Tả Á mang quần áo đi giặt, sau đó lại ghé vào Cô Nhi Viện, lúc xế chiều Kiều Trạch làm việc xong tới đón cô, thấy anh không lái về nhà, Tả Á không nhịn được hỏi: “Kiều Trạch, chúng ta đi đâu vậy?”
“Đi nghỉ phép.” Kiều Trạch nói xong đưa tay vuốt ve khuôn mặt của cô, đặt lên môi cô một nụ hôn, rồi sau đó chuyên tâm vào lái xe, đôi môi khêu gợi hơi nhếch lên, có thể nhận ra được tâm trạng anh đang rất tốt.
Đi nghỉ phép, đây là một ý kiến rất hay. Hình như đã lâu rồi cô không đi ra ngoài xả stress, lần này có Kiều Trạch đi cùng, lại có thể cùng nhau đi chơi nữa. Chuyện về thỏi son kia cũng bị Tả Á bỏ qua, cô lựa chọn im lặng, bởi vì cô tin tưởng Kiều Trạch sẽ không lừa gạt cô, anh hẳn là đang giải quyết chuyện với Tình Văn, không còn chuyện gì khác, thỏi son kia, có lẽ là do có người giở thủ đoạn mà thôi. Cô hỏi Kiều Trạch chuyện này thì lại thành lớn chuyện mất rồi, tự nhiên lại trúng quỷ kế của người khác. Cô tự nói với bản thân phải thật bình tĩnh, nhất định phải thật bình tĩnh.
Xe đang đi trên đường, Tả Á cũng dần đoán được anh muốn dẫn cô đi đâu rồi, trong lòng càng thêm vui mừng, Kiều Trạch muốn đưa cô đến khu nghỉ mát để nghỉ ngơi, nơi đó có biển hoa hướng dương mà cô rất thích.
Lúc đến nơi, trời đã nhá nhem tối, xe của hai người dừng ở trước ngôi biệt thư, ngay khi bọn họ vừa xuống xe, liền có người lập tức đi đến chào hỏi bọn họ, Kiều Trạch gật đầu rồi dắt tay Tả Á đi vào.
Tả Á nhận thấy cách bài trí trong căn biệt thự đã thay đổi, trừ những thiết bị được thay đổi thì bên trong còn được xây thêm một hồ bơi nữa, chỉ duy có một thứ không thay đổi đó chính là biển hoa hướng dương phía ngoài ban công, mỗi khi có gió thổi qua, dường như có thể ngửi thấy hương hoa thoang thoảng, ở phía đám cỏ xanh phía xa còn có một vài cây tùng, lại còn có thể nghe được những tiếng sóng vỗ vào bờ nữa.
Quay đầu lại, Tả Á thấy trên tường treo rất nhiều tấm ảnh, giữa biển hoa màu vàng, cô đang chạy rất vui vẻ, còn có một tấm ảnh khác, đó là tấm hình Kiều Trạch đang hôn cô nồng nhiệt, Tả Á nhớ lại lần đầu tiên tới đây, đã có người chụp ảnh rồi đưa cho cô.
Lúc ấy khi trở về cô đã tiện tay đặt những tấm ảnh này ở đây, thật không ngờ, Kiều Trạch lại cất chúng như vật báu quý giá như thế, thậm chí còn phóng lớn chúng lên, đóng vào những khung hình tinh tế đẹp đẽ, rồi treo lên tường. Tầm mắt Tả Á dừng lại ở tấm hình hai người đang hôn nhau, khuôn mặt anh tuấn mỹ mà lạnh lùng, đôi mắt thâm tình, môi của anh đang hôn môi cô cuồng nhiệt.
Tấm hình thân mật như vậy lại được đặt ngay ở vị trí trung tâm của căn phòng, không biết là bởi vì xúc động hay là ngượng ngùng mà gò má Tả Á thoáng đỏ ửng lên. Là lãng mạn sao? Tả Á vẫn luôn cho rằng Kiều Trạch không phải là con người lãng mạn, anh chỉ đang cảm nhận bằng tất cả trái tim mình, khắc sau mỗi khoảnh khắc của bọn họ, khắc sâu hình ảnh cô vào trong lòng anh.
Tả Á đang mải suy nghĩ eo lại chợt bị người ôm lấy, một lồng ngực rắn chắc dán vào lưng cô: “Thích không?”
Tả Á đang định nói thích, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của anh, như trong bất kì tình huống nào, có chuyện gì xảy ra anh cũng không bộc lộ chút mừng giận nào, khiến cho người khác không thể nào nhìn thấu tâm tư của anh, Tả Á lại xoay người, vẫn ở trong lòng anh, khẽ nhíu mày: “Tạm được.” Cô không muốn anh quá đắc ý.
“Có thích nhiều không?” Kiều Trạch thấp giọng hỏi, khóe môi cũng khẽ nhếch lên, tay dùng sức nhấc bổng Tả Á lên, để cho chân cô vòng qua hông của anh, tay của anh nâng mông cô lên, Tả Á theo bản năng đưa tay ôm chặt cổ anh lại.
“Rất thích, thích vô cùng.” Tả Á ngoan ngoãn trả lời, tầm mắt nhìn những tấm hình khổng lồ treo trên tường.
Kiều Trạch đọc được sự nghi ngờ trong mắt Tả Á, ánh mắt cô đang nhìn những tấm hình ở phía trê: “Sao thế? Những tấm hình này có vấn đề gì à?”
Tả Á lại nhìn anh, ánh mắt đối mặt với đôi mắt thâm sâu của Kiều Trạch, ngón tay chơi đùa cổ áo của anh, ngập ngừng nói: “Kiều Trạch…….Anh hãy thành thật nói cho em biết, những tấm hình kia, có phải anh đã cho người chỉnh sửa không, mặt em sao có thể đỏ lên như vậy được, có phải là anh cố ý thêm vào không…….?”
Tả Á mới vừa nói xong, liền nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh vang lên bên tai, lồng ngực Kiều Trạch cũng phập phồng, môi mỏng khẽ cong lên như hình trăng khuyết, lộ ra hàm răng trắng noãn, Kiều Trạch đang cười, hơn nữa còn là cười lớn, lần đầu tiên cô thấy Kiều Trạch cười như vậy, không thể phủ nhận, nụ cười của anh khiến Tả Á có một loại cảm giác hít thở không thông, ánh mắt cứ dán chặt lên gương mặt anh tuấn của Kiều Trach, gương mặt cô cũng dần đỏ lên, cô đang hỏi vấn đề gì thế này?
Đột nhiên cô nảy sinh ý định muốn chụp lại khuôn mặt tươi cười này của Kiều Trạch, trăm năm mới có một lần, cơ hội khó có được, núi tuyết ngàn năm cũng biết cười cơ đấy. Lúc Tả Á đang vội vươn tay lấy điện thoại thì môi lại bị Kiều Trạch hôn tới, nụ hôn ấm áp hình như còn mang theo sự vui sướng, môi lưỡi của anh thuần thục trêu chọc dây thần kinh của cô, Tả Á bị anh hôn đến mọi ý nghĩ, hành động đều dừng cả lại.
Kiều Trạch buông cô xuống, đứng trên mặt đất, váy lại bị anh đẩy đến tận thắt lưng, quần lót bị xé đi, rồi đột nhiên anh lại ôm cô lên , làm cho cô quấn lấy eo anh, vật nóng bỏng của anh cứ như vậy mà chen lấn đi vào, lấp đầy cô.
Tả Á theo bản năng ôm cổ anh thật chặt, khuôn mặt tựa trên bờ vai vững chãi của anh, chỉ sợ mình sẽ ngã xuống, mở mắt ra lại thấy trước mặt mình là một chiếc gương. Đầu óc như Tả Á nổ tung, như có một luồng lửa nóng đang thiếu đốt cô.
Cô nhìn thấy vẻ mặt ửng hồng của mình, đôi mắt mê ly, vòm lưng cường tráng của Kiều Trạch, làn da trắng trẻo của cô kết hợp với nước da màu đồng rắn chắc của anh tạo nên một sự đối lập mãnh liệt. Thấy mình như vậy, Tả Á không nhịn được mà càng vùi mặt sâu vào ngực Kiều Trạch, ngượng ngùng nói: “Kiều Trạch…….Chúng ta về phòng đã có được không…….”
Kiều Trạch nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, đáy lòng càng thêm rung động: “Em không biết mỗi lần anh hôn em, em đều đỏ mặt à?” Giọng nói khàn khàn mà mị hoặc của anh khiến mặt Tả Á còn đỏ hơn nữa. Mỗi khi Kiều Trạch hôn cô, cô đều đỏ mặt sao? Bây giờ là bởi vì cô thích anh, nhưng trước kia là vì lí do gì?
Tả Á muốn suy nghĩ tiếp, nhưng suy nghĩ, lý trí lại bị Kiều Trạch làm rối loạn, khiến cho cô không thể nào suy nghĩ tiếp được nữa. Trong căn phòng lớn, một màn kiều diễm lại tiếp tục, từng âm thanh khiến người khác đỏ mặt tim đập cuốn trong gió, khiến cho ngay cả những đoá hoa hướng dương cũng xấu hổ theo, lặng lẽ nhắm hai mắt lại…….
Cả đêm triền miên hao phí không ít sức lực, nhưng sáng hôm sau Tả Á lại dậy sớm hơn ngày thường, sau khi ăn xong bữa sáng, về đến phòng thấy Kiều Trạch vẫn còn đang ngủ, cô hôn lên môi anh một cái, để lại một tờ giấy rồi đi ra ngoài.
Xuyên qua cánh đồng hoa, Tả Á đi lên một ngọn đồi cách đó không xa, ở đây có một cái cây hấp dẫn Tả Á, trên thân cây có một hình vẽ nho nhỏ, còn có ghi ‘tình vợ chồng’ nữa, nhìn kỹ một chút sẽ thấy được đó là hình hai vợ chồng đang ôm nhau tràn đầy yêu thương, mỗi một cái lá cây giống như một nụ hôn, nhìn sườn núi này cảm thấy thật hạnh phúc. Tả Á nằm trên thảm cỏ dưới tán cây, gió nhẹ thổi vào mặt, lá cây cũng sào sạt đung đưa như đang kể một câu chuyện tình cảm động.
Cô không khỏi nhớ lại một câu thơ, trên trời nguyện làm chim liền cánh, dưới đất nguyện làm cây liền cành. Cho dù là làm cây, cũng muốn làm một gốc cây hạnh phúc, vĩnh viễn ở chung một chỗ không xa rời nhau, đây mới chính là hạnh phúc.
Kiều Trạch đã từng nói, cho dù cô ở nơi nào, anh cũng có cách tìm được cô, cho nên, Tả Á chỉ để lại một tờ giấy cho Kiều Trạch, cô muốn trêu đùa, chờ đợi anh đến. Cho nên Tả Á nằm ở dưới tán cây này chờ đợi, cô muốn Kiều Trạch co thật sự thần kỳ như vậy không.
Có điều đợi hơi lâu, cô lại nhanh chóng ngủ thiếp đi, mãi cho đến khi có người nào đó dùng ngọn cỏ khều khều vào mặt cô, cô mới mở mắt ra, liền nhìn thấy Kiều Trạch đang khoanh chân ngồi bên cạnh cô, “Không thể tưởng tượng nổi!” bốn chữ này chợt thoáng qua đầu cô.
Kiều Trạch lạnh lùng nghiêm nghị nói: “Giác quan thứ sáu.”
“Gạt người!” Tả Á không tin cái gọi là giác quan thứ sáu, vộiđưa tay tìm cái gì đó trên người Kiều Trạch, “Nhất định là có dụng cụ gì đó.” Tìm nửa ngày cũng không tìm ra cái gì, cô lại quay lại tìm trên người mình, chẳng lẽ trên người cô có gắn máy theo dõi sao?
Kiều Trạch đứng dậy kéo Tả Á từ dưới mặt đất lên, ôm lấy eo cô, trầm giọng nói: “Đi thôi, bây giờ phải về rồi.”
Tả Á nghi hoặc nhìn Kiều Trạch: “Không phải anh nói chiều mới về sao?”
“Công ty có chuyện đột xuất.” Kiều Trạch hờ hững giải thích, trên gương mặt tuấn tú còn có chút lành lạnh, đây là anh của ban ngày, còn anh của ban đêm lại có chất cuồng dã của đàn ông, đây hoàn toàn là hai người khác nhau. Cô chợt nhớ đến nụ cười của anh, nụ cười đó rất mê người, khiến người khác phải động lòng.
Mặc dù không được chơi đã, nhưng nói tóm lại bọn họ cũng đã rất vui vẻ. Lúc trở về thành phố cũng đã trưa rồi, Kiều Trạch chở Tả Á về nhà sau đó liền rời đi ngay. Tả Á về đến nhà làm cơm trưa, ăn xong liền đi nghỉ ngơi. Hôm qua không tiết chế được, cộng thêm với buổi sáng nay leo núi, mặc dù chỉ leo lên sườn núi, nhưng cũng đã hao phí không ít hơi sức của cô.
Ngủ mấy giờ liền, tinh thần Tả Á rất sảng khoái, cô đi mua thức ăn, chuẩn bị làm cơm tối, nhưng lại chợt nhận được điện thoại của Kiều Trạch, nói buổi tối nay anh sẽ không về ăn cơm, bảo cô đừng chờ anh.
“Có chuyện khó khăn sao?” Cô không nhịn được hỏi, Kiều Trạch chỉ ừ một tiếng bằng chất giọng lạnh lùng đặc trưng của anh, rồi liền không nói gì khác nữa, Tả Á cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ dặn dò anh chú ý nghỉ ngơi, không nên làm quá sức.
Tả Á ngồi chờ Kiều Trạch, đợi đến tận mười hai giờ, nhưng anh vẫn chưa về, Tả Á liền trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, Kiều Trạch không cho phép cô ngủ trên ghế sofa, cho nên, cô phải nghe lời, có lẽ, tối nay anh sẽ không về nhà rồi. Tả Á đi ngủ, mang theo chút cảm giác mất mát, cô ôm gối của anh, trên đó có lưu lại mùi hương của anh, cô sợ…….anh sẽ không trở về nhà nữa, sợ những chuyện đáng sợ sẽ tiếp tục xảy ra…….
Sáng ngày hôm sau Tả Á tỉnh dậy ra khỏi phòng ngủ, liền nhìn thấy Kiều Trạch đang mệt mỏi ngồi trên ghế sofa, nhắm hai mắt, mày nhíu lại, hình như anh đang nhức đầu. Cô đi tới đưa tay nhẹ nhàng ấn hai thái dương cho anh: “Anh về lúc nào thế? Sao không gọi em dậy? Anh mệt lắm à, đi tắm đi, ăn chút điểm tâm rồi nghỉ ngơi, được không?”
Tay Kiều Trạch bắt lấy tay Tả Á, đặt trong lòng bàn tay mình, kéo cô lại gần, nghiêng người, hôn cô, rồi không nói một lời đi vào phòng tắm. Tả Á yên lặng ngồi đó, mùi nước hoa nhàn nhạt bay vào mũi cô, mùi hương quen thuộc khiến cho trái tim cô không nhịn được mà co rút.
Trong lúc Kiều Trạch tắm rửa, Tả Á cũng đã chuẩn bị xong bữa sáng, bọn họ cùng nhau ăn rồi sau đó Kiều Trạch đi nghỉ ngơi. Tả Á quét dọ