lưng mình, sau đó cô đang lách người qua phía bên trái để ra khỏi phòng thì đúng lúc Kiều Trạch cũng muốn nhường đường cho cô nên dịch người về phía bên trái, Tả Á vội vàng đi qua bên phải thì Kiều Trạch cũng nghiêng người qua bên phải, cuối cùng Tả Á vẫn còn đứng ở trong phòng.
“Muốn ở lại?” Con ngươi đen của Kiều Trạch nhìn cô, sâu không thấy đáy, ngả ngớn nói, khuôn mặt tuấn mỹ nghiêm túc giống như cô thật sự muốn ở lại, còn bộ dạng anh thì rất không muốn.
“Ai muốn ở lại chứ…..!” Tả Á cau mày, trừng mắt liếc anh một cái, đưa tay đẩy người anh ra, chen qua khe hở đi ra ngoài, trong lòng tức giận mắng thầm Kiều Trạch. Ra đến phòng khách lại thấy ti vi mở, mà Điền Văn Lệ lại không có ở đây, cô tắt ti vi đi, đang định về phòng nghỉ ngơi thì lại nghe Điền Văn Lệ ở trong phòng bếp gọi mình, Tả Á vội đi vào thì thấy Điền Văn Lệ đang nấu cháo, Tả Á đi tới gần nói: “Để con giúp cho.”
“Không cần đâu, mẹ nấu xong rồi.” Điền Văn Lệ bưng lên hai chén cháo, một chén đưa cho Tả Á, còn chén kia tự mình bưng, dặn dò: “Con mang cho Kiều Trạch đi, nhìn chú ấy dạo này gầy quá, cả ngày đều bận rộn ở công ty, làm việc như không muốn sống nữa vậy. Nếu dượng Kiều không gọi chú ấy về nhà, chắc chú ấy cũng chả thèm về nghỉ ngơi đâu.”
“Mẹ, con đã ly hôn với anh ta rồi, con không cần làm những việc này nữa.” Tả Á bất mãn nói, nhớ tới bộ dáng xấu xa vừa rồi của anh ta, lại nghĩ đến bây giờ mình còn phải mang cháo cho anh ta nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn liền nhăn nhó.
Điền Văn Lệ lắc lắc đầu nói: “Con đó, ngày trước là do mẹ không làm tròn nghĩa vụ, không quản lý con cho tốt, để mặc tính khí của con, sau này con lại được mọi người cưng chiều cho nên mãi cũng không lớn được, tính cách y hệt một đứa con nít vậy. Hai đứa đã ly hôn, nhưng trước đó không phải đã từng kết hôn sao, lúc đó chú ấy đối xử với con tốt như thế nào, con quên mất rồi à? Cho dù bây giờ chú ấy không còn là chồng con nữa, nhưng vẫn còn là người thân mà, là em trai của dượng Kiều đó.Mẹ từng có lỗi với con, mẹ cũng đang cố gắng thay đổi, nỗ lực hơn nữa để con có thể đồng ý chấp nhận mẹ, tại sao Kiều Trạch lại không thể? Con đã quên mấy năm qua chú ấy chăm sóc cho con như thế nào sao ? Người làm mẹ này còn thua xa chú ấy nữa. Sao bây giờ con lại nói những lời vô lương tâm như vậy, mau bưng đi đi, lớn như vậy rồi, còn giận dỗi…..”
Tả Á vội nói: “Mẹ, mẹ đừng nóng giận, con sai rồi, được chưa ? Mẹ bớt giận đi mà, dù có chuyện gì con cũng không thể vô lương tâm như vậy được, đúng không ạ ? Con sẽ bưng mà.” Tả Á nói xong vội vã đi ra khỏi phòng bếp, không muốn nghe những lời lải nhải của mẹ mình nữa, cô nhanh chân đi tới phòng của Kiều Trạch, trong lòng không ngừng lặp đi lặp lại câu nói của mẹ.
Cửa đóng, Tả Á do dự một lát mới đưa tay lên gõ cửa, bên trong liền vang lên giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Kiều Trạch: “Vào đi!”
Tả Á đẩy cửa đi vào nhìn thấy Kiều Trạch đang xem tài liệu, anh ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, con ngươi thoáng qua cái gì đó nhưng chỉ là trong nháy mắt, khiến người ta chưa kịp hiểu ra được là có ý gì.
Tả Á đứng đó, quét mắt nhìn anh một cái nói: “Mẹ tôi bảo tôi mang cháo cho anh ăn, mẹ nói bảo anh nên ăn lúc còn nóng…..”
“Để đó được rồi.” Kiều Trạch vừa nói vừa cúi đầu xem tài liệu, Tả Á nhăn mặt đặt chén cháo đến trước mặt anh, do dự một chút rồi quay người đi ra ngoài, nhưng bước chân lại chợt dừng lại, Kiều Trạch lại ngẩng đầu lên, “Còn việc gì sao?”
“Mẹ tôi bảo anh nghỉ ngơi sớm một chút, không nên ngủ trễ. Thế thôi, ngủ ngon!” Tả Á nói một hơi, xoay người rời đi, Kiều Trạch nhìn theo bóng lưng của Tả Á biến mất ở cửa, quay đầu lại, tầm mắt rơi vào chén cháo trắng kia, lại nghĩ tới những lời Tả Á vừa nói, đôi môi mỏng khẽ cong lên.
Đó là lời của mẹ cô hay chính là lời của cô ?
Mẹ nói cô không có lương tâm, có lẽ vậy. Đối với Kiều Trạch, cô luôn cố gắng xây cho mình một bức tường phòng hộ thật dày, chỉ cần anh tấn công vào, cô sẽ phòng thủ cực kỳ chặt chẽ, muốn vào cũng không có cửa. Cô yêu Chung Dương, cho nên trong mắt cô không còn người khác nữa. Cô đối với Kiều Trạch rất ích kỷ, ích kỷ đến mức không muốn đối tốt với anh dù chỉ một chút.
Lúc cô chứng kiến quan hệ không rõ ràng của Chung Dương và Lô Hi, cô cho rằng là Chung Dương sai. Lúc cô say rượu đến không giữ được trinh tiết, là cô làm sai. Kiều Trạch thừa nước đục thả câu, cướp đi sự trong sạch của cô, khiến cô mang thai, ép cô kết hôn với anh, cô cảm thấy Kiều Trạch cũng sai rồi. Dường như trong chuyện này ai cũng có lỗi.
**
Trong câu lạc bộ thể dục, sau khi Tả Á tập thể dục xong, người đầy mồ hôi ngồi trên ghế dài uống một hớp nước, cô cầm lau mồ hôi, chuẩn bị đi thay quần áo, nhưng vừa mới mở tủ quần áo ra, chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động bên trong tủ vang lên.
Cô cầm lên chuẩn bị bắt máy, thì đối phương lại cúp, cô nhìn thấy trên màn hình mười cuộc gọi nhỡ, đều là Mạch Tử gọi tới. Con bé này, sao lại nóng vội như vậy, chẳng lẽ có chuyện gì sao ? Cô vội gọi lại cho Mạch Tử, điện thoại mới vừa đổ chuông thì đã nghe thấy giọng nói gầm gừ khó chịu của Mạch Tử, “Đồ thối tha, tại sao lâu như thế mới nghe điện thoại, mình đang sắp chết rét rồi đây.”
“Ơ, mình không nghe thấy chuông điện thoại. Cậu đang ở đâu ? Lạnh thì sao không mau về nhà đi.”
“Mình đang ở thành phố A, ở đây sao mà lạnh dữ, mình đang ở quán rượu xx chờ cậu đó, mau tới đây đi nha.”
“Cậu đang ở thành phố A? Đột nhiên sao lại chạy tới đây?”
“Thì sao ? Cái giọng điệu của cậu là sao đó ? Không hoan nghênh mình đến phải không?”
“Dĩ nhiên không phải, cậu chờ mình một lát, mình lập tức tới liền.”
Hai người kết thúc cuộc gọi, Tả Á vội tắm rửa thay quần áo, sau đó đi nhờ xe đến quán rượu Mạch Tử nói, trong lòng nghĩ thầm có phải Mạch Tử xảy ra chuyện gì không, không nói tiếng nào lại đột nhiên chạy tới đây, mà có vẻ như dượng Kiều cũng không biết gì.
Ánh đèn chớp nhoáng trong quán rượu khiến người ta choáng váng, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, Tả Á bịt tai lại nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng của Mạch Tử, nhưng chỉ thấy một chiếc bàn tròn phía trước, Mạch Tử ngoắc ngoắc tay gọi Tả Á, Tả Á vội vàng đi tới.
“Cậu đã tới rồi.” Mạch Tử nhào qua ôm Tả Á một cái, “Mình nhớ cậu muốn chết, con bé chết tiệt này hình như xinh đẹp hơn nha.”
“Miệng cậu ngọt thật đó, nhưng mà nghe cũng được!”
Hai người nói xong cười ha hả. Tả Á vừa ngồi xuống Mạch Tử liền đưa cho cô một ly rượu gọi là “Tình cảm mãnh liệt”, Mạch Tử hơi đỏ mặt nói: “Đã đến đây rồi phải uống một ly mới được.”
Tả Á lắc đầu, cười nói: “Mình không uống rượu đâu.”
“Sao thế ? Sợ say à ? Rượu này có nồng độ rất thấp, uống không say đâu, giống như nước uống bình thường thôi.”
Mạch Tử nói xong liền uống ly của mình, Tả Á cũng không kiềm chế sự hiếu kỳ mà nhấp một chút, mùi vị quả nhiên không tồi, cô không nhịn được lại uống thêm một hớp nữa, mặt cô hơi đỏ lên, mắt cũng lóe sáng, “Mạch Tử, cậu tới đây một mình à ? A Long không tới sao? Chúng ta đi về thôi, dượng Kiều vẫn hay nhắc tới cậu luôn đấy.”
“Đừng nhắc đến cái tên gian dối đó!” Vẻ mặt Mạch Tử tràn đầy tức giận, A Long là bạn trai của cô, nghe nói hai người đã chuẩn bị kết hôn, mà nghe giọng điệu này của cô chẳng lẽ hai người bọn họ cãi nhau.
Tả Á trợn to hai mắt, hỏi: “Hai người cãi nhau à? Cậu chạy đến đây anh ấy cũng không biết hả?”
“Nói chuyện của mình làm gì.” Mạch Tử liếc mắt nhìn Tả Á, “Cậu nói xem, tại sao lại ly hôn với Kiều Trạch ? Cậu của mình có chỗ nào không tốt mà cậu lại làm như vậy, đó là một người đàn ông vô cùng tốt, tại sao cậu lại không chịu yêu cậu ấy hả?”
Tả Á đang uống rượu cũng không thèm để ý tới lời Mạch Tử, cô gái này mỗi khi mở miệng là lại hỏi cái này.
“Cậu…..Chẳng lẽ cậu muốn quay lại với Chung Dương? Anh ta đã có vợ chưa cưới rồi, hai bên gia đình cũng đã đồng ý, chuyện cưới xin là tất yếu rồi.”
Tả Á cau mày, tựa người vào trên ghế sofa, nhìn ánh đèn chớp nháy, khẽ lắc đầu nói: “Thật ra thì mình cũng không biết nữa, quay lại với nhau hay không, mình đã không muốn nghĩ đến nữa, bây giờ mình chỉ muốn được sống vui vẻ.”
“Vậy bây giờ chắc cậu rất vui vẻ, còn cậu của mình lại rất thảm hại. Nghe mẹ mình nói, cậu ấy không còn ra hình người nữa rồi. Tiểu Á, hai năm qua, cậu thật sự không có một chút xíu động lòng với cậu của mình sao? Một chút cũng không có sao? Cậu ấy đối xử với cậu rất tốt mà…”
“Mạch Tử!” Tả Á cắt lời Mạch Tử, “Tình cảm, là phải xuất phát từ hai phía, tình yêu cũng vậy Không phải là anh ta không tốt, nhưng đối với mình ý tốt của anh ta không có ý nghĩa gì cả. Mình không yêu anh ta, đây là sự thật, cho nên không phải chỉ vì anh ta đối xử tốt với mình thì mình sẽ đối xử tốt với anh ta. Hơn nữa, chuyện của bọn mình, cậu cũng biết mà, giữa hai người bọn mình có một nút thắt, không cách nào tháo ra được. Mạch Tử, đừng nói những chuyện này nữa, được không?”
“Được rồi, được rồi, không nói nữa…Dù sao…dù sao, đàn ông cũng chẳng có gì tốt cả, không có đàn ông, chúng ta vẫn sống được. Uống rượu, uống rượu đi.”
Tả Á nhận ra được Mạnh Tử đang có chuyện không vui, chắc chắc là cô đã xảy ra chuyện gì đó với bạn trai mình rồi, nhưng Mạch Tử không muốn nói, nên cô cũng không hỏi, hai người im lặng uống rượu. Rượu uống rất ngon khiến Tả Á không kiềm chế được uống rất nhiều, đầu óc có hơi choáng váng , Mạch Tử vẫn chưa say, nhưng cũng không khác người say là mấy, ôm lấy Tả Á, không chút hình tượng mà gào khóc : “Tiểu Á, cái tên đàn ông chết tiệt đó, anh ta có người phụ nữ khác rồi…..Đàn ông chả có ai tốt cả…..”
Tả Á có chút chóng mặt ôm lấy Mạch Tử an ủi: “Ngoan nào, đừng khóc…..A Long….rất tốt mà, sẽ không…..Nhất định là do cậu hiểu lầm anh ấy rồi, đừng khóc, đừng khóc.”
Mạch Tử lớn giọng hô: “Hiểu lầm…..Không phải hiểu lầm đâu…..” Cô đang nói thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên, Mạch Tử buông Tả Á ra, lục lọi trong túi quần, lấy điện thoại ra nghe: “A lô ! Ai thế ? Tìm tôi à…..Có chuyện gì sao? Có muốn tới đây….ợ…..uống rượu với tôi không!”
“Cháu đang ở quán rượu à?” Bên kia truyền đến giọng nói nghiêm túc, Mạch Tử giật mình một cái, hơi tỉnh táo lại, nhưng lại lập tức gục xuống bàn : “Cậu à, đúng là cậu sao ? Cậu có chuyện gì à ?……..Sao lại gọi điện cho cháu………….?”
“Ở đâu, nói địa điểm cho cậu!” Giọng nói lạnh lùng xen chút lo lắng của Kiều Trạch xuyên qua điện thoại, truyền tới bên này.
“Không cần, không cần cậu tới đây, đã có Tiểu Á ở đây với cháu rồi, cậu không cần phải tới!”
Tiểu Á cũng ở đó ? Lòng Kiều Trạch càng thêm lo lắng, nghe giọng điệu thì biết Mạch Tử đã say rồi, còn Tả Á sao lại dám uống rượu cơ chứ ? Cô uống rượu vào sẽ không biết bản thân làm gì nữa, mà quán rượu là nơi như thế nào chứ. Anh rất lo lắng, vội đổi cách nói chuyện, “Nói địa điểm đi, cậu tới uống cùng cháu.”
“Có thật không ? Vậy thì quá tốt. Tả Á không uống được rượu, uống hai ly đã say rồi, địa chỉ , tên gì nhỉ…..A, đúng rồi, tên là quán rượu Thiên Đường, cậu mau tới đây đi, cháu chờ cậu!”
Kiều Trạch cúp điện thoại, tròng mắt đen âm trầm nhìn người đàn ông anh tuấn bên cạnh, l