôn đặt trước mặt Tả Á, gương mặt góc cạnh lãnh đạm mang theo vẻ âm u, mỗi lần hít thở là một lần trái tim đau nhói, anh hi vọng Tả Á sẽ do dự, dù chỉ một chút thôi, hi vọng cô sẽ nói không, nhưng mà chuyện đó là không thể nào, cô nhất định sẽ không do dự mà ký tên vào, sau đó rời khỏi anh.
Tả Á ngơ ngác nhìn chằm chằm tờ giấy trước mặt, dòng chữ to trên cùng rơi ngay vào trong mắt cô: “Giấy thỏa thuận li hôn”, cô không khỏi ngước đầu lên nhìn Kiều Trạch, ý anh là anh và cô ly hôn sao? Thật thế sao? Anh muốn buông tay thật sao?
Kiều Trạch lạnh lùng liếc nhìn Tả Á, giọng điệu không vui nói: “Trước khi anh đổi ý, thì nhanh ký tên đi!”
Tả Á bị anh quát nhẹ một tiếng, cuống quít cầm bút lên muốn ký tên, nhưng vừa nhìn thấy nội dung bản thỏa thuận ly hôn, cô đã sợ hết hồn, Kiều Trạch đem cổ phần khu biệt thự nghỉ mát chuyển lại cho cô, nhà cửa cũng để lại cho cô, thậm chí còn có một chuỗi rất dài rất dài các con số khác.
Tất cả đều không phải những thứ cô muốn, cô chỉ muốn một tờ giấy chứng thực ly hôn thôi. Cô không yêu Kiều Trạch, cũng không đối xử tốt với anh, nên càng không có lý do gì để nhận tất cả những thứ Kiều Trạch để lại cho cô. Không phải cô cao thượng, cũng không phải cô giả bộ cao quý, chẳng qua là cô cảm thấy mình có tay có chân, có thể dùng đôi bàn tay của mình tự kiếm tiền, tự mang đến cho mình một cuộc sống như mình mong muốn, và cô cũng không muốn thiếu nợ Kiều Trạch cái gì cả.
Tả Á nhìn Kiều Trạch, chỉ vào từng mục một trong nội dung giấy thỏa thuận nói: “Kiều Trạch, những thứ này tôi không cần, nhà cửa, cổ phần công ty, còn cả số tiền này nữa, tôi không thể nhận.”
Kiều Trạch lạnh lùng nhìn cô: “Lẽ nào em không muốn ly hôn sao?”
“Kiều Trạch, nếu như anh thật lòng muốn thả tôi đi thì không nên làm khó tôi như vậy, những thứ này tôi không cần.” Tả Á biết nếu hai người không thể nhất trí trong việc phân chia tài sản thì bọn họ không thể ly hôn, cô không ký tên thì chính là cô muốn ở lại, không muốn r